(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1303:
Hiên Viên Thiệu dẫn đầu đội cận vệ bảo vệ Hoàng Đế, đa số quan viên tại đây đều biết rằng, đây chỉ là một tấm bình phong, Hoàng Đế còn một tầng thế lực bảo vệ khác đang ẩn mình trong bóng tối.
Thần Y Vệ!
Không ai thực sự hiểu rõ Thần Y Vệ rốt cuộc là đội bảo vệ như thế nào, nhưng không ai có thể phủ nhận rằng, theo bước Hoàng Đế Bắc tuần đến Hà Tây, bên cạnh Người luôn có rất nhiều Thần Y Vệ qua lại tuần tra.
Không ai biết được, Vệ Đốc của Thần Y Vệ có theo đến Hà Tây hay không, và liệu Tứ Đại Thiên Hộ của Thần Y Vệ có đang hoạt động trong khu vực Hà Tây hay thậm chí là toàn bộ phủ Vũ Bình hay chăng?
Mọi người đều hiểu rõ, tốt nhất những người này đừng nên xuất hiện.
Bởi lẽ, nếu Thần Y Vệ quả thực lộ diện, thì nhất định đã xảy ra chuyện vô cùng nghiêm trọng.
Hoàng Đế đứng dậy nhìn về phía xa, cùng Hoàng Hậu sánh vai đứng bên cửa sổ lầu ba của Thiên Các. Từ trên cao nhìn xuống, quan sát cảnh vật, xa xa trông thấy một làn mây khói đang bồng bềnh trôi ở phía Nam, giống như một dải sương, khiến lầu gác hiện lên mơ hồ ẩn hiện trong đó. Sắc tuyết trắng xóa cùng với làn sương dường như hòa làm một mảng trắng xóa bao la. Không chỉ nhìn thấy lầu gác mờ ảo ẩn hiện, bên cạnh đó còn vô số chấm đen đang chuyển động như những con kiến, Hoàng Đế biết đó chính là những dân phu đang thi công Thiên Cung.
Khu kiến trúc khổng lồ được thu hết vào trong tầm mắt, nhưng lại mờ ảo, màu sắc không rõ ràng, cung điện được bao phủ trong màn sương bồng bềnh, nhìn thoáng qua thật giống như tiên cảnh.
Hoàng Đế không kìm được lòng, đặt hai tay lên bệ cửa sổ, người hơi nghiêng về phía trước, ngạc nhiên hỏi:
– Tinh Trung Hầu, chỗ đó chính là Thiên Cung sao?
– Hồi bẩm Thánh Thượng, đó chính là nơi vi thần xây dựng Thiên Cung cho Thánh Thượng.
Phùng Nguyên Phá cúi người, thận trọng tâu:
– Phụ điện vẫn chưa hoàn thành, nhưng chủ điện Thiên Đạo đã xây xong từ nửa năm trước, lần này vi thần khẩn cầu Thánh Thượng có thể vào điện chủ trì nghi thức!
– Vì sao xung quanh cung điện lại có nhiều sương mù như vậy?
Hoàng Đế hỏi:
– Đã quá trưa rồi, sao lúc này vẫn còn nhiều sương mù đến vậy?
– Thánh Thượng, đó không phải là sương mù bình thường đâu.
Phùng Nguyên Phá tâu:
– Trước khi Thiên Cung này được xây dựng, vi thần đã mời một vài Âm Dương Sư đi tìm vùng đất có linh khí dồi dào nhất. Bọn họ đều khẳng định nơi đó chứa nhiều tiên phúc, đúng là nơi dành cho Thánh Thượng. Trước khi thi công cung điện, các Âm Dương Sư đã tiến hành nghi thức tế lễ, trình cáo với trời rằng, xây điện tại đây là vì Thánh Thượng, một vị vua vô cùng nhân từ độ lượng. Theo như các Âm Dương Sư nói, nơi đó linh khí ngày càng dồi dào, thật sự là một nơi Phúc Nguyên Hậu Đức. Vi thần nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng hiểu được rằng, nhất định là trời cao đã biết con dân Hà Tây vì Thánh Thượng mà xây dựng đàn tràng, cho nên đã giáng tiên phúc xuống nơi này.
Hoàng Đế cười lớn, ngẩng đầu nhìn về phía đó với vẻ hài lòng:
– Tinh Trung Hầu, trẫm biết ngươi rất dụng tâm. Trẫm cũng biết, khi xây Thiên Cung, ngươi chắc chắn phải chọn một nơi thật tốt.
Chỉ vào màn sương, Người nói đùa:
– Trẫm muốn biết, cái thứ bồng bềnh kia, có thật là tiên khí?
Phùng Nguyên Phá cười nói:
– Thánh Thượng, xin cho phép vi thần giữ chút bí mật này, đợi đến lúc vào nghi thức nhập điện, vi thần sẽ dành cho Thánh Thượng một niềm vui bất ngờ.
– Cái tên mũi to này...!
Xem ra tâm tình của Hoàng Đế cũng không tệ, Người hỏi:
– Thời gian cũng đã định rồi sao?
– Đạo phái Huyền Chân và các thầy Âm Dương đã tính toán ngày giờ rồi. Nghi thức vào điện đã định là nửa tháng sau. Phùng Nguyên Phá tâu: – Vi thần đã cho người chuẩn bị kỹ lưỡng, nửa tháng sau chính là ngày Quý Tỵ tháng Chạp. Đúng là đại cát, đại lợi!
– Ngày Quý Tỵ?
Hoàng Đế bấm đốt ngón tay, nhẩm tính một chút, gật đầu nói:
– Đúng là ngày tốt.
– Thánh Thượng, thời gian đã định xong, chỉ còn mấy việc này, vi thần không biết có thể được không?
Phùng Nguyên Phá cung kính tâu:
– Vốn là mấy việc vặt vãnh, không nên làm phiền Thánh Thượng, nhưng vi thần thực sự không biết xử lý thế nào, nên vi thần nghĩ rằng, tốt nhất nên nhờ Thánh Thượng chỉ bảo.
Hoàng Đế chậm rãi đi vào trong Thiên Các, ngồi xuống long ỷ kim quang rực rỡ, liếc nhìn Hoàng Hậu, ra hiệu cho Hoàng Hậu ngồi xuống cạnh mình, rồi mới hỏi:
– Tinh Trung Hầu, ngươi có chuyện gì cứ nói.
– Thánh Thượng, sự tình là như vậy.
Phùng Nguyên Phá cúi người tâu:
– Lần này, Thánh Thượng Bắc tuần đến Hà Tây, là để đến Thiên Đạo Điện tiến hành nghi thức nhập điện, đây là đại sự quốc gia, không thể không long trọng tổ chức. Không ít Man tộc bên đó đã biết được việc này, các tù trưởng của họ muốn được diện kiến Thiên Nhan, cũng hi vọng có thể may mắn được tham gia vào nghi thức nhập điện, cho nên đã khẩn cầu vi thần cho phép bọn họ tham gia nghi thức này. Hôm nay, đã có hơn mười vị tù trưởng đến phủ Vũ Bình chờ ngày nhập điện, vi thần không biết nên xử lý việc này thế nào, kính mong Thánh Thượng chỉ dạy.
– Bọn Man Di ngoại bang này, chưa thấu hiểu giáo hóa. Lần cử hành nghi thức nhập điện này là đại lễ của Trung Nguyên ta.
Môn Hạ Tỉnh Nạp Ngôn Chu Đình lập tức nói:
– Tinh Trung Hầu, trong ngày lễ lớn của Trung Nguyên ta mà lại để cho lũ người Man Di tham gia, xem ra không được ổn cho lắm đâu!
– Chu Nạp Ngôn nói rất phải, cho nên hạ quan vẫn đang do dự.
Phùng Nguyên Phá thở dài:
– Những năm gần đây, các tộc người Man Di đã bị Đại Tần ta khuất phục, rất nhiều bộ lạc có ý định gần gũi, hơn nữa lại mong muốn giao hảo với nước ta, cho nên hạ quan mới cho thành lập chợ mậu dịch Bắc Cương. Hiện nay, chợ mậu dịch buôn bán vô cùng náo nhiệt, dân chúng Hà Tây đối với người Man Di đã không còn nỗi oán hận trước kia. Người Man Di đến đất Trung Nguyên ta cũng không dám gây chuyện thị phi, rất nhiều quý tộc Man Di cũng đã học tập lễ nghi của Trung Nguyên ta. Trước đây, bọn chúng đã từng bày tỏ nguyện vọng đưa thêm nhiều người Man Di đến thư viện của Trung Nguyên ta để học tập văn hóa Đại Tần. Lần này, các tù trưởng của các bộ lạc đến, bọn chúng là thật lòng thật dạ, thật không nên từ chối thẳng thừng, cho nên, lúc này vi thần mới xin ý chỉ của Thánh Thượng...!
Hoàng Đế ngồi tựa lưng vào ghế, mỉm cười nói:
– Bọn chúng đều là đến để gặp mặt trẫm sao?
– Đúng vậy!
Phùng Nguyên Phá liền tâu:
– Sau khi mở chợ mậu dịch Bắc Cương, bọn Man Di và Đại Tần ta ngày càng hiểu rõ nhau hơn, bọn chúng cũng biết được sự cường đại của Đại Tần ta, lại càng kính phục nền văn hóa của Trung Nguyên ta. Tuy nói vẫn còn một vài bộ tộc Man Di không thể thay đổi, nhưng phần lớn các bộ tộc Man Di đã khuất phục Đại Tần ta rồi. Căn cứ vào việc hạ quan cùng bọn chúng nói chuyện, hạ quan có cảm giác rằng bọn chúng lần này muốn tham dự lễ Nhập điện, ngoài việc muốn xem đại lễ của Đại Tần ta, còn một nguyên nhân khác, đó là muốn bái kiến Thánh Thượng và quy phục Đại Tần ta!
– Quy phục?
Khóe mắt Hoàng Đế hơi giãn ra, mỉm cười nói:
– Người Man Di mà cũng có ý muốn như vậy sao?
Lâm Nguyên Phương ở bên cạnh cười nói:
– Thánh Thượng, năm đó Hán triều cùng Hung Nô tranh đấu nhiều năm, Hán Vũ Đế cuối cùng cũng đánh bại Hung Nô, người Hung Nô cuối cùng hiểu được sự cường đại của nhà Hán, rất nhiều bộ lạc đã quy phục nhà Hán. Vi thần thấy tình hình hiện giờ cũng giống như năm đó, bọn người Man Di kia cũng giống như bọn người Hung Nô năm đó, không biết đến sự cường đại của Đại Tần ta, dám động thổ trên đầu Thái Tuế. Hiện giờ đã biết lợi hại, trong lòng kính phục, có ý muốn thần phục, điều này cũng là lẽ đương nhiên.
– Lâm đại nhân nói rất có lý.
Phùng Nguyên Phá cười nói:
– Thánh Thượng thánh uy lẫm liệt, bọn Man tộc ngoại bang kia, cũng là tôn sùng thiên uy.
Hoàng Đế vuốt râu mỉm cười nói:
– Người Man Di cương quyết không chịu khuất phục, nay đã có ý muốn thần phục, cũng xem như là đã tự mình hiểu ra. Người Man Di vẫn là mối đe dọa phương Bắc của Đại Tần, bọn chúng nay đã muốn thần phục, áp lực của phương Bắc cũng giảm xuống đáng kể. Việc này bất luận là với chúng ta hay với bọn chúng, đều có lợi vô cùng lớn. Tinh Trung Hầu, lần này có bao nhiêu tù trưởng đến?
– Bẩm Thánh Thượng, có mười bốn tù trưởng, đại diện cho mười bốn bộ lạc Man Di.
Phùng Nguyên Phá cung kính tâu:
– Mười bốn bộ lạc này đều có thực lực không yếu. Nếu như bọn họ thật sự muốn thần phục Đại Tần ta, thì mối đe dọa phương Bắc, đúng như Thánh Thượng nói, sẽ được giảm đi rất nhiều. Trong lòng hạ quan đã nghĩ tới, bọn người Man Di rất thích đấu đá nội bộ. Nếu cứ để bọn chúng không chịu ràng buộc nào, chi bằng hãy để các bộ tộc Man Di đã có ý muốn thần phục Đại Tần làm việc cho ta, đến lúc đó phong cho mỗi vị tù trưởng này một chức quan, để bọn chúng liên hợp xuất binh bình định Mạc Bắc. Như vậy, dùng người Man Di đánh người Man Di, mối đe dọa phương Bắc của ta sẽ hoàn toàn được giải quyết.
– Tinh Trung Hầu, dùng bọn Man Di này làm đao để bình định những bộ tộc Man Di không chịu khuất phục đúng là một cách hay.
Chu Đình nói:
– Nhưng nếu như thật sự bình định được Mạc Bắc, liệu những con dao này có quay ngược trở lại đâm lại chúng ta hay không? Người Man Di cũng giống như người Cao Ly, đều thay đổi thất thường, không thể không cẩn thận được!
Phùng Nguyên Phá liền tâu:
– Chu Nạp Ngôn nói rất phải. Cho nên khi lợi dụng bọn người Man Di này, hạ quan nhất định sẽ nghiêm ngặt phòng bị bọn chúng. Hạ quan đã nghĩ ra kế sách vẹn toàn để khống chế bọn chúng, sẽ không để chúng quay đầu đâm lại chúng ta.
Hoàng Đế nói:
– Bọn chúng đã có lòng này, trẫm cai trị bốn bể, người trong thiên hạ đều là con dân của trẫm. Bọn chúng đã có mong muốn thần phục trẫm, trẫm không thể không cho chúng cơ hội. Tinh Trung Hầu, đợi đến đại lễ Nhập điện, hãy cho phép đại diện của bọn chúng tham dự. Tuy nhiên, vẫn phải bí mật giám sát bọn chúng, chớ để bọn Man Di này phá hỏng đại lễ Nhập điện, khiến thiên hạ chê cười.
– Vi thần tuân chỉ!
– Thánh Thượng, tam thập lục điện bên trong Thiên Đạo Điện này tuyệt đối không đơn giản như bên ngoài đâu.
Phùng Nguyên Phá cười nói:
– Trong đó có huyền cơ khác, nơi xây dựng Thiên Đạo Điện rất huyền diệu.
Hoàng Đế đối với người Man Di dường như không có hứng thú lắm, nhưng nhìn Thiên Cung lại thấy hứng thú vô cùng, Người hừ một tiếng rồi mỉm cười hỏi:
– Cái tên mũi to này, lại còn có gì chưa nói nữa?
Phùng Nguyên Phá đi đến gần, ghé sát vào tai Hoàng Đế nói nhỏ vài câu. Bọn cận thần cũng không rõ đang nói gì, cũng không dám hỏi nhiều. Hoàng Đế nghe xong hai mắt mở to, kinh ngạc nói:
– Lại còn có cả chuyện như thế? Bên dưới Thiên Đạo Điện kia thật sự có điều huyền diệu như vậy?
– Đúng vậy.
Phùng Nguyên Phá có chút hưng phấn tâu:
– Sau khi phát hiện bí mật này, vi thần đã cho người phong bế lại rồi, chỉ chờ sau khi Thánh Thượng nhập điện xong, Người sẽ đến xem qua...!
Hai mắt Hoàng Đế ánh lên chút hưng phấn, nói:
– Tinh Trung Hầu, ngươi nói như vậy, ngược lại càng khiến trẫm không thể đợi được!
Mọi người nghe vậy lại càng hiếu kỳ, qua ý tứ trong lời nói của Hoàng Đế và Phùng Nguyên Phá thì dường như Thiên Đạo Điện này còn ẩn chứa điều gì đó rất huyền diệu, mà ngay cả Hoàng Đế cũng không thể đợi được. Chỉ tại truyen.free, quý độc giả mới có thể thưởng thức bản dịch tinh tế này.