Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 194:

– Chú Chân, cháu có một câu không phải phép muốn hỏi, mong chú đừng trách. Nhưng nếu không làm rõ chuyện này, cháu tin rằng chú sẽ cả đời mang theo nỗi canh cánh trong lòng, mà cháu cũng sẽ không thể an lòng, không vững tâm.

– Cháu cứ nói đi, chú Chân này đã đến nước này, còn có gì không thể nói? Có phải chuyện về người đàn bà đó đúng không? Hừ, đúng, chú Chân này có lỗi với Nhạc Nhi của cháu, quả thực vẫn giữ quan hệ với người đàn bà đó, cho nên xảy ra chuyện này cũng không thể oán trách ai.

Chân Kính Tài dường như đã hiểu được Lục Vi Dân muốn hỏi điều gì, bèn cười cay đắng tự mình nhắc đến vấn đề này.

– Vậy chuyện chú gặp phải lần này có khả năng là bị người khác giăng bẫy hay không? Cháu không phải đang nói tới người đàn bà đó và chồng ả ta, mà là những kẻ khác, những kẻ vẫn luôn muốn hạ bệ chú.

Lục Vi Dân thản nhiên hỏi.

Khi Lục Vi Dân hỏi đến vấn đề này, vẻ mặt Chân Kính Tài vừa mới giãn ra liền lập tức trầm xuống.

Vấn đề này ông ta đã suy đi nghĩ lại không biết bao nhiêu lần. Ông ta và người đàn bà đó đã có quan hệ lén lút suốt nhiều năm, nhưng theo ông ta biết thì ả ta chắc chắn không có quan hệ gì với đám Trần Phát Trung và Diêu Chí Bân. Hơn nữa, một năm nay kể từ sau khi xảy ra chuyện đó, ông ta luôn vô cùng cẩn thận, thời gian ở bên ả cũng ít đi rất nhiều, chính là để đề phòng bị người khác để ý, một hai tháng cũng chưa chắc ở bên nhau một lần.

Nhưng lần gặp gỡ hai hôm trước thật sự có rất nhiều điểm đáng ngờ.

Phải nói rằng lần hẹn hò trước đó của ông ta và người đàn bà đó mới chỉ cách đây nửa tháng, nhưng ả ta lại chủ động hẹn ông ta. Bản thân ông ta cũng ham muốn trỗi dậy, hôm đó thấy ả ăn mặc gợi cảm hợp thời, lại vô cùng thân mật, trong lúc nhất thời quên hết thảy mọi thứ xung quanh mà lên giường với ả. Phòng cao cấp của nhà khách xí nghiệp càng không công khai ra bên ngoài, khả năng người ngoài vào được là cực kỳ thấp, vậy tại sao tên đàn ông đó lại biết ông ta và ả đang ở bên trong? Hơn nữa hắn lập tức phá cửa xông vào cùng một đám người, bắt ông ta ngay tại trận.

Chân Kính Tài đã nhớ lại từng chi tiết rất nhiều lần, tên đàn ông đó vốn dĩ là một kẻ bỏ đi. Hắn biết ông ta và vợ hắn có quan hệ với nhau nhưng chưa bao giờ có bất kỳ thái độ nào khác, thậm chí nhìn thấy ông ta cũng vẫn cung kính chào hỏi, đến ngay cả Chân Kính Tài còn cảm thấy hơi ngượng ngùng. Đối phương bắt tại trận ông ta quan hệ bất chính, khiến ông ta thân bại danh liệt, Chân Kính Tài cũng không oán trách đối phương, dù sao cũng là ông ta sai trước. Nhưng nếu trong chuyện này có kẻ lợi dụng hắn để gài bẫy ông ta, thì lại là một chuyện khác.

Chân Kính Tài ở trước mặt chàng rể tương lai Lục Vi Dân này cũng không hề giấu giếm điều gì. Ông ta giờ đã khẳng định Lục Vi Dân không phải là kẻ hèn kém, hơn nữa Nhạc Thanh cũng nói với ông ta là đã thấy bao cao su trong túi xách của Chân Ny. Xem ra Chân Ny và Lục Vi Dân cũng đã sớm có quan hệ thân mật, cho nên giữa hai người đàn ông trưởng thành càng không có gì phải che giấu.

Chân Kính Tài cũng kể lại toàn bộ chuyện ông ta và người đàn bà đó đến với nhau từ khi nào, tình hình qua lại trong thời gian này ra sao, cùng với nỗi nghi ngờ trong lòng mình cho Lục Vi Dân.

– Chú Chân, theo cháu được biết chồng của người đàn bà đ�� một thời gian trước đột nhiên lại qua lại với Diêu Chí Thiện, tuy rằng vô cùng bí mật, nhưng vừa khéo bị bạn cháu nhìn thấy.

Lục Vi Dân nói liền một mạch.

Hắn đương nhiên sẽ không nói mình đã sớm sắp xếp người bám theo Diêu Chí Thiện. Chẳng qua là bọn Tiêu Kính Phong và Ngô Kiện không biết rõ Diêu Chí Thiện sẽ cấu kết với tên đàn ông đó để đối phó với Chân Kính Tài, cho nên cũng không cảnh giác. Bọn họ còn tưởng rằng tên đàn ông đó có phải cũng muốn cấu kết trong ngoài với Diêu Chí Thiện để bán trộm vật liệu của xí nghiệp hay không, cũng chưa từng nói với Lục Vi Dân, không ngờ lại xảy ra họa lớn đến thế này.

– Diêu Chí Thiện? Là Diêu Chí Bân? Thì ra là thế!

Chân Kính Tài hít một hơi lạnh, sắc mặt trở nên càng thêm u ám, lạnh lẽo.

– Chuyện ông Trương bị điều về xí nghiệp 132 đã bị gác lại, là do bản thân ông Trương không muốn đi. Cho nên ban đầu xí nghiệp định đề bạt một người thay thế ông Trương quản lý công việc, hiện nay cũng tạm thời bị gác lại. Hừ! Bọn chúng thế này là nhắm vào cái ghế của chú rồi, chẳng trách phải vội vàng ra tay với chú như vậy!

– Chú Chân, tuy rằng phán đoán kiểu này chúng ta vẫn còn thiếu chứng cứ, có chút chủ quan, nhưng cháu cảm thấy về cơ bản là không có gì không khớp với hiện thực. Đương nhiên chúng ta hiện tại cũng không tìm được chứng cứ, chuyện đã đến nước này, dù có tìm được chứng cứ cũng không có ý nghĩa gì.

Lục Vi Dân cụp mắt xuống, thản nhiên nói.

– Quả thực là như thế, hiện nay cho dù có biết bọn chúng dựng ra chuyện này thì cũng chẳng còn nhiều ý nghĩa.

Chân Kính Tài khẽ thở dài cảm thán một hơi.

– Chỉ có thể trách bản thân mình.

– Chú Chân, chẳng có ý nghĩa gì cả, càng không có nghĩa là bọn chúng sử dụng thủ đoạn này mà không phải chịu sự trừng phạt.

Lục Vi Dân ngước mắt lên, vẻ mặt trở nên có chút thâm sâu.

– Diêu Chí Bân không phải muốn tiếp nhận vị trí của chú sao? Diêu Phóng không phải muốn làm Phó chủ nhiệm Ủy ban công tác Đoàn xí nghiệp sao? Nghe nói bây giờ còn muốn trực tiếp được điều đến Ủy ban công tác Đoàn tỉnh? Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy, bọn chúng có thể không kiêng nể gì mà giở thủ đoạn, còn có thể nghênh ngang thăng quan phát tài sao?

– Đại Dân, cháu cũng đừng làm bậy.

Sau khi Chân Kính Tài ngẩn người, lúc này mới lên tiếng:

– Chú Chân này gặp hạn, nhưng chú không trách ai, bản thân chú cũng có vấn đề, nếu như cháu lại đi ••••••, xảy ra chuyện gì thì thật khó mà xử lý.

– Chú Chân, không có chuyện này của chú, có một số chuyện cũng nhất định phải xảy ra, cháu chẳng qua là để nó xảy ra sớm một chút mà thôi. Bọn chúng bất nhân thì chúng ta bất nghĩa.

Từng tiếng nói của Lục Vi Dân rõ ràng và kiên định đến lạ thường, trong ánh mắt cũng càng lúc càng ánh lên vẻ thâm sâu.

– Làm người thì phải đáng mặt làm người, tuy rằng cháu cũng không cho rằng thủ đoạn của cháu là hay ho, nhưng đối phó với loại người không ra gì thì không thể không dùng thủ đoạn.

Trong ánh mắt Chân Kính Tài tràn ngập sự hoang mang, nhìn chằm chằm Lục Vi Dân. Cảm giác xa lạ và thần bí đã sớm ẩn giấu trong lòng ông ta, chẳng qua là lúc này càng hiện rõ. Ông ta không biết Lục Vi Dân muốn làm gì, nhưng ông ta có thể chắc chắn rằng chuyện Lục Vi Dân nói được thì nhất định sẽ làm được. Hơn nữa ông ta cảm giác được trong đầu đối phương đã sớm sắp đặt rất nhiều chuyện, tính toán xong xuôi rồi sau đó mới hành động. Sự quả quyết trong giọng nói thậm chí còn mang trong đó cả sự thờ ơ và cay nghiệt.

Khi Lục Vi Dân rời khỏi nhà họ Chân, Chân Kính Tài có vẻ rất lặng lẽ, nhưng Chân Tiệp vẫn có thể cảm nhận được tâm trạng cha mình đã thay đổi.

Lúc trước cha tuy rằng bề ngoài vẫn giữ thái độ như bình thường, nhưng là phụ nữ, cô vẫn có thể cảm nhận được sự dao động và mất phương hướng trong lòng ông ấy. Mà hiện nay tuy rằng vẫn không nói gì, nhưng lại giống như đã quyết định điều gì đó. Cô không biết Lục Vi Dân đã nói gì với cha mình, nhưng chắc chắn đã có chuyện gì đó rất quan trọng mới có thể khiến cha cô thay đổi như vậy.

Trước khi đến nhà họ Chân, Lục Vi Dân đã gặp Tiêu Kính Phong, cũng đã biết cặn kẽ t��� Tiêu Kính Phong về tình hình chuyện của Chân Kính Tài.

Những điều khác thì cũng không có gì, nhưng Ngô Kiện tận mắt nhìn thấy chồng của người đàn bà tên Hắc Mẫu Đơn đó đột nhiên qua lại với Diêu Chí Thiện, điều này khiến Lục Vi Dân có thể xác định Chân Kính Tài thật sự bị người khác giăng bẫy.

Chân Kính Tài nhắc đến chuyện Trương Tuấn An không muốn bị điều về xí nghiệp 132 mà ở lại xí nghiệp. Điều này cũng có nghĩa là cán bộ cấp Phó giám đốc xí nghiệp 195 không có ghế trống, mà Diêu Chí Bân tuổi đã không còn ít, nếu không lên được cũng sẽ không còn cơ hội nào nữa. Có lẽ chính điểm này khiến cho bọn chúng cuối cùng chọn cách sử dụng Hắc Mẫu Đơn.

Về phần nói làm thế nào để thuyết phục Hắc Mẫu Đơn và chồng ả ta thật sự quá đỗi đơn giản. Hắc Mẫu Đơn đó có quan hệ với Chân Kính Tài đương nhiên cũng không phải tình cảm thuần túy gì, chỉ có hai chữ “lợi ích” là trên hết, chắc chắn là có lợi ích lớn hơn và thêm vào cả sự uy hiếp của chồng ả, người đàn bà đó chắc chắn sẽ làm theo.

Liên kết những điều Chân Kính Tài nói và những điều mình nắm được về tình hình, khung sườn của chuyện này về cơ bản đã rõ ràng. Chẳng qua đây đã là kết quả không thể nào thay đổi được, lại khiến Lục Vi Dân buộc phải sử dụng manh mối vốn định để lại một thời gian.

– Có thể khẳng định bọn chúng sẽ giao hàng trong thời gian này sao?

Khóe miệng Lục Vi Dân nhấp một ngụm bia, ánh mắt sâu thẳm.

Hắn không thích uống rượu trắng, tuy tửu lượng không hề thấp, nhưng nhâm nhi từng ngụm bia như vậy cũng là một kiểu hưởng thụ. Quán nhỏ kiểu này cũng là loại Lục Vi Dân thích nhất, món ăn giản dị, đầy đủ cả sắc, hương, vị, giá cả rẻ mà ngon, khung cảnh cũng thoải mái. So với những khách sạn hạng sao, nhà hàng cầu kỳ thì nó có một phong vị rất đặc biệt.

– Ừm, về cơ bản thì có thể khẳng định. Ngô Kiện đã tìm hiểu được bọn ở xí nghiệp đã lén lút vận chuyển lô sắt đó ra, nhưng Diêu Chí Thiện vẫn không ra mặt, là tay chân của lão làm chuyện này. Lô sắt đó ít nhất đã được làm ra từ hơn hai tháng trước, một thời gian trước trong xí nghiệp cũng kiểm soát khá chặt, công an cũng luôn điều tra, cho nên bọn chúng không dám ra tay. Nhưng hai hôm nay tôi thấy bọn chúng có chút động tĩnh, đang liên hệ xe hàng, chắc hẳn là sẽ thực hiện vận chuyển trong hai ba ngày tới.

Tiêu Kính Phong uống một ngụm Hồng Tinh nhị oa đầu, loại rượu trắng 56 độ này có hương vị đậm đà, rất thích hợp với khẩu vị của Tiêu Kính Phong.

– Vậy thì không còn gì tốt hơn. Diêu Chí Thiện đó là lão cáo già, nếu không nắm được chứng cứ rõ ràng, lão ta chắc chắn sẽ không chịu nhận, đám người đó theo lão đã lâu chưa?

Lục Vi Dân ngẩng đầu lên, lim dim mắt suy nghĩ, lấy một chiếc tăm ngậm trong miệng.

– Đều đi theo lão rất lâu rồi, chỉ có một kẻ là thời gian hơi ngắn, đầu mối của chúng ta chính là bắt đầu từ hắn.

Tiêu Kính Phong không kìm nổi mà xoa tay. Rốt cuộc cũng sắp ra tay, tuy rằng hiện nay điều kiện còn chưa được coi là hoàn toàn sẵn sàng, nhưng Lục Vi Dân quyết định phải động, đương nhiên cũng có lý của mình. Hơn nữa Tiêu Kính Phong cũng không thể chờ nổi mà muốn dạy cho lũ nhà họ Diêu một bài học nhớ đời.

– Đám người đó đã theo Diêu Chí Thiện rất lâu, e rằng sẽ rất ngoan cố kín miệng, sẽ không chịu nhận tội. Nếu như bên công an có động tĩnh gì thì cuối cùng sẽ hỏng bét.

Lục Vi Dân biết rằng nhà họ Diêu và bên công an có chút dính dáng không rõ ràng.

Công an trong xí nghiệp đều là công an của xí nghiệp, cầm tiền của xí nghiệp, sống nhờ tiền của xí nghiệp. Tuy nói về nghiệp vụ thì thuộc sự chỉ đạo của Cục Công an thành phố Xương Châu, nhưng thông thường vẫn là Cục Công an xí nghiệp tự xử lý. Với sức ảnh hưởng của nhà họ Diêu ở xí nghiệp 195, trừ phi là bằng chứng rành rành, e rằng xí nghiệp sẽ không dễ dàng động được đến Diêu Chí Thiện. Cho dù là bắt được lũ tay chân đó của lão, lão chỉ cần ngậm miệng không chịu nhận tội, mà trong khi thẩm vấn có kẻ giở trò gì ở bên công an thì lão sẽ nhẹ nhàng thoát tội, cuối cùng sẽ không giải quyết được gì.

– Vậy thì làm thế nào?

Tiêu Kính Phong nhíu mày, đây thực sự là một vấn đề. Diêu Chí Thiện là lão cáo già xảo quyệt, lũ tay chân của lão đã đi theo lão nhiều năm, đều kiếm miếng cơm nhờ lão. Nếu lại có kẻ trong nội bộ công an giở trò, không bắt được những kẻ này mở miệng, rất dễ sẽ trở thành vụ án bị bỏ dở.

– Để tôi nghĩ cách.

Lục Vi Dân xoa cằm, trên mặt lộ ra một nụ cười thâm sâu khó lường.

– Lần này đã làm thì phải làm cho chắc chắn.

Bản dịch này là tài sản riêng của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free