Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 597: Đêm ở Naveur

Nửa đêm. Turan đang ngồi tựa mình trên giường đọc sách, bỗng nhiên tim đập thót một cái, kéo theo sau là một cảm giác hụt hẫng lạ lùng, như thể vừa đánh mất thứ gì đó vô cùng quan trọng. Nó ngẩng đầu, hít sâu một hơi rồi lẩm bẩm: – Hy vọng đây không phải là điềm xấu.

Turan không am hiểu nhiều về việc xem thời đoán vận hay thậm chí là linh cảm. Tuy nhiên, nó hiểu r��ng mọi thứ trên đời này đều có mối quan hệ nhất định, không ngừng tác động lẫn nhau. Thông qua những mối quan hệ và tác động ấy, việc truy tìm đến căn nguyên và ngược lại hoàn toàn là điều có thể.

Đương nhiên, Turan cũng không quá đặt nặng chuyện này, nên chỉ chốc lát đã lấy lại tinh thần, tiếp tục để tâm trí mình chìm sâu vào lượng kiến thức khổng lồ đang thu nạp từ cuốn sách.

Mấy ngày qua, Turan dành phần lớn thời gian để đọc sách, trau dồi kiến thức bản thân. Thể loại sách nó đọc không chỉ giới hạn ở sách kỹ năng, mà còn bao gồm cả sách khoa học, lịch sử hay thậm chí là truyền thuyết. Vốn dĩ Turan chẳng hề hứng thú gì với chúng, nhưng càng tìm hiểu, nó càng bị thu hút một cách lạ lùng, như thể bị mê hoặc.

Trạng thái này tương đối đặc biệt, và đương nhiên không thể nào sánh được với việc một người yêu sách say mê đọc sách. Đó không chỉ đơn thuần là những con chữ được đọc lên trong tâm trí hay từng luồng kiến thức được tiếp thu, mà giống như có thứ gì đó đang dần trỗi dậy trong cơ thể nó.

Turan càng đọc càng hăng say, cứ thế sẽ quên mất cả thời gian. Nếu không phải vừa nãy có cơn giật thót bất chợt kích thích, nó hẳn đã đọc liên tục cho đến sáng sớm hôm sau, khi bữa sáng được thông báo đã sẵn sàng.

Suy nghĩ một hồi, Turan quyết định đặt cuốn sách trên tay sang bàn bên cạnh cùng với hai chồng sách khác. Số lượng sách nó đã đọc trong vòng vài ngày qua đã lên đến một con số khó mà tưởng tượng nổi, chưa kể đến việc hầu hết nội dung đều không dễ tiếp thu. Cứ tiếp tục thế này, chắc chỉ mất thêm chừng nửa năm là nó có thể đường đường chính chính trở thành một đại học giả.

Đại học giả là một chức danh vô cùng danh giá và đáng ngưỡng mộ. Không chỉ bản thân họ có giá trị, mà bất kỳ đại học giả nào, ở bất cứ nơi đâu, cũng đều sẽ được chăm sóc chu đáo và phục vụ tận tình mà không cần phải làm bất cứ điều gì. Đó về cơ bản là sự kính trọng mà người ta dành cho họ.

Có lời đồn rằng, đại học giả luôn được các vị thần ban phúc và dõi theo. Nơi nào đại học giả đặt chân tới, nơi đó cũng là vùng đất mà các vị thần đang để mắt đến, và ắt hẳn sẽ không mất quá lâu để nhận được sự ban phúc.

Cũng có lời đồn rằng, đã từng có một vị đại học giả bị công kích vô ý. Nơi diễn ra vụ công kích, kể cả tổ chức đứng sau, đã hoàn toàn biến mất chỉ sau một đêm. Vì thế, việc đại học giả cần được kính trọng và bảo vệ bằng mọi giá là điều hiển nhiên mà ai cũng hiểu, rõ ràng không còn cách nào khác. Trừ phi đối phương muốn chống lại các vị thần.

Turan hiểu rằng những lời kể trên phần lớn là nói quá và không đáng tin. Đại học giả sở hữu lượng tri thức khổng lồ và vốn hiểu biết uyên bác, nên việc khiến người ta kính trọng là điều hiển nhiên. Nhưng nói rằng các vị thần sẽ vì một con người có chút nổi bật mà ra tay hủy diệt thì thật sự quá đáng. Hẳn chỉ là trùng hợp mà thôi.

Turan bước xuống giường, mở cửa phòng và bước ra ngoài. Không khí về đêm mát lạnh, chỉ một luồng gió thoảng qua đã khiến nó hoàn toàn tỉnh táo.

Cũng không phải là Turan buồn ngủ. Từ lúc trở thành du hành giả, nó càng ngày càng khó bị ảnh hưởng bởi lối sinh hoạt của người bình thường. Nó có thể làm việc liên tục nhiều ngày liền, sau đó nằm nghỉ một giấc ngắn là cơ thể đã hoàn toàn hồi phục, bất kể ngày hay đêm.

Tuy nhiên, sự thay đổi ấy không giống nhau giữa các du hành giả. Chẳng hạn như Darmil, cậu ta gần như giữ nguyên thói quen sinh hoạt trước đây, cứ về đêm là bắt đầu thấy buồn ngủ, nhất là khi không có việc gì để làm. Còn với Kull thì thật khó xác định liệu cậu ta có còn cần nghỉ ngơi nữa hay không, vì rất hiếm thấy cậu ta ngừng làm việc. Thậm chí, ngay cả khi Kull nằm im trên giường lim dim ngủ, ý thức về xung quanh cậu ta vẫn luôn hiển hiện.

Một âm thanh văng vẳng vọng lại từ phía xa. Âm thanh không lớn nhưng đều đặn và nhịp nhàng, nghe kỹ thì giống như tiếng hát, thỉnh thoảng điểm thêm tiếng hò reo.

Turan biết đó là gì. Nếu không quá câu nệ về hình thức và nội dung, có thể xem đây là một buổi liên hoan lửa trại. Đương nhiên, người tham gia buổi liên hoan không thể thiếu cô nàng vũ công Shelah.

Từ hôm Turan giao cho cô nàng nhiệm vụ khiến những người trong làng Naveur thừa nhận mình đến nay đã hơn bốn ngày. Và chẳng có gì bất ngờ khi Shelah chỉ mất hai ngày để hoàn thành yêu cầu nhiệm vụ.

Có điều, kết quả không thể gọi là hoàn hảo, vì vẫn còn một số thành viên trong làng cứ một mực tránh né Shelah. Hoặc do tính cảnh giác cao, hoặc do thái độ thờ ơ không xem trọng mối quan hệ mà cô ta đang cố gắng xây dựng, cùng vô vàn lý do khác khiến họ từ chối thừa nhận.

Turan nghiêm khắc, nhưng chẳng phải là người vô lý. Trình độ của Shelah đã vượt ngoài mong đợi của nó, nên ngay ngày thứ ba, nó đã xác nhận cô ta hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiệm vụ hoàn thành thì sẽ có phần thưởng. Turan cũng không rõ vì sao bản thân lại đặt nặng vấn đề này, nhưng cứ thế mà làm.

Và như vậy, Shelah nhận được một chiếc khuyên tai cấp 14, phẩm chất ‘Tinh anh’. Món trang bị này không phải là hiếm, nhưng giá thị trường cũng không hề thấp, dao động từ 120 nghìn đến 150 nghìn xen. Dù là thành viên cấp trung của quân đoàn Ungreilt đi chăng nữa thì vẫn khó mà kiếm được số tiền ấy trong thời gian ngắn. Huống h��� chi, công việc yêu cầu cũng được coi là nhẹ nhàng thoải mái.

Thế nên, khi biết có thưởng, lại là một phần thưởng giá trị lớn, Shelah đã mừng rỡ nhảy cẫng lên vì vui sướng tột độ. Cô ta thậm chí còn chồm tới định ôm chầm lấy Turan, tiếc là bị nó xoay người tránh né theo phản xạ, xong tiện chân đạp cho cô ta văng nát cả vách tường bên cạnh, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.

Phản ứng mạnh đến vậy, kỳ thực cũng khiến chính Turan bất ngờ. Trong khoảnh khắc vô cùng ngắn ngủi lúc Shelah lao đến, nó bỗng cảm thấy bất an và đầy sợ hãi, như thể nếu cứ để yên mọi việc diễn ra, một thảm họa vô cùng đáng sợ sẽ lập tức ập xuống đầu.

Đã thế, Turan đành phải xem đối phương là mối nguy hiểm, và đối với một mối nguy hiểm, nó sẽ ra tay không chút nhân nhượng.

Shelah mất chừng vài phút để tỉnh lại, và hành động đầu tiên là hoảng hốt kiểm tra xem chiếc khuyên tai có còn nguyên vẹn không. Sau đó, cô ta quăng đến Turan, lúc này đang ngồi thưởng thức trà chiều, một ánh mắt bực tức, nhưng rất nhanh đã biến thành e sợ. Hẳn là cô ta nhận ra chính mình đã hành động quá khích.

Hai ngày sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Shelah vẫn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với những người trong làng, thậm chí còn có vẻ năng nổ, nhiệt tình hơn. Turan không có ý ngăn cấm, dù sao thì giờ vẫn còn thời gian, cứ để cô ta muốn làm gì thì làm.

Chỉ là, giờ cẩn thận nghĩ lại, Shelah đã bị cuốn theo nhịp sống nơi đây mất rồi, giống như trở thành một thành viên chân chính. Nhìn từ góc độ tích cực, có lẽ đây cũng là một loại năng lực.

Turan bước từng bước hướng về phía âm thanh đang vang lên, và theo đó, giọng hát càng trở nên rõ rệt.

Rất hay. Dù là một vũ công, nhưng kỹ năng ca hát của Shelah cũng không hề kém cạnh. Nhờ đó, hiệu quả kỹ năng của cô nàng cũng được tăng cường đáng kể. Tiếng hát này, vừa cuốn hút, vừa khiến người nghe cảm thấy vui sướng, lòng nhẹ nhõm, tinh thần được cải thiện rõ rệt.

Nửa đêm lẽ ra là lúc cả làng Naveur chìm vào giấc ngủ, nghỉ ngơi để ngày mai sẵn sàng làm việc thật tốt, nhưng giờ lại đang có kha khá người vẫn còn dư sức nghe ca hát và vui chơi. Qua đó có thể thấy sự tồn tại của Shelah đã được mọi người đón nhận tốt đến mức nào, đồng thời cũng không thể phủ nhận giá trị của tiếng hát đang vang lên kia.

Tất nhiên, ngoài ca hát, vũ công đương nhiên sẽ nhảy. Vũ điệu quanh đống lửa trại mãnh liệt và gợi cảm, in sâu vào tâm trí như một biểu tượng không thể phai nhòa. Nó khiến người xem nhớ mãi, rồi vô thức hành động theo, quên hết mọi mệt mỏi.

Turan chợt ngừng bước. Nó trông thấy một bóng người lén lút nép sau thân cây, đang nhìn chằm chằm về phía đống lửa trại. Nó chỉ đơn giản là ngừng lại và quan sát, bởi vì đối phương là thành viên của làng Naveur, nhưng chẳng hiểu sao lại trốn ở đây mà không ra góp vui cùng mọi người.

Trên thực tế, buổi liên hoan không nên làm phiền đến những người muốn nghỉ ngơi. Khoảng cách đến nơi diễn ra rất xa, đến mức Turan dù sở hữu Thần cấp rất cao, từ ngoài phòng nó vẫn phải chú ý lắng nghe mới có thể nghe thấy được.

Do đó, bóng người kia là cố tình tìm tới đây.

Rafalei, mười bốn tuổi, Thần cấp 2. Cô nhóc tóc nâu thường c��t đuôi gà luôn dậy sớm mỗi ngày để sơ chế nguyên liệu chuẩn bị cho bữa sáng. Gặp được cô nhóc vào nửa đêm thế này đúng là hiếm hoi.

Nhớ lại, Rafalei là một trong những đối tượng mà Shelah đến giờ vẫn chưa thể khiến cô bé thừa nhận mình. Thật không ngờ giờ đây cô nhóc lại chủ động quan sát từ xa, tính cảnh giác đúng là quá cao.

“Không đúng,” Turan thốt thầm. Với tầm nhìn ban đêm của một du hành giả Thần cấp như nó, vốn tốt hơn người thường rất nhiều, kết hợp với ánh sáng lập lòe từ đống lửa trại đã quá đủ để thấy rõ biểu hiện gương mặt hay thậm chí cả ánh mắt của Rafalei. Cô nhóc không phải cảnh giác, mà là e dè, ẩn sâu bên trong lại là sự ngưỡng mộ.

Turan mỉm cười. Đối với mỗi người khác nhau, luôn có cách khác nhau để khiến họ mở lòng. Shelah hẳn cũng không ngờ tới rằng đối phương đã sớm thừa nhận mình, nhưng tính cách bản thân lại không cho phép cô bé thể hiện ra.

Văn bản này được chuyển ngữ và bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free