Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 596: Chênh lệch không thể bù đắp

Toàn thân Darmil căng cứng, cơ bắp giật giật theo từng nhịp tim dồn dập. Mắt nó mở trừng trừng, răng nghiến chặt, thỉnh thoảng lại há to miệng hít thở dồn dập, trông hệt như một con thú dữ đang bị dồn vào đường cùng, sắp sửa liều chết.

Darmil quả thực đang liều mạng, nhưng nó lại không hề bị dồn vào đường cùng. Nó hoàn toàn có thể lựa chọn chạy đi, nhưng ý nghĩ ��y đã không xuất hiện dù là thoáng qua.

Một luồng khí thế bỗng bộc phát mãnh liệt. Mỗi bước chân sải dài đặt xuống đều tạo ra những xung chấn mạnh mẽ, ầm vang lan tỏa, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Phần lớn là nhờ sự kết hợp từ chiếc vòng tay Darmil đang đeo. Sức mạnh được tăng cường giờ đây không còn đơn giản chỉ là một nửa như Turan đã giới thiệu.

Thực tế, Darmil cũng không rõ ràng. Nó chỉ cảm thấy bản thân mình mạnh mẽ đến mức có thể đánh phá bất cứ thứ gì. Vì thế, nó chẳng còn e ngại gì nữa mà điên cuồng lao về phía trước.

Trước thế công của Darmil, con Thây ma thống lĩnh hơi nghiêng người, chậm rãi xoay chuyển cơ thể. Sự chậm rãi ấy vô hình trung mang đến cảm giác áp bức cho bất kỳ ai xung quanh, nhưng giờ đây ở đây chỉ có một Darmil điên cuồng, hoàn toàn chẳng thể nào nhận biết được điều đó.

Khoảng cách nhanh chóng rút ngắn lại. Darmil theo bản năng dậm mạnh chân, nhảy bổ đến, giơ tay vung thanh đại kiếm giờ đã đỏ rực như ngọn đuốc trong đêm.

Một lần nữa, con quái thống lĩnh nâng tay lên đón đỡ. Va chạm xảy ra.

Darmil thấy cảnh tượng trước mắt mình xoay chuyển chóng mặt, liên hồi, kéo dài một lúc lâu mới kết thúc. Nó lại bị đánh văng đi. Cơ thể bị rung lắc dữ dội, tiếp đó là tiếng nổ khủng khiếp vang lên bên tai, và giờ đây nó đang quay cuồng.

Nhưng Darmil hoàn toàn không hề thất vọng hay cảm thấy yếu thế. Thay vào đó, khóe miệng nó còn giương lên, nở một nụ cười rạng rỡ nhưng đầy dữ tợn. Bởi vì không chỉ mình nó bị đánh văng, con Thây ma thống lĩnh cũng chịu tác động không nhỏ, cả người nghiêng ngả lùi hẳn vài bước về phía sau mới đứng vững lại được.

Chênh lệch vẫn còn đó, nhưng Darmil đã nhìn thấy cơ hội chiến thắng của mình, dù nó cực kỳ mỏng manh. Nó nhất định phải thắng.

Darmil ngồi dậy, cơ thể đau nhức rã rời, nhưng điều đó lại hóa thành ham muốn chiến đấu, thúc đẩy nó tiến lên. Ngọn lửa điên cuồng và giận dữ trong lòng nó càng lúc càng trở nên dữ dội.

Lần nữa lao đến, tốc độ của Darmil rõ ràng được tăng cường, và có vẻ như sức mạnh cũng vậy. Nó chẳng mấy để tâm, dậm chân, nhảy bổ tới, lại chém một kiếm.

Con Thây ma thống lĩnh tiếp tục đón đỡ bằng cách vung tay. Va chạm xảy ra, tạo thành một vụ nổ như cũ, đánh văng Darmil đi, và con quái lại lảo đảo lùi vài bước.

Ba lần tấn công liên tiếp ngày càng có hiệu quả, khiến Darmil hoàn toàn không còn chút e ngại nào nữa. Nó dốc toàn lực bộc phát sức mạnh của mình, mở đầu bằng một tiếng gầm hả họng thật to.

Tiếng gầm vang dội khắp bầu trời đêm đen, lan đến tận phía cổng thành xa xôi, khiến những người lính gác vẫn có thể nghe thấy văng vẳng. Chúng rùng mình, run sợ, hoảng hốt. Mọi sinh vật, hay bất kỳ cá thể nào tồn tại ở đó, khi lắng nghe đều phải chịu tác động.

Con Thây ma thống lĩnh cũng không ngoại lệ, cả người run rẩy không thể kiềm chế, các bắp thịt co thắt, đầu lung lay. Đó hẳn là biểu hiện của sự sợ hãi.

Thế nhưng, trạng thái ấy chẳng kéo dài quá lâu, chỉ một chốc con quái đã có thể đứng vững trở lại như thường, hướng đôi mắt đục ngầu vô hồn về phía Darmil – kẻ vừa cất lên tiếng gầm. Ngay sau đó một lúc rất chóng vánh, gư��ng mặt con quái trở nên nhăn nhó, toàn thân căng cứng.

Giận dữ. Con quái thống lĩnh giờ đây đã xem Darmil là kẻ thù chân chính của mình. Nó muốn đánh đập, tàn phá, giết chóc Darmil.

Đó hẳn là điều Darmil mong đợi, nếu như nó vẫn còn giữ được ý thức. Kỹ năng ‘Tiếng gầm’ không chỉ khiến các cá thể xung quanh chịu ảnh hưởng xấu, mà đồng thời còn có thể gia tăng mức độ thù hận của toàn bộ kẻ địch. Tác dụng này cũng khá rõ rệt.

Sau khi gầm lên, Darmil lại càng trở nên điên cuồng, phẫn nộ tột độ. Đối phương muốn giết nó, nó càng muốn giết đối phương gấp bội.

Và cứ thế, thân hình lực lưỡng của vị du hành giả mang theo thanh đại kiếm lần nữa nhào tới, không chút kiêng dè đâm thẳng vào kẻ địch to lớn đang di chuyển một cách nặng nề về phía mình.

Cánh tay của con Thây ma thống lĩnh đưa về phía trước trông có phần hời hợt, đỡ lấy mũi kiếm của Darmil. Hai bên va vào nhau gây ra rung động kịch liệt, nhưng cả hai vẫn một mực giữ vững thân hình, không ai chịu thua, bắt đầu đọ sức.

Màn sương rực đỏ trên thanh đại ki���m lan tràn, trông chẳng khác gì máu của chính chủ nhân mình nhuộm lên. Cũng vào lúc này, từ khuỷu tay của con quái thống lĩnh tuôn ra một luồng không khí màu xám đen chầm chậm cuốn tới, hòng xâm nhiễm màn sương đỏ kia.

Luồng không khí di chuyển chậm chạp, nhưng thế công lại vô cùng mạnh mẽ, chẳng mấy chốc đã chiếm đến phân nửa thanh đại kiếm. Theo đó, sức mạnh của Darmil bị suy yếu đi không ít, và đôi chân nó bắt đầu run rẩy, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng, không lùi về phía sau.

Bản năng mách bảo rằng mình không chiếm được ưu thế, Darmil quả quyết buông thanh đại kiếm, lại hung hăng chồm tới, tung nắm đấm thẳng vào ngực đối phương.

Thực hiện động tác ấy, Darmil cũng chẳng suy tính gì nhiều, vậy nên khi cánh tay còn lại của con Thây ma thống lĩnh thừa cơ đập xuống, nó trực tiếp lãnh trọn đòn đánh.

Sống lưng trực tiếp gãy gập, cơ thể oằn ngược, ngực va mạnh xuống đất, bắp thịt khắp người vỡ nát, xương cốt như đứt từng khúc, máu tươi theo các vết thương cũ và mới đua nhau phún trào.

Darmil hai mắt trợn tròn, ý thức mờ dần, khung cảnh trước mắt biến thành một màu xám xịt, chỉ còn sót lại chút tia sáng đỏ thẫm le lói, có thể tắt bất cứ lúc nào.

Nó đã quá chủ quan. Mà thật ra, trong trạng thái hiện giờ, nó vốn chẳng thể nghĩ ngợi được gì để mà chủ quan hay không nữa. Một đòn trực tiếp từ con quái thống lĩnh chắc chắn đã vượt quá sức chịu đựng của nó.

Thế nhưng Darmil vẫn còn sống, để gánh chịu mọi khổ đau đang giày vò thân xác đáng thương này. Đáng nguyền rủa hơn nữa, chiến ý của nó vẫn còn cao vời vợi, mà cơ thể thì lại chẳng chịu động đậy chút nào theo mong muốn.

Cảm giác về cái chết bắt đầu bao trùm lấy Darmil. Kỹ năng ‘Cuồng nộ’ tất nhiên rất mạnh mẽ, nhất là sau khi được kích hoạt, đưa nó vào trạng thái ‘Cuồng nộ’. Darmil có thể chắc chắn rằng con Thây ma thống lĩnh đã phải chịu sát thương, tiếc rằng quá ít, chẳng đáng là bao so với lượng sinh lực khổng lồ của nó.

Không chỉ vậy, con quái còn sở hữu những kỹ năng đáng gờm. Tiêu biểu là luồng khí xám đen có thể xâm nhiễm, làm mất đi hiệu quả có lợi t�� thanh đại kiếm mang tên Thù hận của Sarauh. Nếu chính bản thân Darmil bị luồng khí ấy xâm nhiễm, e rằng giờ đây nó chẳng còn có thể giữ được chút ý thức cuối cùng này nữa.

Sau cùng, Darmil vẫn thất bại. Nó còn muốn chiến đấu, nhưng năng lực và trạng thái hiện tại đã không cho phép.

Hạ gục Darmil xong, con Thây ma thống lĩnh bắt đầu cúi người xuống. Theo bản năng của chủng quái này, nó đương nhiên muốn cắn nuốt từng thớ thịt của con mồi, rồi nhờ đó lây nhiễm, gây điên loạn, sinh ảo giác, và cuối cùng là kết liễu mục tiêu.

Ngạo mạn tham gia vào một cuộc chiến không cân sức, kết cục tất nhiên vô cùng thê thảm. Trong đầu Darmil giờ đây vẫn chẳng nghĩ gì hơn là mau chóng cử động cơ thể, tiếp tục đánh thêm một trận với đối phương.

“Tách”. Âm thanh như tiếng cành cây khô gãy chợt vang lên. Ngay sau đó, Darmil phát hiện cơ thể mình bắt đầu bốc cháy, ngọn lửa lan ra trước hết từ hai bên vai rồi nhanh chóng lan dần khắp người.

Darmil bị bao trùm trong ngọn lửa màu vàng cam, nhưng lại không cảm thấy nóng mà chỉ thấy ấm áp, mang l��i cảm giác cực kỳ thoải mái, thậm chí còn có chút sướng đến rơn người. Đồng thời, đầu óc nó dần bớt đi sự điên cuồng và giận dữ, thay vào đó là sự thanh thoát, và nó cũng trở nên tỉnh táo hơn.

Xoay người, ngồi dậy, Darmil vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nó ngẩng đầu nhìn lên, chẳng biết từ khi nào con Thây ma thống lĩnh đã biến mất không còn chút vết tích.

Con quái đã từng ở đây, Darmil chắc chắn điều đó. Nó không cho rằng bản thân phát cuồng đến mức đánh đấm với một kẻ địch không hề tồn tại. Huống hồ, trước lúc bắt đầu chiến đấu, chính nó cũng chưa hề kích hoạt kỹ năng chủ đạo nào.

– Nứt.

Darmil thốt lên. Nó vừa bất giác nâng lên trong tay một miếng gỗ màu nâu đất với sợi dây màu vàng luồn qua.

Đó là tấm bùa hộ thân mà anh Talon đã đưa cho Darmil trước khi nó bị đuổi khỏi nhà. Nó vẫn luôn mang tấm bùa này bên người theo lời dặn, nhưng chưa từng nghĩ nhiều đến. Vật này quả nhiên không hề tầm thường. Vết nứt trên miếng gỗ cùng âm thanh đặc thù vừa nãy chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy t���m bùa đã thổi bùng lên ngọn lửa cứu mạng nó.

– Nhưng còn con quái…?

Darmil khó hiểu lẩm bẩm. Nó không cho rằng một tấm bùa kích hoạt khi bản thân rơi vào trạng thái hấp hối có thể lập tức tiêu diệt ngược con Thây ma thống lĩnh, nhiều nhất cũng chỉ gây ra chút thương tổn mà thôi.

Đầu Darmil đau nhức. V�� thế nó từ bỏ suy nghĩ. Mặc kệ sự tình thế nào đi nữa, giờ mọi chuyện cũng đã kết thúc. Nó cần sớm trở về thành nghỉ ngơi, vì mai vẫn còn phải tiếp tục du hành, săn giết quái vật, hoàn thành yêu cầu mà đội trưởng đã đề ra.

Chuyện lần này, coi như là một bài học. Darmil biết rằng cảm giác nguy cơ mà mình nhận thấy chưa bao giờ là sai, nhưng ham muốn chiến đấu đã khiến nó bất chấp lao tới tìm đường chết.

Không được phép chết, Turan đã nhấn mạnh rất nhiều lần.

Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với phần văn bản này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free