Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quốc Sắc Sinh Kiêu - Chương 1129:

Tiếu Hằng nghe tin Ngân Hương thật sự đã tới, lòng tràn ngập vui sướng, bỗng cảm thấy sức hấp dẫn của mình thật phi phàm. Y định bước ra mở cửa, nhưng chợt thấy y phục hơi xộc xệch, vội vàng chỉnh trang đôi chút, rồi mới nở nụ cười quyến rũ nhất, tiến đến trước cửa, kéo then cài và mở cửa. Khi cánh cửa mở ra, y chỉ thấy một tên thuộc hạ đang đứng đó, bên cạnh hắn là một cô nương vóc dáng thon thả, thanh tú, đang cúi đầu, tay cầm chiếc mũ rộng vành, trông vô cùng căng thẳng và ngượng ngùng.

Tiếu Hằng liếc mắt một cái, tên thuộc hạ kia liền ngầm hiểu mà lui xuống. Lúc này, Tiếu Hằng mới tỏ vẻ xúc động, ôn tồn nói: - Ngân Hương, nàng khiến ta vui mừng khôn xiết, nàng... nàng thực sự đã đến sao? Kể từ khi trở về, ta luôn nhớ nhung nàng, cũng luôn mong đợi nàng. Nếu nàng không đến, ta thà uống cho thật say, như vậy sẽ không bị nỗi nhớ nhung giày vò nữa.

Ngân Hương thấy bầu rượu trống rỗng trên bàn, trong mắt lướt qua một tia cảm kích, nàng cúi đầu, khuôn mặt ửng hồng, khẽ nói: - Nô tì... nô tì vốn không định đến, nhưng...! Nàng không nói thêm nữa.

Tiếu Hằng đã đóng cửa phòng, lập tức nắm lấy tay Ngân Hương, dịu dàng nói: - Ta biết, ta biết. Ngân Hương, nàng có thể đến đây, ta... ta thực sự rất vui mừng! - Công tử, không nên như vậy. Ngân Hương vội vàng giãy tay khỏi Tiếu Hằng, sốt ruột nói: - Ta tranh thủ lúc mọi người không hay mà lẻn ra, còn phải trở về... Nếu bị người khác biết nô tì nửa đêm ra ngoài, phu nhân... phu nhân nhất định sẽ trách phạt nô tì...!

- Nào, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đã. Tiếu Hằng nhiệt tình dẫn Ngân Hương đến bên bàn ngồi xuống, dịu dàng nói: - Ngân Hương, trước mặt ta, nàng đừng tự xưng là nô tì nữa. Nàng gọi ta là Tiêu đại ca, ta gọi nàng là Ngân Hương, nàng thấy có được không? Ngân Hương vẫn không dám ngẩng đầu, nhưng lại ngượng ngùng gật nhẹ.

- Nàng có đói không? Tiếu Hằng khẽ hỏi: - Ta đi gọi ít thức ăn đến, à phải rồi, nàng có biết uống rượu không? Uống với ta vài chén được chứ? - Không... không cần! Ngân Hương cuối cùng cũng hơi ngẩng đầu, nhìn Tiếu Hằng: - Công tử, người không cần bận tâm như vậy. Ta... ta chỉ ghé thăm người một chút, rồi lập tức... lập tức phải về ngay.

Tiếu Hằng dịu dàng cười: - Ngân Hương, bọn họ đã ngủ cả rồi. Ta cam đoan rằng trước khi họ thức giấc, nàng đã về đến phủ. - Ngân Hương có quen biết đại ca gác cửa, chỉ nói là ra ngoài thăm người thân. Ngân Hương khẽ nói: - Ta vốn định đi sớm hơn, nhưng... Lão gia và phu nhân tối nay trò chuyện một lúc lâu, đến khuya mới nghỉ ngơi, thế nên...!

- Sở Đốc đến khuya mới ngủ sao? Tiếu Hằng ánh mắt bình tĩnh, nhẹ nhàng nói: - Hay là ngài ấy và phu nhân trò chuyện tâm tình? Sở Đốc đã xuất chinh lâu rồi, chắc hẳn rất nhớ nhung phu nhân. - Không... không phải...! Ngân Hương vội vàng xua tay, muốn nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi, cúi đầu xuống, nói: - Ta... ta chẳng biết gì cả...!

Câu nói này có phần kỳ lạ, Tiếu Hằng lập tức cảm thấy có điều bất ổn, nhưng cũng không nóng nảy hỏi ngay, chỉ nhẹ nhàng nói: - Ngân Hương, hôm nay ta đã bái kiến Sở Đốc. Nếu không có chuyện gì, ta sẽ lập tức quay về Bắc Sơn. Nàng hãy ở đây chờ ta, ta sẽ nhanh chóng phái người đến cầu hôn. Ngân Hương mặt đỏ bừng tới mang tai, do dự một lát, mới khẽ hỏi: - Công tử, người... công việc của người ở đây có thuận lợi không?

Tiếu Hằng thở dài, nói: - Những điều cần nói thì ta đã nói hết rồi, chỉ là không biết ý tứ của Sở Đốc ra sao...! - Thực ra... thực ra Lão gia rất xem trọng người...! Ngân Hương do dự một lát: - Lão gia và phu nhân có nói đến người, còn nói...! Rồi nàng không tiếp tục nói hết.

Tiếu Hằng trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ, chỉ mỉm cười nói: - Nàng vẫn luôn hầu hạ Sở Đốc và phu nhân dùng bữa sao? - Người hầu trong phủ cũng không nhiều. Ngân Hương giải thích: - Bữa tối mỗi ngày đều là ta và hai tỷ muội khác cùng hầu hạ...!

- Thì ra là vậy. Tiếu Hằng mừng thầm trong bụng, không ngờ Ngân Hương lại là người hầu cận bên Sở Hoan. Y biết rõ, nhiều khi, một vài chuyện quan trọng lại thường được tiết lộ trong lúc dùng bữa. Lại nghĩ, khi Sở Hoan dùng bữa, chắc cũng thích kể với phu nhân mình một chút việc công, nên Ngân Hương hầu hạ bên cạnh hẳn là biết không ít chuyện: - Thực ra Sở Đốc là người có lòng dạ rộng rãi, ta vô cùng khâm phục ngài ấy.

Ngân Hương khẽ nói: - Lão gia nói người có gan dạ và sáng suốt hơn người, hơn nữa... hơn nữa ăn nói khôn khéo, tài năng xuất chúng. Ngài còn nói...! Nàng suy nghĩ một chút, không biết có nên nói ra hay không.

Tiếu Hằng nở nụ cười khiến bao cô gái mê đắm, giọng nói càng trở nên dịu dàng hết mực: - Ngân Hương, ở đây chỉ có hai chúng ta. Những lời chúng ta nói, ra khỏi cánh cửa này, sẽ không nhắc với ai nữa. Cứ xem như chúng ta đang tâm sự, nàng thấy có được không? Hắn biết Ngân Hương dù sao cũng là nô tì trong phủ Tổng Đốc, tiết lộ lời nói hay hành động của chủ nhân là chuyện vô cùng kiêng kỵ, nên muốn hóa giải băn khoăn cho nàng, để nàng yên tâm mà nói hết.

Ngân Hương "ừm" một tiếng, thấy vẻ mặt dịu dàng của Tiếu Hằng, cuối cùng nàng cũng nói: - Lão gia nói, thuộc hạ của Tiếu Tổng Đốc, chưa chắc có người nào sánh được với Công tử. Ngài nói nhiệm vụ đến Sóc Tuyền lần này, Bắc Sơn không có mấy người dám đảm nhận, mà Công tử lại dám đơn thương độc mã đến đây, là... là tuổi trẻ tài tuấn, có thể làm việc lớn.

Tiếu Hằng nghe vậy, trong lòng sung sướng khoan khoái, tuy nói việc đi Sóc Tuyền là do Tiếu Hoán Chương hạ lệnh, y không dám không tuân theo, nhưng trong tâm thần bất định, y cũng tự thấy bản thân có khí phách anh hùng một mình đứng đầu sóng ngọn gió. Bấy giờ, từ miệng Ngân Hương biết được Sở Hoan rất tán thưởng mình, y càng thêm hăng hái, cảm thấy mắt nhìn người của Sở Hoan không tồi. Y ngoài mặt vẫn giữ vẻ khiêm tốn, cười nói: - Sở Đốc quá khen. Ngân Hương, ta không quan tâm cách nhìn của Sở Đốc, chỉ cần nàng thấy ta tốt, thì ta đã mãn nguyện rồi.

Ngân Hương vô cùng ngượng ngùng, cúi đầu xuống. Tiếu Hằng rót chén trà cho nàng, rồi mới hỏi: - Chẳng lẽ Sở Đốc khen ta suốt buổi tối sao? - Không phải, không phải...! Ngân Hương vội vàng xua tay nói: - Lão gia nói, rất nhiều quan viên đều khuyên ngài đánh Bắc Sơn...! Lời vừa thốt ra khỏi miệng, hình như cảm thấy chuyện này không nên nói, nàng vội vàng dùng bàn tay nhỏ che miệng anh đào.

Điều mà bấy giờ Tiếu Hằng muốn biết nhất, chính là sau khi y rời khỏi phủ Tổng Đốc, Sở Hoan và đám quan viên dưới quyền hắn cuối cùng đã quyết định ra sao. Y biết chắc sau khi y rời khỏi phủ Tổng Đốc, Sở Hoan nhất định sẽ thương nghị với đám thuộc hạ một lần nữa, xem có nên đánh Bắc Sơn hay không. - Đánh Bắc Sơn? Tiếu Hằng cố ý nhíu mày: - Ngân Hương, Sở Đốc vì sao phải làm như vậy?

Ngân Hương biết mình đã lỡ lời, chỉ có thể khẽ thở dài, nói: - Công tử, Lão gia nói với phu nhân rằng những quan viên kia cho rằng Bắc Sơn đã lợi dụng lúc người ta gặp khó, suýt chút nữa đã đánh Tây Quan. Mọi người trong lòng không thoải mái, nói nhất định phải trả mối thù này. Dù phải bỏ ra cái giá lớn hơn, cũng muốn... cũng muốn khiến Tiếu Tổng Đốc không được yên ổn...!

Tiếu Hằng vội vàng hỏi: - Vậy ý của Sở Đốc như thế nào? - Lão gia lại nói, ngài biết không thể vì cái nhỏ mà mất cái lớn, ngài nói Chu Lăng Nhạc mới thật sự là kẻ địch, cần liên hợp với Tiếu Tổng Đốc để đối phó Chu Lăng Nhạc. Ngân Hương dường như đang cố gắng nhớ lại, nói rất chậm: - Nhưng những quan viên kia lại nói, Tiếu Tổng Đốc không thật lòng muốn kết minh với Tây Quan, không thể không đánh... Lão gia vẫn chưa đưa ra quyết định, có điều, Lão gia nói với phu nhân rằng ngài và các quan viên dưới quyền đã thương lượng...!

- Thương lượng? Tiếu Hằng hỏi: - Ngân Hương, ý của Sở Đốc là gì...? - Công tử, có phải người đã nói với Lão gia rằng Bắc Sơn đã chuẩn bị ít lễ mọn tặng cho Tây Quan không? Tiếu Hằng gật đầu nói: - Đúng là có chuyện này.

Ngân Hương nói: - Thực ra... thực ra Lão gia nói, sẽ dùng cái gọi là "lễ mọn" này, để quyết định Tây Quan có nên kết minh với Bắc Sơn hay không...! - Hả? Tim Tiếu Hằng đập thình thịch muốn nhảy ra ngoài: - Có liên quan gì đến số lễ mọn đó chứ?

- Lão gia nói, những lễ vật này đại diện cho thành ý của Bắc Sơn. Đôi mắt to tròn của Ngân Hương chớp chớp: - Lão gia nói, các người gọi đó là "lễ mọn", nhưng mà cái gọi là lễ mọn này, chắc sẽ không quá nhẹ nhàng. Tiếu Hằng lại cười nói: - Hai chữ "lễ mọn" chỉ là lời xã giao, lễ vật đương nhiên không thể nhẹ được.

Ngân Hương hơi gật đầu nói: - Vậy thì đúng rồi. Lão gia cũng nói như vậy, ngài nói "lễ mọn" chỉ là lời xã giao, có điều... nếu như Bắc Sơn đúng thật chỉ đem một ít lễ mọn tới lừa gạt ngài, thì dù ngài có muốn kết minh với Bắc Sơn, những quan viên dưới quyền cũng sẽ không đồng ý.

- Nếu đã nói như vậy, chắc trong lòng Sở Đốc đã có sẵn một con số. Tiếu Hằng sờ lên cằm, v�� mặt trầm tư, khẽ hỏi: - Ngân Hương, Sở Đốc có nói con số cụ thể không? - Lúc dùng bữa thì không có nói ra. Ngân Hương lắc đầu nói: - Ngài ấy chỉ nói thái độ đối với Bắc Sơn như thế nào, thì phải xem thành ý của Tiếu Tổng Đốc. Nếu "lễ mọn" đủ phong phú, Lão gia liền chuẩn bị dùng số lễ vật này để đối phó Chu Lăng Nhạc, sẽ không làm khó Bắc Sơn nữa. Ngài ấy nói kẻ địch lớn nhất của ngài là Thiên Sơn Chu Lăng Nhạc, không phải Bắc Sơn Tiếu Hoán Chương... A, Công tử, thực xin lỗi, ta...!

- Không sao cả! Tiếu Hằng xua tay cười nói: - Nàng cứ nói tiếp đi. - Chỉ cần lễ vật của Bắc Sơn phong phú, ngài ấy sẽ có thể giải thích với thuộc hạ quan viên rằng Tiếu Tổng Đốc thật lòng muốn kết minh với Tây Quan, về sau hóa thù thành bạn. Ngân Hương khẽ nói: - Chỉ là, nếu Bắc Sơn lấy lễ vật ra lừa gạt người, vậy sẽ chứng minh Bắc Sơn chẳng qua chỉ tùy tiện lấy chút đồ nịnh nọt Tây Quan, cũng không có thành ý. Cho dù Lão gia không muốn đánh, các quan viên dưới quyền cũng sẽ không đồng ý, đến lúc đó vẫn phải dụng binh với Bắc Sơn...!

Ngân Hương nhìn mặt Tiếu Hằng, khẽ nói: - Phu nhân nói, tốt nhất không nên đánh trận. Lão gia nói, có đôi khi, đánh hay không đánh, cho dù ngài ấy là Tổng Đốc, cũng không thể tự mình quyết định được. Nếu tất cả mọi người đều nói phải đánh, mà ngài ấy ngăn cản mọi người, thì mọi người sẽ bất mãn, sẽ bị mất lòng người...!

Tiếu Hằng cảm động nói: - Ngân Hương, nàng có thể nói với ta những chuyện này, đủ thấy tình duyên của ta và nàng đã định. Nàng yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không phụ lòng nàng. - Công tử, ta...! Ngân Hương một lần nữa cúi đầu xuống.

Tiếu Hằng thở dài: - Ta nhất định phải cưới nàng làm vợ, nhưng... nếu Bắc Sơn và Tây Quan giao chiến, ta... cho dù ta phái người đến cầu hôn, Sở Đốc chắc gì sẽ đồng ý? Y lại thở dài một tiếng, vẻ mặt khổ não nói: - Nếu như biết rõ yêu cầu của Sở Đốc đối với lễ vật, bên ta cũng dễ bề tính toán, trận chiến tranh này liền có thể tránh khỏi, ta và nàng cũng có thể "người có tình sẽ thành quyến thuộc"...! Y cười khổ lắc đầu, trông bộ dạng đầy tâm sự.

Dưới ánh đèn, Ngân Hương tuy không có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng thanh tú xinh đẹp, khá có nhan sắc. Nàng thấy sắc mặt Tiếu Hằng không tốt, cũng nhíu mày, do dự một lát, cuối cùng khẽ hỏi: - Công tử, người... người nói ta có thể giúp được gì không? Hay là... hay là ta đi nói với phu nhân, để phu nhân khuyên Lão gia đừng đánh các người...! Lời vừa thốt ra, nàng lập tức lắc đầu nói: - A..., như vậy không được. Quân cơ đại sự, Lão gia chưa bao giờ nghe phu nhân cả. Cho dù phu nhân có khuyên nhủ, Lão gia cũng chẳng có động tĩnh gì. Hơn nữa... hơn nữa ta chỉ là một nô tì, cũng không thể nói với phu nhân những chuyện như vậy. Nếu không, phu nhân nhất định sẽ trách phạt...!

Bản dịch này là công sức độc quyền của truyen.free, mọi sự sao chép cần có sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free