Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Quan Đạo Vô Cương - Chương 195:

Lục Vi Dân biết Hà Khanh có mối quan hệ rộng rãi ở Xương Châu, nhưng hắn không biết Hà Khanh và công an thành phố Xương Châu có quan hệ gì hay không.

Nếu muốn tránh sự can thiệp của đội công an nhà máy, vậy thì phải để Cục công an thành phố Xương Châu tiếp nhận vụ án này mới được. Nhưng lô sắt này tuy rằng giá trị không nhỏ, nhưng xét theo tính chất của vụ án mà nói, muốn Cục công an thành phố Xương Châu tới tiếp nhận thì cũng có chút khó khăn. Một vụ án ăn cắp vật tư sản xuất thông thường, theo lý mà nói chắc chắn là sẽ do cơ quan công an tại địa phương đó điều tra.

Nhưng theo bọn Tiêu Kính Phong bám sát và tìm hiểu, hiện nay lô sắt này ắt hẳn được cất giấu ở một khu dân cư nằm ngoài khuôn viên nhà máy.

Nơi đó là vùng giao cắt với ngoại ô, là khu dân cư của những hộ nông dân đã chuyển đổi sang phi nông nghiệp, cho thuê để buôn bán. Lô sắt này cụ thể được giấu ở đâu thì không biết, lúc ấy bọn Tiêu Kính Phong không dám bám sát quá mức, sợ bị đối phương phát hiện, cho nên chỉ biết đại khái là ở trong khu đó.

Mà bọn chúng phải vận chuyển đi thì chắc chắn sẽ chuyển từ vùng đó đi nơi khác, chỉ cần chọn tuyến đường cửa ngõ phù hợp là hoàn toàn có thể mai phục tại đó mà bắt giữ. Đương nhiên trong đó quan trọng nhất là phải ước lượng được thời gian mà đối phương chuyển hàng.

Gọi điện thoại cho Hà Khanh, mãi đến buổi chiều mới gọi được, Hà Khanh cũng không hỏi Lục Vi Dân chi tiết về sự việc, trực tiếp cho Lục Vi Dân số điện thoại của một người. Đó là Đội phó Đội trinh sát hình sự Cục công an thành phố Xương Châu Bào Thành Cương, chỉ nói cho hắn rằng Bào Thành Cương là người đáng tin cậy.

Ánh mắt sắc bén như chim ưng của Bào Thành Cương soi xét Lục Vi Dân đầy dò hỏi. Nói thật, Bào Thành Cương rất tò mò về người thanh niên trước mặt này. Hắn có thể khiến Hà Khanh gọi điện thoại cho mình, hơn nữa là vì một chuyện như vậy, thực còn khiến y cảm thấy có phần bất ngờ.

Hà Khanh gọi điện thoại cho mình, Bào Thành Cương thật sự là có chút lo lắng, rất sợ đối phương sẽ đặt ra cho mình một vấn đề khó giải quyết. Nếu là một số chuyện đi ngược lại nguyên tắc cốt lõi, chính y thực còn không biết nên ứng phó ra sao. Tuy nói rằng y cũng biết Hà Khanh là người biết điểm dừng, nhưng Hà Khanh nhiều năm như vậy bỗng dưng lại xuất hiện, thời gian trở về Xương Châu cũng chẳng đáng là bao. Hơn n���a Bào Thành Cương cũng biết Hà Khanh hiện tại và Hà Khanh của mười năm trước đã khác một trời một vực, nếu thực sự có chuyện gì đó tìm mình, hoặc đó là chuyện vô cùng rắc rối, hoặc sẽ là chuyện gì đó thú vị, nhưng y không ngờ lại có thể là chuyện kiểu này.

Nói một cách chuẩn xác, đây không được xem là một vụ án, chỉ có thể nói là một công việc hết sức đỗi bình thường. Nó cho dù không thuộc lĩnh vực mình phụ trách, nhưng chỉ cần mình mu��n làm, cũng có thể tìm ra được hàng trăm lý do để tiếp nhận.

– Cậu muốn nói là sẽ có một lô nguyên vật liệu bị đánh cắp từ một thời gian trước của nhà máy 195 trong hai ba ngày tới sẽ được vận chuyển ra khỏi thành phố Xương Châu? Chỉ có một manh mối mờ mịt như vậy? Về việc tẩu tán, ăn trộm?

Bào Thành Cương có hơi thất vọng, y còn nghĩ đối phương sẽ cung cấp cho mình một manh mối để phá những vụ án lớn, trọng điểm. Chứng cứ mờ mịt đến thế, hơn nữa còn là Hà Khanh gọi điện thoại cho mình dặn phải xử lý nghiêm túc.

Không sai, nhà máy 195 là xí nghiệp công nghiệp quân sự quy mô lớn của nhà nước, nhưng những vụ án ăn cắp nguyên vật liệu trong các xí nghiệp xảy ra liên tục hằng năm. Khó phòng kẻ trộm trong nhà, việc trong ngoài cấu kết bán trộm vật liệu không phải là chuyện mới mẻ gì, sau này cũng sẽ không ít. Cho dù giá trị của lô thép đó không nhỏ, nhưng cũng chỉ là một hành động tẩu tán, cho dù có điều tra sâu hơn, nhiều lắm thì cũng chỉ là một vụ án trộm cắp. Nhưng đối với một Phó đội trưởng Đội hình sự chuyên phụ trách các vụ án lớn, trọng điểm mà nói thì có phần không xứng tầm.

Lục Vi Dân nhận thấy trong lời nói của vị cán bộ hình sự này sự thất vọng và có phần xem thường, hắn cười:

– Đội phó Bào, tôi biết anh có thể có chút thất vọng. Có điều theo tôi biết, đám người này ắt hẳn đã kiếm lợi từ con đường này ở nhà máy 195 cũng được vài năm. Từ sắt, đồng đến thép hợp kim, bọn họ không chỉ là tẩu tán một cách đơn thuần như vậy, trong nhà máy 195 ắt hẳn phải có một kẻ đầu sỏ quyền thế chuyên “cung cấp” hàng cho bọn chúng. Bọn chúng cũng sử dụng nhiều cách khác nhau, có ít thì báo thành nhiều, có cả việc biến những vật liệu chưa sử dụng thành phế phẩm để xuất xưởng, còn có loại trực tiếp mua chuộc Ban Bảo vệ rồi nghênh ngang đưa ra khỏi nhà máy. Anh có thể tính xem, như vậy đám người này một năm phải kiếm chác được bao nhiêu từ nhà máy? Cho dù là nhà máy 195 là xí nghiệp với quy mô lớn thì cũng không cáng đáng nổi áp lực lớn đến như vậy đâu.

– Cậu nói đám người này đã có thời gian dài câu kết với người trong nhà máy thành một hệ thống trong ngoài để tiến hành trộm cắp, có chứng cứ nào khác không?

Nếu đây là một chuỗi vụ án thì còn có chút đáng làm, Bào Thành Cương thoáng có chút hứng thú. Giá trị cũng không phải là quá nhỏ, hơn nữa là án liên hoàn, nếu có thể liên đới đến một đám đông, thì cũng khá thú vị. Ít nhất nó cũng có thể giải quyết được chỉ tiêu số người cần bắt mỗi năm của mình ở một mức nào đó. Chẳng qua là các vụ án kiểu này trong mắt lãnh đạo xem ra có thể sẽ cảm thấy mình hơi dùng mánh khóe, không thiếu người sẽ nhắc nhở mình nên tìm những vụ án đáng giá hơn. Nghĩ đến đây Bào Thành Cương khẽ mỉm cười nơi khóe miệng.

– Chứng cứ chỉ có lần này, trước kia thì chúng tôi không có. Nhưng phần vật tư bị đánh cắp trong nhà máy không được ghi chép, nhưng cũng có một phần không nhỏ được ghi chép báo cáo, nếu trình độ của những người do Đội phó Bào chỉ huy cao như lời anh Khanh nói, tôi nghĩ là hoàn toàn có thể thu được thành quả đáng kể.

Lục Vi Dân cười.

– Mặt khác theo tôi được biết, trong đám người này có một hai kẻ mới gia nhập chưa lâu, có thể chưa chìm sâu vào vòng xoáy tội ác cùng chúng, có lẽ có thể trở thành điểm đột phá của đội do Đội phó Bào chỉ huy.

Bào Thành Cương thật không ngờ đối phương lại ra sức chỉ đạo mình phá án, có chút dở khóc dở cười:

– Được rồi, người anh em, tôi đã biết những manh mối cậu cung cấp.

Cậu đã là bạn do Hà Khanh giới thiệu, lại tích cực cung cấp manh mối cho cơ quan công an chúng tôi, chúng tôi đương nhiên sẽ rất coi trọng. Cậu trước tiên cứ về đi, tôi sẽ sắp xếp người đi tìm hiểu tình hình một chút.

– Đội phó Bào, đối phương có khả năng sẽ chuyển hàng chỉ trong hai ba ngày tới, một khi chúng ra khỏi thành phố Xương Châu, muốn tìm kiếm manh mối cũng chẳng dễ dàng.

Lục Vi Dân cân nhắc một chút, suy xét xem nói thế nào nói mới có thể khiến đối phương bị thuyết phục nhất, nhưng lại không đến mức khiến đối phương cảm thấy mình đang chỉ đạo đối phương.

– Tôi có hai người bạn ấp ủ ước mơ tha thiết được làm công an, đáng tiếc là không có cơ hội. Cho nên lần này đây bọn họ rất nhiệt tình, luôn theo sát chuyện này. Những manh mối và tình hình cũng đều là bọn họ tìm tòi ra, hy vọng Đội phó Bào có thể cho họ một cơ hội, để họ đi theo các anh em trong đội của anh để trải nghiệm cảm giác làm công an một lần.

Bào Thành Cương mỉm cười, người thanh niên này rất khéo ăn nói, thảo nào Hà Khanh lại coi trọng hắn đến vậy.

Tuy rằng không biết Hà Khanh vì sao lại coi trọng đối phương đến như thế, nhưng qua lại với Hà Khanh nhiều năm như vậy, với sự chín chắn, chu đáo của Hà Khanh, làm việc cực kỳ có phương pháp, nhìn người cũng vô cùng tinh tường, cho nên Bào Thành Cương từ xưa tới nay vô cùng tín nhiệm. Tuy rằng nói người thanh niên trước mặt này chẳng có danh tiếng gì, lại chẳng giống con cháu gia thế, nhưng y cũng không dám chậm trễ, cho nên cũng liền gật đầu đồng ý theo tình thế:

– Như vậy cũng tốt, cậu đã khẳng định chắc chắn đến vậy, vậy hãy gọi hai người bạn đó tới đây, tôi cho người hỏi kỹ tình hình một chút rồi sẽ quyết định.

Làm xong tất cả những chuyện này, Lục Vi Dân cũng biết bây giờ coi như là cố gắng hết sức mình, rồi chờ đợi mệnh trời. Nếu nhà họ Diêu này hiện nay thực sự mệnh số vẫn chưa tận thì mình cũng không có cách nào khác. Tuy nhiên Lục Vi Dân tin, trời không phụ lòng người, chỉ cần anh đồng ý bỏ công sức thì không vấn đề nào là không tìm ra cách giải quyết.

Lời mời dùng cơm của Lục Vi Dân bị Bào Thành Cương từ chối cũng là điều có thể đoán trước. Trong tình huống lần đầu gặp mặt như thế này, Lục Vi Dân cũng đoán được đối phương sẽ không thể nhận lời. Hắn cũng không cố nài ép, chỉ nói đợi khi nào Hà Khanh trở về thì mời tụ tập một buổi, Bào Thành Cương rất thoải mái nhận lời ngay.

Bào Thành Cương nói lời vẫn khá giữ lời, sau khi Tiêu Kính Phong và Ngô Kiện tiếp xúc với người của mình, thuật lại tình hình, đã bắt đầu có hứng thú. Nói cho cùng với một vụ án đã nắm rõ phạm vi tàng trữ cụ thể, giá trị cũng không phải là nhỏ, có thể nói là khá dễ dàng để tóm gọn cả một mẻ lưới, bọn họ cũng không đành lòng mà bỏ lỡ, huống hồ đây còn là một vụ án đã được cấp trên mở lời.

Mãi cho đến khi bóng dáng kiên định của Lục Vi Dân biến mất ở ngoài cửa, Quách Chinh mới như đang thoáng suy tư mà đóng cửa, sau khi khoanh tay đi lại một vòng trong phòng khách, trở lại chiếc sô pha và ngồi xuống.

Người vợ rất hiếm khi thấy Quách Chinh có vẻ mặt như vậy. Mặc dù là sau khi Chân Kính Tài gặp chuyện chồng mình cũng chỉ nhíu mày, vẻ mặt hơi nghiêm nghị, không nói một lời, nhưng lại không có vẻ trầm tư suy nghĩ nặng nề như hôm nay.

– Sao thế, ông à, cậu thanh niên vừa rồi là người yêu của Chân Ny, con trai thứ ba nhà ông Lục đúng không? Hiện nay hình như ở đâu đó, đúng rồi, Nam Đàm, là quê của ông Lục đúng không?

Vợ Quách Chinh dạy học cho trường dành cho con em nhà máy, bà là một người phụ nữ rất nhã nhặn, trầm tính.

– Không phải quê Lục Tông Quang, là quê bên nhà vợ ông ấy. Lục Tông Quang quê ở Thanh Khê.

Đối với người gần như năm nào cũng là chiến sĩ thi đua của nhà máy như ông Lục, Quách Chinh là Phó bí thư Đảng ủy, đương nhiên ông nắm khá rõ tình hình.

– Xét theo hộ khẩu thì con theo mẹ, đây là chính sách của nước ta. Đến giờ vẫn chưa giải quyết được việc đưa gia đình ông Lục vào sống trong khu nhà máy, tôi vẫn cảm thấy trong lòng rất hổ thẹn. Cũng may mấy đứa con nhà ông Lục không đứa nào chịu thua kém ai, đứa sau còn hăng hái phấn đấu hơn đứa trước.

– Nghe nói cậu con cả nhà ông Lục đã từ chức để đến Thượng Hải làm việc, cậu ta chính là tốt nghiệp đại học Thanh Hoa xong được phân về nhà máy cơ khí Hồng Kỳ, đã làm tới chức Phó chủ nhiệm phân xưởng.

Vợ Quách Chinh cũng biết rất rõ về tình hình của mấy người con nhà họ Lục.

– Ừ, nghe nói việc đó đã khiến cho Lục Tông Quang tức giận một trận khá ghê gớm. Có điều tôi thì thấy rằng thanh niên ra ngoài xông pha, lăn lộn với cuộc đời chưa chắc là chuyện xấu. Hiệu quả và lợi ích của nhà máy cơ khí Hồng Kỳ không được tốt lắm, cứ ở lì tại đó cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy. Lục Ủng Quân vốn là một người không cam chịu, từ khi cậu ta học đại học tôi đã cảm thấy như vậy. Giờ ra ngoài rèn luyện, cọ xát một chút, có lẽ sẽ có khả năng phát triển còn tốt hơn.

Quách Chinh dường như đang hồi tưởng lại cảnh tượng nhiều năm trước khi Lục Ủng Quân học đại học về nhà nghỉ hè. Lục Ủng Quân còn chủ động yêu cầu được xuống phân xưởng thực tập, khi đó mình mới là Phó chủ nhiệm ban quản lý nhà máy, sắp xếp cậu ấy đến phân xưởng thực tập. Cậu ấy ở phân xưởng cũng làm được không ít, nhận các vị công nhân lão làng làm sư phụ, đồng ý chịu khổ rèn luyện, tìm hiểu. Cậu ta chăm chỉ, cần mẫn học hỏi đến mức khiến các vị công nhân già đó rất vui. Chỉ tiếc rằng khi tốt nghiệp lại bị phân về nhà máy cơ khí Hồng Kỳ.

– Ông à, Lục Vi Dân đến nhà chúng ta, không phải là nói chuyện của ông Chân đấy chứ? Hay là cậu ta muốn được điều về?

Vợ Quách Chinh không phải là người lắm lời hay bép xép, tuy nhiên đối với Lục Vi Dân, người mà chồng bà khá là đánh giá cao, thậm chí có thể nói là lọt vào mắt xanh của mình thì bà đúng là có chút tò mò.

– Mỗi chuyện một chút thôi, chuyện của ông Chân đã không phải là chuyện mà ai trong chúng ta có thể giúp đỡ được. Ảnh hưởng của nó đã lan ra bên ngoài, cho dù nhà máy không xử lý, bản thân ông ấy cũng không có cách nào mà tiếp tục tồn tại ở đó nữa. Hơn nữa với tính cách của ông ấy, ông ấy cũng không thể lặng lẽ mà bị đánh gục như vậy. Cho nên rời khỏi nhà máy 195 đối với ông ấy mà nói ắt hẳn là lối thoát tốt nhất.

Tất cả bản dịch thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free