Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 993: Đối Thoại An Bình: Gieo Mầm Thấu Hiểu Giữa Lòng Nhân Thế

Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt trên nền trời, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một tia sáng khác vừa được thắp lên, mong manh nhưng đủ để soi rọi một con đường mờ mịt. Tạ Trần biết, lời khuyên của anh không phải là một phép màu, mà là một hạt mầm. Việc nó có nảy nở thành cây đại thụ hay không, phụ thuộc vào đất đai, vào người chăm sóc, và vào chính bản tính của nhân gian. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân tâm, mãi mãi là một vực sâu không đáy cần được soi rọi. Những mâu thuẫn như hôm nay, sẽ không chỉ xảy ra ở Thị Trấn An Bình mà còn ở nhiều nơi khác trong tương lai, đòi hỏi sự kiên trì và thích nghi không ngừng. Anh chỉ có thể gieo hạt, còn việc vun trồng, là của cả nhân gian. Và anh, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ đọc sách, lặng lẽ suy tư, trở thành điểm neo nhân quả cho những dòng chảy vô thường của kỷ nguyên mới.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua khung cửa sổ, mang theo chút se lạnh của sương đêm và hương hoa trà thoang thoảng từ góc vườn, quán sách của Tạ Trần đã đón một vị khách đặc biệt. Tiếng gió lùa qua khe cửa nhẹ nhàng như một lời thì thầm, cùng với tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần và tiếng bút lông sột soạt của Tiểu An bên bàn học, tạo nên một bản hòa âm tĩnh lặng, triết lý. Mùi giấy cũ, mực và hương trà quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan, chuẩn bị cho một ngày mới đầy suy tư. Bầu không khí trong quán, dù vẫn còn vương vấn chút ưu tư của đêm qua, nhưng đã ánh lên một tia hy vọng mới, một sự chờ đợi cho những điều sắp diễn ra.

Thị Trưởng Thành b��ớc vào, dáng đi không còn nặng nề như buổi chiều tà hôm trước, nhưng vẻ mặt vẫn còn đọng lại những nét ưu tư. Tuy vậy, sâu trong đôi mắt ông, một ánh sáng quyết tâm đã bừng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xua đi những đám mây lo âu. Ông vẫn vận bộ quan phục sang trọng, nhưng lúc này, nó không còn vẻ phô trương mà thay vào đó là sự nghiêm túc, một trách nhiệm nặng nề đang đè lên đôi vai. Ông cúi chào Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, người đang ngồi trầm ngâm bên tách trà nóng, ánh mắt tinh anh dõi theo từng cử chỉ của vị quan.

“Tiên sinh, Tạ huynh, Ông Lão Tiều Phu,” Thị Trưởng Thành cất lời, giọng nói tuy không còn vẻ nặng nề của ngày hôm qua, nhưng vẫn ẩn chứa một sự thận trọng. “Sau bao đêm suy nghĩ, ta đã quyết định. Những lời huynh nói như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, soi sáng cho ta con đường. Ta quyết định sẽ tổ chức các buổi ‘Đối Thoại An Bình’ như huynh đã gợi ý.”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn Thị Trưởng Thành, không có chút bất ngờ n��o, chỉ có sự điềm tĩnh thường thấy. “Điều đó là tốt. Nhưng Thị Trưởng à, việc tổ chức chỉ là hình thức, cái cốt lõi là làm sao để những buổi đối thoại đó thực sự mang lại sự an bình, sự thấu hiểu, chứ không phải là nơi để những ngọn lửa cố chấp bùng lên.”

Thị Trưởng Thành thở dài, gương mặt phúc hậu lại thoáng hiện vẻ lo âu. “Chính là điều đó khiến ta trăn trở đêm ngày, Tạ huynh. Làm sao để mọi người thực sự lắng nghe, thay vì chỉ cố chấp bảo vệ quan điểm của mình? Ta e rằng, những mâu thuẫn vốn đã sâu sắc, nay lại có cơ hội bộc lộ công khai, e sẽ càng khó hàn gắn.”

Tiểu An, vẫn chăm chú ghi chép những lời Tạ Trần giảng giải, lúc này ngẩng đầu lên, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi. Cậu bé dừng bút, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hai người lớn. Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp một ngụm trà, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt đầy thấu hiểu. Ông biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng đó là con đường duy nhất.

Tạ Trần nhìn Thị Trưởng Thành, giọng nói trầm tĩnh vang vọng trong không gian quán sách. “Thị Trưởng à, lắng nghe không chỉ là dùng tai, mà là dùng cả tâm. Người ta thường nghe để phản bác, để chứng tỏ mình đúng, chứ ít khi nghe để thấu hiểu. Chúng ta cần phải thay đổi cái tâm thế đó.”

Anh nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. “Hãy khuyến khích họ không chỉ nói, mà còn đặt mình vào vị trí của người khác. Trước khi phản đối, hãy thử một lần cảm nhận điều người khác đang cảm nhận. Trước khi phán xét, hãy thử một lần nhìn thế giới qua đôi mắt của họ. Đó là ‘nghệ thuật thấu hiểu’, Thị Trưởng. Không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của nhân tâm.”

Thị Trưởng Thành gật gù, nét mặt dần giãn ra, như thể những đám mây u ám đang từ từ tan biến. “Đặt mình vào vị trí của người khác… điều đó, thật khó khăn nhưng lại vô cùng hợp lý.”

“Tìm kiếm điểm giao thoa, dù nhỏ nhất, còn quý hơn một chiến thắng lớn trong tranh luận,” Tạ Trần tiếp lời, giọng anh vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh. “Khi mỗi người đều khư khư giữ lấy cái đúng của mình, thì không ai là người thắng cuộc. Nhưng khi họ tìm thấy một điểm chung, một sự đồng cảm, dù chỉ là sự thừa nhận nỗi sợ hãi hay hy vọng của đối phương, thì cả hai đã cùng nhau tiến lên một bước. Đó mới là nền tảng vững chắc cho ‘Nhân Đạo’ mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng.”

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ tán thưởng. “Lời Tạ huynh nói rất chí lý. Con người ta thường bị cái chấp niệm che mờ mắt, chỉ thấy cái khác biệt mà quên đi cái tương đồng. Mà cái tương đồng ấy, lại là cội rễ của sự gắn kết.”

Tạ Trần nhìn Thị Trưởng Thành, ánh mắt anh chứa đựng sự tin tưởng nhưng cũng không giấu được một chút lo lắng. “Hãy nói với họ rằng, mục đích của buổi đối thoại này không phải là để tìm ra ai đúng ai sai, mà là để tìm ra con đường chung. Con đường mà mỗi người đều có thể bước đi mà không phải bỏ lại nhân tính của mình, không phải chối bỏ giá trị của mình, nhưng cũng không xâm phạm đến quyền lợi và nhân phẩm của người khác. Đó là sự ‘cân bằng’ mà ta đã nói.”

Thị Trưởng Thành đứng dậy, cúi người sâu sắc. “Tạ huynh, lời vàng ngọc này, ta sẽ khắc cốt ghi tâm. Ta sẽ cố gắng hết sức để biến Thị Trấn An Bình thành một tấm gương, một điểm neo nhân quả cho những nỗ lực thấu hiểu trong kỷ nguyên mới này.” Ông ta quay sang Tiểu An, “Tiểu An, con hãy ghi lại thật kỹ những lời tiên sinh vừa nói, đó đều là đạo lý vô giá.”

Tiểu An đã ghi chép không ngừng nghỉ, tay vẫn cầm bút, mắt vẫn sáng ngời nhìn Tạ Trần. “Dạ, thưa tiên sinh. Con đã ghi lại hết ạ.”

“Tạ huynh, Ông Lão Tiều Phu, ta xin phép. Ta phải lập tức chuẩn bị cho sự kiện này. Hy vọng, những hạt mầm của sự thấu hiểu sẽ nảy nở trên mảnh đất An Bình này.” Thị Trưởng Thành lại cúi chào, rồi quay bước ra khỏi quán sách, bước chân ông tuy vẫn còn chút vội vã nhưng đã vững vàng và đầy quyết tâm hơn hẳn. Tiếng cửa gỗ khẽ khàng đóng lại, trả lại sự tĩnh lặng cho quán sách, nhưng không khí bên trong đã thay đổi, mang theo một làn sóng của sự chờ đợi và hy vọng. Tạ Trần khẽ thở dài, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. Con đường còn dài, nhưng ít nhất, hạt mầm đã được gieo.

***

Đúng giữa trưa, khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, thiêu đốt mọi vật bằng cái nắng gay gắt của mùa hạ, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí lộng lẫy bằng những đường nét chạm khắc tinh xảo, phản chiếu ánh nắng chói chang, tạo nên một khung cảnh sầm uất và đầy màu sắc. Những biển hiệu lớn với nét chữ Hán Việt cổ kính, cùng vô số đèn lồng rực rỡ đủ mọi hình dáng và màu sắc, đung đưa trong gió, thu hút ánh nhìn của mọi người. Từ các ngõ ngách, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng mặc cả ồn ào hòa lẫn với tiếng nói chuyện xôn xao của dòng người qua lại, tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tạo nên một bản giao hưởng đô thị sôi động. Mùi hương liệu quý hiếm từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới tinh, mùi kim loại nung chảy từ xưởng rèn, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của sự giàu có và phồn thịnh. Không khí ở đây luôn sôi động, náo nhiệt, mang một cảm giác xa hoa khó tả, khiến người ta dễ dàng quên đi những lo toan của cuộc sống.

Giữa khu phố sầm uất ấy, tại một bục cao được dựng tạm bằng gỗ quý, Thị Trưởng Thành uy nghiêm đứng đó, bên cạnh là Thủ Vệ Thành với bộ giáp sắt sáng loáng, vẻ mặt nghiêm nghị, tay nắm chặt cây giáo, ánh mắt cảnh giác quét qua đám đông. Một số nhân vật có tiếng tăm trong thành cũng có mặt, như Bà Chủ Quán Trà phúc hậu với nụ cười hiền từ, hay Người Kể Chuyện hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy quen thuộc. Ông Lão Tiều Phu không có mặt ở đây, ông thích sự yên tĩnh của rừng núi và quán sách hơn.

Thị Trưởng Thành, trong bộ quan phục tề chỉnh, vẻ mặt phúc hậu nhưng ánh mắt lại ánh lên sự nghiêm túc, nhìn bao quát đám đông đang tụ tập phía dưới. Đám đông ấy đông nghịt, chen chúc nhau, tạo thành một biển người không ngớt. Có những người tò mò, háo hức chờ đợi thông báo mới. Có những người hoài nghi, ánh mắt lạnh lùng, dường như đã quá quen với những lời hứa hẹn suông. Nhưng cũng có những ánh mắt đầy vẻ cố chấp, rõ ràng là những người từng tham gia vào vụ ẩu đả trước đó, vẫn khư khư giữ lấy quan điểm của mình, không sẵn lòng lắng nghe.

“Hỡi các vị dân chúng An Bình!” Giọng Thị Trưởng Thành vang vọng, trầm ấm nhưng đầy uy lực, át đi mọi tiếng ồn ào xung quanh. “Chúng ta đã có những hiểu lầm, những tranh cãi. Những mâu thuẫn đó đã khiến chúng ta tổn thương, đã khiến cộng đồng của chúng ta không còn hòa hợp. Nhưng nay, ta kêu gọi tất cả, hãy cùng nhau ngồi lại, không phải để đối đầu, mà để lắng nghe, để thấu hiểu lẫn nhau!”

Ông giơ tay, ra hiệu cho đám đông im lặng. “Thiên Đạo đang suy yếu, kỷ nguyên cũ đang dần khép lại. Một kỷ nguyên mới, ‘Nhân Đạo’, đang dần hé mở. Nhưng ‘Nhân Đạo’ không thể được xây dựng trên sự chia rẽ và thù hận. Nó phải được dựng xây trên nền tảng của sự thấu hiểu, của lòng trắc ẩn, của những giá trị nhân sinh cốt lõi nhất. Vì vậy, ta quyết định tổ chức chuỗi ‘Đối Thoại An Bình’ – những buổi đối thoại công khai, nơi mỗi người dân đều có quyền được nói lên tiếng lòng mình, và quan trọng hơn, được lắng nghe tiếng lòng của người khác.”

Thị Trưởng Thành nói xong, đám đông bắt đầu xôn xao. Tiếng bàn tán rì rầm lan khắp nơi như sóng biển. Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt lanh lợi, không ngừng chạy khắp các ngõ ngách, phát những truyền đơn được viết bằng nét chữ ngay ngắn, tóm tắt về mục đích và thời gian của các bu���i đối thoại. Cậu bé, dù mệt mỏi vì nắng nóng và sự chen chúc, vẫn tràn đầy nhiệt huyết, bởi cậu hiểu rằng mình đang góp phần vào một việc lớn lao.

Trong đám đông, Thư Sinh Giỏi – với vẻ ngoài tuấn tú, phong thái nho nhã và tay luôn cầm một cuốn sách – gật gù tán thành. Ánh mắt y vẫn còn ẩn chứa chút gì đó của sự cứng nhắc, sự cố chấp vào những lý lẽ mình cho là đúng, nhưng thái độ của y đã cởi mở hơn, sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ. Y từng tranh luận với Tạ Trần về ‘cân bằng’ và ‘hòa hợp’, và giờ đây, y thấy lời của Tạ Trần đang dần được hiện thực hóa.

“Đối thoại ư? Liệu có ích gì không?” Một người đàn ông trung niên với vẻ mặt khắc khổ lẩm bẩm. “Họ đã tranh cãi đến mức ẩu đả, bây giờ ngồi lại nói chuyện, liệu có khiến họ hiểu ra không? Hay chỉ là thêm cớ để gây sự?”

“Phải thử chứ!” Một người phụ nữ trẻ tuổi, ôm trong tay một giỏ rau củ, nói với vẻ đầy hy vọng. “Nếu cứ im lặng, cứ giữ trong lòng, thì làm sao mà hiểu nhau được? Biết đâu, qua nh��ng lời nói, chúng ta sẽ tìm thấy điểm chung.”

Thị Trưởng Thành lắng nghe những tiếng xôn xao, trong lòng không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng. Ông biết, những buổi đối thoại này sẽ là một canh bạc. Nó có thể hàn gắn cộng đồng, nhưng cũng có thể thổi bùng lên những ngọn lửa thù hận đã âm ỉ bấy lâu. Tuy nhiên, ông cũng hiểu rằng, đây là con đường duy nhất mà Tạ Trần đã chỉ ra, con đường của ‘Nhân Đạo’. Hòa bình không phải là sự vắng mặt của tiếng ồn, mà là sự hiện diện của lòng trắc ẩn. Ông phải tin vào điều đó, phải tạo điều kiện để lòng trắc ẩn ấy có cơ hội nảy nở. Ông hít một hơi thật sâu, ánh mắt quét qua những gương mặt đa dạng trong đám đông, cố gắng tìm kiếm những tia hy vọng, những ánh mắt muốn được thấu hiểu. Ông tin rằng, ẩn sâu trong mỗi con người, dù là tu sĩ hay phàm nhân, dù là người cố chấp hay cởi mở, đều có một khao khát được sống an bình, được sống trọn vẹn nhân tính của mình. Và ông, với vai trò của một Thị Trưởng, phải là người dẫn lối cho khao khát đó.

***

Khi ánh nắng gay gắt của buổi trưa dần dịu đi, nhường chỗ cho những vệt nắng vàng ươm của buổi chiều tà, quán trà Vọng Giang bên bờ sông trở nên nhộn nhịp hơn thường lệ. Kiến trúc gỗ đơn giản, mộc mạc của quán, với những bàn ghế tre được xếp đặt gọn gàng, và đặc biệt là ban công rộng rãi nhìn thẳng ra dòng sông hiền hòa, đã trở thành điểm hẹn lý tưởng cho những cuộc gặp gỡ, bàn tán. Tiếng nước sông chảy rì rầm, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của khách, cùng tiếng pha trà lách cách vang lên từ quầy của Bà Chủ Quán Trà, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái và dễ chịu. Mùi trà thơm lừng, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ thoang thoảng theo làn gió nhẹ, xua tan đi mọi mệt mỏi, mang đến cảm giác trong lành và mát mẻ.

Tối nay, quán trà Vọng Giang đông hơn hẳn, không khí sôi nổi hơn bao giờ hết, nhưng vẫn giữ được vẻ tao nhã vốn có. Các nhóm người tụ tập quanh những bàn trà, không ngừng bàn tán sôi nổi về buổi ‘Đối Thoại An Bình’ sắp tới. Những truyền đơn Tiểu An phát ban trưa đã nhanh chóng lan truyền, khơi gợi sự tò mò và cả những tranh luận mới.

“Cái ‘Nhân Đạo’ này, ta thấy rõ ràng là phải tự do tuyệt đối! Ai cấm được ta làm gì, miễn là ta không hại người khác?” Một người đàn ông vạm vỡ, giọng nói sang sảng, đặt mạnh chén trà xuống bàn, thu hút sự chú ý của những người xung quanh. “Nếu đã không còn Thiên Đạo, thì ta là chủ của ta, muốn làm gì thì làm!”

Một thư sinh trẻ tuổi khác, với vẻ mặt nghiêm nghị và ánh mắt đầy suy tư, lập tức phản bác. “Không phải thế! ‘Nhân Đạo’ mà Tạ tiên sinh nói, là sự cân bằng. Tự do của cá nhân phải đi đôi với trách nhiệm cộng đồng. Nếu ai cũng tự do tuyệt đối, thì xã hội này sẽ thành một mớ hỗn độn mất!”

“Nhưng trách nhiệm cộng đồng đó, ai định nghĩa? Ai có quyền áp đặt lên ta?” Người đàn ông vạm vỡ vẫn cố chấp, vẻ mặt đỏ gay. “Chẳng phải đó cũng là một kiểu Thiên Đạo mới, một kiểu ép buộc mới hay sao?”

Những cuộc tranh luận nhỏ như thế nổ ra ở nhiều góc quán. Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt phúc hậu và nụ cười hiền từ, khéo léo đi lại giữa các bàn, rót thêm trà cho khách, và đôi khi, nhẹ nhàng đưa ra những lời xoa dịu. “Thôi thôi, các vị cứ bình tĩnh. Trà ngon thì phải thưởng thức chậm rãi, chuyện đời cũng vậy. Mỗi người một ý, nhưng mục đích cuối cùng chẳng phải đều muốn cuộc sống tốt đẹp hơn sao?”

Bà Chủ Quán Trà đặt một ấm trà mới xuống bàn của người đàn ông vạm vỡ, nhẹ nhàng nói: “Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng! Chuyện gì cũng có thể bàn, nhưng đừng để chén trà nguội lạnh vì những lời tranh cãi gay gắt. Có lẽ mỗi người chúng ta đều có một phần đúng, một phần chưa đúng. Quan trọng là hiểu nhau hơn.”

Người Kể Chuyện, với chiếc quạt giấy phe phẩy trong tay, điềm nhiên ngồi ở một góc, lắng nghe mọi cuộc đối thoại. Khi không khí có vẻ căng thẳng, ông ta khẽ ho một tiếng, rồi cất giọng trầm ấm, bắt đầu kể một câu chuyện ngụ ngôn. “Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Xưa kia, có một dòng sông tự cho mình là tự do tuyệt đối, không muốn có bờ bãi. Nó muốn chảy đi đâu thì chảy, muốn cuốn trôi gì thì cuốn. Ban đầu thì sung sướng lắm, nhưng rồi nước cạn dần, phù sa bồi lấp, cá tôm không còn nơi trú ngụ, người dân hai bên bờ cũng chẳng thể dùng nước. Dòng sông, mất đi bờ, cuối cùng lại mất đi chính mình, không còn là dòng sông nữa, chỉ còn là một vũng lầy cạn kiệt. Tự do như dòng sông, nhưng nếu không có bờ, liệu có còn là dòng sông? Hay chỉ là lũ lụt cuốn trôi tất cả?”

Câu chuyện ngụ ngôn của Người Kể Chuyện, tuy giản dị nhưng lại chứa đựng đạo lý sâu xa, khiến những người đang tranh luận phải ngưng bặt, trầm tư suy nghĩ. Không khí trong quán trà dịu lại, dù những ánh mắt vẫn còn ánh lên sự băn khoăn, nhưng đã không còn vẻ gay gắt.

Bà Chủ Quán Trà khẽ mỉm cười. “Thôi, các vị cứ đến buổi đối thoại mà nghe, mà nói. Tạ tiên sinh và Thị Trưởng Thành đã tốn bao tâm huyết để tổ chức ra buổi này, mong muốn lớn nhất là mọi người tìm được tiếng nói chung. Đừng để những hiểu lầm, những chấp niệm nhỏ bé ngăn cản chúng ta tìm thấy sự an bình lớn lao hơn.”

Những người dân xung quanh gật gù. Họ biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, đã có một cánh cửa được mở ra, một cơ hội để họ thực sự lắng nghe và được lắng nghe. Dòng sông Vọng Giang vẫn êm đềm chảy, phản chiếu ánh trăng non đầu tháng, như một chứng nhân cho những cuộc đối thoại bất tận của nhân gian.

***

Sáng hôm sau, quảng trường chính của Thị Trấn An Bình tràn ngập một bầu không khí đặc biệt. Trời quang mây tạnh, nắng ấm áp lan tỏa khắp nơi, xua đi cái se lạnh còn sót lại của đêm. Tiếng gió nhẹ thoảng qua mang theo mùi hoa cỏ từ các vườn ven quảng trường, hòa lẫn với mùi bụi đường và cả một chút mùi mồ hôi của đám đông đang tụ tập. Tiếng chim hót líu lo đâu đó từ xa, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ cho khung cảnh trang nghiêm, trang trọng nhưng vẫn tiềm ẩn sự căng thẳng và hoài nghi từ đám đông.

Một bục gỗ lớn được dựng lên ở trung tâm quảng trường, phía trước là những hàng ghế dài dành cho những người muốn phát biểu, và phía sau là một không gian rộng lớn cho những người dân đến lắng nghe. Thủ Vệ Thành cùng các binh lính đứng nghiêm trang xung quanh, giữ gìn trật tự, ánh mắt cảnh giác nhưng không kém phần trang trọng.

Thị Trưởng Thành, trong bộ quan phục nghiêm chỉnh, bước lên bục. Vẻ mặt ông pha lẫn sự lo lắng và quyết tâm. Ông nhìn bao quát xuống đám đông, những khuôn mặt đủ mọi biểu cảm: tò mò, hoài nghi, chờ đợi, và cả những ánh mắt cố chấp. Ông hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ấm nhưng đầy chân thành vang vọng khắp quảng trường.

“Hỡi các vị dân chúng An Bình!” Ông bắt đầu, “Hôm nay, chúng ta cùng nhau tụ họp tại đây, không phải để phán xét, không phải để đối đầu. Chúng ta không tìm kiếm kẻ chiến thắng hay người thua cuộc. Chúng ta tìm kiếm sự hiểu biết, sự đồng cảm. Chúng ta tìm kiếm con đường chung để cùng nhau bước vào kỷ nguyên ‘Nhân Đạo’ đang đến.”

Ông dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. “Đây là nền tảng của ‘Nhân Đạo’, của tương lai chúng ta. Một tương lai nơi mỗi cá nh��n đều được tôn trọng, và mỗi cộng đồng đều được an bình. Tôi biết, con đường này không hề dễ dàng. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy khó hiểu, khó chấp nhận quan điểm của người khác. Nhưng hãy nhớ, chúng ta đều là con người, đều có những nỗi sợ hãi, những hy vọng, những ước mơ rất đỗi bình thường. Hãy lắng nghe bằng cả trái tim, hãy nói bằng cả tấm lòng. Hãy cùng nhau gieo những hạt mầm của sự thấu hiểu, để một ngày kia, chúng ta sẽ gặt hái được một mùa bội thu của hòa bình và thịnh vượng.”

Dứt lời, Thị Trưởng Thành cúi đầu thật sâu trước đám đông, thể hiện sự chân thành và khiêm nhường. Đám đông xôn xao một chút, rồi dần dần im lặng. Người Kể Chuyện, đứng khuất trong đám đông, khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. Bà Chủ Quán Trà cũng có mặt, nét mặt hiền từ, ánh mắt dõi theo từng diễn biến.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò và vẻ mặt thanh tú, đứng lẫn trong đám đông ở một góc khuất, không ai nhận ra anh là người đã gieo mầm cho buổi đối thoại này. Anh mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng gương mặt trong đám đông. Anh nhìn thấy sự căng thẳng, sự chờ đợi, sự hoài nghi, nhưng sâu thẳm hơn, anh cũng nhận ra một khao khát tiềm ẩn được thấu hiểu, được an bình. Anh biết, nhân tâm là một vực sâu không đáy, phức tạp và đầy mâu thuẫn. Để khai mở nó, cần sự kiên trì và một lòng tin mãnh liệt vào bản chất thiện lương của con người.

Thị Trưởng Thành mời những người đầu tiên lên phát biểu. Một người đàn ông trung niên, vẻ mặt còn vương vấn sự cố chấp từ vụ ẩu đả trước, bước lên bục. Giọng ông ta ban đầu còn gắt gỏng, đầy sự bức xúc về những gì ông cho là sai trái của phe đối lập. Không khí trong quảng trường lập tức trở nên căng thẳng, một vài tiếng rì rầm phản đối khẽ vang lên. Nhưng rồi, khi ông ta dần nói về những nỗi lo lắng của mình, về tương lai của con cái, về sự bất an trong cuộc sống, giọng ông ta dần trở nên mềm mỏng hơn, và đám đông cũng dần lắng xuống, lắng nghe một cách trầm tư hơn.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Những cuộc đối thoại này sẽ là khởi đầu cho một quá trình dài và gian nan để xây dựng ‘Nhân Đạo’, không phải là một giải pháp tức thời. Sự thành công hay thất bại của ‘Đối Thoại An Bình’ sẽ quyết định niềm tin của người dân vào khả năng tự quản và khả năng của ‘Nhân Đạo’ để giải quyết vấn đề. Nhưng anh tin, những cá nhân tham gia vào buổi đối thoại sẽ có những thay đổi nhỏ trong nhận thức, dần dần hình thành một thế hệ mới hiểu rõ hơn về giá trị của sự thấu hiểu.

Ánh nắng ấm áp của buổi sáng vẫn chiếu rọi quảng trường, mang theo một làn gió nhẹ. Buổi đối thoại tiếp tục, với những lời nói ban đầu còn ngập ngừng, còn va chạm, nhưng dần dần, một sợi dây vô hình của sự thấu hiểu bắt đầu được dệt nên, chậm rãi nhưng kiên cố, giữa lòng nhân thế đang trên đà chuyển mình. Tạ Trần vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, trở thành điểm neo nhân quả cho dòng chảy vô thường của một kỷ nguyên mới, nơi con người học cách tự viết nên định mệnh của mình, không cần Thiên Đạo, mà bằng chính trái tim và lý trí.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free