Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 400:

Sau khi Phán Quan rời đi, Lang Vô Hư chấp tay đi đi lại lại nơi góc sân có cây hòe lớn, trên mặt hiện rõ vẻ hết sức lo âu, tâm thần bất an, dường như đầy bụng tâm sự.

Ngẫu nhiên có ai đi qua cũng không dám ngước nhìn Lang Vô Hư, chỉ cúi người thi lễ rồi nhanh chóng rời khỏi. Lang Vô Hư dường như cũng không có tâm trạng để ý tới người qua kẻ lại, lông mày nhíu chặt, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Đóng dấu, thì phải có ẩn ý, không đóng dấu, cũng không phải là ý của Thánh Thượng. Đóng dấu, không đóng dấu... !

Y đi đi lại lại một hồi lâu, dấu chân in hằn khắp mặt đất, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên ngóng chờ Phán quan đi ra.

Chính y cũng không biết đợi bao lâu, cuối cùng nhìn thấy Phán quan kia vội vàng đến. Lang Vô Hư lông mày giãn ra, hiện ra vài phần vẻ khẩn trương, vội vàng vẫy tay, Phán quan kia cầm trong tay một phần công hàm đến, đang muốn thi lễ, Lang Vô Hư đã vội la lên:

- Không cần nghi thức xã giao, nói mau, Sở Hoan có đóng dấu hay không?

Phán quan đưa công hàm, nói:

- Hồi bẩm đại nhân, hạ quan mang công hàm tới, Sở đại nhân rất nhanh liền đóng dấu.

Lang Vô Hư mở công hàm, trên đó rõ ràng có dấu ấn của Độ Chi Tào chủ quản, thở phào nhẹ nhõm, lập tức lông mày lại nhíu chặt, thấp giọng hỏi:

- Khi ngươi đưa công hàm tới, Sở Hoan có nói gì không?

Phán quan trả lời:

- Sở đại nhân không hề nói gì cả.

- Không hề nói gì cả?

Lang Vô Hư nheo mắt lại:

- Hắn không hỏi vì sao cần nhiều ngân lượng như vậy?

Phán quan lắc đầu nói:

- Hạ quan đưa công hàm vào, chỉ nói đây là Ti Thiên Đài cần tiền mua dược thảo. Sở đại nhân còn không nhìn công hàm, không hỏi số lượng, liền cầm con dấu, đóng lên. Khi hạ quan đi ra, Sở đại nhân mới dặn dò rằng chuyện này không thể chậm trễ, phải làm nhanh nhất có thể.

Lang Vô Hư lông mày giãn ra, vẻ mặt như bừng tỉnh đại ngộ, không kìm được lẩm bẩm:

- Ta đã sớm biết là như thế này, thì ra là thế, thì ra là thế, quả thực là thế!

Phán quan mơ hồ hỏi:

- Đại nhân nói cái gì?

Lang Vô Hư khoát tay, nói:

- Không có việc gì, ngươi lui xuống trước đi.

Phán quan đưa tay xoa trán, vẻ mặt khó hiểu, chấp tay thi lễ rồi lui xuống, Lang Vô Hư lúc này mới vuốt chòm râu khẽ lẩm bẩm một mình:

- Khoản ngân lượng dùng vào việc gì Sở Hoan cũng luôn xét duyệt kỹ lưỡng, như thể bạc là của nhà hắn vậy. Nhưng nếu là Ti Thiên Đài cần bạc, chuyện liên quan đến Thánh Thượng, hắn ngay cả một lời thắc mắc cũng không có, liền chấp thuận. Đúng rồi, xem ra người này tiến đến Hộ Bộ, thật sự là Thánh Thượng có tâm cài vào... !

Y ở dưới gốc cây hòe lớn trầm tư, sau một lúc lâu qua đi, dường như đã đưa ra quyết định gì đó, chắp tay sau lưng rời khỏi đại viện Độ Chi Tào.

Sở Hoan chấp thuận việc Ti Thiên Đài xin chi ngân lượng xong, liền rót một chén trà, đưa lên miệng nhấp nhẹ.

Ti Thiên Đài dùng ngân, kỳ thật chính là Hoàng đế muốn dùng, Sở Hoan trong lòng cũng hiểu được, mỗi quý năm mươi vạn lượng bạc dược thảo, đó quả thực là một con số khổng lồ. Đám đạo sĩ Ti Thiên Đài nhất định là từ giữa kiếm chác món lợi kếch xù, nhưng Sở Hoan cũng hiểu được, cho dù bạc chi cho việc này có lớn gấp đôi, mình cũng vẫn phải đóng dấu, không còn cách nào khác.

Đương kim Hoàng đế như bị ma quỷ ám ảnh, một lòng một dạ dốc sức tu đạo, thiết lập Ti Thiên Đài, xây dựng cải tạo Thông Thiên điện, hai nơi này như một thùng không đáy, nuốt chửng ngân khố quốc gia.

Sở Hoan ở kinh thành những ngày qua, hoặc nhiều hoặc ít cũng biết, bất kể là thiết lập Ti Thiên Đài hay là xây dựng cải tạo Thông Thiên điện, trong triều đều từng có các trung thần dâng tấu chương can ngăn, rất nhiều người trong số đó vì việc này mà khiến Thiên tử nổi giận, kết cục thê thảm, may mắn thì bị bãi quan, miễn chức, lưu đày biên cương, kẻ kém may mắn thì cả nhà bị tru di cũng là chuyện thường tình.

Cho dù trong quá trình xây dựng cải tạo Thông Thiên điện, nếu có bất kỳ sơ suất nào tiết lộ ra ngoài, quan viên phụ trách chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

Trong Lục bộ nha môn, hiện giờ áp lực cao nhất là Công bộ nha môn, suốt mấy năm xây dựng cải tạo Thông Thiên điện, Công bộ Thượng thư giống như đèn kéo quân, người thì bị bãi quan, kẻ thì rơi đầu, số lượng quan viên phụ trách thi công bị chém đầu cũng không hề ít.

Sở Hoan cố nhiên có những lúc xúc động, nhưng đại đa số thời điểm vẫn hết sức bình tĩnh. Hắn hiểu, đối với Hoàng đế Bệ hạ mà nói, hiện giờ như Rồng có vảy ngược, động vào ắt sẽ nổi cơn thịnh nộ. Bất luận cái gì gây trở ngại việc tu đạo, Hoàng đế Bệ hạ đều dùng thủ đoạn tàn độc và vô tình nhất để giải quyết.

Tuy nói Hoàng đế Bệ hạ thoạt nhìn đối với mình dường như có chút thưởng thức, thậm chí phải lợi dụng mình để làm một số việc, nhưng Sở Hoan hiểu, trong mắt Hoàng đế Bệ hạ mình đơn giản là một quân cờ hữu dụng mà thôi. Nếu mình quấy rầy chuyện tu đạo, Hoàng đế Bệ hạ tuyệt đối sẽ không có bất cứ cảm tình nào đối với một Hộ bộ Chủ sự nho nh��� này cả.

Ưu quốc ưu dân, cố nhiên là chuyện tốt, nhưng không có phân lượng, cũng chỉ là kẻ vô dụng tự than thở mà thôi.

Sở Hoan rất rõ ràng, chỉ cần mình có bất cứ sai sót nào trong khoản bạc dược thảo Ti Thiên Đài, không cần Hoàng đế đích thân làm khó mình, người xung quanh Hồ Bất Phàm chắc chắn sẽ mượn cơ hội này đẩy mình vào chỗ chết.

Đối với những chuyện không thể thay đổi, Sở Hoan chỉ đành thể hiện sự dứt khoát.

Hiện giờ hắn chỉ tò mò, ý kiến của Hộ Bộ, nhất định là phải đệ trình lên Môn Hạ tỉnh, đám người ở Môn Hạ tỉnh kia rốt cuộc muốn dùng số tiền lớn đó để thu mua lương thực hay là vay nợ để mua lương thực, quả thật chưa thể biết được.

Sở Hoan không thể tạo ra bất kỳ ảnh hưởng nào đối với chuyện này, nhưng hắn lại có thể rõ ràng nhận thức được hậu quả mà hai loại quyết định này mang lại.

Sở Hoan có chuyện trong lòng, Lang Vô Hư cũng có chuyện trong lòng, bước chân khẽ khàng, tay cầm một chiếc hộp đồng nhỏ tạo hình tinh xảo vào trong phòng, thấy Sở Hoan tựa lưng vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nhẹ nhàng gõ cửa. Sở Hoan mở to mắt, Lang Vô Hư đã cười tủm tỉm nói:

- Sở đại nhân, còn đang lo lắng quốc sự?

Sở Hoan đứng dậy, cười nói:

- Đại nhân quá lời rồi, chỉ hận bản thân năng lực hữu hạn, không thể giúp ích được cho Hoàng thượng, cho nên hơi hổ thẹn mà thôi.

- Cũng không nên nói như thế.

Lang Vô Hư hòa nhã đi tới, cười nói:

- Ngươi mới đến Hộ Bộ vài ngày, chẳng lẽ lại nghĩ quen thuộc mọi công việc nhanh như vậy sao? Năm đó bản quan đi vào Hộ Bộ, cũng mất nhiều năm, dưới sự giúp đỡ của các đồng liêu mới hiểu rõ công việc. Dục tốc bất đạt, Sở đại nhân, làm việc phải từ từ, không nên gấp gáp, ta đã thông báo cho các quan lại của Độ Chi Tào, bảo họ tận tâm giúp đỡ ngươi.

Sở Hoan thầm nghĩ trong lòng: "Ngươi không làm khó dễ đã là chuyện rất tốt, làm sao còn có thể giúp đỡ". Nhưng Lang Vô Hư đột nhiên tới đây, vẻ mặt hòa khí, Sở Hoan cảm thấy chuyện hơi quái dị, cũng không biết tên xảo quyệt này rốt cuộc có ý đồ gì, bình tĩnh cười nói:

- Ngày sau hết thảy còn phải nhờ Thị Lang đại nhân chiếu cố nhiều.

Hắn lập tức nói:

- Thị Lang đại nhân đến đây, có gì dặn dò chăng?

Lang Vô Hư vội cười nói:

- Suýt nữa thì ta quên mất.

Gã đặt chiếc hộp đồng tinh xảo trong tay xuống, cười hỏi:

- Sở đại nhân, ngài có đoán ra trong này là cái gì?

Sở Hoan tới gần, quan sát vài lần, lắc đầu nói:

- Hạ quan kiến thức nông cạn, quả thật không đoán ra được.

- Lá trà!

Lang Vô Hư cười nói:

- Đây là lá trà thượng đẳng chính tông, một lạng vàng cũng chỉ mua được một tiền, một năm, loại lá trà này nhiều nhất chẳng qua sản xuất được hai mươi cân, ngươi thử nghĩ xem có quý báu không?

Sở Hoan ngạc nhiên hỏi:

- Đắt đến mức này sao?

Nắp đậy hộp đồng này, có một hoàng yến tạo hình, hai cánh hơi mở rộng, Lang Vô Hư mở nắp ra, một mùi hương trà nồng đậm lập tức tản ra từ bên trong.

- Sở đại nhân, có nhận ra lá trà này?

Lang Vô Hư đẩy hộp đồng về phía trước, cười tủm tỉm hỏi.

Sở Hoan nhìn ngoại hình lá trà cong xoắn, kết chặt, tinh tế, màu xanh biếc, lắc đầu. Lang Vô Hư cười nói:

- Trà này tên Kim Đàn Tước Thiệt Trà, thượng phẩm của trà.

Sở Hoan cười gật đầu nói:

- Nhìn màu sắc, ngửi mùi thơm này, liền biết phi phàm.

Lang Vô Hư đậy nắp, nói:

- Ta nghe nói dường như Sở đại nhân rất thích uống trà, chắc là tinh thông trà đạo, cho nên đặc biệt mang hộp Kim Đàn Tước Thiệt Trà này tới, nếu Sở đại nhân không chê thì xin giữ lại nếm thử!

- Không dám không dám!

Sở Hoan vội đáp:

- Trà quý giá như thế, hạ quan nào dám nhận chứ.

Lang Vô Hư nói:

- Sở đại nhân quá khách khí rồi. Cái này chỉ có người trong giới mới có thể nhận ra giá trị. Quan viên trong kinh, hiểu biết về trà đạo quả thực không nhiều, Kim Đàn Tước Thiệt Trà này mang ra, họ cũng không hiểu được giá trị của nó, nhưng nếu Sở đại nhân là người trong trà đạo, có thể thưởng thức một lần, ngựa tốt xứng yên đẹp, bảo đao xứng anh hùng, tặng Kim Đàn Tước Thiệt Trà này cho ngài, cũng là tặng đúng người.

Sở Hoan lòng dâng lên cảnh giác, nhất thời cũng không hiểu vì sao Lang Vô Hư lại nhiệt tình đến vậy, người này hơi xảo quyệt, cần phải cẩn thận đề phòng, hắn bình tĩnh cười nói:

- Thị Lang đại nhân đã hiểu lầm. Thật ra ngày thường hạ quan uống trà, cũng chỉ là tùy tiện, đối với trà đạo, quả thật là một kẻ bên ngoài cửa.

- Khiêm tốn!

Lang Vô Hư đặt hộp đồng lên bàn, xua tay cười nói:

- Có thể Sở đại nhân còn chưa hiểu rõ về bản quan, nhưng qua thời gian, ngươi sẽ biết bản quan là một người thích kết giao bằng hữu.

Gã hơi nghiêng người về phía trước, thấp giọng nói:

- Sở đại nhân, trong phủ bản quan còn có không ít trà cực phẩm, không biết tối nay Sở đại nhân có thời gian, tới hàn xá của ta một chuyến, hai ta cùng đàm đạo về trà!

Sở Hoan ngẩn người, Lang Vô Hư lập tức nói:

- Sở đại nhân, ta thật lòng mời ngài tới hàn xá gặp gỡ, ngài cũng nên nể mặt một chút. Hôm nay lúc ra cửa, ta đã phân phó gia nhân trong phủ chuẩn bị sẵn sàng, đợi đến tối sẽ chiêu đãi Sở đại nhân, nếu Sở đại nhân cự tuyệt, công chuẩn bị của hàn xá cũng sẽ uổng phí rồi.

- Điều này… !

Sở Hoan nhìn vẻ mặt Lang Vô Hư, dường như thật lòng mời mình, hơi trầm ngâm, rốt cuộc nói:

- Thị Lang đại nhân tận tình như thế, nếu Sở Hoan cự tuyệt, lại thành ra không biết quý trọng rồi.

Lang Vô Hư thấy Sở Hoan đáp ứng, lông mày liền giãn ra, đứng lên nói:

- Một khi đã như vậy, chúng ta cứ vậy mà định đi, buổi tối hàn xá chờ Sở đại nhân quang lâm!

Gã cáo từ một cách thân mật.

Sở Hoan tiễn Lang Vô Hư rời đi, nhìn bóng lưng gã, cảm thấy người này mời mình, nói đàm đạo trà chỉ là cái cớ, nhưng trong nhất thời quả thực không rõ Lang Vô Hư rốt cuộc muốn làm gì.

Dịch phẩm này do truyen.free độc quyền phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free