(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 405:
Sở Hoan dường như hiểu được điều gì, vội vàng đi đến đẩy cửa ra. Đây đúng là phòng thẩm vấn của Tây Môn công sở, bên trong có sáu bảy người. Vương Phủ đang cùng vài tên Võ Kinh vệ thẩm vấn, thấy Sở Hoan tiến vào, mày gã giãn ra, đứng dậy, chắp tay nói:
– Đại nhân, sao ngài lại tới đây? Thuộc hạ đang định thẩm vấn xong thì đưa khẩu cung qua cho đại nhân. Chỉ có điều hai kẻ này không chịu khai báo, các huynh đệ đang muốn cho bọn hắn nếm chút mùi đau khổ.
Lời gã chưa dứt, chợt nghe một trong số “kẻ cắp” lớn tiếng nói:
– Sở huynh đệ, cuối cùng ngươi cũng đến rồi!
Sở Hoan thấy hai người bị trói gô vào hai cột gỗ. Bên trái là một người một mắt, bên phải là một gã thấp bé, mặt mày xấu xí. Người một mắt nhìn còn đỡ, còn gã thấp bé thì mặt mũi sưng húp, khóe miệng rỉ máu, hiển nhiên đã chịu không ít khổ sở.
– Bạch huynh?
Sở Hoan nhìn thấy người một mắt kia không khỏi cả kinh nói:
– Sao ngươi lại ở chỗ này?
Người một mắt kia không phải ai khác, chính là Bạch Hạt Tử mà Sở Hoan lúc ở Vân Sơn Phủ đã từng kết giao bằng hữu.
Mấy người Vương Phủ thấy Sở Hoan gọi người một mắt là "Bạch huynh", ban đầu ngẩn người, rất nhanh liền hiểu ra, Sở Hoan quả thực có quen biết người một mắt, những lời người này nói quả không sai.
Bạch Hạt Tử cười nói:
– Sở huynh… Sở đại nhân, đến thật đúng lúc, nếu trễ chút nữa, e rằng một con mắt của ta đã bị phế, thành người mù hoàn toàn rồi.
Vương Phủ biết mình đã hiểu lầm, vài tên Võ Kinh vệ vẻ mặt đều xấu hổ, ngơ ngác nhìn nhau. Vương Phủ hơi ngẩn người, khua tay nói:
– Mau... Mau cởi trói!
Mấy người vội vàng tiến lên, tay chân luống cuống cởi dây trói. Bạch Hạt Tử duỗi duỗi tay chân, cười nói:
– Mấy vị quan gia ra tay thật độc, buộc thật rắn chắc.
Vương Phủ chắp tay hướng Bạch Hạt Tử, lúng túng nói:
– Vị huynh đài này, đều là hiểu lầm.
Rồi gã quay sang Sở Hoan nói:
– Đại nhân, thuộc hạ không biết… Thôi, xin đại nhân giáng tội.
Sở Hoan nói:
– Vương Công sở đầu không cần tự trách, nếu không phải ngươi có lòng chiếu cố, cũng sẽ không quản việc này. Ngươi quan tâm đến Sở Hoan ta, nên mới tận tình chăm lo.
Vương Phủ thấy Sở Hoan hiểu được tâm ý của mình, thở phào nhẹ nhõm. Bạch Hạt Tử cũng chắp tay hướng Sở Hoan nói:
– Sở đại nhân, cuối cùng cũng gặp được ngài rồi. Gặp được ngài, thật chẳng dễ dàng gì.
Dù sao cũng là người cố hương, Sở Hoan gặp Bạch Hạt Tử, lập tức cảm thấy thân thiết, cười nói:
– Bạch huynh làm sao đến đây kinh thành?
Hắn liếc nhìn người xấu xí bên cạnh. Người nọ bị đánh mặt mũi sưng húp, nhưng vẫn thấy có chút quen thuộc, tuy nhiên Sở Hoan nhất thời không tài nào nhớ ra người này là ai, cau mày nói:
– Bạch huynh, vị này là…?
Người kia đã vội cướp lời nói:
– Sư phụ, là ta, là ta!
– Sư phụ?
Sở Hoan lắc đầu cười nói:
– Vị bằng hữu này thật hay nói đùa, ta dường như không nhận ra các hạ là ai.
Vương Phủ vừa nghe đến đây liền chỉ vào người kia nói:
– Tốt, quả nhiên là giả mạo đấy. Nhìn bộ dạng ngươi cũng biết không phải hạng tốt lành gì, dám giả mạo đệ tử của Công phó đại nhân. Các huynh đệ, đến, đánh cho tiểu tử này tỉnh người ra.
Vài tên Võ Kinh vệ xoa tay, chuẩn bị động thủ, Bạch Hạt Tử vội ngăn lại nói:
– Xin chư vị khoan động thủ.
Gã nhíu mày, liếc người nọ một cái, hỏi:
– Sở đại nhân thật sự không biết người này? Lần này tại hạ vào kinh, người này cứ một mực nói mình là đệ tử của ngài, muốn theo ta vào kinh, chẳng lẽ hắn đã lừa gạt ta?
Người nọ thấy thế, vẻ mặt khổ sở nói:
– Sư phụ... à không, Sở đại nhân, ngài không nhớ rõ ta sao? Ta là Tôn Tử Không từng muốn bái ngài làm thầy, ngài còn nhớ không? Ta là người của Bát Lý Đường đã được ngài đổi thành Chính Khí đường đó.
Sở Hoan ngẩn người, mơ hồ nhớ tới hình như có một người như vậy, nhớ rõ người này dường như am hiểu thuật giả giọng, hơn nữa đi bộ tốc độ cực nhanh, quan sát vài lần, ngạc nhiên nói:
– Ngươi là Tôn Tử Không?
Tôn Tử Không mặt mày sưng vù, Sở Hoan đối với tướng mạo của gã cũng không rõ lắm, lúc này tự nhiên không nhận ra.
Tôn Tử Không vội đáp:
– Đúng vậy, đúng vậy, sư phụ, ngài nhớ ra rồi.
– Sở đại nhân, hắn quả nhiên là đệ tử của ngài?
Bạch Hạt Tử nắm chặt tay lại, cười lạnh nói:
– Hắn dọc đường đi đều nhận là đệ tử của ngài, ta nửa tin nửa ngờ, nếu hắn dám gạt ta, ta sẽ đánh cho hắn răng rơi lả tả.
Bạch Hạt Tử siết chặt nắm đấm như cái chùy, Tôn Tử Không không nhịn được rụt cổ lại, vẻ mặt tội nghiệp nhìn Sở Hoan.
Sở Hoan bất đắc dĩ lắc đầu, cười nói:
– Mặc dù không phải là đệ tử, nhưng cũng là cố nhân.
Dù sao, Tôn Tử Không cũng là người đồng hương, đường sá xa xôi, vất vả lắm mới đến được kinh thành, cũng coi như có tấm lòng.
Tôn Tử Không nghe Sở Hoan nói như vậy, mới thở phào nhẹ nhõm. Vương Phủ nghe Tôn Tử Không cũng là người quen biết của Sở Hoan, lúc này mới sai người đi lấy thuốc trị thương, thoa lên mặt Tôn Tử Không một ít thuốc. Tôn Tử Không tuy rằng bị Võ Kinh vệ đánh một trận, nhưng cũng chỉ bị thương ngoài da mà thôi.
Từ phòng thẩm vấn đi ra, Vương Phủ sai người dâng trà đến, Sở Hoan lúc này mới hỏi Bạch Hạt Tử:
– Bạch huynh, hai người các ngươi làm sao lại tới kinh thành? Làm sao mà biết được phủ đệ của ta?
Bạch Hạt Tử vội vàng từ trong ngực lấy ra một phong thư, nói:
– Sở đại nhân, đây là Tô Đại đông gia sai ta mang tới cho ngài. Nàng đã nhận được thư của ngài, đây là hồi âm của nàng.
Gã dừng lại một chút, lại nói:
– Đại nhân nhập kinh, mãi sau này ta mới hay tin, không đuổi kịp, vẫn còn day dứt. Đại nhân vào kinh thành, kinh thành quá lớn, ta cũng biết nếu tùy tiện đi tìm, không biết đại nhân cụ thể ở chỗ nào, chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Sở Hoan giải thích nói:
– Vốn là muốn cáo biệt Bạch huynh, nhưng nhập kinh vô cùng vội vã, cho nên không có thời gian đến từ biệt. Bạch huynh đừng bận tâm.
Bạch Hạt Tử cười nói:
– Sau đó ta suy nghĩ một chút, biết rằng sau khi đại nhân an cư tại kinh thành nhất định sẽ viết thư về nhà. Ta đành phải làm phiền Diệp đại tẩu, một khi có tin tức của đại nhân, liền nhờ người báo cho ta một tiếng, vì thế còn để lại người ở phủ thành để chờ đợi tin tức của đại nhân.
Sở Hoan biết Bạch Hạt Tử nói Diệp đại tẩu chính là Tố Nương, vuốt cằm, nói:
– Bạch huynh thật là có lòng.
Hắn cầm lấy thư nhà, nghe Bạch Hạt Tử tiếp tục nói:
– Diệp đại tẩu quả thực cho người thông báo cho ta, sau đó, Diệp đại tẩu giới thiệu ta đi gặp Tô Đại đông gia. Tô Đại đông gia biết ta muốn vào kinh, liền để cho ta đem phong thư này mang tới.
Sở Hoan mở ra thư, bên trong đúng là nét bút của Lâm Lang. Bên trong viết không ít nội dung, nói một chút về tửu phường hiện giờ thế nào, cũng có nhắc đến Sở Lý thị và Tố Nương, chỉ nói mọi chuyện đều tốt đẹp, không cần lo lắng. Ngoài ra còn dặn Sở Hoan ở trong kinh phải chăm sóc bản thân mình, làm việc phải cẩn thận, vân vân, giữa những hàng chữ, tất nhiên là lộ rõ nhu tình vô hạn. Sở Hoan nhìn nét chữ lòng dâng lên bao cảm xúc.
Hắn biết Lâm Lang làm việc cẩn thận, chu đáo, có Lâm Lang ở Vân Sơn phủ, hơn nữa còn có Vệ Thiên Thanh quan tâm chiếu cố, người nhà hẳn là mọi chuyện đều ổn thỏa.
Nhận được thư của Lâm Lang, biết người nhà đều bình an vô sự, Sở Hoan tâm tình thật tốt, hỏi:
– Bạch huynh các ngươi vào kinh khi nào? Đã ăn uống gì chưa?
Lời hắn chưa dứt, bên tai truyền đến tiếng bụng réo, quay đầu nhìn, chỉ thấy Tôn Tử Không trên mặt còn dính thuốc trị thương đang ngượng ngùng cúi đầu.
Bạch Hạt Tử cũng có chút xấu hổ:
– Kỳ thực, sau khi chúng ta vào kinh thành, dựa theo lời chỉ dẫn của Tô Đại đông gia, đi thẳng đến phủ đệ của Sở đại nhân, vừa gõ cửa, trong phủ có một cô nương hỏi chúng ta là ai, chúng ta nói là muốn tìm ngài, nhưng cô nương kia nói ngài không ở trong phủ, không mở cửa. Ta cùng Tôn Tử Không cũng chỉ có thể ở bên ngoài phủ chờ, ai ngờ... !
Gã liếc Vương Phủ một cái, hai người đều có chút xấu hổ.
Sở Hoan hiểu, Lăng Sương một mình ở trong phủ, tự nhiên sẽ không dễ dàng mở cửa. Hắn nhớ rõ cửa chính phủ đệ lúc nào cũng đóng chặt, chỉ hé một khe cửa nhỏ để nhìn ra ngoài. Lăng Sương rất có thể đã quan sát qua khe cửa, thấy bên ngoài một người một mắt, một người mặt mũi xấu xí, hai người này tụ họp lại một chỗ, đoán thế nào cũng không phải người tốt lành gì, nếu Lăng Sương mở cửa thì chẳng khác nào rước họa vào thân.
Vương Phủ nghe thấy thế, liền phân phó:
– Có ai không, chuẩn bị rượu và thức ăn... !
Gã còn chưa nói xong, Sở Hoan đã cười nói:
– Vương Công sở đầu, không cần bận tâm.
Hắn nhìn Tôn Tử Không bị đánh mặt mũi sưng húp, lòng thầm buồn cười, nói:
– Cố nhân đến, ta dẫn bọn họ đi quán ăn để dùng bữa là được. Lúc này còn chưa đến nửa đêm, sẽ còn có quán ăn chưa đóng cửa.
Kinh thành về đêm quả thật cũng muôn màu muôn vẻ. Cho dù là đêm khuya, rất nhiều đường phố vẫn còn vô cùng náo nhiệt. Sở Hoan thì lại quá đỗi quen thuộc địa bàn quanh Tây Môn công sở, dẫn Bạch Hạt Tử và Tôn Tử Không đi vào một tửu lầu, tới gần đêm khuya, tửu lầu tuy chưa đóng cửa, nhưng khách nhân cũng đã thưa thớt. Vào tửu lầu, ngay tại đại sảnh tùy tiện chọn một chỗ ngồi xuống, rượu và thức ăn được mang lên, Sở Hoan lúc này mới hỏi:
– Bạch huynh, hai người các ngươi lần này vào kinh thành...
Bạch Hạt Tử đang định gắp đồ ăn, nghe Sở Hoan hỏi, không đợi Sở Hoan nói xong, liền đặt đũa xuống, chắp tay nói:
– Sở đại nhân, lúc ở Vân Sơn Phủ, tại hạ đã muốn nương nhờ đại nhân, đại nhân lúc ấy bảo tại hạ suy nghĩ thật kỹ, lần này vào kinh, không vì điều gì khác, tại hạ đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa ở nhà, mang theo một cái mạng này vào kinh, chỉ là muốn nương nhờ đại nhân, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cần có thể làm tùy tùng cho Sở đại nhân, cũng đã cam tâm tình nguyện!
Tôn Tử Không cũng đặt đũa xuống, vội nuốt chửng thức ăn trong miệng, nói:
– Sư phụ, ta... ta liền muốn giúp ngài làm chân chạy vặt, rửa chén bưng trà, xin ngài hãy nhận ta.
Sở Hoan cau mày nói:
– Ta không thiếu người bưng trà.
Hắn hơi trầm ngâm, mới hạ giọng nói với Bạch Hạt Tử:
– Bạch huynh, kỳ thật... Kỳ thực ta ở trong kinh tình cảnh cũng chẳng khá giả gì, nếu như ngươi thật sự đi theo ta, sau này e rằng sẽ gặp phiền toái.
Bạch Hạt Tử hỏi:
– Có phải là sẽ gây thêm phiền toái cho đại nhân?
– Không phải.
Sở Hoan lắc đầu nói:
– Ta lo lắng có không ít kẻ chướng mắt, sợ sẽ liên lụy đến Bạch huynh.
Bạch Hạt Tử nhếch miệng cười, nói:
– Chỉ cần không phải đại nhân gặp phiền toái, Bạch Hạt Tử ta cái gì cũng không sợ. Lần này tại hạ đã quyết định đến đầu quân cho đại nhân.
Gã dừng lại một chút, mới trịnh trọng nói:
– Đại nhân, tuy tại hạ là kẻ thô kệch, nhưng có đôi điều vẫn hiểu được. Ngài một thân một mình vào kinh thành, trong kinh thành nhất định sẽ không thuận buồm xuôi gió, bên người nếu không có người để sai bảo thì luôn không ổn. Lúc trước ta cũng đã nói, đại nhân văn võ song toàn, tại hạ nguyện ý đi theo đại nhân làm chút việc. Bạch Hạt Tử thiếu thời lập chí, giờ đây tuổi đã ngoài bốn mươi, kẻ vô tích sự này đã từng xưng vương xưng bá ở một thị trấn nhỏ, nếu có thể đi theo bên cạnh đại nhân, có thể làm chút việc gì đó, thì cũng coi như không uổng phí cuộc đời này rồi.
Gã vỗ ngực, cười nói:
– Sinh mệnh này, từ khi rời khỏi nhà, đã chuẩn bị dâng hiến cho đại nhân.
Tôn Tử Không cũng chen lời, nói:
– Sư... à, Sở đại nhân, ta cũng xin giao sinh mệnh này cho ngài, chỉ cần ngài thu nhận ta, sau này ngài muốn ta làm gì cũng được.
Sở Hoan đang do dự thì nghe được một trận tiếng bước chân nặng nề vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từ ngoài cửa đi vào hai người, đều đội mũ da mềm. Hai người này đều rất cao lớn, người phía trước mặc áo gấm, lưng hùm vai gấu, chòm râu quăn tít, bước chân nặng nề, như rồng đi hổ bước, quả nhiên là những hán tử hảo hán. Chỉ là tráng sĩ mặc áo gấm, luôn có chút gì đó không thuận mắt. Người phía sau gã cũng đội mũ mềm, mặc áo gấm, vóc dáng hơi thấp hơn một chút. Hai người này làn da đều đen sạm, thô ráp, rất có khí khái của những tráng sĩ Yến Triệu thời xưa.
Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, chỉ lưu hành tại đây, mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.