(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 403:
Sở Hoan kinh ngạc hỏi: - Ngài vì sao lại nói vậy?
Lang Vô Hư thở dài, hạ giọng mà rằng: - Sở hiền đệ, đệ có biết ai mới là chủ nhân thực sự của Hộ b�� không?
- Đương nhiên là Hồ Bộ đường xử lý mọi việc. Sở Hoan nói: - Thị lang đại nhân ở bên cạnh phụ giúp, nếu thật sự muốn nói Hộ bộ là của ai, thì hẳn là của Thánh Thượng.
Lang Vô Hư lắc đầu xua tay nói: - Sai rồi, sai rồi, người chủ thực sự của Hộ bộ này căn bản không phải Hồ Bộ đường, mà là... mà là An Quốc Công.
Sở Hoan đương nhiên đã sớm hiểu rõ điều này, nhưng vẫn giả vờ kinh ngạc, cau mày nói: - Đại nhân, lời này không thể nói bừa, nếu... nếu bị người khác biết được, Thị lang đại nhân tất nhiên sẽ bị người đời hiểu lầm, e rằng An Quốc Công cũng sẽ bị hàm oan.
- Sở hiền đệ, nếu là người khác, ta cũng không dám nói mấy lời này rồi. Lang Vô Hư với vẻ mặt bất đắc dĩ: - Nhưng ta coi Sở hiền đệ như người một nhà, có gì mà phải giấu giếm đâu. Sở hiền đệ mới chân ướt chân ráo vào Hộ bộ, làm việc nhanh nhẹn, dứt khoát, quyết đoán, thực sự trong lòng ta vô cùng khâm phục. Chớ thấy ta bề ngoài mấy lần làm khó đệ, thực ra đây chẳng qua là giả vờ qua mắt người ngoài, hơn nữa cũng là muốn khảo nghiệm Sở hiền đệ mà thôi.
Sở Hoan làm ra vẻ ngơ ngác không hiểu.
Lang Vô Hư hơi nghiêng người về phía trước, thấp giọng nói: - Sở hiền đệ, không giấu gì đệ, bên trong Hộ bộ có một số quan lại tham lam, thối nát không thể chịu đựng được. Ta tận mắt thấy Hộ bộ như một mớ bòng bong, nhưng lại hữu tâm vô lực. Sở hiền đệ tiến vào Hộ bộ, làm việc công chính, giữ mình thanh liêm, ta cảm thấy đã có được người đồng đạo. Hộ bộ quả thực cần phải chỉnh đốn lại, cứ tiếp tục như thế này, ắt sẽ hại nước hại dân, hậu hoạn khôn lường!
Sở Hoan trầm mặc hồi lâu, cuối cùng hỏi: - Hôm nay đại nhân hẳn là có điều muốn chỉ bảo, hạ quan tài mọn, đại nhân có lời gì cứ nói thẳng ra, hạ quan nếu có thể xử lý, tự nhiên sẽ dốc hết toàn lực.
Lang Vô Hư cười nói: - Sở hiền đệ chớ hiểu lầm, chỉ là ta có chút cảm khái mà thôi.
Sở Hoan khẽ cười.
Lang Vô Hư cười cười, hạ giọng nói: - Sở hiền đệ, Thánh Thượng thật... quả nhiên là có ý định chấn chỉnh Hồ Bộ đường?
- Việc này… ai...! Trên mặt Sở Hoan hiện lên vẻ khó nói, ấp a ấp úng.
- Nếu không tiện nói, cũng không quan trọng. Sở Hoan càng ấp úng, Lang Vô Hư càng khẳng định có ẩn tình bên trong, thở dài: - Một Hồ Bộ đường bé nhỏ, Thánh Thượng cần gì phải bận tâm nhiều đến vậy.
Y nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm Sở Hoan, lại hỏi: - Sở hiền đệ, Thánh Thượng phải chăng còn có toan tính khác?
Sở Hoan vội đáp: - Đại nhân, hạ quan uống quá nhiều, xin phép cáo từ...!
Hắn định đứng lên, Lang Vô Hư đã vội vã đưa tay ra cản lại, nói tiếp: - Sở hiền đệ, ta biết đệ còn đa nghi, nhưng đưa đệ đến đây cũng là thật lòng đối đãi. Thánh Thượng muốn đệ chấn chỉnh Hồ Bộ đường, một mình đệ liệu có làm nổi không?
Sở Hoan ngẩn người ra, nhíu mày nhìn Lang Vô Hư, nhẹ giọng hỏi: - Thị lang đại nhân, ý của ngài là gì?
Lang Vô Hư há miệng hớp khí, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng nhất thời lại không nói ra, trên mặt tràn đầy vẻ do dự. Đúng vào lúc này, chợt nghe từ bên ngoài phòng trà truyền tới một thanh âm: - Phụ thân, cha gọi con?
- Ồ, là Nhã Tiên sao? Lang Vô H�� trở lại chỗ ngồi, chỉnh lại vạt áo, rồi ngồi ngay ngắn, cười nói: - Mau vào đi!
Phòng trà mở ra. Sở Hoan quay đầu nhìn lại, thấy một thiếu nữ tuổi xuân trong bộ y phục màu cam từ bên ngoài phòng trà tiến vào, tuổi chừng mười sáu mười bảy tuổi, dung mạo vô cùng xinh đẹp, bước vào phòng, quay người đóng cửa, động tác duyên dáng yêu kiều.
- Nhã Tiên, mau tới, đây chính là Sở Hoan, Sở đại nhân, mau tới bái kiến! Lang Vô Hư vẫy tay gọi.
Sở Hoan cũng đã đứng dậy. Thiếu nữ kia lại gần, liếc nhìn một cái, mặt không chút biểu cảm, chỉ khẽ hành lễ. Sở Hoan cũng chắp tay đáp lễ, chú ý quan sát thiếu nữ này, thoáng thấy cô nương này có đôi nét hao hao giống Lang Vô Hư, xem ra quả là con gái của Lang Vô Hư. Lang Vô Hư tuy là người giả dối, nhưng xét về tướng mạo thì lại cũng không kém. Thiếu nữ này tuy rằng không đến mức nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng cực kỳ xinh đẹp.
Lang Vô Hư lại cười nói: - Sở đại nhân mời ngồi, Nhã Tiên là con gái út của ta, am hiểu trà đạo, hôm nay trà sẽ do con bé pha, xin mời Sở đại nhân thưởng thức!
- Làm phiền Lang cô nương rồi! Nhã Tiên lại liếc Sở Hoan một cái, cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Lang Vô Hư đãi khách dùng trà cũng không phải lần một lần hai. Trong triều đình có biết bao vị quan viên trọng yếu từng ghé qua nhã phòng này thưởng trà, nhưng chưa bao giờ thấy Lang Vô Hư bắt mình tự tay pha trà, bình thường khi có khách, thường là chỉ tự mình hoặc phụ thân ngẫu hứng pha trà mà thôi. Người trẻ tuổi kia thoạt nhìn cũng không giống đại quan, vì sao lại phải bắt mình đích thân trổ tài?
Tuy nhiên Lang cô nương cũng là người con gái biết nghe lời, thuần thục bước đến bên bếp lò. Kỳ thật trong phòng pha trà mọi dụng cụ đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Lang Nhã Tiên hiển nhiên không phải là người mới học nghề, tay chân nhanh nhẹn, chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, mới hướng Lang Vô Hư hỏi: - Phụ thân, hôm nay người muốn thưởng trà loại nào?
- Sở đại nhân, ngài cứ nói đi? - Xin tùy ý! - Nhã Tiên, con cứ tùy ý sắp xếp. Lang Vô Hư lại cười nói.
Lang Nhã Tiên thoáng suy nghĩ một lát, rồi lấy lá trà ra, lập tức không khí bên trong trở nên vô cùng thanh tịnh. Sở Hoan trầm tư. Lang Vô Hư này đưa con gái mình đến pha trà, xem ra quả thực là muốn thân cận với mình hơn, chỉ là không biết Lang Vô Hư này là thật lòng muốn thân cận hay có mưu đồ khác.
Cũng không biết đã qua bao lâu, trong một bầu không khí thanh tĩnh, trà cuối cùng cũng đã được pha xong. Lang Nhã Tiên lấy chén tử sa, cầm ấm tử sa đến, nhẹ nhàng rót nước trà vào chén tử sa, tiếng nước chảy róc rách tựa suối reo. Hương trà tràn ngập trong không khí, xông vào mũi Sở Hoan, dường như mỗi một mạch máu trong toàn thân đều giãn nở, quả nhiên là sảng khoái dễ chịu, cả người thông suốt, chỉ cần ngửi mùi hương đã thấy vô cùng thích ý.
Nhã Tiên lúc này mới hạ giọng nói: - Phụ thân, con xin phép lui xuống trước! Nàng không đợi Lang Vô Hư nói thêm, khẽ hành lễ với Sở Hoan, rồi lui xuống.
Lang Vô Hư hơi nhíu mày, nhưng vẫn cười nói: - Sở hiền đệ, đệ thưởng thức một ngụm xem hương vị ra sao?
Sở Hoan cầm chén lên nhấp một ngụm, lập tức nói: - Quả nhiên là trà ngon, lệnh ái thật sự có tài pha trà!
Lang Vô Hư mỉm cười nói: - Sở hiền đệ, đệ xem ta dạy con gái thế nào?
- Việc này… Sở Hoan suy nghĩ một lát, mới nói: - Lệnh ái là tiểu thư khuê các, hạ quan không dám tùy tiện bình luận, tuy nhiên có thể chiêm ngưỡng dung nhan của lệnh ái quả là tam sinh hữu hạnh!
Lang Vô Hư nghe vậy, hiện lên vẻ vui mừng, nói: - Xem ra Sở hiền đệ cũng không ghét con gái nhỏ của ta.
Sở Hoan vội đáp: - Không dám!
Lang Vô Hư cười tủm tỉm ghé sát lại nói: - Sở hiền đệ, nghe nói đệ chưa lập gia thất?
- À? Sở Hoan ngẩn người ra, lập tức gật đầu nói: - Quả thật... quả thực v��n chưa thành gia…
- Quả thế. Lang Vô Hư cười ha hả, liếc nhìn cánh cửa phòng trà, hàm ý sâu xa nói: - Ta hiểu được, Sở hiền đệ, đệ yên tâm, chuyện này cứ để ta lo liệu.
Ý của y dường như muốn gả con gái mình cho Sở Hoan, chỉ là không nói thẳng ra mà thôi.
- Sở hiền đệ, ta coi đệ như người trong nhà, cũng hy vọng thật sự có thể trở thành người trong nhà. Lang Vô Hư nghiêm nghị nói: - Đã là người trong nhà, có vài lời ta không giấu đệ, đệ cũng đừng giấu ta.
Sở Hoan nói: - Thật ra hạ quan cũng nguyện ý thành thật với đại nhân. Vẻ mặt hắn trông vô cùng thành khẩn.
Lang Vô Hư cảm thấy đúng là đưa con gái ra liền có tác dụng, cười cười, nghiêng người về phía trước, thấp giọng nói: - Sở hiền đệ, không giấu gì đệ, ta cũng muốn hạ bệ Hồ Bất Phàm. Người này ngồi trên đầu ta, ta đã ngứa mắt từ lâu. Nếu Thánh Thượng thật sự có ý định này, ta nguyện ý giúp đệ một tay.
- Đại nhân, kỳ thật...! Sở Hoan ánh mắt lập lòe, khó nói.
Lang Vô Hư cau mày nói: - Sở hiền đệ, hay còn có điều gì khó nói?
- Đại nhân, ngài đã chân thành đối đãi, hạ quan cũng không dối gạt ngài. Sở Hoan trầm ngâm một lát, rốt cục nói: - Đại nhân nghĩ Thánh Thượng âm thầm muốn hạ bệ Hồ Bộ đường? Hồ Bộ đường tuy là Thượng thư một bộ, nhưng trong mắt Thánh Thượng thì đáng là gì? Cần gì phải tốn công tốn sức như vậy?
Lang Vô Hư ngẩn người ra, vội hỏi: - Sở hiền đệ có ý gì?
Sở Hoan ngẫm nghĩ một chút, mới nói: - Tâm tư Thánh Thượng sâu như biển rộng, dù có điều gì có thể nói thẳng, hạ quan cũng không tiện nói ra. Nhưng đại nhân là người cơ trí, có mấy lời không nói cũng tự hiểu được.
Lang Vô Hư mắt đảo liên hồi, lập tức hiện lên vẻ kinh ngạc: - Sở hiền đệ, chẳng lẽ... chẳng lẽ Thánh Thượng muốn ra tay với An Quốc Công?
Sở Hoan không nói lời nào, chỉ nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
Sở Hoan càng như vậy, Lang Vô Hư trong lòng càng bất an, vẻ hoảng sợ trong mắt càng lúc càng đậm, dò hỏi: - Sở hiền đệ, nếu như không phải vì An Quốc Công, chẳng lẽ... chẳng lẽ là vì Hán Vương điện hạ?
Tay Sở Hoan đang cầm chén trà bỗng run lên, nước trà xanh bên trong không ngờ tràn ra vài giọt. Sở Hoan vội đặt chén trà xuống, miệng liên tục nói: - Thất lễ, thất lễ, xin đại nhân chớ trách tội...!
Sở Hoan phản ứng như vậy càng khiến Lang Vô Hư khẳng định suy đoán của mình là đúng, kinh hãi không thôi, bất chấp chén trà, y đưa tay nắm lấy tay Sở Hoan, kinh hãi nói: - Sở hiền đệ, đệ nói là, Thánh Thượng cho đệ vào Hộ bộ chấn chỉnh Hồ Bất Phàm, mục đích không phải vì An Quốc Công, mà là vì Hán Vương điện hạ ư?
Sở Hoan giật mình nói: - Đại nhân, hạ quan nào có nói thế đâu, đây đều là do ngài đoán. Hạ quan chưa từng nói một chữ nào.
Hắn hạ giọng nói: - Những lời này đại nhân cũng không nên nói, đây đều là phạm thượng. Nếu tiết lộ ra ngoài, hậu quả không thể lường trước được, đại nhân... đại nhân tự liệu mà giữ mình!
Lang Vô Hư trên mặt hơi tái nhợt, lẩm bẩm tự nói: - Hoá ra... Thì ra là vậy.
Y có vẻ bừng tỉnh đại ngộ, một lúc lâu sau mới nhìn Sở Hoan, đánh giá một phen, nói: - Ta vẫn kỳ quái, quan viên đông vô số kể, Thánh Thượng tại sao lại phái Sở hiền đệ tiến vào Hộ bộ, Sở hiền đệ lại là người của Tề Vương, nói như vậy... Ai, việc này ta vốn nên sớm nghĩ ra, nhưng vẫn không tin, hoặc là Thánh Thượng làm việc xưa nay chính là tâm tư khó dò, vi thần như ta nào có thể thấu hiểu được...!
Sở Hoan làm ra vẻ sợ hãi nói: - Đại nhân, tối nay hạ quan không hề nói gì, ngài cũng chưa hỏi gì. Tất cả đều là do ngài suy đoán. Hạ quan không biết gì cả... Thật sự không biết gì cả. Thánh Thượng chưa bao giờ nói với hạ quan những điều này.
- Hiểu được, hiểu được! Lang Vô Hư bình tĩnh lại, xoa mồ hôi lạnh trên trán. Sở Hoan càng nói như vậy, Lang Vô Hư càng cho rằng Sở Hoan sợ bị liên lụy, càng cảm thấy đó đích thị là ý chỉ của Hoàng đế.
Y hiện tại quả nhiên là tâm thần bất an.
Sở Hoan tiến vào Hộ bộ, Lang Vô Hư thực ra vẫn luôn nghĩ đến nguyên do sâu xa bên trong. Y là kẻ nhiều mưu mô quỷ kế, phàm là người khác có hành động gì, y cũng sẽ dốc hết trí tưởng tượng phong phú của mình, bắt đầu suy đoán hành động của người khác, vì sao phải làm vậy, làm vậy để đạt được mục ��ích gì?
Tâm tư Hoàng đế Bệ hạ khó dò, cho nên Lang Vô Hư vẫn không thể xác định Hoàng đế rốt cuộc có toan tính gì, nay nhờ Sở Hoan, y cuối cùng đã có được đáp án.
Nhưng đáp án này khiến Lang Vô Hư trong lòng trống ngực đập thình thịch.
Nếu Hoàng đế thật sự có ý muốn áp chế Hán Vương để lập Tề Vương, chèn ép Hộ bộ tự nhiên là hợp tình hợp lý, hơn nữa thông qua việc chèn ép Hộ bộ, ắt sẽ có một số lượng lớn quan viên Hán Vương đảng thất thế.
Hồ Bất Phàm là nhân vật trọng yếu trong Hán Vương đảng, mà Lang Vô Hư từ trước đến nay vẫn cùng Hồ Bất Phàm làm vài việc cho Hán Vương đảng. Nếu Hoàng đế thật muốn áp chế Hán Vương đảng, Hồ Bất Phàm tất nhiên xui xẻo, làm trợ thủ đắc lực của Hồ Bất Phàm, y làm sao có thể thoát khỏi tội được?
Hoàng đế chọn người kế vị, Lang Vô Hư cũng thừa hiểu, không động thì thôi, một khi động thì độc ác vô tình, chưa bao giờ giữ lại một chút tình nghĩa nào.
Mọi bản quyền dịch thuật bộ truyện này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.