(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 595: Thây ma thống lĩnh
Không có trăng. Trời đầy mây, tối đen như mực.
Bóng người chuyển động vùn vụt trong đêm, mang theo những vệt sáng đỏ thẫm vút qua. Phía sau lưng, vô vàn những đốm sáng li ti bay lên rồi tan biến, chỉ kịp chiếu rọi loáng thoáng khung cảnh kinh hoàng đang diễn ra.
Darmil đánh giết rất hăng, đã sớm quên cả thời gian, thậm chí không còn biết mình đang ở đâu. Không phải nó mất đi ý thức, chỉ là đến nông nỗi này, nó khó lòng dừng lại, và cũng không hề muốn.
Về đêm, quái vật rất mạnh và không dễ đối phó, bởi hầu hết chúng đều sở hữu những năng lực đặc thù. Có điều, đối với Darmil, tất cả đều như nhau. Đều vô nghĩa.
Đổi lại, Darmil đã chịu không ít vết thương, đủ cả nặng nhẹ. Nhưng điều đó chỉ càng khiến nó chiến đấu hăng hơn. Đau đớn hóa thành động lực, thúc đẩy nó điên cuồng chiến đấu, cho tới khi sức cùng lực kiệt mới may ra có thể kết thúc.
Tình trạng ấy kéo dài thêm vài tiếng nữa thì đột ngột dừng hẳn.
Darmil đứng thẳng người, ánh mắt chăm chú nhìn về phía trước. Một sự tồn tại ở đó khiến nó ngay lập tức phải dằn lại chiến ý, buộc bản thân phải cẩn trọng đối phó.
Đối phương mạnh hơn Darmil, thậm chí là gấp nhiều lần. Trái tim nó đập mãnh liệt, không ngừng bơm khí huyết đi khắp cơ thể. Trận chiến này, nó khao khát được chiến đấu.
Nhưng sẽ thua. Ý nghĩ đó chợt lóe lên trong đầu Darmil. Cảm giác bất lực xen lẫn chiến ý dâng trào này chỉ xuất hiện khi nó đối đầu với Turan, dù chỉ trong trí tưởng tượng.
Đánh. Phải đánh.
Darmil nhếch mép, nở nụ cười quái dị. Nó không biết tại sao mình cười, nhưng bước chân đang cất lên này thì nó biết rõ lý do.
Trong màn đêm đen như mực, Darmil khó mà nhìn rõ đối phương trông như thế nào, chỉ có thể nhận ra một hình dạng giống con người, nhưng lớn gấp ba bốn lần, lưng hơi còng xuống, tay chân thì buông thõng.
Là một con Thây ma. Chính xác là Thây ma thống lĩnh. Điều khiến Darmil thắc mắc là nó không hề phát hiện bất kỳ con quái nào khác xung quanh, hoàn toàn khác biệt so với lần nó gặp phải quái thống lĩnh khi du hành cùng Kull.
Đáng tiếc là lần đó, Darmil không có cơ hội chiến đấu. Một cách thần kỳ nào đó, khi nó trở lại cùng Kull, con quái thống lĩnh cùng đám lâu la đã biến mất.
Vì vậy, cơ hội lần này, Darmil không muốn bỏ lỡ. Dù kết cục rất có thể là nó bị đánh chết một cách cực kỳ thê thảm, thì nó cũng phải chiến một trận cho thỏa.
Giờ đây, không có Kull hay bất kỳ ai ngăn cản Darmil đưa ra quyết định. Nó muốn chiến, vậy thì chiến!
Lấy ra t��� túi trữ vật một chiếc vòng tay màu đồng đất, Darmil lộ rõ vẻ do dự. Món trang bị này được Turan nhấn mạnh rằng chỉ nên dùng khi thực sự cần thiết. Theo lời cậu ta, lý do không phải vì món trang bị này có nguy hại gì, mà là bởi đồng thời với thuộc tính được tăng thêm, các thuộc tính bị giảm sẽ khiến chiến lực của nó yếu đi, thay vì mạnh lên như mong muốn.
Dù "khi thực sự cần thiết" là điều kiện tiên quyết, nhưng điều kiện kế tiếp mà Turan đặt ra lại giống một lời khuyên hơn, rằng Darmil hãy sử dụng nó cùng lúc với kỹ năng ‘Cuồng Nộ’ của mình. Có lẽ đó mới là nguyên nhân chính khiến cậu ta không muốn nó lạm dụng chiếc vòng tay.
Giờ hẳn là lúc rồi.
Nghĩ rồi, Darmil quả quyết đeo chiếc vòng tay vào tay. Một sức nặng lạ thường nhanh chóng lan tỏa từ cổ tay, bao trùm khắp cơ thể nó, đồng thời một luồng lực lượng mãnh liệt cũng bắt đầu tuôn trào.
Ý thức cũng mờ dần, hay nói đúng hơn là suy nghĩ của Darmil trở nên trì trệ. Điều đó không đáng lo ngại lắm. Nó cơ bản đã quen.
Darmil hít sâu một hơi. Nguyên khí trong cơ thể nhanh chóng được khôi phục, mang lại cho nó cảm giác cực kỳ khoan khoái. Chiếc vòng tay tăng thêm sức mạnh và thể lực cho Darmil, nhưng đây mới là hiệu quả mà nó yêu thích nhất. Mang chiếc vòng tay, nó hoàn toàn có thể thỏa sức chiến đấu mà không sợ nửa chừng kiệt sức, thậm chí càng đánh càng thấy khỏe ra.
Cảm nhận lực lượng đã tăng lên đến ngưỡng, bước chân của Darmil hướng về phía trước dần tăng tốc. Chiến ý dâng cao, nó không kịp nghĩ đến việc thay một bộ giáp khác hay uống thêm vài bình thuốc tăng cường. Cứ thế, Darmil mang theo Thù Hận của Sarauh, nhào vào kẻ địch cao lớn gấp mấy lần mình, kẻ đang đồng thời bộc phát luồng khí ghê rợn và âm u.
Thanh đại kiếm giơ cao, nhắm chừng khoảng cách chỉ còn vài mét, bổ xuống một cú dứt khoát với gần như toàn bộ sức lực.
Nói "gần như" là bởi vì Darmil vẫn chưa kích hoạt kỹ năng chủ đạo của mình. Nó biết phân biệt nặng nhẹ, nếu chưa thực sự cần thiết, sẽ không dại dột đánh mất bản thân. Nó đến đây để chiến đấu, dù sao cũng là để trải nghiệm trận đánh. Nếu rơi vào điên cuồng, nó sẽ mất đi hơn một nửa ý nghĩa ban đầu.
Nhưng điều mà Darmil không ngờ tới là để đón đỡ đòn đánh hội tụ sức mạnh khủng bố của nó, con Thây ma thống lĩnh chỉ nhẹ nhàng nâng tay, hất ngang một cách tương đối chậm rãi.
Va chạm xảy ra, kéo theo một chấn động dữ dội. Darmil theo bản năng cắn chặt răng, căng cứng cơ bắp, sau đó gánh chịu một luồng sức mạnh từ chấn động đánh tới khiến cả người văng đi, lăn lộn mười mấy vòng trên đất mới dừng lại.
Kiếm vẫn còn nằm trong tay, nhưng toàn thân Darmil đau nhức khôn cùng, dần trở nên tê cứng. Nó vội vàng gượng dậy, ép buộc cơ thể phải cử động. Nó không thể thả lỏng người hay nằm xuống, vì khi đó sẽ không thể đứng lên được nữa.
Đau. Đau đớn vô cùng. Cơn đau lan tràn khắp cơ thể như bị hàng ngàn chiếc búa nện vào người. Vì gắng gượng chịu đựng cơn đau, Darmil có lẽ cũng không buồn nhận ra máu đã tràn ra khắp mắt, tai, mũi, miệng mình.
Đòn vừa rồi, không phải là va chạm thông thường. Hay đúng hơn, đòn đánh của đối phương không chỉ nhằm đón đỡ nhát chém của Darmil, mà còn đồng thời bộc phát công kích về phía nó. Đó thậm chí có thể mới là mục đích chính.
Quái thống lĩnh tất nhiên không hề đơn giản. Một con quái tinh anh cấp độ từ 10 trở lên đã bắt đầu sở hữu kỹ năng riêng. Quái có kỹ năng nguy hiểm hơn quái cấp cao thông thường rất nhiều, càng chưa nói tới một con quái cấp cao mà lại sở hữu nhiều kỹ năng.
Rõ ràng, con Thây ma thống lĩnh đã dùng kỹ năng, và nhiều khả năng không chỉ một hay hai trong đòn đánh vừa nãy. Darmil lại chỉ mới Thần cấp 14 mà thôi, vẫn cần thêm chút Thần tinh nữa mới có thể lên đến Thần cấp tiếp theo. Đáng buồn là, kể cả khi đạt tới Thần cấp 15, nó vẫn không phải là đối thủ của con quái.
Máu tràn ra khắp mặt Darmil. Nó cố gắng nhịn, nhưng không thể, bắt đầu nôn thốc nôn tháo. Nôn ra cũng chẳng phải thức ăn, mà toàn là một màu đỏ tươi.
– Chênh lệch… lớn như vậy…
Darmil muốn chết, nhưng nó quyết không cho phép bản thân gục ngã ở đây. Và điều duy nhất nó có thể nghĩ đến lúc này là kích hoạt kỹ năng chủ đạo.
Ý tưởng là thế, nhưng liệu có nghịch chuyển được cục diện đáng nguyền rủa hiện tại hay không thì khó xác định.
– Tiếp tục…
Chữ “đánh” chỉ có thể thốt lên trong đầu Darmil, vì miệng nó lại ngập ngụa chất dịch đặc sệt màu đỏ tươi. Với tình trạng hiện giờ, e rằng không có cách nào uống thuốc hồi phục được nữa. Bùa trị liệu lại không phải là một lựa chọn hay, do hiệu quả của bùa chú phát ra từ tay nó căn bản là gần như bằng không, trong khi tổn hao nguyên khí và ma năng thì chẳng hề giảm.
Vậy nên, Darmil vội vàng mở nắp mấy bình thuốc, đổ khắp người mình. Tác dụng vẫn có, nhưng nhỏ đến đáng thương. Hơi suy nghĩ, Darmil cắn răng đổ nốt hai bình thuốc trông có vẻ đặc biệt hơn số trước đó lên người mình.
Thuốc hồi phục khí huyết Thánh cấp, Darmil được Turan cấp cho hai bình duy nhất, để dành sử dụng khi gặp tình huống nguy hiểm đến tính mạng. Cậu ta có nhắc nhở rằng chỉ nên dùng một bình mỗi lần, vì hiệu quả khi sử dụng liên tiếp sẽ suy giảm mạnh, thậm chí có thể gây độc. Tiếc là giờ đây Darmil không thể suy tính được nhiều đến vậy, có bao nhiêu, dùng hết bấy nhiêu. Huống hồ nó cũng chẳng phải là uống vào, nên hiệu quả hẳn là như nhau.
Ngoài thuốc hồi phục, còn lại bao nhiêu thuốc Darmil cũng đổ hết lên người mình. Nó chẳng quan tâm chúng là gì, có tác dụng thế nào, cứ có là dùng thôi.
Sau khi sử dụng thuốc, cảm giác cơ thể đã cử động thoải mái hơn, Darmil liền nhoài người lao về phía trước. Nó không dám chờ đợi thêm, vì chẳng biết chốc lát sau đó con quái thống lĩnh sẽ làm gì.
Và đương nhiên, kỹ năng ‘Cuồng Nộ’ cũng được kích hoạt. Darmil không ngốc mà đi đâm đầu vào chỗ chết sau khi bị đánh đến chật vật như vừa rồi chỉ bởi một đòn. Nhưng cũng có khả năng vì ngốc nên nó mới cứ không cần cân nhắc gì mà vận dụng kỹ năng chủ đạo luôn.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, giữ trọn vẹn từng chi tiết tinh túy nhất của nguyên tác.