Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 417: Thenia trở về

Metrosios đưa tay nâng tách trà lên, rồi chần chừ một thoáng trước khi đặt xuống. Với vẻ bồi hồi, cô thả vào một viên đường, khuấy đều thứ dung dịch mà bản thân cũng chẳng rõ đã bỏ bao nhiêu chất làm ngọt.

Thực ra, không phải vì trà khó uống mà Metrosios cứ ngập ngừng, do dự mãi. Vấn đề nằm ở khung cảnh trước mặt, cùng với sự hiện diện dị thường kia khiến cô quá đỗi lo lắng, chẳng còn tâm trí nào để thưởng trà.

Vẫn là dáng hình xinh đẹp trong chiếc đầm hồng thêu hoa rực rỡ, huyền diệu. Vẫn là mái tóc đen nhánh tựa màn đêm quyến rũ, được cẩn thận búi cao, khiến người xem khó lòng rời mắt. Gương mặt nàng sở hữu làn da trắng hồng mịn màng, đôi môi cong, chiếc mũi cao cân đối cùng cặp mắt xanh lam như thu trọn cả bầu trời.

Đó chính là chị gái của Metrosios, Thenia – vị thần Syrathr, Chính thần của Sự Sinh Trưởng, thường được con dân tôn kính. Chị ấy vừa trở về từ kỳ nghỉ không lâu, dù theo lẽ thường và cả như lời Thenia tự dự đoán, chuyến đi ấy phải mất ít nhất mười năm mới có thể hoàn thành.

Lần đầu gặp mặt, Metrosios vô cùng bất ngờ, thoáng chốc chuyển thành mừng rỡ, nhưng cũng chẳng mất bao lâu để cô bắt đầu nghi hoặc về sự xuất hiện bất thường của chị mình. Điều đáng nói là, hay đúng hơn là đáng buồn thay, khi cô thử vài chiêu dò xét đối phương thì lập tức bị đánh trả, chẳng có chút cơ hội chống trả nào. Cay cú nhất là chưa dừng lại ở đó, chị Metrosios còn tiện tay vung chiếc roi đầy gai mà cô đã lâu không thấy, đuổi đánh cô suốt một hồi dài, và toàn nhằm vào mông nữa chứ.

Metrosios mếu máo, khóc rống lên, đôi chân không ngừng chạy. Nhưng dĩ nhiên cô không thể thoát khỏi chị mình. Hai người có sự chênh lệch Thần cấp quá lớn, mà bản thân cô chỉ có thể lo giữ mạng, chứ nào giữ nổi thân thể khỏi bị tổn thương.

Rõ ràng đó là một màn bắt nạt, dù sau khi đánh Metrosios nằm sải dài trên đất không cựa quậy nổi, chị cô bảo đó là hình phạt, nhưng tất nhiên có đánh chết cô cũng không tin.

Thenia ngồi đối diện, vừa uống cạn tách trà, liền rót đầy một tách khác, nâng lên hít một hơi thật sâu. Không rõ chị ấy thực sự thưởng trà, hay đó chỉ là cách thể hiện cảm xúc mới của mình.

Thenia đoán chừng đang vui, nhưng Metrosios không dám vội kết luận. Chẳng có ai đang vui mà lại đuổi đánh em gái mình cả. Mà thực tế, bản thân cô cũng không dám phủ nhận những việc lạ thường vẫn xảy ra ở chị mình.

Hai người ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn. Một người cứ liên tục thưởng trà, còn người kia lại dán chặt mắt vào đối phương, không dám chớp mắt lấy một lần vì sợ bản thân sẽ bỏ sót điều gì quan trọng. Mãi đến khi tách trà thứ bảy được đặt xuống, Thenia mới lên tiếng:

– Turan, hắn ta đã đạt Thần cấp 11 rồi sao?

Giọng nói nhẹ nhàng, thoải mái, không hề có vẻ gấp gáp hay hối thúc, lại khiến Metrosios không dám chậm trễ một khắc, lập tức đáp:

– Phải... A... Đúng! Phải. Chính là vậy.

– Và hắn ta không có vẻ gì là đã thực hiện nhiệm vụ tấn thăng? – Thenia tiếp tục.

Metrosios theo phản xạ gật đầu, rồi lại cảm thấy như vậy là chưa đủ, liền cất giọng dõng dạc:

– Phải, thưa chị!

Thenia thấy phản ứng ngô nghê của em gái thì nhếch mép, nở nụ cười vừa có ý khích lệ, vừa để trấn an. Nhưng rõ ràng điều đó không đạt được hiệu quả, khi mà Metrosios đã hoàn toàn bị ám ảnh bởi ký ức đáng sợ vừa trải qua cách đây chỉ chừng một giờ đồng hồ.

Biết không thể cưỡng ép em mình gạt bỏ chuyện đã rồi, Thenia đành quay lại với chủ đề chính:

– Hắn ta… làm chị nhớ tới một vài thứ.

Lòng Metrosios dâng lên sự tò mò, nhưng cô cố nhịn không lên tiếng, thay vào đó là ánh mắt mong chờ lời giải thích.

Thenia hé miệng định cất tiếng, nhưng không vội vã mà chần chừ vài giây như đang suy nghĩ, rồi mới bảo:

– Chuyện thăng Thần cấp vượt qua giới hạn, hay nói đúng hơn là đột phá giới hạn mà bỏ qua nhiệm vụ tấn thăng, Turan không phải là kẻ đầu tiên. Tuy nhiên, theo như cách em mô tả lúc chuyện đó xảy ra, thì đúng là chưa từng có tiền lệ trong quá khứ. Ít nhất là theo những gì chị biết. Trừ phi…

– Trừ phi…

Metrosios hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của chị mình, cẩn thận lắng nghe từng lời nói, không biết tự lúc nào đã hoàn toàn bị cuốn vào bầu không khí mà chị ấy tạo ra. Nhưng cô cũng chẳng mấy bận tâm, giờ đây chỉ muốn biết những điều tiếp theo mà thôi.

– Trừ phi có bàn tay của một Đại Chính thần nhúng vào, trực tiếp can thiệp vào nhận thức của em. Thậm chí, có thể còn tệ hơn thế nữa.

Metrosios rít một hơi, vừa hoảng hốt vừa lo sợ. Tuy nhiên, phần lớn cảm xúc lúc này của cô lại là thích thú. Cô chưa từng hình dung được sự nguy hiểm mà một Đại Chính thần có thể gây ra, và càng không để tâm đến mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

Chỉ cần biết có một Đại Chính thần chú ý tới nơi đây đã đủ khiến cô phát cuồng, chìm đắm trong sự sung sướng rồi.

Cô đơn giản là hâm mộ những vị đã đạt tới tầng thứ siêu việt ấy.

Thấy phản ứng đáng xấu hổ của em gái, Thenia chỉ biết thở dài rồi làm ngơ. Nếu có trách, thì cũng đành trách rằng bản thân Thenia không có đủ sức mạnh để trở thành chính hình tượng mà em gái chị ấy theo đuổi.

Đại Chính thần là những vị thần đã tồn tại từ trước khi Đại Thánh Thế giáng lâm, trước cả khi Đại Thánh Tôn xuất hiện. Họ hùng mạnh, có khả năng làm được mọi thứ, vượt ngoài tầm hiểu biết của bất kỳ du hành giả hay Chính thần nào. Điều cơ bản nhất về họ là không thể nắm bắt mà chỉ có thể hình dung, dù sự tồn tại của họ là khách quan.

Do đó, sẽ không có gì bất ngờ nếu một Đại Chính thần bỗng dưng tìm tới nơi đây, hoàn thành bao việc rồi rời đi mà chẳng ai hay biết rằng ngài đã đến.

– Th-thế ngài… ngài ấy là vị nào? Ngài… ngài ấy có nhìn em lần nào không?

Giọng Metrosios run lên, gương mặt trắng bệch, kèm theo cảm giác buồn nôn, nhưng tất cả đều bị sự phấn khích lấn át hoàn toàn.

– Bình tĩnh đi, Metrosios. – Thenia vội nói, vẻ bất đắc dĩ – Không có gì đảm bảo bất kỳ ai trong số họ đã thực sự đến cả.

– Ơ… Nhưng vậy… chị giải thích thế nào về hắn ta, tên Turan đấy?

Metrosios không chịu yên, chồm hẳn người lên bàn để đòi một lời giải thích thỏa đáng. Cô giờ đây, nếu không có được sự xác nhận rằng một Đại Chính thần đã đến đây, hẳn sẽ không từ bỏ việc làm phiền chị mình.

– Có nhiều cách giải thích. – Thenia điềm tĩnh đáp, cố làm ngơ phản ứng thái quá của em gái – Một trong số đó là, bản thân hắn ta chính là sản phẩm của một Đại Chính thần.

– Sản phẩm của Đại Chính thần!

Metrosios thốt lên, trong lòng không khỏi dấy lên ngọn lửa ghen tỵ, rồi lại bảo:

– Thế thì… hắn ta là một sinh vật tai ương ư?

Thenia tặc lưỡi, vẻ không hài lòng nói: – Chị phải nhắc lại bao nhiêu lần nữa thì em mới nhớ rằng không phải sản phẩm nào của Đại Chính thần cũng được xem là sinh vật tai ương, dù cho hầu hết đều là như vậy. Đây là vấn đề về cấp độ và cảnh giới, không phải cứ là Đại Chính thần thì có thể tùy tiện tạo ra. Hơn nữa, kể cả Đại Chính thần cũng cần xem xét quyền hạn của bản thân là ở đâu. Và cũng đừng quên, là sản phẩm của Đại Chính thần không có nghĩa là có thể làm được những điều như hắn ta, bỏ qua giới hạn Thần cấp.

Metrosios để ngoài tai. Cô căn bản là nghe không hiểu, mặc dù cô nhớ không sót một chữ nào lời Thenia nói, vì chị cô đã nhắc đi nhắc lại quá nhiều lần rồi.

– Tóm lại thì hắn ta vẫn là sản phẩm của Đại Chính thần?

– Không. – Thenia thốt – Ý chị là, chưa thể kết luận được.

Metrosios xì một tiếng, lộ rõ vẻ bực tức. Chị cô đã làm cô mừng hụt.

– Tuy nhiên… – Thenia nói tiếp – nếu hắn ta thật sự có liên quan tới Đại Chính thần thì việc con Huyết hồn Bạch tuyết lang kia ở bên cạnh có thể dễ dàng giải thích được.

Metrosios gần như đã quên mất s��� tồn tại của con sói tuyết mà chị cô vừa nhắc đến, liền hỏi lại:

– Thế, chúng ta có cần thay đổi phương thức xử lý cô ta không?

– Chuyện đó em không phải lo. – Thenia đáp ngay – Dù cho tình huống có ra sao thì giờ cô ta cũng chưa thể được ban cho sự tự do.

Thấy cuộc nói chuyện lại bị lệch khỏi chủ đề chính, Thenia hừ nhẹ một tiếng, bảo:

– Về Turan, chị có việc muốn giao cho em đây.

Nghe nhắc tới công việc, toàn bộ sự hào hứng và phấn khích của Metrosios trong chốc lát liền tan biến. Mặt cô sầm xuống, cả người buông thõng, nằm dài trên mặt bàn, vẻ chán chường nói:

– Chị đâu có biết mấy ngày qua em cực khổ thế nào…

Thenia thoạt đầu không vừa ý, định lên tiếng trách mắng sự vô trách nhiệm của em gái, song lại thấy bản thân không nên quá khắt khe khi mà chính mình quả thật đã đổ dồn quá nhiều việc lên vai em ấy. Rồi chị ấy bước đến bên cạnh Metrosios, đưa tay xoa nhẹ mái đầu màu xám bạc của cô, dịu dàng bảo:

– Nào. Là lỗi của chị. Cho chị xin lỗi.

Metrosios được đà lấn tới, mếu máo thốt: – Hừ hừ. Chị chỉ biết bắt nạt em thôi. Vừa gặp nhau đã đuổi đánh em thừa sống thiếu chết rồi. Chị còn chẳng thèm hỏi thăm em một câu, chẳng có vẻ gì là lo lắng đến sự an nguy của em cả. Chị đâu có biết rằng tình hình Tòa tháp Ma pháp Tối thượng đã biến động đến mức nào, đâu có biết lũ Tử thần Sứ đồ đã manh động ra sao. Chị… Chị còn chẳng biết là em đã phải đối mặt với tên khốn Deln đó… Hắn ta đã… Hắn ta… Oa!

Metrosios vốn tưởng mình đã kiểm soát cảm xúc rất tốt, lại không ngờ càng nói thì hai mắt càng ướt đẫm, cuối cùng không kìm được nữa, nước mắt tuôn như suối, bật khóc nức nở. Mọi nỗi ấm ức trong lòng cô cứ thế được bày tỏ, bất chấp chị mình có lắng nghe hay không. Chỉ khi có chị ở đây, cô mới dám nũng nịu, bật khóc mà chẳng màng hình tượng.

Chuyện sau đó, Metrosios chẳng màng. Giờ đây, cô chỉ muốn khóc cho thỏa nỗi lòng.

Mọi quyền lợi đối với nội dung bản dịch này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa có sự đồng ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free