(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 418: Việc phải làm
Metrosios nằm trong vòng tay chị mình, thả lỏng toàn thân, thảnh thơi cảm nhận hơi ấm thân thuộc. Bàn trà của hai chị em đã được dọn đi từ lâu, giờ chỉ còn cánh đồng hoa trải dài bất tận khẽ lay động, như ôm ấp lấy hai chị em, tô điểm cho tình cảm gắn bó của họ.
Một lúc lâu sau, khi tâm tình đã phần nào ổn định, Metrosios vẫn cố nép vào lòng chị thêm một lúc nữa, rồi mới ngượng ngùng lên tiếng: – Chị quên chuyện hôm nay đi nhé.
Thenia bật cười khúc khích, thốt: – Ừ.
– Hứa. – Metrosios nhấn giọng.
– Chị hứa.
Thenia đáp lại với giọng nghiêm túc, thuận tay gõ nhẹ đầu đứa em tinh nghịch. Metrosios khẽ kêu lên một tiếng như bị đau, choàng tỉnh, vội đẩy chị ra, nói: – Được rồi. Vào chủ đề chính đi. Em đang rất nghiêm túc đấy.
Thenia nhìn cô với ánh mắt ngờ vực, nhưng rồi cũng không để tâm nhiều, chỉ khẽ lắc đầu. Sau đó chị nói: – Khả năng Turan là sản phẩm của một Đại Chính thần rất thấp. Hắn ta đã có mặt ở đây từ trước khi Đại Thánh Thế lan truyền đến, sau đó mới lộ ra là một Nihr vừa đột phá gần đây. Dù không thể hoàn toàn loại bỏ khả năng này, nhưng việc một Đại Chính thần tạo ra một thứ như thế này thì quả là quá cẩu thả. Vấn đề mấu chốt là, chuyện hắn ta là Nihr trước đó liệu là thật hay giả. Nếu là giả… thì sẽ rất phiền phức. Tuy nhiên, nếu là thật thì lại càng phiền phức hơn nữa.
Metrosios cảm thấy đầu đau nhức, trong lòng mơ hồ vang lên những tiếng kêu biểu tình đòi tránh xa khỏi đây, không muốn lọt tai thêm bất kỳ lời nào của chị mình nữa. Thực ra, cô không ngốc, ít nhất còn thông minh hơn khối kẻ, nhưng mỗi khi đối mặt chị gái, cô lại có cảm giác như trí khôn bị thứ gì đó ăn mất, đến chẳng còn suy nghĩ nổi.
Chẳng buồn để ý xem Metrosios có hiểu được bao nhiêu, Thenia tiếp tục: – Cách giải thích khác cho việc Turan có thể thăng Thần cấp mà không cần thực hiện nhiệm vụ tấn thăng là hắn ta sở hữu Thần vận.
– A! Thần vận. Phải rồi.
Metrosios thốt lên. Cô hoàn toàn quên mất sự tồn tại của Thần vận. Thần vận luôn là thứ được săn tìm bởi các du hành giả và cả các Chính thần, nhất là những Thần vận có cấp độ đặc biệt quan trọng như 45, 90 và cao hơn nữa. Tuy nhiên, rõ ràng Thần vận cấp 10 không được để tâm quá nhiều, vì đơn giản tìm được nó quá tốn công, chẳng bằng cứ đi làm nhiệm vụ tấn thăng cho xong.
Thần vận là thứ được Đại Thánh Tôn ban phát cho tất cả mọi sinh linh, với nhiều hình thái và cấp độ khác nhau, lại chẳng có quy luật gì cho sự ban phát đó, chỉ có thể đánh giá là xuất hiện ngẫu nhiên. Dù vậy, bằng một số biện pháp nhất định, sự xuất hiện của Thần vận có thể được biết trước, từ đó có thể lên kế hoạch chiếm đoạt cho riêng mình.
Chỉ là, Thần vận không thể lưu trữ, một khi nhận được cần phải luyện hóa và dung nhập ngay, dĩ nhiên xong rồi thì chẳng thể tách ra mà trao đổi được. Vì vậy, nếu Turan có được Thần vận, và đúng cấp độ mình sắp đạt được, thì hắn ta chắc chắn phải là kẻ vô cùng may mắn.
– Chị vốn muốn tiến hành một cuộc điều tra nhỏ để xem liệu có thông tin gì về Thần vận cấp độ 10 xuất hiện hay không. – Thenia cất tiếng – Nhưng thời gian không cho phép bất cứ ai trong hai ta tham gia vào chuyện này. Do đó, đòi hỏi lời giải thích từ nhân vật chính có lẽ là thích hợp nhất.
– Nếu hắn ta từ chối… – Metrosios thắc mắc – Hoặc khăng khăng nói rằng không biết gì thì sao?
– Thế thì có nghĩa là hắn ta không dựa vào Thần vận để thăng Thần cấp. – Thenia đáp ngay – Không có lý do gì để giấu chuyện Thần vận cấp độ 10 khỏi một Chính thần cả, hành động ấy quá mạo hiểm.
Metrosios nhăn mày, hơi suy nghĩ, rồi lại hỏi: – Không nhờ Thần vận, hắn ta lấy gì mà thăng Thần cấp chứ?
– Chuyện đó cứ để sau. – Thenia nói – Chị đã có một số suy đoán, nhưng cơ bản thì đều không cần xem xét nếu chuyện Thần vận cấp 10 là đúng. Mặt khác, em có việc cần quan tâm hơn đây.
Metrosios há miệng, vừa định nói gì đó lại thôi, thấy không cần phải nhiều lời nữa vì trông Thenia có vẻ đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Dù điều đó không thể hiện rõ ràng, nhưng với cô em gái đã luôn quan sát chị mình hàng trăm năm trời thì vẫn có thể nhận ra đôi chút.
– Chị cần em đến gặp cô gái tên Nalisha một chuyến. Vẫn còn nhớ chứ?
Metrosios nhíu mày, mất một lúc mới nhớ ra người mà Thenia nói đến là ai. Cũng may thời gian trôi qua không lâu lắm, chứ thật sự thì hầu hết trường hợp cô không nhớ nổi những kẻ tầm thường ấy đâu.
– Chuyện này… Không phải chúng ta nên tránh gặp mặt cô ta sao? Chẳng có gì tốt cả. – Metrosios bĩu môi.
– Em không phải đang lười biếng đấy chứ? – Thenia gằn giọng.
– Không có.
Metrosios thốt lên, theo phản xạ xua tay, lùi lại nửa bước, nhưng chỉ khiến chị mình thêm nghi ngờ.
– Cũng được thôi. Thế thì em có thể đến chuyển một bức thư giúp chị đến chỗ lão Syneir…
– A- Không! – Metrosios vội thốt lên – Em rất vui lòng— ý em là chuyện đến gặp Nalisha.
Thenia hừ một tiếng, sau đó lại nở một nụ cười khích lệ dành cho em gái. Rồi chị nói: – Ừm. Nhớ là không được để lộ thân phận cho cô ta biết. Mặc dù có lẽ cô ta rồi cũng sẽ nhận ra em thật sự là ai, nhưng suy cho cùng, hai bên cũng chỉ cần một cái cớ để tránh né vấn đề mà thôi, em hiểu chứ?
– Vâng. Em hiểu mà.
Metrosios cười khì đáp, cố tỏ ra mình càng đáng tin cậy càng tốt. Cô vừa phát hiện ra rằng đây thực ra chính là một cơ hội để mình vui chơi thỏa thích. Dù sao thì việc giấu thân phận đi gặp một người không thể gấp gáp được, cần có quá trình xây dựng thân thế giả, rồi còn từng bước tiếp cận nữa. Nalisha đối với một Chính thần không đáng là gì, nhưng phần lớn những kẻ khác thì luôn phải ngước nhìn cô ta.
Thenia sau đó trao đổi với Metrosios không ít chuyện đã xảy ra trong thời gian chị vắng mặt. Mặc dù hầu hết thông tin chị ấy đều có thể tự thu thập và xác nhận, có khi cũng đã biết trư���c hết rồi, nhưng vẫn cần phải nghe từ chính miệng Metrosios thì mới thật sự tin tưởng.
– Chị đã trở về rồi, vậy còn tên Turan thì tính thế nào? – Metrosios hỏi.
– Tạm thời cứ để hắn ta vui đùa một lúc đi. – Thenia cười nói – Chị đã có ý tưởng về một cuộc gặp gỡ hoành tráng cho hắn ta rồi.
– A! Khi nào? – Metrosios thốt lên, lại nhanh chóng liếc mắt sang chỗ khác làm ra vẻ không quan tâm – Chẳng phải em ham chơi hay gì đâu… Chỉ tò mò thôi.
Thenia đưa tay búng vào trán Metrosios một cái đau điếng, làm cô kêu rít lên, vội vàng nhảy lùi về sau, hai tay ôm đầu còn mặt thì nhăn nhó lại. Chị cô thế mà còn làm ra vẻ rất thích thú, nhưng vẫn may là chị ấy không tiến lên tấn công cô thêm lần nữa, thay vào đó cất tiếng: – Em lo mà tập trung vào nhiệm vụ của mình đi. Những chuyện khác cứ để chị xử lý. Turan… Dĩ nhiên hắn ta sẽ không được sống yên ổn đâu, dù chúng ta có muốn hay không. Sai lầm lớn nhất của hắn chính là dây vào con mèo ấy.
– Jorz? – Metrosios thắc mắc – Em tưởng ông ta sẽ không nhúng tay vào thế giới này chứ?
– Ông ta sẽ không. – Thenia vội đáp – Nhưng sự ảnh hưởng của ông ta là không thể tránh khỏi. Đáng nói là, vấn đề sẽ không xuất hiện ngay mà sẽ bộc lộ rất lâu dài về sau, đi cùng với hậu quả nặng nề. Thật không thể tin được là ta lại để quân cờ của mình bị cuỗm mất ngay trong lòng bàn tay như vậy…
Sắc mặt Thenia trầm xuống, chừng như đang rất buồn bực về chuyện đã xảy ra. Một cách mơ hồ, Metrosios có cảm giác chị đang giấu giếm cô điều gì đó rất quan trọng, nhưng cô lại không dám hỏi, sợ chính mình không gánh nổi hậu quả liên quan. Chị cô nói đúng, cô cứ lo tập trung vào nhiệm vụ được giao thì hơn.
– Vẫn còn may là chúng ta đã cứu được một bàn thua bằng giao kèo trói buộc hắn ta. – Thenia nhếch mép cười nói – Tiếp sau đó, sẽ còn nhiều chuyện phải làm lắm…
Dừng lại một lúc lâu, chị lên tiếng: – Phải rồi. Em chắc chắn rằng sự xuất hiện của Tử thần Sứ đồ tại Rungr không phải là ngẫu nhiên?
Nghe lời này, Metrosios phát bực, phồng má lên, thốt lên: – Chị còn chưa chịu tin em!?
– Tin chứ. Chị chỉ đang xác nhận thôi.
Dứt lời, Thenia quay người, chừng như đang có suy nghĩ riêng, không muốn người khác trông thấy biểu cảm hiện giờ của mình. Chẳng biết bao lâu trôi qua, khi Metrosios vừa định lén trốn đi thì chị cất tiếng: – Trước hết, quả thật vẫn nên đến làm việc với hội Tử thần Sứ đồ một chuyến.
Metrosios nửa muốn ủng hộ chị mình, nửa lại muốn cả hai tránh xa đám Tử thần Sứ đồ quái dị ấy.
– Em… chắc không cần phải đi cùng phỏng?
– Chị e là phải vậy. – Thenia đáp – Nếu chờ quá lâu mà không thấy chị trở về, em cứ báo việc này cho lão Syneir, đừng manh động.
Metrosios hoàn toàn không cảm nhận được tình hình lại nghiêm trọng đến mức chị mình phải dặn dò trước như thế. Cô có lẽ đã suy nghĩ quá hời hợt rồi.
– Em hiểu rồi.
Metrosios nhỏ giọng. Cô tự biết mình không giúp được Thenia trong chuyện này. Cô giờ chỉ là một gánh nặng mà thôi.
– Coi em kìa. – Thenia cười nói – Tình hình chẳng xấu đến vậy đâu. Chị chỉ đang đề phòng bất trắc.
– Nhưng mà-
Lời Metrosios bị ngưng lại nửa chừng khi cô trông thấy ánh mắt sắc lẻm đầy vẻ đe dọa từ chị mình. Chị cô biết cô đang định nói đến điều gì, và không thể nào cho phép lời ấy thốt ra.
Metrosios vừa buồn vừa giận, nhưng nhiều hơn lại là thương Thenia. Cô cúi gằm mặt, hậm hực, lầm bầm vài tiếng vô nghĩa rồi quay đi, cất bước tiến ra khỏi vùng không gian này. Cô mong lắm một tiếng gọi mình từ phía sau, nhưng tiếc thay, chẳng có âm thanh nào vang lên cả.
Mọi tâm huyết cho bản dịch này đều được gửi gắm độc quyền tại truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.