(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 404:
Gương mặt Lang Vô Hư không khỏi lộ vẻ khó coi. Sở Hoan nhìn vào mắt hắn, bưng chén trà thưởng thức một ngụm, lúc này mới chắp tay nói:
– Đại nhân, hôm nay được khoản đãi thịnh tình, đã quấy rầy nhiều rồi. Giờ cơm cũng đã dùng, trà cũng đã thưởng thức, hạ quan không dám làm phiền thêm nữa. Nếu ngày nào đó đại nhân có thời gian rảnh, hạ quan xin được làm chủ mời đại nhân tới hàn xá uống chén rượu, còn hôm nay xin cáo từ.
Lang Vô Hư đột nhiên nắm lấy cánh tay Sở Hoan, nói:
– Sở hiền đệ, hãy cứu ta!
Sở Hoan sửng sốt.
Lang Vô Hư cười khổ nói:
– Hôm nay được Sở hiền đệ chỉ điểm, ta vô cùng cảm kích, kính xin Sở hiền đệ chỉ cho ta một con đường sáng!
– Đại nhân, lời này của ngài là sao?
Sở Hoan cau mày nói:
– Hạ quan có tài đức gì, sao dám chỉ điểm đại nhân chứ?
Lang Vô Hư thở dài:
– Sở hiền đệ, ta có được ngày hôm nay, thật sự không dễ dàng. Thật ra ta có ngã ngựa cũng không sao, nhưng… nhưng già trẻ cả nhà tất sẽ chịu liên lụy, đặc biệt là Nhã Tiên, Như Hoa các nàng. Nếu như ta suy sụp, hiền đệ nói xem các nàng biết làm sao đây?
Hắn nắm tay Sở Hoan, nghiêm nghị nói:
– Sở hiền đệ, người ngoài đồn ta là người trong Hán Vư��ng đảng, đó cũng chỉ là lời đồn thổi, ta có nỗi khổ không thể nói nên lời.
Sở Hoan vẻ mặt kinh ngạc, thấp giọng nói:
– Thị Lang đại nhân, hạ quan… hạ quan bị ngài làm cho hồ đồ rồi!
– Ta là người An Ấp, có hiềm nghi là đồng hương với An Quốc Công. Có được ngày hôm nay, An Quốc Công quả thực đã bỏ ra không ít sức lực.
Lang Vô Hư cười khổ nói:
– Nguyên nhân chính là như thế, mọi người đều cho ta là người của An Quốc Công. Thật ra bọn họ nào đâu biết rằng, ta một lòng nguyện trung thành với Thánh thượng, chưa bao giờ dám có chút hai lòng với ngài.
Hắn thấp giọng:
– Thật ra trong mắt ta, Thái Tử điện hạ bị phế là chuyện sớm muộn. Nhưng Hán Vương chưa hẳn là lựa chọn tốt nhất, Hán Vương điện hạ quá mức hung hăng kiêu ngạo. Trái lại Tề Vương điện hạ, ôn hòa khoan hậu, ta vẫn luôn rất có thiện cảm với Tề Vương điện hạ.
Sở Hoan mở trừng hai mắt, cau mày nói:
– Đại nhân, những lời này…!
– Nếu là người khác, ta tất nhiên không nói những lời kiêng kị này.
Lang Vô Hư đáp:
– Nhưng ta đã coi Sở hiền đệ như người trong nhà, sẽ không giấu giếm. Sở hiền đệ, cũng không phải ta thấy gió đổi chiều, thật sự trong lòng ta quả thật vẫn luôn ngưỡng mộ Tề Vương điện hạ, chỉ là thân đang ở trong vũng bùn, khó có thể thoát ra… Hôm nay kính xin Sở hiền đệ chỉ cho ta một con đường sáng!
Sở Hoan nhìn chằm chằm Lang Vô Hư hồi lâu, mới thở dài nói:
– Thị Lang đại nhân, ngài đang nói đùa đấy ư? Hán Vương điện hạ binh hùng tướng mạnh, Tề Vương điện hạ thực lực yếu ớt, ngài… ngài sao có thể bỏ mạnh theo yếu? Hơn nữa… hơn nữa vị Thái Tử hiện giờ vẫn còn là Thái Tử. Sau này rốt cuộc phát triển thế nào, cũng còn chưa biết. Thị Lang đại nhân, bây giờ chúng ta nói thẳng ra, nếu như lúc này ngài tìm Tề Vương điện hạ nương tựa, chẳng lẽ sẽ không hối hận sao?
Lang Vô Hư thầm nghĩ trong lòng: “Chuyện Thánh thượng muốn làm, chưa từng có việc gì là không làm được. Nếu ngài ấy muốn nâng đỡ Tề Vương, thì dù thực lực Hán Vương có mạnh hơn nữa, sớm muộn gì cũng sẽ sụp đổ. Năm đó thực lực Thái Tử điện hạ mạnh mẽ cỡ nào, mà Hán Vương cũng không mạnh hơn Tề Vương điện hạ hiện giờ bao nhiêu, nhưng không phải Hán Vương điện hạ hiện giờ thực lực cường đại sao? Đợi Thánh thượng phế Thái Tử đi, sắc lập Tề Vương làm Thái Tử, khi đó ta muốn đầu nhập vào thì đã quá muộn rồi”. Gương mặt hắn lại khảng khái nói:
– Sở hiền đệ, dựa vào kinh nghiệm nhìn người nhiều năm của ta, sau này Tề Vương đích thị là vị vua tràn đầy hứa hẹn. Ta chỉ nghĩ lấy Đại Tần làm trọng, tin tưởng dưới trướng Tề Vương, nhất định có thể bày tỏ khát vọng của mình.
Sở Hoan chắp tay nói:
– Đại nhân chí hướng rộng lớn, Sở Hoan khâm phục.
Hắn lập tức thở dài:
– Nhưng chuyện đúng như lời Thị Lang đại nhân nói, trên dưới triều dã đều nghĩ rằng Thị Lang đại nhân là người trong Hán Vương đảng. Thị Lang đại nhân có lòng đầu nhập vào Tề Vương, hạ quan tin tưởng khát vọng của ngài, nhưng… nhưng Tề Vương điện hạ liệu có tin tưởng hay không?
Thân thể hắn nghiêng về phía trước, ghé sát vào nói:
– Chuyện càng quan trọng hơn, Thánh thượng có tin tưởng hay không?
Lang Vô Hư buồn rầu nói:
– Cho nên mới phải xin Sở hiền đệ chỉ cho ta một con đường sáng!
Sở Hoan ngẫm nghĩ một lát, mới nói:
– Nói cũng đã nói đến nước này, hạ quan liền xin nói thẳng. Thị Lang đại nhân muốn đầu nhập vào Tề Vương điện hạ, cũng không dễ dàng. Thị Lang đại nhân nên biết, bên cạnh Tề Vương điện hạ còn có Từ Tòng Dương – Từ Đại học sĩ, một bậc trọng thần như thế. Cho dù hạ quan và Tề Vương đều tin tưởng Thị Lang đại nhân, thì Từ Đại học sĩ liệu có tin tưởng không? Dù sao ngài ở trong Hán Vương đảng nhiều năm, Từ Đại học sĩ lại là một người vô cùng cẩn thận…!
Hắn lắc đầu, nói:
– Nếu Thị Lang đại nhân không biểu hiện đủ thành ý, Từ Đại học sĩ sẽ không tin tưởng sự trung thành của ngài.
– Đúng vậy, đúng vậy.
Lang Vô Hư vội vàng gật đầu:
– Từ Đại học sĩ là người cẩn thận, ta cũng đang lo lắng điều đó. Ta thật lòng muốn đầu nhập Tề Vương, nhưng… ai, ta nên thể hiện thành ý của mình như thế nào đây?
Sở Hoan lắc đầu cười nói:
– Điều này hạ quan quả thật không biết.
– Sở hiền đệ, ngươi cũng biết, tuy rằng thân ta ở vị trí Hộ Bộ Thị Lang, nhưng lại luôn ở dưới quyền Hồ Bất Phàm. Cho dù muốn giúp đỡ Tề Vương, nhưng Hồ Bất Phàm nhìn chằm chằm, rất nhiều chuyện có lòng nhưng đành vô lực.
Lang Vô Hư khó xử nói.
Sở Hoan cười cười, thấp giọng nói:
– Đúng vậy, nếu có một ngày, Thị Lang đại nhân đi lên vị trí Hộ Bộ Thượng Thư kia, thì rất nhiều chuyện sẽ được giải quyết dễ dàng…!
Nói tới đây, hắn d��ng câu chuyện, nâng chén trà lên, lại thưởng thức trà.
Trong mắt Lang Vô Hư xẹt qua một tia vui vẻ, lập tức lộ ra vẻ do dự, trầm ngâm một lát, mới nói:
– Sở hiền đệ, thật ra cho dù có lật đổ Hồ Bất Phàm, nếu còn An Quốc Công, thế lực Hán Vương chưa chắc đã suy yếu được!
Sở Hoan mỉm cười nói:
– Thị Lang đại nhân, nói như vậy e rằng không ổn. Nếu chuyện Thánh thượng muốn làm, ngài cảm thấy sẽ làm chuyện rút dây động rừng hay sao?
Lúc này không đợi Lang Vô Hư ra tay giữ chặt, hắn đã đứng lên nói:
– Thị Lang đại nhân, sắc trời hôm nay đã khuya, không thể kéo dài thêm nữa. Hạ quan xin cáo từ trước!
Lang Vô Hư như thoáng có suy nghĩ, lúc này cũng không ngăn cản, đứng dậy tiễn Sở Hoan. Tới bên ngoài phủ, Sở Hoan chắp tay nói:
– Hôm nay đa tạ khoản đãi thịnh tình, hạ quan xin cáo từ!
Lang Vô Hư tiến lên thấp giọng nói:
– Tạm biệt Sở hiền đệ, để ta suy nghĩ cẩn thận một chút, chắc chắn sẽ biểu hiện thành ý.
Chờ Sở Hoan rời đi, Lang Vô Hư một mình trở lại phòng trà. Hắn còn chưa ngồi xuống, một phụ nhân trung niên đã bước vào, vẻ mặt không vui nói:
– Lão gia, họ Sở đã đi rồi sao?
Lang Vô Hư ngẩng đầu nhìn thoáng qua, hỏi:
– Phu nhân vẫn chưa đi nghỉ sao?
– Làm sao có thể ngủ được.
Phu nhân tiến tới, ngồi xuống đối diện Lang Vô Hư:
– Lão gia, thiếp thân hỏi ngài, có phải ngài đang có ý định gì liên quan đến Nhã Tiên hay không?
Lang Vô Hư cười gượng nói:
– Cớ sao phu nhân lại nói ra lời ấy?
– Bình thường có khách quý tới phủ, ngài cũng chưa từng để Nhã Tiên lộ diện. Hôm nay chẳng qua là một Chủ Sự, lại còn là bộ hạ của ngài, sao ngài lại để Nhã Tiên ra pha trà chứ?
Phu nhân kia có vẻ hết sức bất mãn:
– Sở Hoan kia còn chưa kết hôn, ngài để Nhã Tiên – một cô nương – tới pha trà cho hắn, chẳng lẽ lại không có tâm tư gì sao?
Lang Vô Hư cười nói:
– Phu nhân thông minh tuyệt đỉnh, chuyện gì cũng không thể gạt được phu nhân.
Lang phu nhân trầm mặt, nói:
– Chuyện này ta tuyệt đối không đồng ý. Sở Hoan hắn là ai, nghe nói chỉ là áo vải lập nghiệp, may mắn rất t���t, mới lăn lộn tới kinh thành. Tô gia chúng ta là tộc lớn ở An Ấp, Lang gia các ngươi cũng xuất thân thế gia, con gái chúng ta sao có thể gả cho người như Sở Hoan? Lão gia, nếu ngài thật sự an bài như vậy, Tô gia An Ấp chúng ta còn có mặt mũi nào nữa?
Lang Vô Hư cau mày nói:
– Ta đã từng nói muốn gả Nhã Tiên cho Sở Hoan sao?
– Vậy ngài có ý gì?
Lang Vô Hư thở dài, nói:
– Phu nhân, nàng ở trong phủ, không biết chuyện trong triều. Trong triều đã xảy ra chuyện lớn rồi.
– Chuyện lớn?
– Hán Vương đảng đã tràn đầy nguy cơ rồi.
Lang Vô Hư nói:
– Nhớ rõ lần trước ta đã nói với nàng, Thánh thượng điều Sở Hoan vào Hộ Bộ, tất có mưu đồ. Hôm nay ta rốt cuộc đã xác định, Thánh thượng muốn dùng Sở Hoan làm đao, xé toang Hộ Bộ, mục đích cuối cùng, là vì…!
Hắn hạ thấp giọng:
– Là vì áp chế Hán Vương, chuẩn bị lập Tề Vương làm Thái Tử!
Lang phu nhân giật mình nói:
– Thật sự là như vậy sao?
Vẻ mặt nàng hoài nghi:
– Không thể nào! Nếu muốn lập Tề Vương, vì sao lúc trước lại nâng đỡ Hán Vương?
Nàng hiển nhiên không tin vào việc lập Tề Vương.
Lang Vô Hư nâng chén trà lên, thưởng thức một ngụm, mới nói:
– Ta nghĩ rất lâu, hiện giờ xem như đã nghĩ thông suốt. Nàng phải biết rằng, người phụ nữ Thánh thượng sủng ái nhất trong đời, đó là Hoàng hậu nương nương. Tề Vương là Hoàng tử thân sinh của Hoàng hậu nương nương, chẳng những được Hoàng hậu nương nương yêu thương, mà còn được Thánh thượng yêu thích. Theo lý thuyết, Tề Vương đã sớm tới tuổi rời cung lập phủ, nhưng Thánh thượng lại chậm chạp không để Tề Vương lập phủ, cứ để hắn ở lại trong cung. Với trí tuệ của phu nhân, chẳng lẽ không nhìn ra một chút manh mối nào sao?
Lang phu nhân nghi ngờ nói:
– Ý lão gia là sao?
– Trước kia ta còn nhìn không ra huyền cơ trong đó, hiện giờ xem như đã nhìn thấu rồi.
Lang Vô Hư khẽ thở dài:
– Đây là để bảo vệ Tề Vương. Năm đó Thái Tử được quân đội ủng hộ, lại có ngôi vị Thái Tử, có thể nói là phong quang vô hạn, thậm chí thanh thế không thua kém gì Thánh thượng. Thánh thượng đề bạt Hán Vương, văn võ cả triều bao gồm ta bên trong, đều nghĩ muốn lập Hán Vương làm Thái Tử. Nhưng hôm nay xem ra, Thánh thượng đích thực đang dụng tâm, là dùng Hán Vương để giữ cân bằng với Thái Tử, chèn ép Thái Tử mà thôi.
– Lão gia, thật sự là như thế sao?
Vẻ mặt Lang phu nhân vẫn còn mờ mịt.
– Ta nắm chắc chín thành.
Lang Vô Hư nghiêm nghị nói:
– Hán Vương là công cụ dùng để giữ cân bằng với Thái Tử. Nàng xem tình trạng Thái Tử hiện giờ, sớm đã không còn thanh thế như lúc ban đầu. Mấy năm nay, bao nhiêu quan viên Thái Tử đảng đã xuống ngựa, kết cục thật sự thảm khốc. Hiện giờ Thái Tử suy tàn, có thể lập Hán Vương. Hán Vương hiện giờ, chính là Thái Tử lúc trước. Mà Thánh thượng phái Sở Hoan vào Hộ Bộ, đó chính là chuẩn bị làm theo cách cũ, giống như đối phó Thái Tử năm đó, sẽ động thủ với Hán Vương!
Lang phu nhân lộ ra vẻ kinh sợ, nói:
– Lão gia, Thánh thượng muốn khai đao từ Hộ Bộ, ngài đang ở Hộ Bộ, có phải… có phải rất nguy hiểm hay không?
Lang Vô Hư gật đầu nói:
– Hung hiểm vô cùng!
��� Vậy làm sao bây giờ?
Lang phu nhân hoảng hồn:
– Thiếp thân nhớ rõ, lúc trước quan viên Thái Tử thất thế, kẻ thì bị sung quân, người thì bị chém đầu, gia quyến kết cục lại thê thảm vô cùng…!
Trên mặt bà đã có chút tái nhợt.
Lang Vô Hư tâm thần không yên nói:
– Nguyên nhân chính là như thế, cho nên ta mới kết nối với Sở Hoan. Sở Hoan là người của Tề Vương, Thánh thượng trọng dụng. Nếu sau này Tề Vương đắc thế, tiền đồ của Sở Hoan không thể lường được.
Lang phu nhân nhíu mày nói:
– Lão gia, việc này chàng đã xác định chắc chắn chưa? Đừng để Sở Hoan dùng lời lẽ mê hoặc.
Lang Vô Hư thản nhiên cười nói:
– Trẻ con tóc vàng (ý nói non nớt), sao có thể mê hoặc ta? Nếu hắn nói ba xạo, ta sao có thể tin tưởng chứ?
Hắn dừng một chút, nói tiếp:
– Kỳ thật từ những người bên cạnh Tề Vương, có thể nhìn ra dấu vết để lại. Từ Tòng Dương là nhân vật số một bên cạnh Tề Vương, lâm triều nhiều lần khiến Thánh thượng nổi giận. Trong triều, trung thần trước kia không ít, nhưng kẻ va chạm làm Thánh thượng nổi giận mà vẫn bình yên vô sự đấy, thì chỉ có duy nhất Từ Tòng Dương. Nàng cho rằng là vì Thánh thượng ưu ái Từ Tòng Dương ư? Cũng không hẳn, đơn giản Từ Tòng Dương là người của Tề Vương, cho nên Thánh thượng là vì bảo tồn thế lực của Tề Vương, mới có thể dễ dàng bỏ qua cho Từ Tòng Dương. Nếu Từ Tòng Dương không phải là người của Tề Vương, e rằng đầu hắn hiện tại cũng đã biến thành xương trắng rồi.
Lang phu nhân là người đa nghi, tuy rằng bất an không yên nhưng vẫn hỏi:
– Nếu Thánh thượng thật sự có ý truyền ngôi cho Tề Vương, vậy qua nhiều năm như vậy, vì sao bên cạnh Tề Vương không có nhiều thế lực?
– Đây mới là chỗ cao minh.
Lang Vô Hư khen:
– Cái gọi là khiêm tốn làm việc, chính là như thế. Tề Vương yếu đuối, mọi người sẽ không chú ý đến hắn. Tất cả lực chú ý đều đặt vào Thái Tử và Hán Vương. Nhưng chúng ta thiếu chút nữa quên rằng, thiên hạ Đại Tần là của Thánh thượng. Thánh thượng nếu muốn khiến Tề Vương đứng lên, chỉ là chuyện nhấc ngón tay mà thôi. Hiện giờ bắt đầu có dấu hiệu, Thánh thượng đã bắt đầu chuẩn bị nâng đỡ Tề Vương rồi.
– Lão gia, nếu thật sự là như thế, chàng cần phải tìm cách.
Giọng của Lang phu nhân khẽ run:
– Nếu Thánh thượng thật sự muốn trấn áp Hán Vương, chàng… tình cảnh của chàng cũng không ổn chút nào!
Lang Vô Hư thấp giọng nói:
– Buồn cười chính là Hồ Bất Phàm kia quá ngu xuẩn, còn không hiểu được điểm mấu chốt trong đó, một lòng muốn chèn ép Sở Hoan. Y cũng không chịu nghĩ rằng có Thánh thượng ở sau lưng chống đỡ, chỉ bằng một mình y thì có thể hạ gục Sở Hoan sao? May mắn ta lắm mưu nhiều kế, từ khi Sở Hoan tiến vào Hộ Bộ liền ngấm ngầm quan sát. Hôm nay ở nha môn Hộ Bộ ta dò xét một lần cuối cùng, bạc mua thảo dược của Ti Thiên Đài, Sở Hoan không nói hai lời liền phê duyệt. Nếu Hồ Bất Phàm điều động khoản tiền nào, Sở Hoan cũng đều cố ý làm khó dễ. Bởi vậy có thể thấy được, Sở Hoan tuyệt đối là con dao nhỏ Thánh thượng cài vào Hộ Bộ để đối phó chúng ta.
Lang phu nhân rốt cục hiểu được:
– Lão gia, chàng khiến Nhã Tiên lại đây, là muốn dùng Nhã Tiên để lôi kéo Sở Hoan sao?
– Không sai.
Sở Hoan đối với Nhã Tiên cũng không ghét bỏ, điều này khiến chúng ta có cơ hội.
Lang Vô Hư nghiêm mặt nói:
– Muốn bắt tay với Tề Vương, tránh sau này tai họa giáng xuống trên người, Sở Hoan chính là quân bài tốt.
Lang phu nhân nhíu mày nói:
– Chỉ có điều đem Nhã Tiên gả cho người như vậy, thiếp thân thật sự… thật sự không cam lòng.
– Phu nhân, đại cục làm trọng.
Lang Vô Hư nói:
– Nếu là vạn bất đắc dĩ, Nhã Tiên có thể bảo vệ cho chúng ta một con đường thoát thân. Việc đó cũng đáng để hy sinh. Huống chi cũng không chắc phải như thế, hôm nay ta chỉ làm ám chỉ, chứ không nói thẳng sẽ gả Nhã Tiên cho hắn. Tất cả vẫn đang sắp xếp, hết thảy còn cần yên lặng theo dõi kỳ biến.
Hắn dừng một chút, vuốt râu nói:
– Ta bây giờ là đang nghĩ nên làm thế nào để Tề Vương tin tưởng ta, miễn trừ tai họa sau này.
Lang phu nhân nhắc nhở:
– Lão gia, việc này cũng vẫn chỉ là phỏng đoán. Làm việc đều phải nghĩ lại cho kỹ. Nếu đoán sai thánh ý, lựa chọn sai, hối hận cũng không kịp. Cho dù Thánh thượng thật sự muốn lập Tề Vương, chúng ta muốn đầu nhập vào phe Tề Vương bên kia, cũng phải cẩn thận phe Hán Vương bên này. Chàng vẫn là người của Hán Vương, nếu tìm cách nương tựa vào Tề Vương, bị người của Hán Vương đảng biết được, hậu quả… hậu quả cũng là không thể tưởng tượng nổi.
– Phu nhân nói đúng.
Lang Vô Hư khẽ gật đầu, vẻ mặt buồn rầu:
– Cho nên ta mỗi khi đi một bước đều phải cẩn thận, vừa muốn lấy lòng Tề Vương, lại không để Hán Vương phật ý. Ít nhất trước khi Hán Vương suy sụp, không thể để cho Hán Vương phát hiện ta muốn lựa chọn môn hộ khác.
Lang Vô Hư buồn rầu, Sở Hoan lại đang cười. Màn kịch hôm nay, khiến Sở Hoan minh bạch Lang Vô Hư quả nhiên là kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy, thấy tình thế không ổn, đã chuẩn bị tinh thần xoay theo chiều gió.
Sở Hoan cũng hoài nghi Lang Vô Hư có phải có mưu đồ khác hay không, nhưng ngẫm lại tình cảnh lúc ấy, Lang Vô Hư vài lần không kìm lòng nổi biểu hiện thái độ th��t sự của mình. Điều này khiến Sở Hoan khẳng định người này mười phần thì có bảy tám phần là đang chuẩn bị lựa chọn chỗ dựa vững chắc khác rồi.
Sở Hoan đối với loại người như Lang Vô Hư có vài phần hiểu biết. Lang Vô Hư là người ba phải, sẵn sàng bán đứng chủ cũ, nên nếu chuyện như vậy xảy ra thì cũng không kỳ quái.
Lang Vô Hư muốn đầu nhập vào Tề Vương, đối với Sở Hoan mà nói, đương nhiên không phải là chuyện xấu.
Thực tế mà nói, hắn ở Hộ Bộ quả thật có cảm giác một mình chiến đấu. Nếu Lang Vô Hư thật sự muốn đổi môn hộ, đúng là sẽ trợ giúp hắn không nhỏ.
Đương nhiên, đối với người như Lang Vô Hư, Sở Hoan cho tới bây giờ cũng không thật sự tin tưởng. Cho dù hắn biểu hiện ra mười phần thành ý, Sở Hoan cũng chỉ sẽ tin tưởng ba phần, còn lại bảy phần thì vẫn đề phòng.
Cưỡi ngựa trở lại trước phủ, từ xa đã nhìn thấy trước cửa một bóng người đi tới đi lui. Sở Hoan đang nhíu mày thắc mắc, thì người kia đã nghe có tiếng động. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Sở Hoan, lập tức bước nhanh về phía trước. Sở Hoan nhìn kỹ, đó là Tôn Tĩnh Nhất của Võ Kính vệ Tây Môn công sở.
Tôn Tĩnh Nhất từ xa đã lên tiếng:
– Sở đại nhân, ngài đã trở lại! Ta chờ ngài đã lâu!
Sở Hoan xoay người xuống ngựa, ngạc nhiên nói:
– Tôn huynh đệ, có chuyện gì tìm ta sao?
– Sở đại nhân, ngài cũng biết, ngài ở trong phủ không có hộ viện. Vương Công sở đầu đã dặn chúng ta, lúc nào đi tuần tra cũng phải hướng về phía này xem xét tình hình.
Tôn Tĩnh Nhất hưng phấn nói:
– Hôm nay có huynh đệ tuần tra, đúng là phát hiện có hai người này lén lén lút lút trước phủ. Vừa thấy cũng biết không phải là người tốt, Vương Công sở đầu đã dẫn người bắt bọn họ về Công sở xử lý rồi.
Sở Hoan cau mày nói:
– Là người nào?
– Vẫn còn đang thẩm vấn, nhưng vừa nhìn đã thấy không phải là người tốt. Có một tên xấu xí còn nói hắn là đồ đệ của ngài, đánh chết chúng ta cũng không tin.
Tôn Tĩnh Nhất trả lời.
– Đồ đệ của ta?
Sở Hoan ngạc nhiên.
Hắn nhớ rõ đồ đệ duy nhất của mình, chính là tiểu hộ ��ản trong cung – Tĩnh Hoa công chúa. Làm sao lại còn có đồ đệ nào khác chứ? Tây Môn công sở có người biết Tĩnh Hoa công chúa, nên chắc chắn không dưng mà đi bắt người của Tĩnh Hoa công chúa.
Hắn thật sự tò mò, có người còn giả mạo là đồ đệ hắn khiến hắn lập tức hứng thú, cười nói:
– Đi, đi xem, ta muốn nhìn xem đồ đệ của ta có hình dáng ra sao?
Hai người tới Tây Môn công sở, các Võ Kính vệ trong Công sở đều cung kính thi lễ. Vào đến sân, chợt nghe từ một gian phòng bên trái truyền ra tiếng kêu la:
– Các ngươi thật lớn mật, các ngươi… Ôi, là ai đá ta? Ta là đồ đệ của Sở đại nhân, các ngươi đánh ta, sư phụ của ta mà tới đây, nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi!
Lại nghe một thanh âm lạnh lùng nói:
– Ta khuyên chư vị quan gia vẫn nên tìm hiểu rõ rồi hãy đánh. Chúng ta đúng là bằng hữu của Sở đại nhân, đứng chờ hắn về phủ, không phải là có ý đồ xấu xa gì cả.
– Còn dám mạnh miệng!
Bên trong truyền ra tiếng của Vương Công sở đầu:
– Sở đại nhân chúng ta rất quen thuộc, cũng không từng nghe nói có đồ đệ. Cho dù có đi chăng nữa, đó là Tĩnh Hoa Công chúa, chứ từ khi nào mà có nhiều đồ đệ như vậy? Đúng rồi, ngươi thành thật một chút đi, còn nói xằng nói bậy, ta sẽ cho người móc mắt ngươi ra.
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free và không được phép tái bản dưới mọi hình thức.