Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Pokemon: Cuộc Sống Thường Ngày - Chương 33: Đàm phán.

Cất đi nhúm lông vừa nhổ, Ryuu nói với Zapdos đang vỗ cánh duỗi gân cốt sau khi được tháo trói.

"Vậy ngươi quyết định đền bù bằng thứ gì đây, 1000 viên đá tinh khiết hay 3500 viên thứ cấp?"

Zapdos nghe vậy, trong lòng không khỏi kinh hãi. (3500 viên ư??? Chẳng phải ban nãy là 2500 viên sao, rồi lại tăng lên 3000, sao giờ còn cao hơn nữa chứ?)

"Mới nãy khác, giờ lại khác. Thời gian là vàng bạc đấy, và trong khi ngươi chống cự làm lãng phí nó, giá cả đã leo thang rồi."

"Tất nhiên, ngươi cũng có thể trả bằng 1000 viên Thunder Stone tinh khiết, nhưng liệu ngươi có không?"

Zapdos kêu lên một tiếng bất mãn. Nó gân cổ lên định thương lượng lại.

"Không thương lượng nữa. Nếu không, chúng ta quay lại cách cũ, dùng lông để bồi thường đấy." Ryuu bình tĩnh đáp.

Lúc này, Zapdos liền thất vọng xụ xuống, gật đầu coi như chấp nhận mức bồi thường 3500 viên.

"Được rồi, cứ tính như thế đi. Hiện tại ngươi coi như là đối tác của ta. Khi nào hoàn trả đủ số Thunder Stone, ta sẽ trả lại tự do cho ngươi, được chứ?"

Zapdos ủ rũ gật đầu. Lúc này, nó cũng chẳng còn tâm trạng phản bác, bởi nó biết rằng nếu cứ tiếp tục dây dưa, rất có thể sẽ có chuyện tồi tệ hơn xảy đến với mình.

Zapdos lúc này đã tự thuyết phục bản thân tạm thời chấp nhận làm công cho tên nhân loại này. Khi nào xong việc, nó sẽ lập tức quay lưng bỏ đi và sau đó, tuyệt đối không bao giờ dính dáng đến bất kỳ nhân loại nào nữa.

"Tốt."

Thấy vậy, Ryuu hài lòng gật đầu. Hắn nhìn Zapdos hiện tại, cảm thấy nó có chút sơ xác. Dù sao hiện tại tạm thời nó cũng coi như là Pokémon của mình, lại là nguồn cung cấp tài nguyên lâu dài, nên hắn quyết định trước tiên trị thương cho nó, không cần thiết phải đối xử quá tệ bạc.

Nghĩ vậy, Ryuu ra hiệu cho Gastly lấy một ít thuốc trị thương xịt lên người Zapdos, nhưng hiệu quả không đáng kể. Thấy thế, Ryuu liền lấy từ trong túi ra một cái bình thủy tinh, bên trong đựng một dung dịch màu vàng nhạt thỉnh thoảng bốc lên vài tia sáng nhè nhẹ.

Đúng vậy, đây chính là "Sinh mệnh nước" hay còn gọi với cái tên thô tục hơn là "nước tiểu hồi phục", cùng loại với thứ nước trong hồ chữa bệnh của Milotic, một loại vật phẩm vừa bổ vừa rẻ.

Ryuu mở nắp bình, rồi đưa đến trước mặt Zapdos, ra hiệu nó uống vào.

Nắp bình vừa mở, một mùi khai đã lan tỏa ra. Miệng bình vừa đặt ngay trước mặt Zapdos, mùi khai liền xộc thẳng vào mũi nó.

Zapdos bị hun cho suýt ngất, nó lập tức quay đầu nôn thốc nôn tháo. Nhưng do nhiều ngày chưa ăn gì, nó cũng chỉ thổ ra một ít nước bọt cùng với dịch dạ dày chứ chẳng phun ra được thứ gì khác.

Ryuu thấy vậy cũng không nói gì vì hắn cũng biết thứ này có mùi kinh khủng đến mức nào, hắn trước đó cũng đã lấy khẩu trang ra đeo vào.

"Thôi cố chịu một chút đi Zapdos. Thứ này hiệu quả tốt lắm, chỉ cần uống một ngụm thôi là thương thế của ngươi sẽ hồi phục đáng kể." Ryuu vỗ vỗ nó an ủi.

Cái gì, uống cái thứ của nợ này á? Nếu vậy thì thà giết nó đi còn hơn!

Chẳng lẽ tên nhân loại này lại nổi lòng tham, muốn đầu độc nó chết rồi sau đó làm trò đồi bại với thân xác nó?

Zapdos nghĩ thế liền lập tức lùi lại, điên cuồng lắc đầu, ra hiệu rằng tuyệt đối sẽ không uống cái thứ nước bốc mùi khai khăm khắm này.

Ryuu cũng chẳng quan tâm nó nghĩ gì. Hắn tiến tới bắt lấy đầu nó, bóp mở miệng ra, rồi rót "Sinh mệnh nước" vào, sau đó dùng tay bịt mỏ không cho nó nhổ ra.

Zapdos cả người không ngừng giãy dụa, muốn thoát ra khỏi tay Ryuu, nhưng tất nhiên không thành công. Nó vốn đã kiệt sức, hơn nữa thực lực bây giờ cũng kém Ryuu một khoảng lớn, muốn giãy ra là điều không thể.

Kết quả, Zapdos chỉ có thể cay đắng nuốt "Sinh mệnh nước" vào, vừa nuốt vừa chảy nước mắt. Nó khi bị đánh không khóc, khi bị chèn ép cũng không khóc, khi bị buộc làm công cũng không khóc, nhưng sau khi bị ép nuốt thứ nước này vào, giống như tất cả ủy khuất được dồn nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa thành những giọt nước mắt đau khổ.

Gastly ở một bên thấy tình trạng thê thảm của Zapdos liền quay mặt đi, trong mắt đầy đồng tình.

Sau khi chắc chắn Zapdos đã nuốt dược thủy vào, Ryuu bèn thả tay ra. Zapdos lập tức không ngừng nôn ọe, đáng tiếc dược thủy đã ngấm vào cơ thể, nôn cũng không ra được gì nữa.

Phải nói là 'Sinh mệnh nước' mặc dù mùi không phải là quá tốt nhưng hiệu quả thì cực kỳ tuyệt vời. Chỉ vừa uống vào một lát thôi mà các vết thương trên người Zapdos đã nhanh chóng liền lại, khu vực da bị cháy trước ngực cũng tróc ra, để lộ lớp da mới, lông cũng bắt đầu mọc lại.

"Thấy chưa? Ta đã nói rồi, thứ này hiệu quả rất tốt."

Zapdos cảm nhận một chút tình trạng cơ thể của mình. Các vết thương đã khôi phục gần hết, cơ bắp cũng không còn đau nhức nữa, thể lực cũng đang dần khôi phục. Lúc này, nó mới tin Ryuu không có ý hại mình.

Ryuu tiếp nhận từ tay Gastly bình thuốc mọc tóc lúc trước, xịt vào mấy chỗ trụi lông trên người Zapdos. Hắn chỉ muốn thử nghiệm một chút, không ngờ lông của nó l��p tức sinh trưởng với tốc độ cực kỳ nhanh chóng, chẳng mấy chốc đã hoàn hảo như ban đầu.

"Ồ!" Ryuu hai mắt sáng lên. Hắn không nghĩ tới 'Sinh mệnh nước' kết hợp với thuốc mọc tóc lại có hiệu quả cao đến vậy.

"Này Zapdos, chúng ta thương lượng chút nhé." Ryuu tươi cười nhìn Zapdos nói.

Zapdos kêu lên một tiếng, lập tức lắc đầu từ chối.

"Ta chưa nói gì mà."

Zapdos khinh bỉ nhìn Ryuu.

"Mẹ nó, ngươi nhìn chằm chằm vào bộ lông của ta như vậy, nếu không đoán ra ngươi có ý gì thì chỉ có kẻ ngốc thôi."

"Không phải chỉ là một bộ lông thôi mà? Ngươi cũng thấy đấy, với thuốc của ta, nó có thể mọc lại rất nhanh. Nghĩ mà xem, nếu dùng lông để bồi thường thì ngươi có thể giảm bớt lượng Thunder Stone phải tạo ra, sẽ nhanh chóng được tự do hơn, thấy sao?"

Zapdos vẫn lắc đầu liên tục, nó tuyệt đối sẽ không để bị vặt lông.

"Haizz, thôi được rồi. Nếu ngươi không muốn thì thôi vậy."

Thấy không còn hy vọng, Ryuu cũng đành từ bỏ.

Zapdos lúc này mới thở phào một hơi, nó sợ tên nhân loại này sẽ cưỡng ép nhổ lông c���a nó.

"Gastly, thu dọn, chúng ta về nhà."

Nói xong, Ryuu bèn nhảy lên lưng Zapdos. Gastly cũng nhanh chóng thu gom đồ đạc rồi bay lên theo.

Đợi Ryuu ngồi vững xong, Zapdos lập tức đập cánh bay theo hướng Ryuu chỉ.

Lông của Zapdos mặc dù nhìn thì nhọn nhưng không hề cứng, ngược lại rất mềm mại, ngồi khá là thoải mái. Lúc này, khi được phun một lớp thuốc mọc tóc lên, một lớp lông mới mọc ra nhìn khá mượt mà.

"Lông của ngươi tốt thật đấy." Ryuu ngồi trên lưng Zapdos vừa vuốt ve bộ lông của nó vừa cảm khái, giọng điệu có chút tiếc nuối: "Nếu đem ra làm thành quần áo hẳn cũng rất tốt."

Zapdos đang bay, nghe vậy liền chao đảo một chút.

"Được rồi, bình tĩnh đi. Không có sự cho phép của ngươi, ta cũng không tự tiện nhổ lông ngươi đâu." Ryuu vỗ vỗ an ủi nó.

Zapdos nghe vậy thì thân hình ổn định lại, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an. Nó quyết định tăng tốc độ, nhanh chóng bay tới nơi để thoát khỏi tên nhân loại này.

Ryuu thấy vậy cũng không nói gì.

Vì khoảng cách không quá xa nên chẳng mấy chốc Ryuu đã thấy nhà mình. Hắn liền bảo Zapdos bay về hướng đó.

Lúc bay gần tới nhà, Ryuu nhìn thấy có hai bóng Pokémon đang bay về hướng mình, phía sau còn chở hai người.

Với thị lực của mình, Ryuu hoàn toàn có thể thấy rõ hai người đó là ai.

Ra hiệu cho Zapdos hạ xuống khu vườn, Ryuu nhảy xuống rồi đợi hai người kia tới. Hắn tin là họ cũng đã thấy hắn cưỡi một Pokémon trở về nên sẽ tiến tới hỏi thăm.

Hắn bảo Gastly vào trong chuẩn bị một ít bánh trái, rồi ra hiệu cho Zapdos nghỉ ngơi ở một bên.

Trong lúc đợi, Ryuu tiến lại bàn đá, ngồi xuống rồi lấy chai rượu ra tự rót tự uống. Zapdos ở một bên ngửi thấy mùi rượu, ánh mắt lập tức hướng sang. Bởi vì ám ảnh từ lúc nãy, nó không dám đòi hỏi mà chỉ đứng một bên dùng ánh mắt thèm thuồng quan sát, sợ Ryuu lại nhân cơ hội bắt chẹt mình.

Ryuu nhìn thấy nó có vẻ đáng thương, thế là liền lấy ra một cái bát, rót rượu để trước mặt nó, thuận tiện mang thêm một ít pokeblock ra.

Zapdos thấy Ryuu tốt bụng như vậy lập tức tỏ vẻ cảnh giác.

"Không cần lo lắng. Hiện tại ngươi là đối tác của ta, chỉ cần chăm chú tạo ra đá thì ăn uống ta bao hết, không tính thêm phí. Ta không phải là người ngược đãi động vật." Thấy nó cảnh giác như vậy, Ryuu liền bình tĩnh nói.

Zapdos nghe Ryuu nói có chút khinh thường: "Không phải người ngược đãi động vật, thế mà lại lôi nó ra đánh một trận, rồi còn bắt chẹt, chèn ép nó."

Tuy nghĩ thế nhưng đồ ăn thức uống trước mắt thật sự quá hấp dẫn. Hơn nữa nó cũng bị bỏ đói mấy ngày rồi nên khi nghe được bao ăn uống, nó cũng chẳng còn nề hà gì nữa, lập tức chúi đầu vào ăn.

Rất nhanh, hai con Pokémon chở theo hai người kia đã bay tới rồi hạ cánh xuống vườn nhà Ryuu.

Hắn thấy thế liền tiến lên chào hỏi.

"Tiến sĩ, hai ông cháu ngài lại chuẩn bị đi đâu đấy." Ryuu cười chào hỏi.

Tiến sĩ Oak từ trên người Dragonite trèo xuống, ánh mắt chăm chú nhìn vào con chim màu vàng vẫn đang vục mặt ăn ở phía sau Ryuu. Khuôn mặt ông rất kích động, đến mức không trả lời câu hỏi của Ryuu.

"Ryuu, kia... kia có phải là...?" Tiến sĩ Oak kích động hỏi Ryuu, hơi thở có chút gấp gáp. Mặc dù đã biết đó là Pok��mon gì rồi nhưng ông vẫn phải hỏi lại vì cảm thấy có chút hơi khó tin.

"Là Zapdos ạ. Lần trước ra ngoài cháu mới bắt được. Hiện tại tạm thời sẽ là Pokémon của cháu."

Zapdos ở một bên nghe vậy, đang muốn phản bác rằng nó là đối tác chứ không phải là Pokémon của Ryuu, nhưng ngặt nỗi đồ ăn quá thơm. Nó cũng không muốn nói gì, sợ Ryuu sẽ ngại nó làm hắn mất mặt, sau này lại cắt cơm của nó. Thế nên, im lặng là vàng.

Xem ra có vẻ Ryuu đã để lại hình ảnh khá xấu trong mắt Zapdos, đến mức ngay cả chút tín nhiệm cơ bản giữa người và chim cũng hoàn toàn không còn.

Phiên bản Việt ngữ bạn vừa đọc là sản phẩm của truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được chắp cánh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free