(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 581: Đến gặp hoàng đế
Thấy Nalisha không đáp lời, công tước liền vờ như sực nhớ ra điều gì đó rồi nói:
– Cách đây vài ngày, thuộc hạ của tôi có bắt được một tên tội phạm truy nã, dường như có liên quan đến ngài tướng quân.
Nalisha khẽ nhíu mày. Cô hiểu đối phương lại bắt đầu giở trò gây khó dễ. Đã vậy, cô cũng muốn xem chiêu trò lần này của hắn ta là gì. Nhanh chóng giải quyết cho xong, biết đâu cô còn có thể nhân cơ hội này khiến hắn ta phải im lặng trước đề nghị cô sắp trình lên hoàng đế.
Theo đó, Nalisha chủ động ngồi vào ghế. Công tước thấy vậy liền hào hứng ngồi đối diện, ngả lưng thoải mái rồi mới cất tiếng:
– Chuyện xảy ra ở thành Gaksong. Tên tội phạm này trong lúc theo đuôi một đoàn du hành giả với ý đồ xấu thì bất ngờ bị chính họ giăng bẫy tóm gọn. Vì lý do nào đó mà tên tội phạm được thả ra, nhưng với một người luôn đấu tranh vì công lý như tôi, tất nhiên không thể nào buông tha cho hắn ta. Và thế là…
Vị công tước nói đến đoạn cao trào thì ngưng bặt, cố tình vờ như khát nước. Nhưng Nalisha hoàn toàn bất động, nghiêm nghị và kiên nhẫn chờ đối phương tiếp tục câu chuyện.
Thấy chủ nhà nhất quyết không chiều theo ý mình, công tước cũng đành thôi, thở hắt một hơi, đằng hắng một tiếng rồi mới nói tiếp:
– Thế là, thuộc hạ của tôi nhân lúc tên tội phạm còn chưa hoàn toàn khôi phục trạng thái đã ra tay bắt giữ hắn ta. Vốn dĩ tôi đã định ra lệnh tống giam tên tội phạm vào ngục Gaksong và giao cho quân hoàng gia chịu trách nhiệm, nhưng bỗng dưng tôi cảm thấy hơi bất an nên quyết định tạm thời giữ lại để tra khảo. Và ngài biết hắn ta đã khai ra điều gì không?
Nalisha không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm đối phương. Lần này công tước cũng chẳng câu giờ thêm, liền tiếp tục:
– Hắn ta một mực khẳng định rằng là do ngài sai khiến! Còn đe dọa rằng nếu thuộc hạ của tôi chậm trễ không thả hắn ta ra thì sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của ngài.
Nalisha lúc này mới khẽ nhếch mép, phản ứng lại lời đối phương. Hôm nay công tước quả thật chịu khó cất công, bịa ra hẳn một câu chuyện kỳ thú và đặc sắc. Tin chắc rằng nếu Nalisha thắc mắc về chi tiết, ông ta cũng sẽ kể vanh vách mọi ngọn ngành.
Kỳ thực, câu chuyện mà công tước dựng lên mặc dù không lừa được Nalisha hay bất kỳ ai cùng đẳng cấp với cô, nhưng tác động của nó đối với người dân lại vô cùng lớn. Họ khó mà phân biệt được thật giả, vì thế chỉ cần xuất hiện một vài chi tiết mà họ có thể tin vào và hiểu được thì sẽ dễ dàng coi đó là sự thật.
Thậm chí, công tước nhiều khả năng đã chuẩn bị sẵn sàng để tung câu chuyện n��y đi khắp nơi kèm theo những bằng chứng gần như xác thực. Nói cách khác, ông ta đang ngầm uy hiếp Nalisha.
Nalisha không hề nao núng trước đối phương. Tuy nhiên, cô vẫn lo lắng về những chuyện đã thực sự xảy ra.
Lời của công tước không hoàn toàn là bịa đặt, mà dựa trên những sự thật cốt lõi, chính nhờ thế mà khiến câu chuyện có độ tin cậy cao hơn. Có lẽ, việc ông ta bắt được tên tội phạm truy nã là thật, và rất rõ ràng, thuộc hạ của ông ta đã được lệnh theo dõi hành tung của tên tội phạm đó từ trước, chứ chẳng thể nào có sự trùng hợp như hắn ta đã kể.
Điều mà Nalisha quan tâm hơn cả bây giờ là liệu tên tội phạm mà công tước đang nhắc tới đó có thật sự khai ra cô hay không. Cô đã dành rất nhiều công sức và tiền của để giúp đỡ hắn ta đạt được mục đích, đổi lại là hắn phải giúp cô một việc, tất nhiên cô không thể chấp nhận bị bán đứng. Kẻ thông minh như hắn ta nên biết rằng lấy cô làm chỗ dựa cho mình sẽ chỉ khiến bản thân đối mặt với kết cục càng thê thảm hơn mà thôi.
– Tôi đoán là ông đã bắt lầm người. – Nalisha hờ hững nói.
– Không thể nào! – Công tước thốt lên – Danh tính của hắn ta đã được xác định rõ ràng, không thể nào nhầm lẫn được. Chẳng lẽ ngài đang nghi ngờ năng lực làm việc của tôi sao?
– Tất nhiên là không, ngài công tước. – Nalisha điềm tĩnh đáp – Nhưng theo lời ông nói, ông vẫn còn chưa tự mình đến xác thực, phải không? Nghĩ mà xem, một đoàn du hành giả nào lại dễ dàng bỏ qua tên tội phạm truy nã sau khi tóm được? Chưa kể đến món tiền thưởng, hành động đó chắc chắn sẽ làm dấy lên thù địch với đế quốc. Tôi cho rằng thuộc hạ của ông đã quá vội vàng rồi.
Công tước trầm mặc hồi lâu. Nghe Nalisha nói, giờ bản thân ông ta cũng khó mà khẳng định được. Đây về cơ bản là lỗ hổng trong chính câu chuyện của ông ta, cùng lắm là giúp cô kéo dài thêm chút thời gian trước khi rắc rối lại đâu vào đấy. Thế nhưng, Nalisha cũng chỉ cần chừng ấy thời gian mà thôi.
– Vậy xem ra tôi cần đích thân đi xác minh một chuyến. – Công tước cất tiếng.
– Phiền đến ông rồi. – Nalisha vội nói – Nghe vậy, tôi cũng thấy hứng thú với tên tội phạm này, không phiền đến lúc đó cho phép tôi đi cùng ông chứ?
Công tước mỉm cười, trong thoáng chốc lấy lại vẻ mặt vui tươi của mình, đáp:
– Dĩ nhiên là vô cùng hân hạnh.
Sau hôm nay, tôi sẽ lập tức chuẩn bị chuyến đi, đảm bảo tướng quân sẽ hài lòng.
– Vậy thì tốt.
Nalisha nghiêm giọng nói, theo đó ngồi thẳng dậy, toát lên vẻ uy nghi lấn át đối phương. Cô không cần biết công tước đang giở trò gì, nhưng ông ta nên sớm nghĩ đến hậu quả thì hơn.
Công tước không quá xa lạ với vẻ uy nghi bất chợt này của Nalisha, nhưng mỗi lần đều khó mà giữ nổi tâm mình không khỏi rung động. Cảm giác ấy, cứ như thể bản thân đang đứng trên ranh giới sinh tử vậy. Một cái chết thực sự, không còn cơ hội tái sinh.
Nalisha sau đó xin phép vắng mặt một thời gian, để công tước tùy ý dạo chơi với sự hầu hạ của những hầu gái mà ông ta mong muốn. Chỉ như vậy đã đủ để ông ta không làm phiền cô trong vài tiếng đồng hồ tới. Tất nhiên, với điều kiện là ông ta đã chẳng còn gì để làm nữa. Một câu chuyện ly kỳ như trên vốn không phải cứ muốn là có thể tạo ra.
Hơn nữa, Nalisha có lý do để tin rằng công tước còn có ý đồ khác khi ngỏ ý muốn đến làm khách tại chỗ cô. Ông ta hẳn sẽ tận dụng khoảng thời gian cô không có mặt ở đây.
Rời đi, Nalisha chỉ mang theo duy nhất một tài xế. Chiếc xe mà cô dùng cũng là loại bình thường, để tránh bản thân trở nên quá nổi bật, gây ra sự chú ý không cần thiết. Cô vốn đang vội, cái gì tránh được thì cô đều tránh.
Nơi ở của hoàng đế nằm ở trung tâm kinh đô, được bao bọc bởi ba lớp tường thành không quá cao, chủ yếu nhằm tạo nên vẻ uy nghi của hoàng gia. Thông thường, các buổi hội nghị và gặp mặt chung sẽ được tiến hành ở tòa nhà lớn phía sau lớp tường thành thứ ba. Các buổi gặp thân thiết hoặc long trọng hơn sẽ diễn ra tại cung điện chính phía sau lớp tường thành thứ hai của hoàng gia.
Lớp tường thành cuối cùng được xem là khu vực cấm, chỉ có những nhân vật có địa vị hàng đầu mới được phép đặt chân đến, và đương nhiên phải có sự cho phép từ bên trong mới được vào.
Trên thực tế, hoàng đế lại không thường nghỉ ngơi ở đó mà chủ yếu là ngay phía sau lớp tường thành thứ hai. Đây cũng là nơi ở dành cho các thành viên hoàng tộc có mối quan hệ gần gũi với hoàng đế.
Lần này Nalisha đi chính là muốn tìm gặp hoàng đế tại khu vực phía sau lớp tường thành thứ hai. Nếu không may đúng lúc hoàng đế vắng mặt, có lẽ cô cũng chỉ đành xin được chờ. Từ bỏ đương nhiên là không thể. Mặt khác, xét ở góc độ tích cực mà nói, hoàng đế càng nán lại phía sau lớp tường thành cuối cùng lâu bao nhiêu thì tin tức về việc tiến quân của cô càng chậm đến tai ngài bấy nhiêu.
Trong phòng chờ hoàng gia, Nalisha đứng ngồi không yên. Cô nhìn ra ngoài qua ô cửa kính lớn, nhìn thấy mặt trời đang bắt đầu lặn, báo hiệu rằng thời gian còn lại trong ngày đã rất ít, sẽ sớm kết thúc.
Tình huống tệ nhất là Nalisha bị bắt chờ ở đây mà mãi chẳng có tin tức gì từ hoàng đế. Cô không thể mạo hiểm tiến quân khi chưa chắc chắn rằng sẽ không có ai đủ quyền lực ngăn cản. Hơn nữa, rủi ro còn quá lớn.
Cánh cửa nặng nề phía sau được từ từ đẩy mở. Nalisha nhận thấy liền vội quay người, vừa định hạ gối tỏ lòng trung thành thì phát hiện người đến lại chẳng phải là người mình đang trông đợi.
– Xin thứ lỗi, tướng quân Nalisha.
Giọng nói mềm mại cất lên, cùng với dáng người yêu kiều từ tốn bước tới. Đối phương khẽ hạ thấp người chào Nalisha, vốn là hành động không hề phù hợp với địa vị của mình, nhưng lúc này chẳng có ai ở đây để phán xét. Cô nàng đơn giản là muốn thể hiện sự kính trọng tới vị chiến binh dũng mãnh nhất của đế quốc Carnato này.
– Công chúa. Người sao lại đến đây vậy? – Nalisha không nhịn được hỏi.
– Tôi không nên đến đây sao, thưa tướng quân?
Đối phương khẽ nhếch miệng cười đầy duyên dáng, nhưng thâm ý, chỉ cần kết hợp với lời nói cùng tình huống hiện tại, đã quá rõ ràng.
Margarie, con gái thứ bảy của hoàng đế Longsterant, sở hữu mái tóc vàng cam óng mượt, đôi mắt to tròn màu nâu và nụ cười rất sáng, đến mức bất kỳ ai khi nhìn vào cũng khó mà kiềm được ý muốn bảo vệ. Đó không phải là vẻ đẹp quyến rũ, nhưng sức hấp dẫn thì lại có thừa, đặc biệt là khiến người ta mất đi sự cảnh giác.
Một cô gái ngây thơ và yếu đuối, đâu có thể làm được điều gì đáng sợ.
– Thần không có ý đó. – Nalisha vội đính chính – Chỉ là…
– Phụ hoàng hiện tại thân thể không được khỏe, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, nên chỉ đành để con gái người đích thân tới tiếp đón tướng quân. Mong tướng quân đừng giận.
Nalisha nhíu mày khó hiểu. Hoàng đế nếu không muốn thì từ chối gặp mặt cô là được, chẳng cần phải làm chuyện dư thừa như cử công chúa tới đây. Ắt hẳn một nửa trong số đó là chủ ý của cô ta.
– Công chúa quá lời. Thần chỉ mong bệ hạ sớm có thể khôi phục sức khỏe. Đế quốc còn cần đến ngài.
Nalisha miễn cưỡng nói. Cô thật không ngờ tới tình huống như thế này lại có thể xảy ra. Cô không thể gặp hoàng đế, lại chẳng có cách đảm bảo ngài không ngăn cản việc tiến quân của mình. Đây đúng thật là một tình thế nan giải nhất.
Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.