(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 582: Đối thoại cùng công chúa
Khi cả hai đã yên vị, công chúa Margarie dịu dàng xin phép được tự tay rót trà cho mình và Nalisha. Nhấp một ngụm trà nóng hổi, cô mới cất tiếng:
– Không biết, tướng quân tìm phụ hoàng có việc gì?
Nalisha bần thần hồi lâu, chưa kịp định hình mình phải làm gì trong tình thế hiện tại. Giật mình khi nhận ra công chúa đang hỏi, cô vội vàng đáp:
– Chuyện này… rất lớn. E rằng thần chỉ có thể trực tiếp nói cho bệ hạ…
Dù bị từ chối tiết lộ, Margarie không hề tỏ ra khó chịu. Cô nhẹ nhàng mỉm cười, ý muốn bày tỏ sự đồng tình. Song, câu hỏi kế tiếp có lẽ vẫn không thể tránh khỏi:
– Thật sự đến mức ngay cả ta cũng không được phép biết sao?
Margarie đang gặng hỏi. Điều này không giống với công chúa mà Nalisha vẫn thường biết. Những sự tình hệ trọng, Margarie rất ít khi hỏi tới, thậm chí còn cố tình tránh né. Tuy nhiên, đó không phải vì cô biết thân biết phận; thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Bề ngoài ngây thơ chẳng màng thế sự, nhưng gần như không có chuyện gì là cô công chúa này không nắm rõ. Có lẽ, chỉ những tin tức tầm cỡ liên quan đến các Chính thần mới khiến cô e dè, không dám mạo muội đụng chạm mà thôi.
Thực tình, xét về lợi ích, Nalisha không nhất thiết phải giấu Margarie chuyện tiến quân. Dù nắm rõ nhiều thứ, công chúa lại không đủ năng lực để tác động đến quyết định này. Chính vì thế, Nalisha không muốn vô cớ lôi công chúa vào mớ rắc rối này. Đây vốn là một cuộc chiến vô vọng. Lòng trung thành của Nalisha đối với đế quốc vẫn còn đó, và cô đương nhiên mong muốn sẽ có người tài dẫn dắt đế quốc tiến lên khi sự việc đáng nguyền rủa này qua đi.
Tiếc thay, Nalisha chưa bao giờ giỏi thuyết phục người khác. Từ trước đến nay, mỗi lần tranh cãi với hoàng đế hay bất kỳ ai, cô đều chỉ dựa vào ý chí kiên cường, bất khuất cùng bản lĩnh phi thường để khiến đối phương phải lùi bước. Nhưng cách này lại không thể áp dụng với công chúa Margarie.
– Xin người thứ lỗi, thần không làm được. – Nalisha cất giọng nghiêm nghị pha lẫn chút áy náy.
– Đừng nói vậy, tướng quân.
Công chúa vội vàng lên tiếng, hơi nhoài người về trước, ánh mắt hiện lên vẻ lúng túng hiếm thấy.
– Đây vốn là yêu cầu quá đáng của tôi. Chỉ có điều… tôi nghĩ mình có thể giúp ngài được.
Nalisha im lặng. Cô cảm nhận được sự bất thường từ đối phương. Có vẻ như công chúa Margarie đang quá thoải mái, dần đánh mất vẻ uy nghi của hoàng gia. Thậm chí, lớp mặt nạ ngây thơ mà công chúa thường dùng cũng dần bị tháo gỡ.
Dĩ nhiên không phải Margarie trở nên cục cằn hay lỗ mãng. Nếu phải đánh giá, hẳn cô đã thành thật hơn rất nhiều.
Một linh cảm chợt lóe lên, Nalisha cất tiếng hỏi:
– Công chúa, đã có chuyện gì xảy ra? Hay rằng, người đã biết những gì?
Nghe vậy, Margarie thu mình ngồi ngay ngắn lại, bắt đầu tỏ ra ngần ngại, dường như gặp phải vấn đề nan giải. Mãi một lúc, cô mới lên tiếng:
– Thật ra thì, tôi vừa nhận được tin tức từ phía quân đội.
Nalisha nhíu mày, suy nghĩ một lát rồi thắc mắc:
– Là từ quân đội dưới trướng của thần?
– Không sai.
Công chúa thẳng thắn đáp. Thực ra đây cũng chẳng phải điều gì đáng xấu hổ hay bí mật, bởi Nalisha cũng đã sớm biết điều này. Thế nhưng, cô lại khó tin nổi tin tức có thể đến tai Margarie nhanh đến thế. Việc cô vừa cố giấu đối phương giờ đây lại thật buồn cười.
Ngả người ra sau, hít thở sâu một hơi để thả lỏng, Nalisha trầm giọng nói:
– Nếu công chúa đã biết thì thần cũng chẳng có lý do gì để giấu nữa. Nhưng thần chắc chắn sẽ không từ bỏ. Việc tiến quân đã được quyết định rồi.
– Tôi không ngăn cản ngài, tướng quân. – Margarie lên tiếng – Ngài quên rằng tôi đã nói gì sao?
Nalisha trầm mặc, cẩn thận ngẫm nghĩ. Công chúa đã nói rằng sẽ giúp cô, nhưng điều đó rất khó tin. Huống hồ chi, cô không tưởng tượng nổi Margarie có thể giúp mình như thế nào. Theo lẽ đương nhiên, Hoàng đế sẽ không vì vài lời nhõng nhẽo của đứa con gái cưng mà mềm lòng trước một sự việc hệ trọng đến vậy.
– Thần xin được phép lắng nghe.
Nalisha vẻ kính cẩn nói. Đối với một người có ý định giúp mình trong chuyện này, cô luôn muốn dành cho đối phương sự kính trọng nhất định, ngay cả khi cuối cùng họ chẳng thể giúp được gì.
Margarie nghe vậy thì gương mặt liền trở nên tươi tắn, vui vẻ hơn hẳn. Cô công chúa mỉm cười nhìn Nalisha, sau lại vội vàng chỉnh đốn lại cảm xúc, nghiêm giọng nói:
– Kì thực, tình trạng sức khỏe của phụ hoàng quả thật không được tốt.
Nalisha tròn mắt ngạc nhiên. Lời này ngụ ý rằng tình trạng sức khỏe của Hoàng đế đang chuyển biến xấu. Trong tình huống hiện tại, khi Margarie đang muốn giúp Nalisha, điều đó còn đồng nghĩa với việc Hoàng đế sẽ khó có thể thực hiện các hoạt động thường ngày trong một khoảng thời gian, đặc biệt là việc đứng ra ngăn cản quân đội tiến công. Nếu không phải vậy, sự giúp đỡ của công chúa sẽ mất đi tác dụng.
Tin tức này vô cùng nhạy cảm. Nếu đây là thật, các phe đối ngh���ch sẽ lập tức tận dụng để gây rối, thậm chí nổi loạn. Đế quốc cũng chẳng dễ dàng gì trong việc cai trị các nước phụ thuộc, chưa kể đến những thế lực thù địch ngay trong lòng đất nước.
Lẽ dĩ nhiên, Hoàng đế đã không có ý định cho vị tướng quân hàng đầu của đế quốc như Nalisha được biết. Với những người thông minh, chẳng ai lại tin rằng Hoàng đế lấy lý do sức khỏe để tránh gặp mặt là thật sự gặp vấn đề cả. Dùng bệnh giả giấu bệnh thật, quả nhiên là nước đi mà chỉ có bậc đế vương đã đưa Carnato lên đứng đầu lục địa có thể làm được. Ít nhất, Nalisha tự nhận mình đã không nghĩ tới khả năng đó.
Thấy vẻ ngạc nhiên xen lẫn lo lắng của Nalisha, công chúa Margarie nhẹ nhàng nói:
– Phụ hoàng đáng lẽ nên tin tưởng ngài, tướng quân. Có điều, nếu Người đồng ý gặp ngài, sẽ dễ dàng khiến người khác cũng lấy cớ đó để xin yết kiến. Mong tướng quân hiểu cho.
Nalisha không hiểu, nhưng vẫn gật đầu đáp lại. Rồi cô bảo:
– Chẳng hay tình trạng sức khỏe cụ thể của Bệ hạ ra sao?
Margarie lộ vẻ lưỡng lự, nhưng đó chẳng phải vì công chúa không muốn trả lời câu hỏi vừa nêu, mà là chính cô cũng không biết phải giải thích thế nào.
– Việc này khó mà nói rõ được. Phụ hoàng từ xưa đã luôn có những nước cờ vượt ngoài tầm hiểu biết của người thường. Dù sao thì… tướng quân có lẽ rõ hơn ai hết, rằng một quốc gia muốn đứng vững và trở nên lớn mạnh như Carnato hiện giờ, không thể chỉ dựa vào sự tài ba của bản thân và những cận thần giỏi giang mà đạt được.
Nalisha nghe đến đây thì bất giác mím chặt môi. Trong lòng cô dần dâng lên một cơn giận khó kiểm soát. Cô hiểu rõ ý của Margarie.
Chính thần. Đứng sau mỗi quốc gia và các thế lực hùng mạnh trên thế giới đều có ít nhiều sự can thiệp của các đức Chính thần. Cho tới giờ, vẫn chưa có ai xác định được rằng vị Chính thần nào là kẻ chống lưng cho đế quốc Carnato. Hẳn chỉ có những Chính thần khác và chính Hoàng đế Longsterant mới biết rõ điều này.
Đợi Nalisha bình tĩnh lại, Margarie mới khẽ hắng giọng để thu hút sự chú ý. Rồi cô cất tiếng:
– Tướng quân, những n��m kế tiếp, còn phải trông cậy vào ngài.
“Lời này có nghĩa là gì?”
Nalisha nói thầm, nhướn mày khó hiểu. Lời vừa rồi vốn là câu nói rất đỗi bình thường giữa một công chúa và cận thần của Hoàng đế, nhưng trong tình huống hiện tại lại mang một ý nghĩa khác. Đó không phải lời sáo rỗng, mà là sự chân thành mà đối phương đang đặt vào.
Để Nalisha chậm rãi ngẫm nghĩ lời mình nói một lúc, Margarie hé miệng ngập ngừng, nói tiếp:
– Phụ hoàng sẽ không trụ nổi quá năm năm nữa.
Lặng thinh. Nalisha cảm tưởng như bản thân vừa nghe nhầm cái gì đấy.
Hoàng đế Longsterant đã trị vì đế quốc Carnato trọn vẹn sáu mươi bảy năm, và trên người chưa từng có dấu hiệu của sự xuống sức. Ngài ấy vẫn nên còn khỏe khoắn lắm. Dù sao thì một con người phi thường dưới sự giúp đỡ của đức Chính thần thì có muốn kéo dài sinh mạng thêm hẳn năm mươi hay một trăm năm chẳng phải là điều gì khó.
Nhưng rồi, Nalisha chợt nghĩ tới một khả năng. Đôi môi cô mấp máy, nhìn thấy ánh mắt đầy ý trông đợi của công chúa đối diện thì không chịu được nữa, nói:
– Là Tử thần…?
Margarie hít sâu một hơi. Bất kỳ ai khi nghe đến Tử thần đều khó mà giữ được bình tĩnh, nhất là kể từ sau Đại Thánh Thế, mọi sinh linh đều có thể tái sinh khi chết đi, nhưng tiếng gọi của Tử thần vẫn không thể nào tránh khỏi, thậm chí còn đáng sợ hơn.
– Ngài cũng nghĩ như vậy.
Công chúa khẽ thốt, vẻ lo lắng trên gương mặt cô lúc nãy đến giờ mới vơi đi phần nào.
Bạn có thể đọc trọn vẹn câu chuyện này tại truyen.free, nơi những áng văn được chắp cánh.