Oán Khúc Dưới Trăng - Chương 1: Chapter 1: Khởi Đầu Bí Ẩn
"Khi bạn loại trừ điều không thể, thứ còn lại, dù khó tin đến đâu, cũng chính là sự thật."
— Sherlock Holmes
(Tất cả sự kiện, nhân vật và địa danh trong câu chuyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.)
Thành phố Đồng Định, năm 2012, không phải là nơi dành cho những kẻ mơ mộng. Những tòa nhà chọc trời mọc lên giữa màn sương trắng đục, ánh đèn neon đỏ rực nhấp nháy như mạch máu của một cơ thể sống, soi rọi xuống những con hẻm nhỏ chằng chịt dây điện, nơi mùi nước cống hòa lẫn với khói thuốc lá và tiếng rao đêm khản đặc. Tiếng còi xe rú lên giữa cơn mưa dầm dề, tiếng mái tôn rung bần bật dưới từng hạt nước, tiếng cười khàn đục từ mấy quán nhậu lụp xụp – tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, không bao giờ dứt. Nhưng ở Nam Viên, góc khuất nhất của thành phố, không khí lại nặng nề một cách kỳ lạ. Những bức tường loang lổ rêu xanh, những tấm biển gỗ mục nát treo lơ lửng, và những bóng người thoáng qua như vệt mờ trong sương – nơi đây, ánh sáng không chỉ yếu ớt, mà còn như bị bóng tối nuốt chửng.
Nguyễn Minh Nhật ngồi một mình trong chiếc xe công vụ cũ kỹ, cửa sổ hé mở để làn khói từ điếu thuốc anh kẹp giữa hai ngón tay bay ra ngoài. Anh cao 1m78, dáng người cân đối nhưng gầy guộc, đôi mắt sắc lạnh ẩn dưới hàng lông mày rậm mang một vẻ u uất khó giấu. Tóc anh cắt ngắn gọn gàng, áo sơ mi đen xắn tay kết hợp với chiếc áo khoác da sờn bạc – Minh Nhật trông phong trần, nhưng không hề xuề xòa. Đêm nay, như bao đêm khác trong suốt ba năm qua, anh không ngủ được. Chứng mất ngủ triền miên đã biến cà phê đen đậm đặc và những điếu thuốc lá rẻ tiền thành bạn đồng hành bất đắc dĩ, giữ cho đầu óc anh tỉnh táo giữa những vụ án chồng chất. Bên cạnh ghế lái, một cốc cà phê giấy đã nguội lạnh, mùi thơm nhạt dần trong không khí ẩm ướt.
Điện thoại rung lên trong túi áo khoác, tiếng buzz ngắn gọn cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Minh Nhật nhíu mày, đưa tay lấy máy. Màn hình hiện tên “Thanh tra Long”. Anh bấm nút nghe, giọng trầm đều đều vang lên giữa tiếng mưa:
“Alo, anh Long.”
Giọng Trần Hoàng Long ở đầu dây bên kia khàn khàn, mang cái vẻ cứng rắn của một người đàn ông 42 tuổi từng bị cuộc đời vùi dập: “Minh Nhật, cậu xuống chùa Nam Viên ngay. Có chuyện lạ lắm. Chuông tự kêu.”
Minh Nhật nhếch môi, giọng thoáng nghi ngờ: “Chuông tự kêu? Gió thổi à, anh?”
“Không có gió,” Long đáp gọn, giọng trầm xuống như cố giấu sự bứt rứt. “Dân quanh đây hoảng loạn, bảo là ma quỷ gì đó. Tôi không tin mấy chuyện nhảm nhí, nhưng cậu cứ đến kiểm tra đi. Có gì báo lại ngay.”
Minh Nhật không nói thêm, chỉ “Dạ” một tiếng rồi cúp máy. Anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn đầy tàn, thở ra một làn khói trắng mỏng hòa vào màn sương bên ngoài. Ma quỷ? Anh không tin. Với Minh Nhật, thế giới chỉ có hai thứ đáng tin cậy: bằng chứng và sự thật. Những câu chuyện bà già kể bên bàn nước chè về hồn ma đòi nợ hay oan hồn lạc lối chỉ là trò tiêu khiển của mấy kẻ rảnh rỗi. Nhưng cái giọng của Long, dù cứng cỏi như thường lệ, lại thoáng chút bất an hiếm thấy – điều mà một thanh tra trưởng dày dạn như ông ít khi để lộ. Minh Nhật ném cốc cà phê rỗng vào ghế sau, khởi động xe. Bánh lốp lăn qua vũng nước đục ngầu, phát ra tiếng rít nhỏ, hướng về phía Nam Viên.
Con hẻm dẫn vào chùa Nam Viên nhỏ đến mức chiếc xe công vụ chỉ vừa lọt qua, hai bên tường gạch ẩm ướt chạm sát gương chiếu hậu. Minh Nhật dừng xe ở một khoảng trống gần đó, tắt máy, bước xuống. Đôi giày da lẹp kẹp trên mặt đường trơn trượt, mưa thấm qua lớp áo khoác làm anh khẽ rùng mình. Trước mặt anh là cổng chùa – hai cánh gỗ cũ kỹ, sơn đỏ đã bong tróc, hé mở như mời gọi. Ánh đèn dầu leo lét từ bên trong hắt ra, yếu ớt đến mức chỉ đủ soi mờ vài mét sân. Minh Nhật đứng yên, tay đút túi áo khoác, đôi mắt sắc bén quét qua khung cảnh. Không một bóng người. Không tiếng động, ngoài tiếng mưa tí tách và cái lạnh thấm vào da thịt.
Rồi anh nghe thấy nó – tiếng chuông. Một âm thanh trầm đục, vang vọng từ sâu trong chùa, không nhanh không chậm, như tiếng gọi từ một cõi xa xăm nào đó. Minh Nhật nhíu mày, bước qua cổng, đôi giày để lại những dấu chân mờ trên nền đất ướt. Anh đã nghe chuông chùa từ nhỏ, những buổi mẹ ép anh đi lễ, tiếng chuông thanh tịnh hòa cùng khói nhang và lời kinh đều đều. Nhưng tiếng chuông này khác lạ. Nó không mang sự bình yên, mà như ẩn chứa một nỗi bất an, một lời cảnh báo chẳng ai hiểu. Âm thanh ấy len lỏi qua màn sương, quấn lấy anh như một sợi dây vô hình.
Sân chùa nhỏ, lát gạch bể vỡ, cỏ dại mọc chen qua những kẽ nứt như muốn chiếm lấy nơi này. Ở giữa sân, một cây bồ đề già cỗi vươn cành khẳng khiu, lá rung nhẹ dưới mưa, từng giọt nước lăn dài trên vỏ cây sần sùi. Minh Nhật tiến đến gian chính điện, nơi tiếng chuông phát ra. Cánh cửa gỗ sờn sơn khép hờ, kẽ hở để lộ ánh sáng vàng cam từ bên trong – không phải đèn điện, mà là thứ ánh sáng ấm áp, run rẩy của nến và đèn dầu. Anh đẩy cửa, bước vào. Một luồng gió lạnh bất ngờ lùa qua, mang theo mùi nhang trầm thoảng lên, hòa lẫn với cái ẩm mốc của gỗ cũ. Trên bàn thờ, tượng Phật A Di Đà ngồi im lặng, đôi mắt hiền từ nhìn xuống, nhưng trong ánh sáng chập chờn, đôi mắt ấy dường như mang một vẻ gì đó xa cách, khó nắm bắt.
Trước tượng là một cuốn kinh cũ, mở sẵn một trang, mép giấy ố vàng, rách nát như đã bị lãng quên hàng chục năm. Bên cạnh cuốn kinh, một cây nến cháy dở, sáp chảy thành từng vệt trắng đục trên bàn thờ, ngọn lửa chập chờn như sắp tắt. Minh Nhật dừng lại, tay lần vào túi lấy bao thuốc, nhưng anh khựng lại khi tiếng chuông vang lên lần nữa, gần hơn, rõ hơn, như thể nó phát ra ngay sau lưng anh. Anh quay đầu nhìn về góc điện, nơi treo chiếc chuông đồng lớn. Không ai ở đó. Không dây kéo, không người gõ, nhưng quả chuông vẫn rung nhẹ, phát ra âm thanh trầm đục xuyên qua màn đêm tĩnh lặng.
“Đùa à?” Minh Nhật lẩm bẩm, bước tới gần. Anh quan sát kỹ – không cơ chế tự động, không dây điện, không gì ngoài một quả chuông nặng trịch treo trên giá gỗ mọt mối. Anh đưa tay chạm vào mép chuông, lạnh buốt đến thấu xương. Đúng lúc đó, tiếng chuông ngừng hẳn, như thể nó biết anh đang ở đây, đang thử thách nó. Minh Nhật nhíu mày, tay vẫn để trên chuông, cảm giác kim loại lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay. Anh không tin ma quỷ, nhưng cái tĩnh lặng bất thường sau tiếng chuông làm anh thoáng rùng mình.
Anh quay lại bàn thờ, mắt lướt qua cuốn kinh. Anh không rành tiếng Phạn, nhưng những nét chữ nguệch ngoạc bên lề cuốn kinh khiến anh chú ý. Ai đó đã viết tay lên đó, mực đen đã phai, nhưng vẫn đọc được: “Cửa mở, nghiệp về.” Minh Nhật nhíu mày, lấy điện thoại chụp lại trang kinh, ánh đèn flash lóe lên trong gian điện tối tăm. Dòng chữ ấy không rõ nghĩa, nhưng nó gợi lên một cảm giác bất an mà anh không thể giải thích. Anh bước ra sân, đôi giày đạp lên nền gạch ướt, mắt quét qua từng góc khuất.
Dưới gốc bồ đề, anh phát hiện vài vết nước kỳ lạ. Không phải nước mưa – chúng tạo thành những vòng tròn nhỏ, đều đặn, như ai đó cố ý vẽ lên mặt đất bằng một thứ chất lỏng không màu. Minh Nhật xuống, chạm tay vào. Ướt, lạnh, nhưng có mùi tanh thoảng qua, như nước ao lâu năm không ai động tới. Anh đứng dậy, nhìn quanh lần nữa. Không dấu chân, không dấu hiệu ai từng ở đây. Chỉ có tiếng mưa và cái tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy ngôi chùa.
Điện thoại rung lên trong túi. Minh Nhật bắt máy, giọng Long lại vang lên, khàn và gấp:
“Cậu thấy gì chưa, Minh Nhật?”
“Chưa có gì rõ ràng, anh,” Minh Nhật đáp, mắt vẫn dán vào vết nước. “Chuông kêu thật, nhưng không ai gõ. Có cuốn kinh để mở, vài dòng chữ lạ. Tôi đang kiểm tra thêm.”
“Chỗ đó không bình thường,” Long nói, giọng trầm xuống như cố giấu sự lo lắng. “Dân quanh đây bảo mấy đêm nay chuông tự kêu, rồi có người thấy bóng trắng trong sân chùa. Tôi không tin ma quỷ, nhưng cậu cẩn thận.
”
Minh Nhật cười khẩy, giọng đều đều: “Ma quỷ thì tôi không sợ, anh. Nhưng nếu có ai đứng sau vụ này, tôi sẽ lôi nó ra.”
Long im lặng một lúc, rồi bảo: “Tôi cử thêm người đến hỗ trợ. Đợi đó.”
Cuộc gọi vừa dứt, Minh Nhật nghe tiếng xe máy từ xa. Một bóng dáng nhỏ nhắn xuất hiện ở cổng chùa. Nguyễn Cẩm Ngọc Tú, 26 tuổi, trợ thủ của pháp y Ngô Ngọc Lan Anh, bước xuống xe, tay cầm ô dù che mưa. Cô cao chưa tới 1m60, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, tóc ngắn cá tính ướt át dính vào trán, đôi mắt sáng quắc đầy năng lượng. Tú mặc áo khoác mỏng, quần jeans bó, đôi giày thể thao lấm bùn từ con hẻm vừa đi qua. Cô bước tới, giọng lanh lảnh át cả tiếng mưa:
“Anh Minh Nhật, em nghe anh Long bảo có chuyện lạ nên chạy qua luôn. Chỗ này ma mị ghê, chuông tự kêu là sao nổi?”
Minh Nhật liếc cô, giọng trầm: “Tôi cũng muốn biết. Em vào xem cuốn kinh trên bàn thờ đi, có gì lạ không?”
Tú gật đầu, cười toe: “Dạ, để em xem. Nhưng mà anh này, dân gần đây đồn chùa này bị bỏ hoang từ hồi chiến tranh. Có người bảo sư trụ trì mất tích, để lại lời nguyền gì đó. Anh tin không?”
Minh Nhật đáp gọn: “Không.” Anh chỉ tay ra sân. “Kiểm tra mấy vết nước ngoài kia luôn. Tôi cần dữ liệu.”
Tú “Dạ” một tiếng, chạy ra sân, động tác nhanh nhẹn như con sóc, ô dù lật ngược trong cơn gió nhưng cô chẳng bận tâm.
Chưa đầy mười phút sau, Từ Quốc Thắng lững thững xuất hiện, tay đút túi hoodie, dáng vẻ lười biếng đặc trưng của gã hacker 26 tuổi. Thắng mảnh khảnh, đeo kính cận, tóc ngắn gọn gàng, nhưng cái kiểu đi đứng thì như chẳng quan tâm đời. Gã mặc áo hoodie xám, quần jeans rách gối, đôi giày lười ướt sũng nước mưa. Thắng nhếch môi cười khi thấy Minh Nhật:
“Nghe bảo ma quỷ hả, anh Minh Nhật? Đưa em cái camera, em hack thử xem có thật không.”
Minh Nhật liếc gã, giọng lạnh: “Cậu rảnh quá à mà qua đây chọc tôi? Ra sân giúp Tú kiểm tra dấu vết, nhanh lên.”
Thắng nhún vai, lầm bầm: “Đêm hôm bắt em chạy qua đây, ma không thấy thì cũng lạnh chết.” Nhưng gã vẫn bước ra, tay cầm máy tính bảng nhỏ, vừa đi vừa gõ gì đó trên màn hình.
Minh Nhật quay lại cuốn kinh, đọc kỹ hơn. Dòng chữ “Cửa mở, nghiệp về” cứ lặp lại trong đầu anh như một câu thần chú. Anh không tin tâm linh, nhưng tư duy phân tích bậc thầy của anh bắt đầu nhặt nhạnh từng chi tiết: tiếng chuông tự kêu không lý do, vết nước lạ dưới cây bồ đề, cuốn kinh để mở như chờ đợi ai đó – tất cả như một câu đố chưa có lời giải. Anh chụp thêm vài tấm ảnh, ghi chú vào điện thoại: “Kiểm tra lịch sử chùa. Ai viết dòng chữ này? Chuông có cơ chế gì không?”
Tú quay vào, tay cầm một lọ nhỏ đựng mẫu nước. Cô cười, giọng vẫn lanh lợi: “Anh Minh Nhật, nước này không bình thường đâu. Không phải nước mưa, cũng không phải nước máy. Có mùi tanh nhẹ, như nước ao lâu năm ấy.”
Minh Nhật gật đầu, không ngạc nhiên lắm: “Gửi về cho Lan Anh kiểm tra. Tôi muốn kết quả sớm.”
Tú gật đầu, mắt sáng lên: “Dạ, chị Lan Anh mà nghe vụ này chắc thích mê. Chị ấy mê mấy thứ kỳ lạ lắm, anh biết mà.”
Thắng chen vào, tay vẫn cầm máy tính bảng: “Em quét quanh đây rồi, anh. Không camera, không thiết bị gì. Chuông kêu mà không ai gõ thì đúng là quái thật.”
Minh Nhật nhìn gã, hỏi: “Cậu tin ma quỷ à?”
Thắng nhếch môi: “Em không tin, nhưng em cũng chẳng giải thích được. Anh giỏi thì tìm ra đi, em hóng.”
Đêm sâu hơn, mưa nặng hạt hơn, từng giọt nước đập vào mái ngói chùa vang lên những âm thanh đều đều như tiếng trống. Minh Nhật đứng ngoài sân, điếu thuốc cuối cùng cháy đỏ trong tay, khói trắng bay lượn trong không khí ẩm ướt. Anh nhìn lên cây bồ đề, nơi những vòng nước vẫn còn đó, mờ dần dưới cơn mưa. Tiếng chuông không vang nữa, nhưng cái tĩnh lặng sau đó còn đáng sợ hơn. Anh không tin ma quỷ, nhưng lần đầu tiên trong sự nghiệp, anh cảm thấy có gì đó vượt ngoài tầm kiểm soát của mình.
Điện thoại rung lên lần nữa. Lần này là tin nhắn từ Ngô Ngọc Lan Anh, pháp y 31 tuổi, người luôn tỉnh táo và sắc bén như lưỡi dao phẫu thuật:
“Tú vừa kể tôi nghe. Gửi mẫu nước qua ngay, tôi kiểm tra tối nay. Chùa đó có gì lạ, báo tôi.”
Minh Nhật nhếch môi, nhắn lại: “Chuông tự kêu, kinh để mở, nước lạ. Cô thấy gì thì báo tôi.”
Anh bỏ điện thoại vào túi, mắt nhìn vào màn sương dày đặc bao quanh ngôi chùa. Đâu đó, một tiếng thì thầm rất khẽ vang lên – không rõ là gió, hay thứ gì khác. Minh Nhật quay đầu, nhưng không thấy gì ngoài bóng tối và những cành bồ đề run rẩy trong mưa. Anh dụi điếu thuốc xuống nền gạch, thở dài. Đây mới chỉ là khởi đầu, và anh biết, những gì sắp tới sẽ không đơn giản như một đêm mưa ở Nam Viên.
Nếu thích câu chuyện này, ủng hộ tác giả chút nha để tác giả có động lực viết tiếp:
💰 STK: 0721000637501 – Vietcombank – Nguyen Minh Nhat
🌍 Paypal: paypal.me/nhatnguyenminh94
"Mỗi sự ủng hộ của bạn chính là động lực để tác giả tiếp tục viết nên những câu chuyện hấp dẫn hơn."