(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 421:
Tiểu Công chúa vừa dứt lời, khuôn mặt xinh đẹp của Lưu Ly phu nhân đỏ bừng như ráng mây, khẽ liếc nhìn Sở Hoan một cái rồi không nói gì. Sở Hoan ngơ ngác, tuy rằng dạy Lưu Ly phu nhân cưỡi ngựa là một chuyện may mắn, nhưng nghĩ đến hôm nay còn có việc đại sự, quyển Hồng ngân sách kia vẫn nằm trong ngực mình. Hắn trì hoãn ngày nào, phe Hán Vương đảng sẽ có thêm thời gian ứng phó. Hắn hơi trầm ngâm, nói:
– Thật ra hôm nay thần có việc quan trọng, e rằng hôm nay không tiện!
Trong ánh mắt Lưu Ly phu nhân phảng phất chút thất vọng, nhưng nàng vẫn dịu dàng nói:
– Công phó đại nhân có công vụ, Lưu Ly không dám làm phiền.
Sở Hoan áy náy nói:
– Nếu phu nhân muốn cưỡi ngựa, ta nhất định sẽ dành thời gian rảnh rỗi đến đây hướng dẫn phu nhân.
Tiểu Công chúa mở to mắt hỏi:
– Công phó có công vụ sao? Được thôi, ngươi cứ đi trước đi.
– Tuy nhiên, hôm nay thần lại có việc phải phiền đến Công chúa.
Sở Hoan nói tiếp:
– Thần có việc muốn đi gặp Tề Vương điện hạ, nhưng trong cung vốn không quen thuộc, lại không biết...
Đôi mắt đen láy của Tiểu Công chúa lúng liếng, không đợi Sở Hoan nói xong đã khúc khích cười:
– Ta hiểu rồi, ngươi muốn bản Công chúa giúp ngươi đi gặp Tứ ca ca!
Sở Hoan thấy trên mặt nàng không có ý tốt, trong lòng biết tiểu hỗn đản này chắc chắn có ý đồ xấu gì đó, đành phải đáp:
– Vâng!
– Không phải là không được.
Tiểu Công chúa nghe Sở Hoan quả thực cần mình giúp, lập tức lên dây cót tinh thần:
– Tuy nhiên, ngươi đừng tưởng hoàng cung là nơi có thể tùy tiện đi lại. Công phó, nếu như không có bản Công chúa hỗ trợ, ngươi muốn gặp Tứ ca ca, nhất định không dễ đâu.
Sở Hoan thấy thái độ đáo để của nàng, chỉ muốn lôi nàng xuống ngựa mà giáo huấn một trận, nhưng quyển Hồng ngân sách muốn giao tận tay cho Tề Vương thật đúng là phải nhờ tiểu hỗn đản này trợ giúp, hắn đành mỉm cười nói:
– Công chúa năng lực thông thiên, có Công chúa trợ giúp, ai cũng có thể gặp, không có Công chúa trợ giúp, ngay cả một con kiến cũng không gặp được.
Tiểu Công chúa đắc ý nói:
– Ngươi hiểu là tốt rồi. Vậy thế này đi, bản Công chúa không làm khó ngươi, ngươi mới vừa nói bản Công chúa dạy không ra gì, vậy bây giờ ngươi dạy Lưu Ly phu nhân cưỡi ngựa, dạy cho thật tốt, bản Công chúa sẽ d���n ngươi đi gặp Tứ ca ca!
Sở Hoan ngẩn người, cau mày nói:
– Công chúa, cưỡi ngựa không phải là chuyện một sớm một chiều có thể học được. Người... người như thế mà còn không gọi là làm khó ta sao?
Lưu Ly phu nhân ở bên khuyên nhủ:
– Công chúa, Công phó đại nhân xem ra quả thật có việc quan trọng, quốc sự làm trọng, chúng ta không nên cản trở Công phó. Học cưỡi ngựa thì lúc nào mà chẳng được.
Tiểu Công chúa bĩu môi nói:
– Lưu Ly phu nhân, vì sao người cũng nói giúp hắn? Ai biết hắn thật sự có việc hay là tìm cớ chối từ? Hắn mới vừa nói ta không biết cách dạy người cưỡi ngựa, ta thực sự cũng muốn xem hắn có bao nhiêu bản lĩnh!
Nàng quay sang Sở Hoan nói:
– Công phó, thật ra ta cũng không phải không hiểu đạo lý, không cần ngươi thật sự dạy cho Lưu Ly phu nhân cưỡi ngựa, chỉ cần có thể khiến Lưu Ly phu nhân một mình ngồi trên lưng ngựa, có thể cùng ta chạy ngang hàng, ta sẽ tha cho ngươi.
Sở Hoan thầm nghĩ, tiểu hỗn đản này quả thật có thù vặt, vừa rồi chỉ lỡ miệng nói nàng đôi câu, chỉ cần nàng bắt được cơ hội, liền ngay lập tức trả đũa. Hắn tự nhủ khi nào có dịp, nhất định phải tìm cớ khiến tiểu hỗn đản này nếm chút khổ sở.
– Phu nhân, vậy thế này đi, trước tiên, ta sẽ dạy người một vài kiến thức cưỡi ngựa cơ bản.
Sở Hoan biết chỉ trong một ngày mà dạy Lưu Ly phu nhân cưỡi ngựa được thì quả thực thiếu thực tế. Tiểu Công chúa cố ý gây khó dễ, kỳ thật cũng chỉ là tự ái dằn dỗi mà thôi. Chỉ cần khiến tiểu Công chúa hài lòng là được, thật ra nàng cũng không phải muốn mình thật sự dạy Lưu Ly phu nhân cưỡi ngựa. Hắn chỉ tay về phía chuồng ngựa bên kia nói:
– Chúng ta đến đó chọn một con ngựa.
Lưu Ly phu nhân có chút ngượng ngùng, nhìn Công chúa một cái. Nàng thông minh sắc sảo, cũng hiểu đây là Sở Hoan đang tạo lối thoát cho tiểu Công chúa. Nếu mình không đáp ứng, tiểu Công chúa chỉ sợ còn nghĩ ra những thủ đoạn nghịch ngợm khác, nên nàng không cự tuyệt nữa, khẽ cúi đầu xuống.
Công chúa vẫn ngồi trên lưng ngựa, tỏ vẻ rất oai phong, từ đầu đến cuối đều không xuống ngựa. Tới bên cạnh chuồng, Sở Hoan bảo Lưu Ly phu nhân chọn ngựa, Lưu Ly phu nhân dường như đã sớm nghĩ kỹ, chỉ vào con ngựa đen xấu xí tên là Hắc Sửu kia, cười nói:
– Sở Công phó lần trước cũng nói đây là con ngựa tốt, hay là dùng con ngựa này để luyện tập đi.
Tiểu Công chúa ở bên có ý tốt khuyên nhủ:
– Lưu Ly phu nhân, người đừng nghe hắn nói càn. Hắc Sửu tính tình rất xấu, nếu không phải phụ hoàng ban tặng, ta sớm đã đuổi nó đi rồi. Người dùng nó luyện tập, cẩn thận không nó lại làm người bị thương.
Lần trước luận mã với Sở Hoan, trong lòng tiểu Công chúa hiển nhiên vẫn chưa phục.
Lưu Ly phu nhân xinh đẹp cười nói:
– Lấy khó chế dễ, con ngựa này tính tình mãnh liệt, dùng nó để luyện tập, chỉ cần thích ứng, về sau sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.
Sở Hoan vào chuồng, tìm một chiếc yên ngựa tốt, gắn vào lưng ngựa chu đáo rồi mới dắt con Hắc Sửu đi ra, thấy trên gương mặt kiều diễm của Lưu Ly phu nhân có vẻ rất căng thẳng, liền mỉm cười nhẹ nhàng nói:
– Phu nhân không cần sợ hãi, có ta ở bên cạnh trợ giúp, không có vấn đề gì đâu.
Hắn lập tức hư��ng dẫn Lưu Ly phu nhân cách lên ngựa, những điều cần chú ý khi lên ngựa, mặc dù chỉ là vài chi tiết nhỏ, Lưu Ly phu nhân cũng nghe rất chăm chú.
Sở Hoan thậm chí tự mình làm mẫu, thực hiện mẫu động tác lên ngựa xuống ngựa, rồi mới quay sang Lưu Ly phu nhân nói:
– Phu nhân có thể thử một lần trước!
Lưu Ly phu nhân nhìn tiểu Công chúa bên cạnh một cái, tiểu Công chúa hứng thú bừng bừng khúc khích cười:
– Phu nhân không cần sợ hãi, bên cạnh có Công phó là người có tài cưỡi ngựa lợi hại như vậy, tuyệt đối sẽ không có vấn đề gì đâu.
Lưu Ly phu nhân mặc dù có chút không yên, nhưng nhìn sang Sở Hoan ở bên, đang nhìn mình cổ vũ, liền khẽ mỉm cười. Nàng một thân mặc trang phục cưỡi ngựa, vừa quyến rũ vừa có chút rắn rỏi, đi đến bên ngựa, học theo động tác của Sở Hoan mà leo lên lưng ngựa. Nàng lần đầu cưỡi ngựa, động tác có vẻ rất cứng ngắc, hơn nữa trong lòng khẩn trương nên liên tục hai lần cũng vẫn không lên được.
Nàng hiển nhiên có chút ngượng ngùng, làn da trắng nõn ửng hồng, nhìn Sở Hoan một cái, áy náy nói:
– C��ng phó, ta... ta thật quá ngu ngốc!
Sở Hoan ôn hòa an ủi:
– Phu nhân không cần quá căng thẳng, buông lỏng một chút, thật ra không hề khó khăn như người nghĩ đâu.
Lưu Ly phu nhân khẽ cúi đầu, lại một lần nữa nhảy lên lưng ngựa. Lúc nàng leo lên lưng ngựa, vòng eo mảnh mai khẽ xoay, làm vòng mông đầy đặn cong vểnh gợi cảm vô cùng. Xiêm y vốn đã chật nay lại bị kéo căng, làm nổi bật vóc dáng cực chuẩn, khiến người nhìn phải nóng mắt. Khi sắp lên tới lưng ngựa, dường như là khí lực không đủ, suýt chút nữa thì rơi xuống. Sở Hoan ở bên không kìm được mà vươn một cánh tay đỡ vòng eo nhỏ nhắn của Lưu Ly phu nhân. Lưu Ly phu nhân mượn lực này, lập tức lật mình ngồi gọn trên lưng ngựa. Lần đầu tiên ngồi trên lưng ngựa, trên mặt Lưu Ly phu nhân hiện ra vẻ hưng phấn lạ thường, nhìn qua hết sức phấn khởi. Nàng vốn đoan trang thanh tú xinh đẹp, lúc này lại không kìm nổi như một thiếu nữ bình thường nhìn về phía Sở Hoan, vui vẻ nói:
– Công phó, ta lên được rồi!
Sở Hoan cười nói:
– Phu nhân quả nhiên thông minh sắc sảo!
Lưu Ly phu nhân tự nhiên mỉm cười, xinh đẹp không gì sánh được, dựa theo chỉ dẫn lúc trước của Sở Hoan, hai tay đặt lên yên ngựa, ngồi vững trên lưng Hắc Sửu. Giai nhân cưỡi ô mã, dưới ánh mặt trời, tư thế hiên ngang, quyến rũ tột cùng bởi còn thấp thoáng vẻ phong tình ẩn hiện.
Sở Hoan cầm dây cương, nói:
– Phu nhân, bây giờ ta sẽ dẫn ngựa đi vài bước, người nhất định phải ngồi thật vững vàng!
Lưu Ly phu nhân vừa hưng phấn vừa khẩn trương, gật đầu nói:
– Làm phiền Công phó đại nhân!
Sở Hoan lúc này mới dắt ngựa, đi phía trước để dẫn đường. Dưới ánh nắng mặt trời, Hắc Sửu đi trên thảm cỏ xanh, Sở Hoan đi trước dẫn ngựa, Lưu Ly phu nhân xinh đẹp ngồi trên lưng ngựa, xa xa nhìn lại, tựa như một bức tranh ấm áp.
Lưu Ly phu nhân ngay từ đầu vẫn hết sức khẩn trương, nhưng cưỡi ngựa đi được một đoạn đường, sự căng thẳng giảm bớt rất nhiều. Nhìn bóng lưng Sở Hoan đi phía trước, trên mặt Lưu Ly phu nhân đột nhiên đỏ ửng, lập tức cúi đầu, như có điều suy nghĩ.
Đi được một hồi, Sở Hoan dường như cũng cảm thấy Lưu Ly phu nhân đã thích ứng, lúc này mới quay đầu lại nói:
– Phu nhân, bây giờ ta sẽ giao dây cương cho người, người cầm dây cương thử xem có được không, nhớ kỹ, người vừa mới tập cưỡi, nhất định không được đi nhanh.
Lưu Ly phu nhân lại khẩn trương, hạ giọng nói:
– Ta... ta có làm được không?
– Đương nhiên là được.
Sở Hoan đáp:
– Phu nhân lúc trước lo lắng không thể lên lưng ngựa, hiện tại chẳng phải đã ngồi rất vững rồi sao?
Lưu Ly phu nhân chớp chớp mắt, cặp lông mi dài lay động, không kìm được nói:
– Công phó đừng rời đi, Lưu Ly lo lắng... Lo lắng nó không nghe lời!
– Ta sẽ ở ngay phía sau người.
Sở Hoan cười ha hả, lập tức cảm thấy lời này có chút không ổn. Hắn thấy trên mặt Lưu Ly phu nhân ửng đỏ cả mặt, quay mặt đi chỗ khác, liền lập tức rất xấu hổ. Trên mặt Lưu Ly phu nhân cũng như phát sốt, trong lúc nhất thời không dám nhìn Sở Hoan.
Sở Hoan đưa dây cương tới, cố gắng trấn tĩnh nói:
– Phu nhân, cầm dây cương!
Lưu Ly phu nhân tiếp nhận dây cương, đôi tay trắng nõn nà nắm chặt dây cương. Lúc này nàng mới khẩn trương liếc nhìn Sở Hoan một cái. Sở Hoan nắm tay thành quyền vung lên, làm một động tác cổ vũ, Lưu Ly phu nhân khẽ cười duyên, cưỡi ngựa chạy chầm chậm.
Sở Hoan cũng thật sự đi bên cạnh, dù sao Lưu Ly phu nhân lần đầu tiên cưỡi ngựa, hơn nữa, Hắc Sửu này là con ngựa mạnh mẽ cường tráng, bây giờ trông có vẻ hết sức ôn hòa, ai biết có hay không đột nhiên thay đổi. Lưu Ly phu nhân là nữ nhân của Thái Tử, nếu xảy ra chuyện gì, chính mình khó mà thoát tội.
Tiểu Công chúa vẫn dõi theo ở phía sau cách đó không xa, thấy Sở Hoan hướng dẫn từng bước, không khỏi khẽ thì thầm: “Đúng là tên lòng lang dạ sói, gặp mỹ nữ thì ân cần, đối với ta thì lúc nào cũng trừng mắt mắng mỏ.”
Ngay lập tức nàng cảm thấy lời này có chút không ổn, nếu Sở Hoan đối với mỹ nữ ân cần, đối với chính mình rất hung, đây chẳng phải là nói mình không phải mỹ nữ sao?
Điểm này, tiểu Công chúa có đánh chết cũng sẽ không tán thành.
Thấy Sở Hoan chắp hai tay sau lưng đi theo bên cạnh Hắc Sửu, dường như rất hợp ý với Lưu Ly phu nhân, cũng không thèm để ý đến mình, chẳng biết tại sao, trong lòng tiểu Công chúa cảm thấy có chút không thoải mái, càng nhìn bóng dáng Sở Hoan càng có chút tức giận. Nàng giật cương ngựa, quật roi vào lưng ngựa, con ngựa trắng hí dài một tiếng, chạy như bay, chỉ nháy mắt liền vượt qua Hắc Sửu.
Tiểu Công chúa như một trận gió lướt qua, Lưu Ly phu nhân có chút kinh hoảng. Nàng ngồi trên Hắc Sửu vốn đang điềm đạm, thấy con Bạch Tuyết lao qua, Hắc Sửu lập tức hí dài một tiếng, hai móng trước nâng lên, người dựng thẳng đứng. Lưu Ly phu nhân bỗng nhiên thất sắc, thân hình mềm mại như muốn ngã xuống.
Mọi quyền sở hữu và công sức dịch thuật chương này đều thuộc về truyen.free.