(Đã dịch) Phế Tích Thế Giới Các Thần - Chương 166: Cuộc thi bắt đầu
Tiffia nghỉ ngơi một lát, cảm nhận cơ thể dần hồi phục. Cho đến khi có thể đứng vững, cô mới rời khỏi lều.
Tiffia không định nán lại nơi này lâu. Những việc cần làm cô đã hoàn tất, dù có chút ngoài ý muốn. Hơn nữa, cuộc thi của Darmil chắc hẳn sắp bước vào giai đoạn chính, cô không thể vắng mặt.
Bên ngoài lều không một bóng người, ngay cả Howlei cũng vắng mặt, khiến cả bãi lều trại vắng lặng một cách lạ thường. Nhưng Tiffia không có thời gian để ý nhiều, chỉ nhìn quanh một lát rồi tìm đường trở lại chỗ xuống ngựa lúc trước.
– Cũng may... – Tiffia khẽ nói, thầm thở phào một hơi. Cô vốn đã chuẩn bị tinh thần phải chạy bộ về, nhưng không ngờ con ngựa của mình vẫn còn đó, không bị lấy mất hay chạy đi đâu cả.
Trong khi đó, Tiffia lại không thấy con ngựa còn lại của Howlei. Hắn ta có lẽ đã rời đi trước.
Đang lúc Tiffia vừa nắm dây cương, định leo lên lưng ngựa thì một cảm giác ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng cô. Ngay sau đó, một giọng nói quen thuộc mà cô không hề muốn nghe chút nào vang lên:
– Vội vàng như thế làm gì? Cô có thể giúp được gì sao?
Tiffia nhếch mép khẽ cười, không trả lời, cũng không tiếp tục leo lên mà đứng sững lại. Không phải cô bị câu hỏi kia khiến phải suy nghĩ hay nghi ngờ quyết định của bản thân, mà là cô đang tự hỏi, vì lẽ gì lúc này vẫn còn bị làm phiền.
Rõ ràng, nếu Alique muốn ngăn cản, cô ta chỉ cần lập tức ra tay, đánh tàn phế Tiffia, hoặc quỷ quyệt hơn thì giấu đi, thậm chí giết chết con ngựa của cô.
Không thấy Tiffia trả lời, Alique thoáng lộ vẻ khó xử, bước lại gần hơn một chút, nói:
– Vừa nãy, ta thật sự xin lỗi. Ta không hề muốn làm hại đồng đội của đứa em mình.
Lời nói của Alique thể hiện rõ sự hối hận, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ uy quyền vốn có.
Tiffia không hiểu vì sao cô gái luôn tự cho mình là đúng này đột nhiên lại nhận lỗi, nhưng cô có thể nghe ra được cô ta rất quan tâm em trai mình, cũng từ đó mà nhắc đến thân phận “đồng đội” của cô.
Đối với tình huống này, khi một kẻ ở Thần cấp cao như vậy đã nhún nhường, Tiffia không tiện làm khó dễ, đành đáp:
– Darmil đúng là đồng đội của tôi. Vậy nên, dù không giúp được nhiều, tôi cũng phải dốc hết sức mình để giúp.
Nói rồi, Tiffia quả quyết leo ngay lên lưng ngựa.
– Chờ đã.
Alique vội gọi. Cô ta sau đó bước nhanh tới, dễ dàng đưa tay chặn lại Tiffia, người vừa định thúc ngựa tiến lên.
– Cô còn muốn gì? – Tiffia cất tiếng, giọng có vẻ bực bội vì bị cản trở.
– Giữ lấy. – Alique nói, đoạn lấy ra một thân gỗ thon nhỏ, cong uốn lượn, hai đầu gần cuối được nối với nhau bằng một sợi dây mỏng nhưng trông rất chắc chắn.
Một cây cung. Với những đường vân sẫm màu trên thân cùng những đốm sáng xanh lam li ti tỏa ra, Tiffia biết đây là một cây cung tốt.
Lòng Tiffia đã dao động không ít, nhưng cô không vì vậy mà hốt hoảng, rất điềm tĩnh hỏi:
– Đây là…?
Alique không giải thích cho Tiffia, lại lấy ra thêm một ống gỗ đựng đầy các mũi tên, trông sơ qua có hơn mười mũi, ném cho cô.
Tiffia vội chụp lấy ống tên bằng gỗ với động tác rất thuần thục, khiến các mũi tên bên trong không dịch ra ngoài dù chỉ một đoạn ngắn. Sau đó, cô nhanh chóng hơi xoay người, đón lấy cây cung được ném tới.
Biết đã không thể giấu được, lại không thể kiềm lòng, Tiffia cất tiếng:
– Cô biết tôi dùng được cung?
Alique vẫn vậy, không trả lời Tiffia mà nói:
– Ta không muốn đồng đội của em trai mình chỉ là một kẻ yếu đuối, ngáng chân nó.
Tiffia khẽ xì một tiếng, không bực tức với lời của Alique mà là tự trách chính mình. Nhưng cô cũng không để tâm chuyện này quá lâu, chốc lát liền lấy lại tinh thần, nói:
– Bất kể ý đồ của cô là gì, món đồ này tôi xin nhận. Nhưng mong cô suy nghĩ lại những lời lúc sáng.
Xong, Tiffia thúc ngựa rời đi ngay. Alique không cản lại nữa, chỉ lắc nhẹ đầu, quay trở vào trong trại.
Tiffia biết bản thân sau khi nhận cây cung từ Alique thì không còn quyền gì để ngăn cản ý muốn của cô ta, nhưng cô vẫn thật sự muốn khuyên cô ta một tiếng, để cô ta, hoặc bất kỳ ai trong nhà Altoris, dừng tay lại khi còn có thể.
Darmil rất mạnh, nhưng chưa đủ. Tốt nhất cậu ta nên kích phát tiềm năng vốn có, trở nên mạnh hơn bằng sức chính mình. Dù cho có cần giúp đỡ, thì sự giúp đỡ đó cũng nên đến từ những người đồng đội, hoặc những mối quan hệ mà cậu ta tự tìm lấy. Cho đến khi Darmil thoát ra được cánh tay che chở khổng lồ kia, cậu ta sẽ không thể nào hiểu được bản thân hiện tại vẫn còn yếu đuối đến mức nào.
Điều Tiffia lo lắng nhất là, Darmil bị cuốn vào cuộc chiến, rồi sau đó cứ thế chiến đấu đến tận khi gục ngã mà không màng tới những chuyện khác. Cậu ta hoàn toàn không nhận thức được các mối nguy hiểm tiềm ẩn xung quanh mình, nhất là từ con người, với những âm mưu tàn độc. Nếu không có Turan, hay sự ảnh hưởng từ nhà Altoris, thì hẳn cậu ta đã bị mưu hại mà chết không ít lần rồi.
Turan nghĩ như thế nào về chuyện này, Tiffia không biết rõ, cũng không muốn suy đoán. Khi nghĩ tới việc cậu ta bảo mình cùng Darmil đến đây, rồi sau đó đủ thứ chuyện xảy ra, cô không khỏi thầm mắng một tiếng, cảm thấy mình chịu càng ngày càng nhiều áp lực.
– Nếu cậu muốn ép buộc tôi, thẳng thắn mở miệng nói thẳng không tốt hơn sao?
Tiffia lầm bầm, vẻ giận dữ hiện rõ trên mặt. Nhưng cơn giận của cô không kéo dài lâu, chốc lát thì đổi thành buồn tủi, có đôi phần uất ức.
Thật sự là đau lòng.
Tiffia thúc ngựa chạy nhanh, nhưng cũng không đặt quá nhiều áp lực lên con vật, sợ rằng nó sẽ kiệt sức nửa chừng hoặc tệ hơn là hất cô xuống mà chạy trốn mất.
May thay, không tốn quá nhiều thời gian, Tiffia sau gần một giờ cũng về được đến bộ tộc Harangh.
Phía ngoài bộ tộc có hai người cưỡi ngựa chạy đến, gặp Tiffia thì như đã được căn dặn trước, chào hỏi vài câu rồi quay đi, làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiffia cũng không quan tâm quá nhiều phản ứng của hai người này, xuống ngựa, vỗ về con vật mấy cái coi như tạ lỗi, rồi bỏ đi vào trong.
Trong bộ tộc Harangh, không khí khá sôi động. Tiffia nhìn một lát liền biết có chuyện gì xảy ra: cuộc thi đã bắt đầu.
Trên sàn đấu giữa sân giờ đã có sáu bóng người đứng trên đó, từng cặp mắt trừng nhìn nhau với đủ loại thái độ. Bọn họ bước lên đây là để đánh giết nhau, không thể nhân nhượng, nếu không kẻ tan thành khí trắng sẽ là chính mình.
Dù sao thì, trên sàn đấu chỉ cho phép còn sót lại một người duy nhất để trở thành kẻ chiến thắng mà thôi.
Tiffia cẩn thận quan sát thêm một lúc, xác nhận Darmil chưa lên sàn mới khẽ thở phào. Cô có thể dễ dàng nắm bắt thông tin từ xung quanh rằng đây mới là bảng đấu đầu tiên, nên hẳn vẫn chưa tới lượt cậu ta.
– Cô về rồi, cô Tiffia.
Tiếng nói bất ngờ vang lên từ phía sau Tiffia, nhưng cô không giật mình, chỉ đáp lại:
– Trốn về trước, giỏi đấy.
Lời của Tiffia chỉ đơn thuần là một câu mắng, để tên Howlei này biết rằng thái độ của cô đối với hắn ta chỉ càng thêm tệ chứ không hề tốt hơn.
– Tôi nào dám. – Howlei vội nói, bước lên đứng ngang hàng với Tiffia, tiếp tục:
– Tôi cũng chỉ lo lắng cho Darmil. Đâu thể để cậu ta làm loạn được.
– Cũng biết nói thế sao? – Tiffia cất tiếng. – Thử nghĩ xem nếu biết người bạn mới quen đó là người của chị mình, cậu ta sẽ phản ứng thế nào?
Howlei nghe vậy thì quay sang nhìn Tiffia một lát, cố dò xét xem cô có ý định gì. Hồi lâu, hắn ta mới bảo:
– Tới đâu hay tới đó vậy.
– Không phản đối? – Tiffia lại hỏi. Cô hơi ngạc nhiên khi tên giảo hoạt này lại hời hợt đến vậy khi nói về chuyện bị Darmil phát hiện thân phận.
Hoặc cũng có thể là, hắn ta không làm việc trực tiếp cho Alique.
– Đừng nói nữa. Coi thử đi. – Howlei bảo, mắt hướng thẳng về sàn đấu giữa sân.
Ở vị trí này quan sát chiến đấu, thực ra hơi khó khăn, không thể theo dõi hết toàn bộ hành động của các đấu thủ. Dù sao thì đây cũng chỉ là một sàn đấu dựng tạm bợ bởi một bộ tộc sống ở vùng thảo nguyên toàn là cỏ, cộng thêm việc thể loại chiến đấu là hỗn chiến, người xem muốn theo dõi hết thì khó càng thêm khó.
Trận chiến lúc này vừa mới diễn ra không lâu, nhưng đã có ba người bị loại khỏi vòng chiến, biến mất. Ba người này thực lực rõ ràng kém xa những người còn lại, tham gia chiến đấu không khác gì nạp mạng.
Tuy nhiên, trong mắt Tiffia thì ba người bị loại kia không hề yếu, kém nhất hẳn cũng đạt Thần cấp 5, thừa sức đánh giết cô trong chớp mắt. Vậy nên đối với cảnh tượng chiến đấu trước mặt, Tiffia không tránh khỏi cảm thấy lo lắng. Đó là nỗi lo đến từ bản năng của kẻ yếu trước kẻ mạnh, sợ chính mình phải chết đi.
Hít thở mấy hơi sâu để cố trấn tĩnh lại, Tiffia tay nắm chặt, ngực phập phồng, lại đưa mắt nhìn về sàn đấu.
Vừa có một người nữa bị loại khỏi vòng đấu, bị một mũi giáo đâm xuyên đầu khi cố chống đỡ thế công của một người khác. Hai người kia không nghi ngờ gì đã đạt được thỏa thuận với nhau, hợp sức đánh bại kẻ địch mạnh trước.
Thực lực mạnh nhất trên sàn đấu hỗn chiến này, khả năng chiến thắng ngược lại càng khó khăn hơn rất nhiều. Kẻ biết lợi dụng sơ hở của đối phương, đồng thời biết tránh né sự nhòm ngó từ kẻ khác mới có thể giữ vững được đến cuối cùng.
Hai kẻ còn lại, một dùng giáo, một dùng lưỡi liềm, giờ đứng cách nhau chưa đến ba mét, nhìn chằm chằm đối phương.
Ở khoảng cách ngắn thế này, tên cầm giáo chỉ cần bước ra một bước, thuận đà đâm tới là có thể chạm tới kẻ địch ngay. Nhưng đồng thời, tên cầm liềm cũng chỉ cần tránh được đòn đâm đó, liền có thể tiếp cận kẻ địch và phát huy ưu thế của mình.
Khi hai kẻ gần như ngang nhau về lực lượng đối đầu, đấu pháp sẽ là thứ quyết định kẻ thắng người thua.
Không quá lâu sau đó, dường như đã đưa ra quyết định, tên cầm giáo hơi lùi về một bước rồi lại đột nhiên xoay người dùng một tay quét giáo ngang chân đối thủ. Đây không phải là chiêu thức thường thấy của giáo mà là của thương, không hiểu sao lại được tên này sử dụng. Hơn nữa, chiêu thức này yêu cầu độ khống chế cực cao, nếu không sẽ dễ dàng bị đánh bật vũ khí khỏi tay.
Tên cầm liềm theo phản xạ hơi nhảy lên để tránh né, đồng thời cũng lợi dụng lúc này lao tới, rút ngắn khoảng cách.
Tên cầm giáo đánh mất lợi thế của mình cũng không tỏ ra hốt hoảng chút nào, từ tay còn lại đột nhiên rút ra một cây giáo khác ngắn hơn, nhắm thẳng ngực đối thủ mà đâm tới. Cú đâm bất ngờ và dứt khoát làm tên cầm liềm chỉ có thể kịp đưa liềm ra đỡ, nhưng tất nhiên là không đạt được hiệu quả nhiều, liền bị xuyên thủng, trúng ngay tim.
Tên cầm liềm cắn răng chịu đau, một tay huơ vũ khí, một tay nắm chặt ngọn giáo nơi ngực mình, cố làm những cử động đáng thương cuối cùng rồi sau đó cũng tan thành khí trắng mà biến mất. Một vết thương chí mạng, khi hai đối thủ ngang hàng nhau, không ngạc nhiên gì khi có thể ngay lập tức kết liễu đối thủ.
Tiếng chuông báo hiệu trận đấu kết thúc vang lên, kèm theo ngay sau đó là hàng loạt tiếng hô hào cùng tán dương người chiến thắng. Tên cầm giáo vung hai tay lên trời, đồng thời kêu lên mấy câu không quan trọng, cũng không thể nghe hiểu. Tiếng hô hào xung quanh sau đó vậy mà càng lúc càng dồn dập.
Mọi quyền lợi về bản dịch tinh chỉnh này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.