Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 2: Chapter 2: Bảy Cửa Luân Hồi
"Sự trùng hợp là điều nguy hiểm nhất trong điều tra."
— Agatha Christie
(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)
Mưa vẫn rơi đều đều ở Nam Viên, từng hạt nước đập vào mái ngói chùa tạo thành một bản nhạc đơn điệu, không đầu không cuối. Nhật ngồi trong xe công vụ, cách cổng chùa Nam Viên vài mét, điếu thuốc cháy dở kẹp giữa hai ngón tay. Đêm qua, anh đã rời nơi này với hàng loạt câu hỏi chưa lời giải: tiếng chuông tự kêu, những vòng nước tanh mùi dưới cây bồ đề, cuốn kinh với dòng chữ “Cửa mở, nghiệp về”. Anh đã gửi mẫu nước cho Lan Anh kiểm tra, bảo Thắng quét lại dữ liệu camera, và dặn Tú theo dõi hiện trường. Nhưng anh không ngờ rằng chưa đầy 24 giờ sau, anh phải quay lại đây – lần này, không chỉ để tìm câu trả lời, mà để đối mặt với một cơn ác mộng.
Điện thoại rung lên trong túi áo khoác. Nhật bắt máy, giọng Long ở đầu dây khàn khàn, gấp gáp hơn thường lệ:
“Nhật, quay lại chùa Nam Viên ngay. Có người báo thấy xác chết trong đó. Không phải một, mà bảy cái.”
Nhật nhíu mày, giọng trầm: “Bảy cái? Ai báo, anh?”
“Một bà cụ bán nước gần đây,” Long đáp. “Bà bảo sáng nay đi ngang qua, thấy cửa chùa hé mở, ngó vào thì phát hiện. Bà hoảng quá, gọi thẳng cho cảnh sát.”
Nhật dụi thuốc vào gạt tàn, ánh mắt thoáng dao động: “Đêm qua tôi kiểm tra, không có gì ngoài tiếng chuông và mấy dấu nước. Sao giờ lại có xác?”
Long im lặng một lúc, rồi nói: “Tôi không biết. Nhưng cậu đến ngay đi. Tôi đang trên đường qua đó.”
Anh cúp máy, khởi động xe, bánh lốp lăn qua vũng nước đục ngầu. Đầu óc anh quay cuồng. Đêm qua, chùa Nam Viên trống rỗng, không một bóng người. Tiếng chuông tự kêu đã đủ kỳ lạ, nhưng bảy thi thể xuất hiện chỉ trong một đêm? Điều đó không thể là trùng hợp. Anh đạp ga, chiếc xe lao qua con hẻm hẹp, mưa hắt vào kính chắn gió như những vệt máu loang.
Khi đến nơi, Nhật dừng xe, bước xuống. Cánh cổng chùa vẫn như đêm qua – cũ kỹ, sơn đỏ bong tróc, khẽ rung rinh trong cơn gió lạnh bất chợt. Nhưng lần này, không chỉ có tiếng mưa và tiếng chuông lẻ loi. Một mùi hương kỳ lạ thoảng qua – không phải nhang trầm bình thường, mà là thứ gì đó ngọt ngào, đậm đà, như đàn hương trộn với long diên hương. Anh nhíu mày, bước qua cổng, đôi giày da lẹp kẹp trên nền đá rêu phong. Dưới gốc bồ đề, những vòng nước đêm qua vẫn còn, nhưng giờ đây, chúng không còn trong suốt – một màu đỏ nhạt, đục ngầu, như máu đã hòa tan trong mưa.
Nhật khựng lại, tay đút túi áo khoác, đôi mắt sắc lạnh quét qua sân chùa. Anh nghe thấy một âm thanh rất khẽ – không phải tiếng chuông, mà là tiếng rít, như gió lùa qua kẽ hở, nhưng mang theo một nhịp điệu kỳ lạ, gần giống tiếng tụng kinh. Anh quay đầu, nhìn về gian chính điện. Cánh cửa gỗ hé mở, ánh đèn dầu leo lét hắt ra, yếu ớt như sắp tắt. Và rồi anh thấy nó – một bóng đen đứng lặng lẽ giữa bậc thềm đá, bất động như pho tượng. Đôi mắt vô hồn của nó hướng vào bên trong, nơi ánh sáng không đủ sức đẩy lùi bóng tối dày đặc.
“Cái gì vậy?” Nhật lẩm bẩm, bước tới gần. Anh không tin ma quỷ, nhưng cái lạnh thấm qua lớp áo khoác giờ đây không chỉ đến từ mưa. Bóng đen biến mất ngay khi anh cách nó vài bước – không tiếng động, không dấu vết, như tan vào màn sương. Anh dừng lại, hơi thở hòa vào không khí lạnh. “Trò đùa à?” anh tự nhủ, nhưng giọng anh không còn chắc chắn như thường lệ.
Tiếng xe máy từ xa cắt ngang suy nghĩ của anh. Lan Anh xuất hiện, bước xuống từ chiếc xe vừa dựng vội bên cổng. Cô mặc áo khoác chống nước che áo blouse trắng, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, gương mặt sắc sảo nhưng ánh mắt mang một nét u uẩn khó tả. Tay cô xách hộp dụng cụ pháp y, dáng đi vững chãi nhưng thoáng chút căng thẳng. Lan Anh dừng lại trước Nhật, giọng lạnh nhưng đầy tò mò:
“Anh gọi tôi đến vì tiếng chuông, hay vì thứ tệ hơn?”
Nhật liếc cô, đáp gọn: “Bảy thi thể. Vào xem đi.”
Lan Anh nhíu mày, không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi bước qua cổng. Nhật đi sau, đôi mắt không rời bóng tối xung quanh. Khi họ bước vào sân chùa, cái lạnh bất thường tràn qua, như thể không khí bị rút hết sự sống. Nhật thoáng cảm thấy một luồng gió lướt qua gáy, lành lạnh như có ai đứng sát sau lưng. Anh quay lại – không gì ngoài màn sương và cây bồ đề run rẩy trong mưa. Nhưng cái cảm giác bị dõi theo, cái cảm giác anh đã thấy đêm qua, giờ đây rõ rệt hơn bao giờ hết.
Trước khi vào gian chính điện, Nhật dừng lại dưới cây bồ đề, kiểm tra kỹ hơn những vòng nước đỏ nhạt. Anh ngồi xuống, chạm tay vào – ướt, lạnh, mùi tanh nồng hơn đêm qua, như máu tươi vừa bị mưa rửa trôi. Anh đứng dậy, nhìn Lan Anh:
“Đêm qua, chỗ này chỉ là nước ao. Giờ thành máu. Cô giải thích sao?”
Lan Anh bước tới, lấy một lọ nhỏ từ hộp dụng cụ, cẩn thận thu mẫu. “Tôi kiểm tra mẫu đêm qua rồi,” cô nói, giọng đều. “Nước ao pha máu người. Không nhiều, nhưng đủ để xác nhận. Giờ đậm hơn, có thể là dấu hiệu tiếp theo.”
Nhật nhíu mày: “Dấu hiệu? Ý cô là sao?”
Lan Anh nhìn anh, ánh mắt thoáng bất an: “Tiếng chuông, vòng nước, cuốn kinh – tất cả là khởi đầu. Và giờ, chúng ta có bảy thi thể.”
Gian chính điện giờ không còn là nơi trống rỗng của đêm trước. Nhật dừng ở ngưỡng cửa, tay chống khung gỗ, đôi mắt sắc bén quét qua hiện trường. Bảy thi thể ngồi đó, ngay giữa gian điện, dưới ánh mắt im lặng của tượng Phật A Di Đà. Chúng xuất hiện như từ hư không, như thể bóng tối đã nhả chúng ra sau khi anh rời đi đêm qua. Chúng ngồi theo tư thế kiết già, lưng thẳng, tay đặt trên đùi, đầu hơi cúi – như những nhà sư đang thiền định trong một nghi lễ cổ xưa. Nhưng tất cả đều đã chết, da trắng bệch, đôi môi tím tái, không một dấu hiệu sự sống. Lan Anh đặt hộp dụng cụ xuống, ánh đèn pin trong tay cô chiếu lên từng gương mặt bất động.
Sự xuất hiện của chúng không đơn giản là một hiện trường tội phạm – nó là một tác phẩm kinh dị được sắp đặt tỉ mỉ, như một lời thách thức gửi đến Nhật. Anh bước vào, đôi giày lẹp kẹp trên sàn gỗ ẩm, mắt dừng lại ở từng nạn nhân. Chúng tạo thành hình bông sen bảy cánh – biểu tượng Phật giáo giờ bị bóp méo thành một nghi lễ rùng rợn. Người thứ nhất bị móc rỗng đôi mắt, hốc mắt đen ngòm như hai cái giếng sâu, ánh đèn pin của Lan Anh chiếu vào chỉ phản lại bóng tối. Người thứ hai mất lưỡi, miệng há hốc để lộ khoảng trống đỏ tươi, như vừa bị ai đó nhổ đi một cách tàn nhẫn. Người thứ ba không còn tai, hai vết cắt gọn gàng hai bên đầu rỉ ra thứ chất lỏng vàng nhạt. Người thứ tư mũi bị chặn kín bằng sáp trắng đục, khuôn mặt méo mó vì thiếu không khí. Người thứ năm không còn ngón tay, bàn tay trơ trọi đặt trên đùi như một lời cầu xin câm lặng. Người thứ sáu đôi môi bị khâu kín bằng chỉ đen, từng mũi khâu đều đặn như một bức tranh bệnh hoạn. Và người cuối cùng, cổ họng bị cắt một đường mảnh, giọng nói bị lấy đi mãi mãi.
Lan Anh quỳ xuống cạnh thi thể đầu tiên, tay đeo găng cao su, ánh đèn pin chiếu lên trán nạn nhân. Một dòng chữ được khắc sâu bằng vật sắc nhọn, lộ cả xương trắng: “Đại Niết Bàn Khai Môn”. Cô lẩm bẩm: “Cửa Niết Bàn mở ra…” Giọng cô đều đều, nhưng Nhật nghe thấy một thoáng run rẩy. Anh bước tới, nhìn dòng chữ, nhíu mày:
“Cửa Niết Bàn? Ai làm chuyện này, và làm sao chúng xuất hiện ở đây chỉ trong một đêm?”
Lan Anh không đáp ngay. Cô chuyển sang kiểm tra sàn nhà. Bảy vòng tròn bí ẩn vẽ quanh mỗi thi thể, làm từ một loại bột trắng mịn, đường nét đều đặn như được đo đạc cẩn thận. Cô lấy một ít, đưa lên mũi ngửi, rồi khựng lại. “Tro cốt,” cô nói, giọng trầm. “Có thể là tro người. Hợp với mẫu nước đêm qua.”
Nhật nhìn cô, đôi mắt thoáng dao động. “Nếu đây là máu và tro, thì đêm qua đã có thứ gì đó ở đây,” anh nói, giọng cứng. “Sao tôi không thấy gì?”
Lan Anh đứng dậy, ánh mắt sắc bén: “Anh không thấy, nhưng nó đã ở đây. Những vòng nước là dấu hiệu đầu tiên. Tiếng chuông là lời gọi. Và cuốn kinh… là lời cảnh báo.”
Tiếng xe máy vang lên ngoài cổng. Tú và Thắng xuất hiện, mang theo không khí sống động giữa cái chết lặng lẽ trong chùa. Tú bước vào, đôi mắt sáng quắc, tay cầm túi dụng cụ hỗ trợ pháp y. “Anh Nhật, chị Lan Anh, em đến rồi đây!” cô nói, giọng lanh lảnh át cả tiếng mưa. Thắng lững thững theo sau, tay đút túi hoodie, máy tính bảng kẹp dưới nách, lầm bầm: “Đêm qua chưa đủ lạnh à mà giờ lại kéo em ra đây?”
Nhật liếc hai người, giọng lạnh: “Tú, hỗ trợ Lan Anh kiểm tra thi thể. Thắng, quét lại dữ liệu camera, so sánh với đêm qua.
”
Tú gật đầu, chạy tới chỗ Lan Anh, bắt đầu lấy mẫu từ các vòng tròn bột trắng. Thắng nhún vai, ngồi xuống góc điện, cắm máy tính bảng vào thiết bị quét, lẩm bầm: “Chỗ này có ma thật thì công nghệ cũng chịu chết.”
Lan Anh tiếp tục công việc, tay cô chạm vào thi thể thứ hai – người mất lưỡi. Ngay khi đầu ngón tay cô lướt qua làn da lạnh ngắt, một âm thanh kỳ lạ vang lên trong đầu cô – tiếng tụng kinh trầm bổng hòa lẫn với tiếng rít đau đớn. Cô giật mình, tay khựng lại, ánh mắt thoáng hoảng loạn. Nhật nhận ra, bước tới:
“Cô sao vậy?”
Lan Anh thở hắt ra, giọng khẽ: “Tôi… nghe thấy gì đó. Tiếng kinh, và tiếng hét. Rõ hơn đêm qua.”
Nhật nhíu mày: “Đêm qua cô cũng nghe à? Sao không nói?”
Lan Anh nhìn anh, ánh mắt bất an: “Tôi không chắc. Nhưng giờ thì rõ rồi. Nó không phải ảo giác.”
Anh im lặng, không đáp. Anh không tin, nhưng cái cách Lan Anh run nhẹ khiến anh không thể gạt bỏ hoàn toàn. Anh quay lại bàn thờ, kiểm tra lại cuốn kinh đêm qua. Nó vẫn ở đó, mở đúng trang cũ, dòng chữ “Cửa mở, nghiệp về” vẫn nguệch ngoạc bên lề. Nhưng lần này, anh để ý mùi hương kỳ lạ trong không khí – đàn hương trộn long diên hương, đậm hơn đêm qua, như vừa được đốt lên. Anh quay lại hỏi Tú:
“Em ngửi thấy gì không?”
Tú ngừng tay, hít một hơi dài: “Dạ, có mùi gì đó… giống hương trong mấy nghi lễ cũ em từng thấy ở quê. Long diên hương thì phải.”
Nhật gật đầu, ghi chú vào điện thoại: “Kiểm tra nguồn gốc mùi hương.” Anh bước tới bức tượng Phật A Di Đà, ánh đèn pin chiếu lên gương mặt tượng. Đêm qua, đôi mắt tượng nhắm kín, hiền từ như mọi pho tượng khác. Nhưng giờ, đôi mắt ấy mở to, trừng trừng nhìn xuống bảy thi thể. Anh khựng lại, cái lạnh chạy dọc sống lưng. “Ai mở mắt tượng này?” anh lẩm bẩm, nhưng không ai trả lời.
Thắng đứng dậy, máy tính bảng trên tay nhấp nháy dữ liệu. “Anh Nhật, em quét xong rồi,” gã nói, giọng thoáng bứt rứt. “Không có camera quanh đây, nhưng em so sánh với dữ liệu đêm qua – từ 11 giờ đêm đến 3 giờ sáng nay, toàn bộ hệ thống giao thông gần nhất bị nhiễu loạn. Không ai ra vào chùa, ít nhất là trên camera.”
Nhật nhíu mày: “Nhiễu loạn? Lỗi kỹ thuật à?”
Thắng nhún vai: “Không chắc. Nhưng nhiễu kiểu này không tự nhiên. Như có ai cố tình can thiệp.”
Tú chen vào, tay cầm một mẩu giấy cháy dở nhặt dưới sàn gần bàn thờ: “Anh Nhật, chị Lan Anh, nhìn cái này đi!” Mẩu giấy nhỏ, mép đen xém, nhưng ba chữ viết bằng mực đỏ vẫn rõ ràng: “Thiên Nhãn Khai Môn”. Nhật cầm lấy, chạm vào – giấy vẫn còn ấm, như vừa bị đốt cách đây không lâu. Anh nhìn Lan Anh:
“Cô biết cái này nghĩa là gì không?”
Lan Anh lắc đầu, giọng trầm: “Không. Nhưng ‘Thiên Nhãn’ là con mắt trời trong Phật giáo. Có thể liên quan đến nghi lễ nào đó.”
Không khí trong chùa bỗng nặng nề hơn. Nhật đứng giữa gian điện, đôi mắt quét qua bảy thi thể, bức tượng Phật mở mắt, và mẩu giấy trên tay. Anh không tin tâm linh, nhưng sự hoài nghi trong anh đang lớn dần, như một vết nứt trên lớp băng lý trí anh luôn giữ. Đột nhiên, một tiếng tụng kinh trầm bổng vang lên – không rõ nguồn gốc, không rõ lời. Lan Anh giật mình, quay đầu nhìn quanh: “Anh nghe thấy không?”
Nhật lắc đầu: “Không. Cô lại nghe thấy gì à?”
Lan Anh gật đầu, giọng run: “Tiếng kinh… rõ hơn lúc nãy.”
Trước khi anh kịp đáp, một bóng người thoáng qua trên mái chùa – Nhật nhìn thấy qua kẽ hở cửa sổ. Ai đó mặc áo cà sa vàng rực, nhưng gương mặt trống trơn, không mắt, không mũi, không miệng. Anh lao ra sân, tay rút đèn pin, nhưng không còn gì ngoài tiếng mưa và màn sương dày đặc. Đúng lúc đó, cánh cửa chùa đóng sầm lại sau lưng họ, mạnh đến mức rung cả khung gỗ. Không ai chạm vào nó.
Tiếng chuông chùa tự vang lên ba hồi – trầm đục, lạnh lẽo, như một lời cảnh báo từ cõi vô hình. Nhật đứng im, hơi thở hòa vào không khí lạnh. Anh quay lại nhìn Lan Anh, Tú, và Thắng – cả ba đều bất động, ánh mắt thoáng sợ hãi. Anh nói, giọng trầm nhưng chắc:
“Chúng ta không chỉ điều tra một vụ án. Chúng ta vừa mở một cánh cửa… và có thể sẽ không đóng lại được nữa.”
KÊU GỌI ĐỘC GIẢ
Những bí ẩn về Bảy Cửa Luân Hồi chỉ mới bắt đầu. Ai là kẻ đứng sau nghi lễ rùng rợn này? Những nạn nhân thực sự đã chết như thế nào? Vận mệnh của Lan Anh và Nhật sẽ ra sao khi họ dấn sâu hơn vào vùng tối của tâm linh và tội ác? Hãy tiếp tục theo dõi chương tiếp theo để khám phá sự thật. Nếu bạn cảm thấy rùng mình khi đọc chương này, hãy để lại bình luận hoặc chia sẻ cảm nhận của bạn! Like & Share để ủng hộ câu chuyện!
LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ
Nếu thích câu chuyện này, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả có động lực viết tiếp:
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
"Mỗi sự ủng hộ của bạn chính là động lực để tác giả tiếp tục viết nên những câu chuyện hấp dẫn hơn."