Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 3: Chapter 3: Người Giữ Cửa
“Có những thứ không phải để con người chạm vào. Bởi vì một khi cánh cửa mở ra, không ai biết điều gì sẽ bước vào.” — Không rõ tác giả
Màn sương dày đặc bao quanh chùa Nam Viên, như một bức màn xám xịt che khuất ngôi chùa cổ khỏi ánh sáng ban ngày yếu ớt. Nhật đứng trước cổng, đôi giày da lấm bùn từ con hẻm trơn trượt, tay đút túi áo khoác da sờn bạc đã bạc màu theo năm tháng. Điếu thuốc trên môi anh cháy đỏ, khói trắng mỏng manh hòa vào không khí ẩm ướt, mang theo mùi đất tanh nồng từ cơn mưa đêm qua. Đêm trước, bảy thi thể ngồi thành hình hoa sen bảy cánh trong gian chính điện vẫn ám ảnh anh – không dấu vết vật lộn, không hung khí, chỉ có dòng chữ “Đại Niết Bàn Khai Môn” khắc trên trán họ, như một dấu hiệu cần giải mã. Anh lẩm nhẩm: “Có những thứ không phải để con người chạm vào…” Câu nói ấy vang lên trong đầu, không rõ từ đâu, nhưng anh nhanh chóng gạt nó đi. Anh không tin ma quỷ – anh tin bằng chứng, và hiện trường này chắc chắn có lời giải, dù nó đang ẩn mình trong bóng tối.
Cánh cổng gỗ nặng nề hé mở, tiếng bản lề cọt kẹt vang lên giữa sự im lặng ngột ngạt. Nhật bước qua cổng, đôi mắt sắc lạnh quét qua sân chùa. Những vòng nước đỏ nhạt dưới cây bồ đề vẫn còn, giờ khô lại thành những vệt loang lổ, tanh mùi như máu loãng bị mưa rửa trôi. Anh ngồi xuống, chạm tay vào – lạnh, đặc quánh, không giống nước ao thông thường. “Đây không phải ngẫu nhiên,” anh lẩm bẩm, ghi chú nhanh vào điện thoại: Kiểm tra thành phần vòng nước lần nữa. Mùi hương đàn hương trộn long diên hương thoảng qua, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo, như một manh mối vô hình cần được truy đến cùng.
Nhật trở về trụ sở sau khi chùa Nam Viên bị phong tỏa. Văn phòng nhỏ ngột ngạt mùi cà phê nguội và thuốc lá cháy dở, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần, chiếu lên gương mặt anh những vệt sáng nhợt nhạt. Anh ngồi xuống bàn, mở tập hồ sơ dày cộp, đôi mắt sắc lạnh lướt qua từng dòng chữ viết tay nguệch ngoạc và những bức ảnh chụp hiện trường. Không dấu hiệu đột nhập, không hung khí, không dấu tay hay dấu giày – hiện trường sạch sẽ đến mức bất thường, như thể bảy người ấy đã tự nguyện ngồi xuống và chờ chết. Anh nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay lên bàn gỗ sứt sẹo, cố nối các mảnh ghép rời rạc: những vòng nước tanh mùi từ đêm đầu tiên, bảy thi thể xuất hiện chỉ sau vài giờ anh rời chùa, và dòng chữ khắc trên trán họ. “Phải có logic,” anh tự nhủ, “và logic nằm trong chi tiết.”
Tú bước vào, tay ôm xấp giấy, giọng lanh lảnh cắt ngang dòng suy nghĩ của anh: “Anh Nhật, em tra được chút thông tin về bảy nạn nhân rồi đây!” Cô đặt xấp giấy xuống bàn, đôi mắt sáng quắc đầy năng lượng dù đã thức trắng đêm. “Nhưng mà mơ hồ lắm. Họ không có hồ sơ rõ ràng, không người thân, không bạn bè thân thiết. Chỉ biết họ từng tham gia một nghi thức gì đó vài tháng trước. Không ai biết nghi thức đó là gì, tổ chức ở đâu.” Nhật liếc cô, giọng trầm: “Nghi thức? Có manh mối nào cụ thể không?” Tú nhún vai, giọng thoáng thất vọng: “Không, anh. Nhưng em thấy lạ – cả bảy người đều có vết sẹo nhỏ hình vòng tròn trên cổ tay, giống hệt nhau. Em lấy mẫu da quanh vết sẹo rồi, đang chờ chị Lan Anh phân tích.”
Thắng lững thững bước vào, tay đút túi hoodie, máy tính bảng kẹp dưới nách, dáng vẻ uể oải như vừa ngủ dậy. “Em kiểm tra thêm dữ liệu camera rồi, anh Nhật,” gã nói, giọng lười biếng. “Vẫn nhiễu loạn từ 11 giờ đêm đến 3 giờ sáng, đúng khung giờ nạn nhân chết. Nhưng em phân tích kỹ hơn – mấy đoạn nhiễu có tần số lạ, không phải lỗi kỹ thuật tự nhiên. Như có thiết bị can thiệp sóng từ xa. Em thấy bóng mờ di chuyển trước khi nhiễu, nhưng không rõ là người hay vật thể.” Nhật nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh: “Thiết bị can thiệp? Có cách khôi phục đoạn nhiễu không?” Thắng ngồi phịch xuống ghế, bật máy tính bảng: “Khó, anh. Nhưng em đang thử thuật toán lọc nhiễu. Nếu là thiết bị, phải có dấu hiệu nhiệt hoặc sóng còn sót lại quanh chùa. Em cần quay lại hiện trường đo lại.”
Lan Anh xuất hiện ở cửa, ánh mắt u uẩn nhưng gương mặt giữ vẻ bình tĩnh thường lệ. Cô bước tới, đặt hộp dụng cụ pháp y xuống bàn, giọng trầm: “Anh Nhật, tôi kiểm tra xong mẫu tro từ hiện trường. Là tro người thật, tuổi từ 30 đến 40, không lẫn tạp chất. Nhưng có thứ đáng chú ý hơn…” Cô lấy ra một lọ nhỏ chứa chất lỏng đỏ nhạt từ vòng nước, đặt lên bàn. “Mẫu này có hemoglobin – máu người, pha lẫn với nước ao lâu năm. Nồng độ thấp, nhưng đủ để xác nhận đây không phải nước mưa tự nhiên. Và trên thi thể, tôi tìm thấy dấu kim nhỏ ở gáy – có thể là thuốc mê hoặc chất độc.” Nhật nhìn cô, giọng cứng: “Thuốc mê? Thời gian tử thi chết bao lâu?” Lan Anh đáp: “Từ 11 giờ đêm đến 3 giờ sáng, khớp với khung giờ nhiễu camera của Thắng. Nếu là thuốc mê, họ bị khống chế trước khi chết. Không vùng vẫy, không phản kháng vì họ đã bất tỉnh.”
Nhật gật đầu, ghi chú: Kiểm tra nguồn thuốc mê. Anh quay sang Tú: “Vết sẹo vòng tròn – có dấu hiệu gì không?” Tú đáp nhanh: “Dạ, em kiểm tra rồi, vết sẹo cũ, ít nhất vài tháng. Không phải tự nhiên, như được khắc bằng dao mỏng, sâu vừa đủ để để lại dấu mà không gây nhiễm trùng.”
Long bước vào, cắt ngang không khí căng thẳng. Ông đặt một tờ giấy lên bàn, giọng khàn đặc: “Có người báo thấy một gã lạ mặt gần chùa trước vụ án. Đàn ông, khoảng 40 tuổi, mặc áo cà sa, nhưng không ai biết hắn là ai. Dân quanh đây bảo hắn xuất hiện rồi biến mất nhanh lắm.” Nhật cầm tờ giấy, đọc nhanh: “Gã này có liên quan không, anh Long?” Long nhún vai, khuôn mặt góc cạnh cau lại: “Không biết. Nhưng có một nạn nhân, Trần Vân Anh, từng báo cảnh sát vài tuần trước – bảo bị bóng đè liên tục, thấy một bóng đen không mặt đứng ở góc phòng. Tôi gọi Mi Li qua hỗ trợ, cô ấy từng xử lý vụ tai nạn của nạn nhân này.”
Cửa phòng bật mở, một bóng dáng cao gầy bước vào, giọng nói vui vẻ vang lên: “Ê anh Nhật, anh Long bảo em qua hỗ trợ vụ chùa Nam Viên đây!” Trần Mi Li đứng đó, dáng người săn chắc, cao 1m68, tóc ngang vai rối tự nhiên, áo khoác da cá tính khoác hờ trên vai, đôi mắt sáng nhưng thoáng dè chừng khi nhìn quanh căn phòng. Cô cười tươi, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống: “Trần Mi Li, tổ giao thông. Anh Long bảo em qua, vì em từng xử lý một vụ tai nạn liên quan đến nạn nhân Trần Vân Anh. Em nghĩ nó có thể giúp mấy anh.” Nhật liếc cô, giọng lạnh: “Tai nạn gì? Kể rõ đi.” Mi Li nhún vai, giọng nhẹ nhàng: “Cách đây ba tuần, chị Vân Anh lái xe máy, va vào xe đỗ trên đường gần chùa Nam Viên. Không nặng, chỉ trầy xước. Em kiểm tra xe, thấy phanh có dấu hiệu bị cắt nhẹ, nhưng không rõ là cố ý hay mòn tự nhiên. Chị ấy kể bị bóng đè mấy đêm liền, thấy bóng đen không mặt đứng ở góc phòng. Em bảo chị ấy đi khám, nhưng chị ấy cười, nói chắc do mệt thôi.” Nhật nhíu mày: “Phanh bị cắt? Cô có giữ bằng chứng không?” Mi Li gật đầu: “Dạ, em chụp ảnh lại, để trong hồ sơ giao thông. Em giỏi sửa xe, nên nhìn ra ngay. Nhưng lúc đó em không nghĩ liên quan đến vụ án, chỉ tưởng tai nạn bình thường.”
Nhật ghi chú: Kiểm tra phanh xe Trần Vân Anh. Anh nhìn cô: “Cô ở lại hỗ trợ. Xe cộ quanh chùa, cô rành hơn tụi anh. Kiểm tra lại hiện trường với Thắng.” Mi Li gật đầu, cười tươi: “Ok anh Nhật, miễn là đừng bắt em ngồi yên một chỗ. Em mê tốc độ, ghét chậm chạp lắm!”
Nhật quyết định tìm Hòa thượng Chí An, người được cho là trụ trì chùa Nam Viên trước khi rời đi cách đây một năm. Anh lái xe qua những con đường lầy lội ngoại ô Đồng Định, đến một ngôi nhà nhỏ khuất sau rặng tre xanh mướt. Căn nhà đơn sơ, mái ngói phủ rêu dày, khói nhang thoảng ra từ cửa chính, hòa lẫn với mùi đất ẩm sau mưa.
Nhật gõ cửa, một ông lão gầy gò, mặc áo nâu sồng phai màu, bước ra. Đôi mắt Chí An sâu thẳm, nhưng ánh nhìn thoáng căng thẳng khi thấy Nhật đứng đó, tay đút túi áo khoác, đôi mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu mọi bí mật.
“Thầy là Chí An?” Nhật hỏi, giọng trầm. Ông gật đầu, giọng khàn đặc: “Phải. Cậu đến vì chuyện chùa Nam Viên?” Nhật gật đầu: “Bảy người chết. Thầy biết gì không?” Chí An im lặng, tay run nhẹ. Ông bước vào nhà, ra hiệu cho Nhật theo sau. Bên trong, mùi trầm thoảng nhẹ, một bàn thờ nhỏ đặt tượng Phật Di Lặc, nhưng không khí nặng nề, như bị đè nén bởi một bí mật lâu năm. Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ, giọng khẽ: “Có những cánh cửa không nên mở. Nhưng các cậu đã mở rồi.” Nhật nhíu mày, ánh mắt sắc bén: “Cánh cửa gì? Thầy nói rõ đi.” Chí An không đáp ngay. Ông kéo tay áo lên, để lộ một vết sẹo vòng tròn trên cổ tay – giống hệt ký hiệu dưới sàn hiện trường và trên cổ tay các nạn nhân. Nhật khựng lại, ánh mắt lạnh như dao: “Vết này từ đâu?” Chí An thở dài, giọng run: “Tôi từng tham gia một nghi thức, cách đây rất lâu. Nó không phải thứ con người nên dính vào. Tôi rời chùa để quên nó, nhưng giờ nó quay lại.”
Nhật nhìn quanh, để ý một bức tranh cổ treo trên tường gỗ mục – hình ảnh mờ nhòe, miêu tả bảy bóng người ngồi thành vòng tròn, tay cầm dao, máu chảy xuống đất. Dưới bức tranh, một dòng chữ viết bằng mực đỏ đã phai: “Họ đã trở lại.” Anh bước tới, chạm nhẹ vào khung tranh, giọng trầm: “Nghi thức này là gì?” Chí An nắm chặt tay, giọng khẽ: “Tôi không thể nói hết. Nhưng nó liên quan đến bảy giác quan – hy sinh để thoát nghiệp. Tôi chỉ là người giữ cửa, không phải kẻ thực hiện.” Nhật quay lại, ánh mắt không rời ông: “Thầy biết ai làm vụ này không?” Chí An cúi đầu: “Tôi không biết. Nhưng nếu cậu tìm ra, hãy cẩn thận. Nó không dừng lại đâu.”
Lan Anh ngồi trong phòng thí nghiệm, ánh đèn trắng lạnh lẽo chiếu lên cuốn kinh cũ cô tìm thấy trong thư viện chùa Nam Viên. Cuốn kinh rách nát, bìa da ố vàng, những trang giấy mỏng manh như sắp tan ra. Bên trong, cô đọc được một nghi thức cổ: “Thất Môn Giải Nghiệp” – một lễ hy sinh bảy giác quan để thoát luân hồi, đạt Niết Bàn. Cô lẩm bẩm: “Nghi thức này thất truyền hàng trăm năm rồi. Sao lại xuất hiện bây giờ?”
Cô lật tiếp, tìm thấy một tờ giấy bị xé nửa kẹp giữa các trang. Trên đó viết bằng mực đen đã phai: “Người giữ cửa đã thức tỉnh. Chân thân đã về.” Mép giấy có vệt máu khô, một số trang bị rạch nát như ai đó cố xóa thông tin. Lan Anh lấy kính lúp kiểm tra vệt máu – không phải mực, mà là máu người, khô từ ít nhất vài tuần trước. Cô gọi ngay cho Nhật: “Anh Nhật, tôi tìm thấy cuốn kinh trong chùa. ‘Thất Môn Giải Nghiệp’ – bảy giác quan, khớp với cách họ chết. Vệt máu trên giấy có thể là của nạn nhân hoặc hung thủ.” Nhật nghe qua loa, giọng trầm: “Mang về trụ sở ngay. Tôi vừa gặp Chí An. Ông ta biết nghi thức này, nhưng không nói rõ.”
Mi Li, ngồi gần đó sửa lại chiếc đèn pin hỏng của Tú, nghe lỏm được, chen vào: “Nghi thức gì mà ghê vậy chị Lan Anh? Em từng nghe bà ngoại kể mấy chuyện giải nghiệp, nhưng toàn chuyện mê tín. Chắc hung thủ lấy ý tưởng từ đó thôi, đúng không?” Cô cười lớn, nhưng ánh mắt thoáng nghi ngờ. Lan Anh liếc cô: “Nếu là mê tín, sao bảy người chết đúng bảy giác quan?” Mi Li gãi đầu, cười gượng: “Thì… chắc hung thủ bị ám ảnh sách vở quá!”
Tú chạy vào phòng họp, tay cầm máy tính bảng, giọng gấp: “Anh Nhật, em có đoạn ghi hình từ camera cũ trong chùa!” Cô bật màn hình lên, cả đội – Nhật, Lan Anh, Thắng, và Mi Li – chăm chú nhìn. Các đoạn khác nhiễu loạn, nhưng một cảnh rõ nét hiện ra: 3:33 sáng, một bóng đen mặc áo cà sa bước vào gian chính điện. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên bóng dáng ấy, nhưng không thấy rõ mặt – chỉ là một hình thể mờ nhạt, di chuyển chậm rãi.
Thắng bật dậy, giọng hiếm hoi gấp gáp: “Em zoom kỹ rồi, anh Nhật. Không phải nhiễu che mặt – góc quay này không bắt được mặt nó. Có thể nó biết vị trí camera và tránh góc quay.” Mi Li chen vào: “Em thấy bóng giống vậy dưới cây bồ đề tuần trước! Nhưng lúc đó em tưởng là người, không nghĩ nó cố ý tránh camera.” Nhật nhíu mày: “Nếu biết camera, nó không phải tay mơ. Thắng, kiểm tra lại hệ thống quanh chùa – thiết bị can thiệp có thể để lại dấu vết.”
Lan Anh đứng lên, giọng trầm: “Tôi cần quay lại hiện trường. Dấu kim ở gáy các nạn nhân – nếu là thuốc mê, phải có nguồn cung. Tôi sẽ lấy mẫu mô sâu hơn để xác định loại chất.” Nhật gật đầu: “Đi ngay. Mi Li, cô hỗ trợ vận chuyển mẫu với Tú. Thắng, theo anh ra chùa đo sóng.”
Đội quay lại chùa Nam Viên vào chiều muộn. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua màn sương, chiếu lên những vòng nước đỏ nhạt giờ khô thành vệt loang lổ. Mi Li dựng xe máy, kiểm tra dấu vết lốp quanh chùa: “Không có dấu xe lạ, anh Nhật. Nếu hung thủ di chuyển, chắc đi bộ hoặc có cách khác.” Thắng cầm máy đo sóng, quét quanh sân: “Có tín hiệu lạ, anh. Tần số thấp, không phải từ điện thoại hay máy móc thông thường. Có thể là thiết bị nhỏ, giấu đâu đó.”
Lan Anh quỳ xuống cạnh vòng tro cốt, lấy mẫu mô từ thi thể còn lại. Cô lẩm bẩm: “Dấu kim sâu hơn dự đoán. Không phải tiêm tay – có thể dùng ống thổi hoặc súng bắn kim từ xa. Hung thủ không cần tiếp cận trực tiếp.” Nhật đứng cạnh, ánh mắt sắc lạnh: “Vậy là một vụ giết người có kế hoạch. Không phải nghi thức ngẫu hứng.”
Anh bước vào gian chính điện, kiểm tra lại bàn thờ. Cuốn kinh từ đêm đầu tiên vẫn ở đó, dòng chữ “Cửa mở, nghiệp về” nguệch ngoạc bên lề. Anh lật từng trang, tìm thấy một vệt mực đỏ nhỏ – không phải máu, mà là mực in, như từ bút máy cao cấp. Anh lẩm bẩm: “Hung thủ để lại dấu vết. Đây là manh mối đầu tiên.”
KÊU GỌI ĐỘC GIẢ
Bí ẩn về “Bảy Cửa Luân Hồi” bắt đầu hé lộ qua những manh mối chuyên môn. Liệu hung thủ là kẻ cuồng tín hay một kẻ tính toán lạnh lùng? Đội của Nhật sẽ tìm ra sự thật hay rơi vào bẫy của kẻ giết người? Hãy tiếp tục theo dõi chương sau để khám phá! Nếu bạn thích, để lại bình luận hoặc chia sẻ cảm nhận nhé! Like & Share để ủng hộ câu chuyện!
LỜI KÊU GỌI ỦNG HỘ
Nếu thích câu chuyện này, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả có động lực viết tiếp:
•💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
•🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94 “Mỗi sự ủng hộ của bạn chính là động lực để tác giả tiếp tục viết nên những câu chuyện hấp dẫn hơn.”