Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Pokemon: Cuộc Sống Thường Ngày - Chương 34: Vô đề 6

"Thật sự là Zapdos sao!" Giáo sư Oak cao giọng thốt lên, không đợi Ryuu đáp lời, ông đã lập tức tiến đến quan sát Zapdos.

Ryuu cũng không bận tâm lắm, chỉ dặn dò Zapdos đừng làm tổn thương giáo sư, rồi quay sang hỏi Daisy đang đứng bên cạnh.

"Cậu và giáo sư đang định đi đâu vậy?"

Daisy nghe Ryuu hỏi thì cũng rời mắt khỏi Zapdos, quay sang đáp. Là một nhà nghiên cứu Pokémon, tất nhiên Daisy rất hứng thú với việc tìm hiểu về những Pokémon chưa từng gặp, hơn nữa trước mắt lại là một Pokémon huyền thoại.

Tuy nhiên, cô không vội vàng như giáo sư Oak mà vẫn giữ bình tĩnh, ở lại trò chuyện với Ryuu. Mặc dù đang nói chuyện nhưng ánh mắt cô vẫn thỉnh thoảng liếc qua con chim khổng lồ ở phía xa.

"Ban nãy tớ và ông nội quan sát thấy ở ngoại ô thị trấn có tiếng nổ lớn, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến nơi này nên định qua xem một chút."

"Ồ vậy à, cái đó do tớ và Zapdos gây ra đấy. Lúc nãy bọn tớ có chút xích mích nhỏ nhưng giờ thì đã ổn thỏa rồi."

"Hóa ra là cậu à."

"Ừm."

Ryuu bình thản nói, sau đó tiến lại chỗ ghế đá ngồi xuống rồi chỉ tay về phía đối diện.

"Cậu cũng ngồi đi. Đợi chút Gastly sẽ đem điểm tâm ra, cậu có thể thưởng thức tay nghề của nó."

Rồi, chú ý đến ánh mắt của Daisy.

"Tất nhiên cậu cũng có thể đi quan sát, nghiên cứu Zapdos một chút, dù sao cũng chẳng vội gì."

Nói xong, Ryuu lại lấy chén rượu của mình ra tiếp tục uống.

Daisy nghe Ryuu nói thì chợt suy nghĩ, nhưng cuối cùng cũng không đi đến chỗ Zapdos để nghiên cứu mà ngồi xuống nói chuyện với Ryuu.

Rất nhanh, Gastly từ trong nhà mang ra một tô bánh lớn.

Hương thơm của bánh đã theo gió bay ra dù Gastly còn chưa tới, Daisy không kìm được hít một hơi thật sâu.

Gastly đem điểm tâm tới đặt lên bàn, còn thuận tiện pha thêm một ấm trà. Ryuu cũng nhớ mang máng là Daisy khá thích uống trà nên đã dặn Gastly chuẩn bị trước.

"Oa, thơm quá! Thật sự là Gastly làm sao?" Daisy nhìn chỗ bánh trên bàn nói.

"Ừm, tay nghề của nó rất tốt đấy, cậu thử đi, đừng khách sáo." Ryuu vừa nói vừa cho một cái bánh vào miệng. Dạo gần đây Ryuu đã đưa rất nhiều sách dạy nấu ăn cho Gastly nên tay nghề của nó càng ngày càng được nâng cao, hơn nữa số loại món ăn có thể nấu cũng ngày càng nhiều.

Daisy nghe Ryuu nói vậy cũng cầm một cái bánh lên cắn một miếng.

"Ừm, bánh rất thơm, vừa mềm vừa xốp, không ngọt quá cũng không quá nhạt, béo ngậy nhưng không ngấy, thơm mùi sữa và hoa quả." Daisy vừa ăn vừa bình phẩm giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật. Sau khi ăn xong thì nhấc tách trà lên nhấp một ngụm.

"Hà, ngon tuyệt. Làm ra được đồ ăn ngon như này, Gastly khéo tay thật đấy!" Thở ra một hơi, Daisy liền quay ra ca ngợi tay nghề của Gastly.

Gastly nghe thấy được khen thì ngại ngùng cười tủm tỉm một cái.

Cầm thêm một cái bánh đưa lên ngửi, khuôn mặt Daisy lộ ra một nụ cười.

"Đây quả là nghệ thuật trong nấu ăn đó, đúng không Ryuu?" Daisy quay qua hỏi Ryuu.

"Ờ." Ryuu nuốt vội mớ bánh trong miệng, sau đó không quay sang mà chỉ ậm ừ một tiếng, rồi lại cho thêm mấy cái bánh nữa vào miệng. Ban nãy khi đánh nhau với Zapdos có lẽ tiêu hao hơi nhiều năng lượng nên bây giờ hắn cảm thấy khá đói.

"Đừng có hốc như lợn thế Ryuu, cậu phải cảm nhận hương vị của cái bánh chứ! Đây là công sức và nỗ lực mà Gastly đã làm ra, bên trong ẩn chứa cả tấm lòng của nó đấy." Daisy nhíu mày lại, giọng nói có chút phê bình.

"Không sao đâu, tấm lòng của nó còn nhiều lắm, chắc đang nướng trong lò kìa, lát nữa sẽ lại có thôi. Hơn nữa phải ăn bánh vào mới là tiếp nhận tấm lòng của nó chứ. Cậu ăn ít như vậy là không trân trọng tấm lòng của Gastly rồi, phải không Gastly?" Ryuu cũng không để ý đáp.

Gastly ở một bên gật gật đầu tỏ vẻ đồng tình, sau đó cũng cho mấy cái bánh vào miệng.

Daisy ở một bên đành bó tay với một người và một Pokémon này.

"Thôi đừng để ý làm gì, ăn đi thôi." Ryuu nói qua loa, sau đó chỉ tay về hướng giáo sư Oak đang chăm chú nghiên cứu Zapdos. "Mà có lẽ ta nên mang qua cho giáo sư một ít."

Daisy nghe thế cũng gật đầu.

Ryuu mang theo đĩa bánh cùng Daisy hướng về phía giáo sư Oak đi tới. Gastly tiếp tục vào nhà làm mẻ tiếp theo.

Lại gần, giáo sư vẫn hăm hở quan sát, thỉnh thoảng lại sờ sờ vào người Zapdos. Zapdos có vẻ khá khó chịu, mặc dù khuôn mặt nó lúc nào trông cũng khó chịu như vậy.

"Giáo sư, nghỉ tay ăn chút bánh đi." Ryuu đứng cạnh giáo sư nói, thuận tay đưa âu bánh cho Dragonite đang đứng ở bên cạnh. Nó đứng đó để bảo vệ giáo sư, phòng Zapdos có thể làm tổn thương ông ấy.

Giáo sư quay lại, gương mặt kích động nhìn Ryuu nói.

"Ryuu, cháu biết không, đây sẽ là tiến bộ lớn trong việc tìm hiểu sâu hơn về sự bí ẩn của các Pokémon trong truyền thuyết đấy! Với việc cháu bắt được..."

"Được rồi giáo sư, ngài nói cháu không hiểu gì đâu. Nghỉ ngơi ăn bánh một chút đi, ăn xong rồi có sức mà nghiên cứu tiếp." Ryuu ngắt lời. Giáo sư khi nói về vấn đề này thường hay càm ràm, hắn cũng không muốn nghe cho lắm.

"Không được! Ta phải tiến hành nghiên cứu ngay! Ta cần bút ký để ghi chép. Không, ta còn phải về phòng nghiên cứu lấy thiết bị..." Giáo sư Oak rất kích động nói, thậm chí ông còn muốn lập tức trở về lấy thiết bị sau đó tiến hành nghiên cứu thâu đêm luôn.

Ryuu ngăn giáo sư Oak lại.

"Giáo sư, bình tĩnh. Ngài đâu cần vội vàng đến thế. Zapdos còn ở đây lâu lắm, ngài không cần gấp gáp đâu. Hơn nữa, ở phòng ngài có nhiều thiết bị như vậy, ngài định chuyển bằng cách nào? Ngài cứ nghỉ ngơi ăn chút bánh đi, có gì mai cháu sẽ đưa Zapdos qua viện nghiên cứu. Với lại hôm nay Zapdos nó có chút mệt mỏi, chắc cũng không có tâm trạng tiếp ngài đâu."

"Đúng đấy ông nội, ngài không cần vội vàng thế đâu. Qua kia ăn chút bánh đi, bánh Gastly làm ngon lắm." Daisy cũng ở một bên phụ họa.

Giáo sư Oak lúc này có vẻ cũng hơi bình tĩnh lại một chút, nghe thế cũng không cưỡng cầu nữa, chỉ đành đi theo Ryuu và Daisy ra bàn ngồi.

Ngồi xuống, giáo sư Oak có chút cảm thán.

"Không ngờ đấy, Ryuu, cháu lại có thể bắt được Zapdos."

"Cháu cũng chỉ may mắn gặp được nó thôi. Nếu ngài mà gặp được thì chắc chắn ngài cũng có thể bắt được nó thôi." Ryuu cười nói, hắn cũng không nghi ngờ việc giáo sư có thể bắt được Zapdos.

Giáo sư trước đây vốn dĩ từng là quán quân của vùng Kanto. Mặc dù đã từ bỏ để chuyển sang nghiên cứu Pokémon nhưng muốn đối phó với Zapdos vẫn thừa sức.

Theo Ryuu thấy, nếu chỉ ở trạng thái bình thường mà nói thì Zapdos còn đánh không lại con Dragonite đang đứng ăn bánh ở kia.

"Ha ha, cháu nói quá lời rồi." Giáo sư cười cười nói.

"Mà để bắt được Zapdos thì thực lực của cháu giờ hẳn cũng rất khá nhỉ. Cháu có hứng thú trở thành nhà huấn luyện Pokémon không?"

"Không ạ." Ryuu trả lời rất dứt khoát.

"Trả lời nhanh vậy, xem ra cháu thực sự không có hứng thú với chuyện này nhỉ, đáng tiếc." Giáo sư thở dài có chút tiếc nuối.

"Cháu cảm thấy mình không thích hợp với việc du hành bên ngoài, có vẻ hơi nguy hiểm." Ryuu đáp.

"Chứ không phải bởi vì lười à?" Daisy ở một bên đá xéo.

"Làm gì có chuyện đó chứ." Ryuu cười gượng một tiếng sau đó đánh trống lảng. "Thôi hai người ăn bánh đi. Mà âu bánh đâu rồi nhỉ?"

Ryuu quay qua nhìn âu bánh trống trơn trong tay Dragonite.

"Ngươi ăn hết rồi à?" Ryuu hơi nhướng mày nói.

"...nite." Dragonite gãi gãi đầu hơi xấu hổ nói.

"Thôi không sao đâu." Ryuu an ủi sau đó quay vào trong nhà nói vọng vào. "Gastly, mẻ bánh mới xong chưa, mau đem ra đi!"

Gastly lập tức bê ra thêm một rổ bánh mới nóng hổi để lên bàn.

"Giáo sư thử xem." Ryuu đưa tay mời.

"Ồ, thơm thật đấy nhỉ, để ta thử một cái xem nào." Giáo sư Oak cầm một cái ăn thử.

"Rất ngon, lại còn thơm nữa. Cháu cho gì vào trong này thế?"

"Cái này ạ." Ryuu đang cầm mấy cái bánh đưa cho Dragonite và Zapdos, nghe giáo sư hỏi thì chỉ tay vào chai rượu vẫn đang để trên bàn.

"Cái này sao?" Giáo sư cầm chai rượu trên bàn mở nắp ra hít một hơi, ánh mắt ông chợt lóe lên một chút. Sau đó giáo sư liền lấy một chiếc ly trên bàn, rót ra một ít. Chất lỏng màu lục bảo trong suốt sóng sánh trong ly tỏa ra một mùi thơm mê người.

Dragonite và Zapdos ở một bên ngửi thấy cũng lập tức quay đầu sang. Zapdos ban nãy cũng đã uống qua rồi nhưng nó cảm thấy rượu trong chất lỏng kia hơi khác một chút, chất lượng cao hơn cái nó vừa uống.

Thậm chí Daisy đang uống trà cũng phải ghé mắt sang.

Giáo sư sau khi hít sâu một hơi cảm nhận mùi thơm thì đưa ly lên uống một hơi cạn sạch.

"Ngon." Giáo sư Oak nhận xét. Mặc dù ông không phải là người thích uống rượu cũng như không thường xuyên uống rượu nhưng cũng phải công nhận là thứ rượu này có hương vị rất tuyệt.

"Thứ này có hương vị tốt thật đấy Ryuu."

"Ngài thích không, cháu biếu ngài vài chai đem về, thứ này uống lâu dài có thể cải thiện sức khỏe đấy ạ." Ryuu nói.

"Vậy sao, mà cháu lấy ở đâu ra thế, loại rượu này chắc đắt lắm nhỉ?"

"Cháu làm đấy. Lúc trước rảnh rỗi và thừa một ít berry nên thử dùng để làm, không ngờ mùi vị lại tuyệt đến vậy." Ryuu trả lời qua loa.

"Cháu làm? Thật sao?" Giáo sư ngạc nhiên nhìn hắn.

"Đúng vậy ạ, vậy nên rượu này cũng không quý lắm đâu, chỉ mất vài tháng là làm được một mẻ thôi mà. Nếu ngài thích thì cháu đưa ngài chục hai chục chai cũng không vấn đề. Mấy hôm trước cháu cũng định mang qua cho ngài một ít mà bận việc nên quên bẵng chuyện này."

Ryuu bình thản nói, mấy hôm trước hắn đúng là có ý định mang qua một ít nhưng vướng phải việc chữa trị cho mấy Pokémon nên cũng quên bẵng chuyện này.

"Thật à, nếu vậy thì phải cảm ơn cháu trước rồi, ha ha." Giáo sư vui vẻ cười rồi lại tự rót cho mình một ly.

"Ngài không cần khách sáo đâu." Ryuu cũng rót cho mình một ly rồi cụng ly với giáo sư.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free