Nhân gian bất tu tiên - Chương 996: Thương Nhân Giữa Dòng: Mộc Lan Và Sóng Ngầm An Bình
Tiếng gió đêm mơn man lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh từ dòng sông Thập Phương, nhưng không đủ để xua tan đi sự ấm áp của lò sưởi và mùi hương trầm thoang thoảng trong thư phòng của Mộc Lan. Nàng ngồi đó, trên một chiếc ghế chạm trổ tinh xảo, ánh nến lung linh hắt bóng lên vầng trán thanh tú, làm nổi bật đôi mắt sắc sảo đang dán chặt vào một tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Đôi tay thon dài, ngón tay điểm những vòng ngọc bích xanh biếc, nhẹ nhàng đặt lên một điểm được khoanh tròn bằng mực đỏ: Thị Trấn An Bình.
Thành Vô Song, nơi Mộc Lan đặt tổng hành dinh thương mại của mình, không còn là một đô thị đơn thuần. Dưới sự ảnh hưởng của Tạ Trần và sự suy tàn của Thiên Đạo, nơi đây đã trở thành trung tâm của những ý niệm mới về Nhân Đạo, một pháo đài của sự thịnh vượng dựa trên giao thương và sự tin cậy lẫn nhau. Phố Thương Mại Kim Long, nơi Mộc Lan ngự trị, là biểu tượng sống động nhất cho sự thay đổi ấy. Ban ngày, những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong, trang trí lộng lẫy, rực rỡ dưới ánh nắng vàng óng. Tiếng rao hàng ngọt ngào, tiếng mặc cả tinh tế, tiếng nói chuyện ồn ào của người tứ xứ, xen lẫn tiếng nhạc từ các quán rượu xa xa, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc lụa là, và cả mùi kim loại từ các xưởng chế tác, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, phảng phất sự xa hoa nhưng không kém phần sống động.
Nhưng giờ đây, khi màn đêm buông xuống, sự ồn ào ấy đã nhường chỗ cho vẻ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua c��c mái ngói và tiếng bước chân thưa thớt của những người gác đêm. Trong căn phòng của Mộc Lan, sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật lên những suy tư miên man trong tâm trí nàng. Nàng không phải là một tu sĩ, không có sức mạnh để chuyển núi lấp biển, nhưng nàng lại nắm giữ một thứ quyền lực khác: quyền lực của tài sản, của mạng lưới thông tin, và của sự ảnh hưởng lên dòng chảy kinh tế của nhân gian. Dung nhan nàng vốn thanh tú, thường được bao bọc bởi những trang phục sang trọng nhưng tinh tế, không hề phô trương. Mái tóc đen được búi cao gọn gàng, thể hiện sự chuyên nghiệp và quyết đoán. Tuy nhiên, đêm nay, đôi mắt nàng, vốn sắc sảo và ánh lên vẻ tính toán, lại lộ rõ một chút lo lắng tiềm ẩn, như đang cố gắng nhìn xuyên qua tấm màn sương mờ của tương lai.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch. Một thương nhân cấp dưới, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt tinh anh, bước vào. Hắn cúi đầu thật sâu, tỏ vẻ cung kính. Trên tay hắn là một chồng thư tín khẩn cấp, được gói ghém cẩn thận trong những cuộn lụa màu xám, biểu thị chúng đến từ mạng lưới thông tin tình báo khắp nơi.
"Thưa chủ nhân, đây là những báo cáo mới nhất từ các phân điểm, đặc biệt là từ An Bình." Người thương nhân cấp dưới cẩn trọng trình lên, giọng nói đều đều nhưng ẩn chứa một sự gấp gáp.
Mộc Lan khẽ gật đầu, đưa tay nhận lấy. Nàng không vội vàng mở ra, mà chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cuộn lụa, như đang cảm nhận sức nặng của những tin tức chứa đựng bên trong. "Những báo cáo từ An Bình thế nào? Có gì đáng chú ý không?" Giọng nàng điềm tĩnh, nhưng có một lực vô hình, buộc người nghe phải tập trung. "Sau buổi 'Đối Thoại An Bình' mà Tạ tiên sinh đã khởi xướng, ta vốn hy vọng mọi sự sẽ yên bình hơn."
Thương nhân cấp dưới hơi ngẩng đầu, ánh mắt thoáng qua vẻ bất an. "Thưa chủ nhân, có vẻ như sau buổi đối thoại, những mâu thuẫn ngầm lại bắt đầu bùng phát mạnh mẽ hơn. Một số thương nhân nhỏ than phiền về việc bị chèn ép, tranh chấp đất đai tăng cao, và có cả những vụ mâu thuẫn nhỏ vì lợi ích cá nhân. Có vẻ như lòng người đang dần trở nên... bất an, và luật pháp chưa đủ mạnh để kiềm chế." Hắn dừng lại, chờ đợi phản ứng của chủ nhân. Hắn biết, Mộc Lan không chỉ quan tâm đến lợi nhuận, mà còn đến sự ổn định của toàn bộ xã hội.
Mộc Lan khẽ thở dài, một hơi thở rất nhẹ, gần như không thể nghe thấy. Nàng từ từ mở cuộn thư đầu tiên, lướt nhanh qua những dòng chữ viết tay. Đôi mắt nàng sắc bén, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng trên Phố Thương Mại Kim Long vẫn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, nhưng lại mang một vẻ yếu ớt, mong manh trong màn đêm sâu thẳm. "Buổi đối thoại đó đã gieo mầm đồng thuận, nhưng cũng để lộ ra những rễ sâu của lòng tham và sự ích kỷ. Vấn đề không chỉ đơn giản như họ nghĩ." Nàng nói, giọng nói trầm bổng như tiếng tơ lụa cọ xát. "An Bình là nơi Tạ tiên sinh từng mở quán sách, là điểm khởi đầu của Nhân Đạo. Những rắc rối ở đó có thể là dấu hiệu cho cả một làn sóng lớn hơn, lan rộng khắp nhân gian."
Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói về "nhân quả", về "dòng chảy con người", v��� sự "vô thường" của vạn vật. Thiên Đạo sụp đổ không có nghĩa là mọi thứ sẽ trở nên hoàn mỹ. Ngược lại, chính khi không còn sự ràng buộc của một Thiên Đạo áp đặt, bản tính con người mới được bộc lộ rõ nét nhất, cả những điều tốt đẹp lẫn những góc khuất tăm tối. An Bình, nơi từng được coi là biểu tượng của sự "an bình" trong kỷ nguyên mới, giờ đây lại đang lay động, như một tiếng chuông cảnh báo cho cả nhân gian.
"Chuẩn bị." Mộc Lan bất chợt ra lệnh, giọng nói dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của mình. Nàng quay lại nhìn người thương nhân cấp dưới, ánh mắt lóe lên sự kiên định. "Cử nhóm thám tử giỏi nhất của chúng ta. Họ sẽ đến An Bình, không phải để can thiệp, mà để quan sát và tìm hiểu sâu hơn. Ta muốn biết, liệu đây có phải là cơn sốt đầu tiên của một cơ thể đang phát triển, hay là triệu chứng của một căn bệnh mãn tính?"
Người thương nhân cấp dưới cúi đầu lĩnh mệnh. Hắn biết, mệnh lệnh này không chỉ đơn thuần là một nhiệm vụ kinh doanh. Mộc Lan đang nhìn xa hơn, đang tìm kiếm những đường nét của một "phá cục" lớn hơn, một sự thay đổi sâu sắc trong bản chất của nhân gian. Hắn nhanh chóng lui ra, để lại Mộc Lan một mình trong thư phòng. Nàng ghim một tấm bản đồ lớn trên tường, khoanh tròn Thị Trấn An Bình với một vẻ mặt đầy suy tư. Ánh nến chập chờn, đổ bóng nàng lên bức tường, cao lớn và đơn độc, như một người lái đò đang cố gắng định hướng con thuyền nhân gian giữa dòng sông vô thường. Nàng biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần phải học cách sống cùng nhau, chấp nhận nhau trong một thế giới vô thường, tự mình tìm kiếm lấy ánh sáng và định hướng cho tương lai. Những "rắc rối" nhỏ ở An Bình chỉ là khởi đầu, báo hiệu cho những thách thức lớn hơn mà Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ phải đối mặt khi con người thực sự tự chủ và không còn sự ràng buộc của Thiên Đạo.
***
Sáng sớm hôm sau, Thị Trấn An Bình vẫn chìm trong lớp sương mỏng như l���a. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua màn sương, dát vàng lên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, vẽ nên một bức tranh thanh bình, yên ả. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, tất cả tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của một thị trấn đang thức giấc. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người nông dân đi làm sớm, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình.
Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, sẽ thấy có điều gì đó khác lạ. Những ánh mắt nghi kỵ lướt qua nhau nhanh hơn. Những lời nói chuyện phiếm ở quán trà của Bà Chủ Quán Trà không còn vô tư như trước, mà thường xen lẫn những tiếng than phiền về giá cả, về việc kinh doanh không công bằng, về những mảnh đất bị lấn chiếm hay những món nợ chưa trả. Không khí thân thiện vốn có, giờ đây lại mang một chút nặng nề, một chút lo âu và cả sự căng thẳng ngầm.
Hai người, ăn mặc giản d�� như những thương nhân lữ hành bình thường, lặng lẽ hòa mình vào dòng người. Họ là những thám tử giỏi nhất của Mộc Lan, được cử đến để quan sát. Một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp, đôi mắt tinh anh luôn quét nhìn xung quanh, lắng nghe mọi lời nói. Người còn lại là một phụ nữ trẻ hơn, mái tóc búi gọn sau gáy, gương mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại sắc sảo, thường khẽ khàng ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ giấu trong tay áo. Họ dạo qua các quán hàng, ghé vào một quán trà nhỏ, gọi một ấm trà xanh và ngồi lặng lẽ ở một góc, chăm chú lắng nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh.
"Ông Năm, cái mớ rau muống của ông sao hôm nay lại đắt hơn hôm qua thế?" Một giọng phụ nữ chua chát vang lên từ quầy hàng rau.
"Bà Tám ơi, rau muống này là rau muống mới hái, lại còn tươi rói. Giá cả thị trường nó thế chứ tôi có làm khó gì bà đâu!" Ông Năm đáp lại, giọng có vẻ bực bội.
Những cuộc cãi vã nhỏ nhặt như vậy không hiếm. Nó xảy ra ở mọi ngóc ngách, từ chợ rau đến tiệm vải, từ quán ăn đến tiệm rèn. Những tranh chấp nhỏ vì lợi ích cá nhân, tưởng chừng vô hại, lại đang dần gặm nhấm sự tin tưởng và tình làng nghĩa xóm của Thị Trấn An Bình.
Bỗng, ở giữa quảng trường nhỏ, một cuộc cãi vã khác bùng lên, căng thẳng hơn nhiều. Hai người đàn ông trung niên, mặt đỏ gay gắt, đang chỉ trỏ vào nhau, lời lẽ ngày càng gay gắt. "Cái hàng rào này là của tôi! Ông đã lấn sang đất nhà tôi mất mấy tấc rồi!"
"Ông nói cái gì? Đất này là của tổ tiên tôi để lại, làm gì có chuyện tôi lấn của ông!"
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cư��i hiền hậu, đang đi ngang qua, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ quen thuộc. Ông vốn là người được cả làng kính trọng, thường xuyên hòa giải những mâu thuẫn nhỏ trong xóm. Tuy nhiên, khi nhìn thấy cảnh tượng này, nét mặt ông lão lộ rõ vẻ bất lực. Râu tóc bạc phơ rung nhẹ, ông cố gắng bước tới, giọng nói khàn khàn, cố gắng giảng hòa: "Thôi thôi, hai đứa bớt lời đi. Chuyện nhỏ làm gì mà ồn ào thế. Nghĩa tình làng xóm là trên hết, đừng vì chút lợi lộc mà đánh mất tình người."
Nhưng khác với mọi khi, lời nói của ông lão dường như không còn sức nặng. Hai người kia vẫn tiếp tục cãi vã, không ai chịu nhường ai, ánh mắt họ tràn đầy sự nghi kỵ và lòng tham. Ông Lão Tiều Phu thở dài, bất lực lùi lại, nhìn cảnh tượng ấy với vẻ đau đáu. Ông nhớ lại những buổi đối thoại trước đây, những lời Tạ Trần đã gieo mầm về sự thấu hiểu và khoan dung. Nhưng giờ đây, những hạt mầm ấy dường như đang bị lòng tham và sự ích kỷ vùi lấp.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chạy giao sách qua con phố. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, ôm chồng sách cao quá đầu. Tình cờ, cậu bé nghe được những lời cãi vã gay gắt và nhìn thấy gương mặt bất lực của Ông Lão Tiều Phu. Nét mặt cậu bé lộ rõ sự bối rối. Cậu bé tự lẩm bẩm khi chạy qua: "Sao dạo này mọi người hay cãi vã thế nhỉ? Tiên sinh Tạ Trần nói phải sống hòa thuận, thấu hiểu nhau mà... Chẳng lẽ những lời nói đó lại khó như vậy sao?"
Hai thám tử của Mộc Lan, ngồi ở quán trà, trao đổi ánh mắt. Thám tử A, người đàn ông râu quai nón, khẽ nói với thám tử B, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm, ánh mắt quét qua những gương mặt căng thẳng xung quanh: "Có vẻ như 'những lời khuyên' của Tạ tiên sinh chỉ là lý thuyết khi lòng tham trỗi dậy. Vấn đề không chỉ nằm ở một người, mà là sự thay đổi trong tư duy chung. Những tranh chấp này không chỉ vì đất đai hay tiền bạc, mà còn là sự thiếu tin tưởng, thiếu nhường nhịn lẫn nhau."
Thám tử B gật đầu, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên cuốn sổ, ghi chép những ký hiệu đặc biệt. "Khi Thiên Đạo còn đó, những giới h���n vô hình được đặt ra. Con người sợ hãi sự trừng phạt, sợ hãi Thiên Kiếp, nên dù có lòng tham cũng ít dám bộc lộ quá mức. Giờ đây, giới hạn ấy không còn, bản tính con người được bộc lộ trần trụi. 'Nhân Đạo' là một khái niệm đẹp, nhưng để nó thực sự bén rễ, e rằng cần nhiều hơn là chỉ những lời nói."
Họ tiếp tục quan sát, thu thập thông tin từ các cuộc trò chuyện, những tin đồn vặt vãnh, và cả những hành vi nhỏ nhất của người dân. Mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt, mỗi lời nói đều được họ phân tích, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của những bất ổn đang âm ỉ trong Thị Trấn An Bình. Những 'rắc rối' nhỏ ở An Bình chỉ là khởi đầu, báo hiệu cho những thách thức lớn hơn mà Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ phải đối mặt khi con người thực sự tự chủ và không còn sự ràng buộc của Thiên Đạo. Sự mong manh của 'Nhân Đạo' khi đối mặt với bản tính con người và những thách thức thực tế đang dần hiện rõ.
***
Chiều tối, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cửa sổ quán sách của Tạ Trần, đổ bóng lên những chồng sách cao ngất và chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trong không gian thanh bình ấy, tiếng lật sách xao xác của Tạ Trần, tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa, và tiếng trà rót khe khẽ từ ấm trà đất nung tạo nên một bản hòa tấu tĩnh lặng. Mùi giấy cũ, mực, trà thoang thoảng, và đôi khi là mùi khói bếp từ nhà hàng xóm, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa mang tính triết lý sâu sắc. Tuy nhiên, có một cảm giác nặng nề vô hình, như một đám mây đen đang lẩn khuất bên ngoài, đến từ những sự kiện đang diễn ra trong thị trấn.
Tạ Trần đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dõi ra con phố đang dần lên đèn. Vẻ mặt anh điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, không một chút biểu lộ cảm xúc. Anh không nói gì, chỉ lắng nghe. Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu nhưng hiện rõ sự ưu tư, đang ngồi đối diện, tay cầm chén trà ấm. Ông Lão Tiều Phu cũng có mặt, râu tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh nhưng chất chứa nỗi lo, đang nhấp từng ngụm trà nóng. Cả hai đang bàn luận về những gì đang xảy ra trong thị trấn.
"Dạo này An Bình không còn được 'an bình' như tên gọi nữa rồi." Lão Quán Chủ thở dài, giọng nói nặng trĩu. "Chuyện nhỏ cũng làm lớn, lòng người dễ nổi sân si quá. Những lời nói của Tạ tiên sinh trong buổi đối thoại, liệu có thực sự đi vào lòng người không?" Ông nhìn sang Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời ngay. Anh nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong cơ thể.
Ông Lão Tiều Phu tiếp lời, giọng nói chậm rãi, từ tốn, như dòng suối róc rách chảy qua kẽ đá. "Đúng vậy. Cái 'Nhân Đạo' mà Tạ tiên sinh nói, tưởng chừng đơn giản, nhưng để thực hành được thì khó biết bao. Ai cũng muốn mình được lợi, ai cũng sợ mình bị thiệt thòi. Cái giới hạn vô hình của Thiên Đạo không còn, con người lại càng dễ vượt qua giới hạn của lòng mình. Ta thấy lòng người đang dần trở nên mong manh, dễ bị lung lay bởi lợi ích cá nhân, dù là nhỏ nhất." Ông lão thở dài, ánh mắt dõi ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng, nhưng dường như không đủ xua đi bóng tối trong lòng người.
Tiểu An, vẫn ngồi bên cạnh Tạ Trần, cố gắng đọc một cuốn sách nhưng tâm trí vẫn vương vấn những sự việc ban ngày. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt to tròn ánh lên sự bối rối. Cậu không hiểu tại sao những lời nói của tiên sinh Tạ Trần, những triết lý sâu sắc về sự thấu hiểu và khoan dung, dường như lại khó áp dụng đến vậy trong cuộc sống hàng ngày.
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ tạo ra một âm thanh thanh thoát. Anh nhìn Lão Quán Chủ và Ông Lão Tiều Phu, giọng nói trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sự thấu suốt sâu sắc: "Dòng chảy con người vốn là vậy, không ngừng biến đổi. Quan trọng là nhận ra và học cách điều chỉnh, chứ không phải cố gắng giữ lại một hình thái tĩnh tại. 'Nhân Đạo' không phải là một quy tắc cố định, mà là một hành trình tự vấn và thích nghi không ngừng. Mỗi người đều phải tự mình tìm kiếm 'chân lý' và sự đồng thuận, không thể áp đặt từ bên ngoài." Anh nói, ánh mắt lại hướng về phía con phố, nơi những ánh đèn lồng đang dần thắp sáng, như những đốm lửa nhỏ đang cố gắng chống lại màn đêm.
Ngay lúc đó, một trong những thám tử của Mộc Lan, cải trang thành một lữ khách, đi ngang qua quán sách. Hắn cố tình làm rơi một túi tiền nhỏ ở ngưỡng cửa, tạo ra tiếng động khe khẽ. Hắn muốn quan sát phản ứng của những người xung quanh và của chính Tạ Trần. Tuy nhiên, không ai nhặt nó lên ngay lập tức. Lão Quán Chủ, Ông Lão Tiều Phu và Tiểu An đều nhìn về phía túi tiền, nhưng ánh mắt họ lại hướng vào nhau, đầy vẻ dè chừng, nghi ngờ. Không ai muốn là người đầu tiên động vào, sợ hãi những cái nhìn phán xét, sợ hãi bị quy kết là lòng tham. Sự thiếu tin tưởng đã len lỏi vào cả những hành động tưởng chừng nhỏ nhặt nhất. Mãi cho đến khi một bà lão hàng xóm, với dáng vẻ lam lũ, đi ngang qua, bà mới cúi xuống nhặt, trao lại cho 'lữ khách' với vẻ mặt nghi ngờ lẫn khó chịu. "Tiền của ông đây, lữ khách. Cẩn thận hơn chút."
'Lữ khách' thám tử khẽ cúi đầu cảm ơn, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một nỗi lo lắng. Hắn ghi nhận sự việc này vào trong tâm trí. Hắn nhìn Tạ Trần, người vẫn điềm tĩnh như không hề hay biết, ánh mắt vẫn dõi ra ngoài cửa sổ. Thám tử tự nhủ trong lòng khi rời đi: "Tạ tiên sinh vẫn giữ được sự tĩnh tại. Nhưng liệu sự tĩnh tại đó có đủ để kiềm chế dòng chảy đang ngày càng cuộn xiết trong lòng người không? An Bình không còn là hòn đảo yên bình nữa."
Tạ Trần chỉ quan sát, không can thiệp vào vụ túi tiền. Anh biết, những thử thách này là điều tất yếu. Ông Lão Tiều Phu và Lão Quán Chủ vẫn tiếp tục bàn luận với vẻ lo lắng, nhưng trong lời nói của họ đã bắt đầu có thêm sự suy tư về những gì Tạ Trần vừa nói. Họ đấu tranh để giữ gìn những giá trị cộng đồng, sự hòa thuận trong bối cảnh xã hội đang thay đổi và lòng người dễ bị lung lay bởi lợi ích cá nhân, cảm thấy bất lực trước dòng chảy của lòng người. Những câu hỏi của Tạ Trần sẽ tiếp tục gieo mầm suy tư trong lòng người dân, dần thay đổi nhận thức về giá trị của cộng đồng và sự bao dung. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, những 'thách thức' của bản tính con người như tham lam, cố chấp, ích kỷ vẫn là 'ma chướng' lớn nhất mà Nhân Đạo phải đối mặt.
***
Nửa đêm, Thành Vô Song chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm khuya. Trong căn phòng bí mật của Mộc Lan, sự im lặng bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng bút viết trên giấy sột soạt và tiếng than thở nhẹ của chính nàng. Mùi hương trầm nhẹ, mùi giấy mới, mùi mực, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, suy tư và đầy tập trung.
Mộc Lan ngồi trước bàn làm việc, chất đầy các bản báo cáo từ An Bình và các vùng khác. Ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt nàng, làm nổi bật những đường nét căng thẳng, nhưng cũng ánh lên sự kiên định. Nàng cầm một bản báo cáo, đọc đi đọc lại những dòng chữ về sự gia tăng tranh chấp, sự nghi kỵ và lòng tham đang trỗi dậy ở An Bình. Những thông tin từ các thám tử của nàng, những quan sát chi tiết về các cuộc cãi vã, sự bất lực của Ông Lão Tiều Phu, và cả vụ túi tiền nhỏ ở cửa quán sách của Tạ Trần, tất cả đều được trình bày rõ ràng.
Thám tử trưởng, người đàn ông râu quai nón đã ghé thăm An Bình, giờ đây đứng trước Mộc Lan, giọng nói nghiêm túc, báo cáo chi tiết những gì đã chứng kiến và phân tích. "Tất cả các báo cáo đều chỉ ra một điều, chủ nhân. Những mâu thuẫn nhỏ ở An Bình, sự tranh chấp lợi ích, sự nghi kỵ, chúng không chỉ ở đó. Chúng tôi cũng nhận thấy những dấu hiệu tương tự ở các thị trấn khác, các tuyến đường thương mại. Có vẻ như khi Thiên Đạo sụp đổ, con người có thêm tự do, nhưng cũng mất đi một giới hạn vô hình, một điểm tựa tinh thần. Những lời răn dạy về 'Nhân Đạo' vẫn còn đó, nhưng dường như chưa đủ để kiềm chế bản năng của con người."
Hắn dừng lại, chờ đợi Mộc Lan tiêu hóa thông tin. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng tim Mộc Lan đập nhẹ. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng tâm trí lại bừng cháy. Nàng đấu tranh giữa việc tập trung vào lợi ích kinh doanh cá nhân và trách nhiệm đối với sự ổn định chung của xã hội loài người trong kỷ nguyên mới. Nỗi lo lắng về sự mong manh của 'Nhân Đạo' khi đối mặt với bản tính con người và những thách thức thực tế cứ dâng lên.
Mộc Lan mở mắt, ánh mắt nàng giờ đây không còn chỉ là sự lo lắng, mà là một sự kiên định đến sắt đá. "Ta hiểu rồi." Giọng nàng day dứt, nhưng ánh mắt dần trở nên kiên định, như một ngọn lửa bùng cháy trong màn đêm. "Vấn đề không chỉ là cục bộ, nó là một làn sóng ngầm đang thử thách toàn bộ 'Nhân Đạo' mà Tạ tiên sinh đã gieo mầm. Một kỷ nguyên mới không có nghĩa là không có thử thách. Thách thức lớn nhất, hóa ra, lại đến từ chính bản tính con người, từ sự thiếu trưởng thành của một xã hội vừa thoát khỏi xiềng xích."
Nàng đứng dậy, bước đến tấm bản đồ lớn trên tường, nơi Thị Trấn An Bình vẫn được khoanh tròn bằng mực đỏ. "Chúng ta cần phải làm nhiều hơn là chỉ buôn bán. Chúng ta cần phải củng cố nền tảng." Nàng nói, giọng nói vang vọng trong căn phòng. Sự can thiệp của Mộc Lan, một thương nhân thành đạt, cho thấy vai trò ngày càng lớn của các thế lực kinh tế v�� xã hội trong việc định hình kỷ nguyên mới, không chỉ dừng lại ở các triết lý mà còn cần những hành động thực tế.
Mộc Lan lấy một cuốn sổ da cũ kỹ, đặt lên bàn. Nàng cầm cây bút lông, bắt đầu ghi chép những ý tưởng mới, những giải pháp mang tính vĩ mô hơn. Nàng không chỉ nghĩ đến việc giải quyết những tranh chấp nhỏ ở An Bình, mà còn nghĩ đến việc xây dựng một hệ thống pháp luật vững chắc hơn, một mạng lưới giáo dục để gieo mầm triết lý Nhân Đạo sâu sắc hơn vào lòng người, và một cơ chế để quản lý những xung đột lợi ích một cách công bằng. Nàng nhận ra rằng, dù Tạ Trần là "điểm neo nhân quả" và là người định hướng tư duy, nhưng chính những người như nàng, những người phàm nhân với quyền lực và ảnh hưởng trong thế giới mới, mới là những người phải hành động để biến những triết lý đó thành hiện thực.
Việc Tạ Trần chỉ quan sát và đưa ra lời khuyên gián tiếp, nhưng những vấn đề vẫn nảy sinh, cho thấy 'Nhân Đạo' không phải là một giải pháp hoàn hảo hay một trạng thái tĩnh tại, mà là một quá trình học hỏi, tự vấn và thích nghi không ngừng của toàn xã hội. Cuộc chiến gián tiếp của Mộc Lan để củng cố nền tảng xã hội và đạo đức của Kỷ Nguyên Nhân Gian trước những làn sóng ngầm của bản tính con người đang trỗi dậy, khi không còn Thiên Đạo để áp đặt trật tự, giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng nàng không hề lùi bước. Ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn đêm, hướng về phía đông, nơi bình minh sắp ló dạng, mang theo hy vọng và những thách thức mới cho một kỷ nguyên không còn tiên, nhưng vẫn đầy rẫy những phức tạp của lòng người.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.