Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 991: Hòa Thuận Khó Cầu: Bản Ngã Tranh Đoạt Nhân Đạo

Ánh ban mai len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, trải một dải vàng nhạt lên nền gạch cũ kỹ và những chồng sách chất cao trong quán. Hương mực, mùi giấy cũ và thoảng chút trà mộc dịu nhẹ lan tỏa, quyện vào làn gió sớm se lạnh tràn vào từ kẽ hở. Trong không gian tĩnh mịch ấy, Tạ Trần ngồi trầm mặc phía sau bàn đọc, dáng người gầy gò của một thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật nét thanh tú, u hoài. Anh vận bộ áo vải bố màu nâu nhạt đã sờn, không chút phô trương, nhưng lại toát lên khí chất thanh đạm, siêu thoát. Đ���i diện anh, Thư Sinh Giỏi, với vẻ ngoài tuấn tú và phong thái nho nhã, đang ngồi thẳng lưng, tay siết chặt bản sao bài luận "Vạn Trang Luận" đã nhàu nát. Đôi mắt chàng trai trẻ sáng quắc vẻ nhiệt huyết, nhưng cũng vương vấn chút bướng bỉnh cố hữu của tuổi đôi mươi.

"Tiên sinh nói Nhân Đạo là cân bằng, là dung hòa," Thư Sinh Giỏi cất tiếng, giọng nói tuy kính trọng nhưng vẫn pha chút khẳng khái, "nhưng nếu kẻ xấu lạm dụng tự do, phá hoại cộng đồng, gây ra tai họa cho người khác, thì sự cân bằng ấy ở đâu? Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn, cứ dung hòa cả cái ác sao? Con e rằng, nếu cứ mãi nuông chiều bản tính cố hữu của con người, Nhân Đạo sẽ trở thành một khái niệm mơ hồ, dễ bị bóp méo, thậm chí trở thành vỏ bọc cho những kẻ muốn phá hoại trật tự, tiên sinh ạ."

Tạ Trần không vội đáp lời. Anh chậm rãi đưa tay, múc một chén trà nóng từ ấm sứ đặt trên bàn, hương trà thoảng bay, thanh khiết. Anh đặt chén trà trước mặt Thư Sinh Giỏi, một cử chỉ nhẹ nhàng mà đầy ý nghĩa. "Thỉnh trà," anh nói, giọng trầm ấm, điềm t��nh, "đừng vội vàng. Triết lý, cũng như trà vậy, cần thưởng thức từ tốn, mới thấu hiểu được hương vị."

Thư Sinh Giỏi nhận chén trà, khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tạ Trần, chờ đợi một lời giải đáp thỏa đáng. Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt đầy băn khoăn của chàng thư sinh, khẽ thở dài trong lòng. Anh biết, đây không phải là lần đầu tiên anh đối mặt với những câu hỏi như vậy, và cũng sẽ không phải là lần cuối cùng. Cái đạo lý về sự cân bằng, về sự điều hòa, trong mắt những người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết và khát khao sự rõ ràng, thường bị hiểu lầm là sự nhu nhược, sự thỏa hiệp với cái xấu.

"Cân bằng không phải là sự tĩnh lặng tuyệt đối," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh mịch, mỗi lời nói như một dòng suối chảy chậm rãi nhưng mạnh mẽ, "mà là dòng chảy không ngừng của sự điều chỉnh. Đời người vô thường, nhân tâm biến ảo, làm sao có thể mong cầu một sự tĩnh lặng vĩnh viễn? Sự cân bằng mà ta nhắc đến, nó giống như dòng nước trên sông vậy. Nước chảy xiết, nhưng vẫn giữ được dòng. Nếu có vật cản, nó sẽ lách qua, hoặc dần bào mòn vật cản đó, chứ không ngừng chảy. Đó là sự vận động linh hoạt, chứ không phải sự bất động."

Anh hơi dừng lại, ánh mắt dõi ra ô cửa sổ, nơi những đám mây trắng lãng đãng trôi trên nền trời xanh biếc. "Và tự do," Tạ Trần tiếp tục, ngữ điệu trầm tĩnh nhưng đầy kiên định, "không phải là vô giới hạn, nó gắn liền với trách nhiệm. Như một hạt giống, nó cần đất đai màu mỡ để nảy mầm, nhưng cũng cần được cắt tỉa cẩn thận để không mọc thành cỏ dại, lấn át những cây non khác. Trách nhiệm là ranh giới của tự do. Một người có tự do hành động, nhưng hành động đó không được xâm phạm tự do của người khác. Đó là cái 'đạo' trong Nhân Đạo. Không phải là đoạn tuyệt dục vọng, mà là biết cách chế ngự nó, để nó không biến thành chấp niệm, không gây hại cho mình và cho người."

Thư Sinh Giỏi lắng nghe, vành tai đỏ lên vì suy nghĩ. Anh ta cố gắng nắm bắt từng lời của Tạ Trần, nhưng trong đôi mắt vẫn còn pha lẫn sự bướng bỉnh và cái tôi cá nhân mạnh mẽ. Tạ Trần thấu hiểu điều đó. Anh biết, lý thuyết thì dễ nói, nhưng để thực sự thấm nhuần và áp dụng vào cuộc sống, đặc biệt là khi đối mặt với những xung đột lợi ích, những bản năng cố hữu của con người, là cả một hành trình dài. Chàng thư sinh này, tuy có trí tuệ và sự tìm tòi, nhưng vẫn chưa thoát khỏi cái "chấp niệm" về một thế giới lý tưởng, một "Nhân Đạo" tuyệt đối, hoàn hảo. Cái "mất người" trong tu tiên là mất đi cảm xúc, nhưng cái "mất người" trong việc theo đuổi một triết lý cực đoan lại là mất đi sự thấu cảm, sự linh hoạt cần có để thích nghi với sự vô thường của nhân gian.

"Tiên sinh muốn nói, chúng ta không cần phải ép buộc mình trở thành một 'thánh nhân' hoàn hảo, mà chỉ cần là một 'người' trọn vẹn, biết điều tiết bản thân và hòa hợp với cộng đồng?" Thư Sinh Giỏi hỏi lại, như muốn tóm tắt lại ý của Tạ Trần, nhưng trong câu hỏi vẫn mang theo một chút nghi hoặc, một chút luyến tiếc về một lý tưởng cao xa hơn.

Tạ Trần khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, không quá rạng rỡ nhưng đủ để xua tan vẻ ngập ngừng trong lòng thư sinh. "Chính là như vậy. Một đời bình thường, không phải là tầm thường, mà là trọn vẹn. Là sống với tất cả những hỉ nộ ái ố của nhân gian, nhưng không để chúng nhấn chìm ta. Là biết cân bằng giữa khát vọng cá nhân và lợi ích chung, giữa sự tự do và trách nhiệm. Đó mới là Nhân Đạo mà ta hướng tới."

Anh đặt bút xuống, ánh mắt đầy thấu hiểu. Anh biết, cuộc đối thoại này chỉ là khởi đầu. Sự xuất hiện của thư sinh trẻ tuổi này, không nghi ngờ gì nữa, chính là minh chứng cho việc anh sẽ không mãi là 'người thầy vô danh' chỉ định hướng gián tiếp qua văn chương. Sẽ có những lúc, anh cần phải tương tác trực tiếp, trở thành một 'người cố vấn' cho thế hệ mới, mở ra những cuộc đối thoại sâu sắc hơn, giải đáp những khúc mắc mà sách vở không thể truyền tải hết. Mặc dù bài luận đã xoa dịu tình hình, nhưng việc 'giáo dục' Nhân Đạo vẫn là một quá trình dài và phức tạp. Những định kiến sâu sắc, những thói quen tư duy cũ kỹ không thể thay đổi chỉ sau một ngày. Sự 'cân bằng' mà Tạ Trần đề xuất là một khái niệm khó nắm bắt hoàn toàn đối với nhiều người, dễ bị đơn giản hóa hoặc bóp méo bởi những người có lợi ích riêng hoặc tư tưởng cố chấp. Những hạt mầm của sự hiểu lầm vẫn có thể nảy nở nếu không được chăm sóc cẩn thận. Tạ Trần hiểu rõ điều đó. Nhưng anh cũng biết, sự chấp nhận ban đầu của bài luận cho thấy tiềm năng to lớn của 'văn chương' và 'triết lý' trong việc định hình xã hội. Đây là con đường anh sẽ tiếp tục đi, con đường của bút mực và trí tuệ, để chống lại các tư tưởng tiêu cực và củng cố nền tảng Nhân Đạo. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và nhân tâm, mãi mãi là một vực sâu không đáy cần được soi rọi. Chàng thư sinh trẻ tuổi rời đi sau cuộc đối thoại, lòng mang nặng suy tư. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng anh ta khuất dần, rồi lại quay về với cuốn sách của mình, nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn nỗi trăn trở về con đường Nhân Đạo, một con đường gập ghềnh và đầy thử thách.

***

Giữa trưa, nắng gắt đổ lửa xuống Phố Thương Mại Kim Long, nơi những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy đang phản chiếu ánh sáng chói chang. Không khí sầm uất, náo nhiệt đặc trưng của Thành Vô Song dường như bị thiêu đốt bởi cái nắng cháy da thịt, nhưng cũng không làm giảm đi vẻ sôi động, giàu có của khu phố này. Tiếng rao hàng của những tiểu thương vang vọng khắp nơi: "Vải vóc lụa là mới về đây! Mùi hương liệu từ Tây Vực đây!" hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào của khách hàng, tiếng cười nói rộn ràng từ các quán rượu, và cả tiếng nhạc du dương, lảnh lót từ một kỹ viện nào đó ẩn mình trong con hẻm nhỏ. Mùi hương liệu nồng nàn quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi vải vóc mới tinh, mùi kim loại sắc lạnh từ cửa tiệm rèn, tất cả tạo nên một hỗn hợp khứu giác đặc trưng của sự xa hoa và nhộn nhịp.

Thư Đồng Tiểu An, dáng người gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ đã bạc màu, đang vội vã len lỏi qua đám đông. Cậu bé ôm một chồng sách mới in, là những bản sao của bài luận "Vạn Trang Luận" của Tạ Trần, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cậu được Tạ Trần giao nhiệm vụ phân phát những bản luận này đến các hiệu sách, quán trà và những nơi công cộng khác để lan tỏa triết lý về Nhân Đạo. Bước chân nhanh nhẹn của Tiểu An bỗng khựng lại khi cậu nghe thấy một tiếng tranh cãi gay gắt từ phía trước, ngay gần cổng chợ.

"Nhân Đạo là ta được sống theo ý ta, không ai có quyền cấm đoán!" Một người đàn ông vạm vỡ, vẻ mặt đỏ gay, tay chỉ trỏ vào mặt đối phương, giọng gằn lên. Hắn mặc y phục thô kệch của một người thợ mộc, trên vai còn vương vãi mùn cưa. Hắn ta đại diện cho phe tin rằng Nhân Đạo chính là sự tự do tuyệt đối của cá nhân, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc hay giới hạn nào, một cách hiểu có phần cực đoan về khái niệm "tự do".

"Ngươi nhầm! Ngươi đã hoàn toàn hiểu sai ý của tiên sinh Tạ Trần!" Một người khác, dáng vẻ thư sinh hơn, áo dài màu xanh, tay cầm một cuốn sách đã cũ, phản bác gay gắt. "Nhân Đạo là phải biết hy sinh cái nhỏ để giữ cái lớn, vì bách tính mà tồn tại! Nếu ai cũng chỉ lo cho bản thân mình, xã tắc này sẽ loạn mất! Tiên sinh dạy về sự cân bằng, chính là cân bằng giữa cá nhân và cộng đồng, và đôi khi, lợi ích cộng đồng phải được đặt lên hàng đầu!" Anh ta đại diện cho phe đề cao sự hy sinh vì tập thể, cũng là một cách hiểu cực đoan khác, gần giống với chủ nghĩa tập thể.

Đám đông xung quanh bắt đầu xúm lại, tiếng xì xào bàn tán nổi lên, chen lẫn tiếng thúc giục, cổ vũ từ những người tò mò. Hai bên, ban đầu chỉ là tranh cãi gay gắt, dần dần lời qua tiếng lại, đẩy qua đẩy lại. Bỗng, một tiếng "bốp!" vang lên, rồi một người ngã nhào. Vụ ẩu đả nhỏ nhưng đầy kịch tính bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng xô đẩy, tiếng quần áo xé toạc, tiếng chân giẫm đạp lên nhau, tất cả tạo nên một khung cảnh hỗn loạn giữa phố chợ sầm uất.

Tiểu An đứng chết trân, đôi mắt to tròn mở lớn, bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Cậu bé ôm chặt chồng sách vào lòng, tim đập thình thịch. "Sao... sao lại thế này?" Cậu thầm nghĩ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng. "Tiên sinh đâu có ý đó! Tiên sinh dạy về sự dung hòa, về sự cân bằng, chứ đâu phải để mọi người đánh nhau vì những lời lẽ của Người!" Cậu cảm thấy một nỗi sợ hãi và thất vọng dâng trào. Những lời của Tạ Trần, vốn dĩ là để xoa dịu căng thẳng, lại trở thành nguồn cơn cho một cuộc xung đột khác.

Không xa đó, Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh thường ngày, đang đứng trên một bục đá nhỏ, quạt giấy phe phẩy. Ông ta cũng đang chứng kiến cảnh ẩu đả với vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa thích thú, nhưng cũng không giấu được chút lo lắng. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Ông ta cất giọng vang vọng, cố gắng thu hút sự chú ý. "Lại một màn tranh hùng nữa đây, nhưng lần này là về 'đạo' đấy nhé! Ai mà ngờ, mấy lời lẽ thâm sâu của Tạ tiên sinh lại khiến cho nhân gian nổi phong ba như vậy? Xem ra, cái đạo lý khi vào lòng người, chẳng khác nào chén rượu mạnh, ai uống cũng say, mà say rồi thì dễ làm càn!"

Bà Chủ Quán Trà, một phụ nữ phúc hậu, vẻ mặt hiền từ, đang loay hoay sắp xếp mấy ấm trà và chén bát trên quầy hàng của mình, cũng phải ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy khó hiểu. "Ôi trời đất, chỉ vì mấy câu chữ mà ra nông nỗi này sao?" Bà than thở, đôi mắt nhăn lại vì lo lắng. "Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng! Nhưng giờ ai còn lòng dạ nào mà uống trà? Cứ thế này thì cái chợ búa yên bình này loạn mất thôi!"

Bầu không khí căng thẳng bao trùm cả khu phố, tiếng cãi vã, tiếng xô đẩy, tiếng la hét làm át đi mọi âm thanh ồn ào trước đó. Bụi đất bay lên, mùi mồ hôi và căng thẳng lan tỏa trong không khí nóng bức. Đúng lúc đó, tiếng chân rầm rập vang lên, báo hiệu sự xuất hiện của Thủ Vệ Thành. Những người Thủ Vệ, thân hình vạm vỡ, mặc giáp sắt sáng loáng, vẻ mặt nghiêm nghị, tay cầm giáo dài, nhanh chóng lao vào đám đông đang hỗn loạn. "Thành quy nghiêm ngặt, xin đừng làm khó!" Một Thủ Vệ hô lớn, giọng dứt khoát.

Ngay sau họ là Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt, mặc quan phục sang trọng, nhưng vẻ mặt phúc hậu thường ngày giờ đây lại đầy lo âu và nghiêm trọng. Ông ta vội vã ra lệnh: "Dẹp loạn! Nhanh chóng dẹp loạn! Không được để tình hình mất kiểm soát! Hòa bình là trên hết!" C��c Thủ Vệ nhanh chóng hành động, dùng giáo để tách hai nhóm người đang ẩu đả ra. Tiếng la hét dần lắng xuống, thay vào đó là tiếng càu nhàu, tiếng thở dốc và tiếng bước chân vội vã của những người bị giải tán.

Tiểu An vẫn đứng đó, bất động. Cậu nhìn những cuốn sách trong tay mình, rồi lại nhìn cảnh hỗn loạn vừa được dẹp yên. Một cảm giác nặng nề đè lên vai cậu. Cậu không thể hiểu nổi, tại sao một triết lý về sự cân bằng, về cuộc sống bình thường, lại có thể gây ra những xung đột dữ dội đến vậy. Cậu nhận ra rằng, dù Tạ Trần đã cố gắng định hướng tư tưởng bằng lời lẽ thấu đáo, nhưng khi những lời ấy chạm vào những bản ngã khác nhau, những cách hiểu khác nhau của con người, thì mọi chuyện đều có thể trở nên phức tạp đến không ngờ. Vụ ẩu đả này, tuy nhỏ, nhưng lại là một vết nứt đáng báo động trong bức tranh yên bình của Nhân Gian đang hình thành. Nó báo hiệu rằng "Nhân Đạo" sẽ không phải là một con đường dễ dàng thống nhất, mà là một hành trình dài của sự tranh luận, thích nghi và đấu tranh giữa các phiên bản khác nhau. Đồng thời, nó cũng cho thấy sự rạn nứt trong cộng đồng về "Nhân Đạo" có thể bị các thế lực khác lợi dụng để gây thêm chia rẽ.

***

Buổi chiều tà, những đám mây xám nặng nề từ từ kéo đến, che khuất mặt trời chói chang, mang theo một làn gió se lạnh, thổi bay những chiếc lá khô xoay tròn trên mặt đất. Quán sách của Tạ Trần chìm trong ánh sáng lờ mờ, yếu ớt. Hương mực và mùi giấy cũ nay dường như đậm đặc hơn, mang theo chút vị ẩm ướt của gió. Không gian vốn đã tĩnh lặng nay càng thêm trầm mặc, u tịch, như thể đang hấp thụ nỗi ưu tư của vạn vật.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây xám đang dần nuốt chửng vầng dương. Khuôn mặt anh gầy gò, thanh tú, giờ đây hiện rõ vẻ trăn trở. Anh lặng lẽ lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa, một âm thanh đơn độc và buồn bã. Cuốn sách 'Vô Vi Chi Đạo' vẫn mở trên bàn, nhưng ánh mắt anh không còn tập trung vào những con chữ.

Tiểu An, sau khi chứng kiến cảnh ẩu đả trên Phố Thương Mại Kim Long, chạy vội về quán sách, vẻ mặt vẫn còn đầy bàng hoàng và sợ hãi. Cậu bé đặt chồng sách xuống một góc, rồi đứng nép mình bên cạnh Ông Lão Tiều Phu. Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn ánh lên vẻ thấu hiểu, ngồi đối diện Tạ Trần, thong thả phe phẩy chiếc quạt nan cũ kỹ. Râu tóc ông bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, toát lên vẻ khôn ngoan của một người từng trải.

"Tiên sinh..." Tiểu An cất tiếng, giọng run run, đôi mắt đỏ hoe. "Họ... họ nói là vì Nhân Đạo mà đánh nhau. Một người nói Nhân Đạo là tự do cá nhân, người kia nói là hy sinh cho tập thể. Có phải con đã truyền đạt sai không? Có phải con đã làm hỏng ý của tiên sinh không?" Cậu bé cúi gằm mặt, lòng tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Ông Lão Tiều Phu đặt tay lên vai Tiểu An, vỗ nhẹ an ủi. "Không phải lỗi của con đâu, Tiểu An. Con đã làm rất tốt rồi." Ông quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy suy tư. "Cái đạo lý, khi vào lòng người, sẽ nhuốm màu bản ngã. Đây là bài học lớn, Tạ Trần à. Con người ta, ai cũng có một c��i 'tôi' riêng, một cái 'chấp niệm' riêng. Dù đạo lý có cao siêu đến mấy, khi được truyền bá, nó sẽ bị cắt xén, bóp méo qua lăng kính của bản ngã đó. Mỗi người sẽ thấy một 'Nhân Đạo' riêng, phù hợp với lợi ích, với quan điểm của họ." Giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, nhưng lại ẩn chứa một sự minh triết sâu sắc.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt, bàn tay vuốt nhẹ lên trang sách 'Vô Vi Chi Đạo' đang mở. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, như trút đi bao nhiêu ưu tư chất chứa trong lòng. "Ta đã đánh giá thấp sự phức tạp của nhân tâm," anh nói, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một chút thất vọng và chua chát. "Một cuốn sách không thể thay đổi tất cả. Ta đã nghĩ, chỉ cần khơi mở một con đường, một triết lý đúng đắn, thì nhân gian sẽ tự tìm thấy lối đi. Nhưng ta quên mất, mỗi người một con đường, một tâm niệm, và cái 'đúng đắn' trong mắt người này, chưa chắc đã là 'đúng đắn' trong mắt người khác."

Ánh nến leo lét trong quán sách, thắp lên bởi Tiểu An, càng làm tăng thêm vẻ u tịch. Tạ Trần mở mắt, ánh mắt anh vẫn trầm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đó là một sự trăn trở không ngừng. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Vụ ẩu đả nhỏ trên phố, dù đã được dẹp yên, nhưng nó như một vết nứt đầu tiên, báo hiệu rằng hành trình xây dựng "Nhân Đạo" sẽ không hề dễ dàng, mà sẽ là một cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ với bản tính cố hữu của con người, với những cách hiểu sai lệch, những lợi ích cá nhân, và cả những "chấp niệm" về một thế giới lý tưởng mà anh đã cố gắng phá bỏ.

Sự kiện này báo hiệu rằng Tạ Trần sẽ phải tìm cách sâu sắc hơn để củng cố triết lý của mình, không chỉ bằng văn chương mà có thể bằng hành động hoặc sự hướng dẫn trực tiếp hơn. Anh không thể mãi là một người thầy vô danh, chỉ lặng lẽ truyền bá tư tưởng. Sẽ có lúc, anh phải đứng ra, đối mặt với những xung đột, những hiểu lầm, và dùng chính hành động của mình để minh chứng cho cái "đạo" của sự cân bằng, của cuộc sống bình thường. Sự rạn nứt trong cộng đồng về "Nhân Đạo" cũng có thể bị các thế lực khác, như những tu sĩ vẫn cố chấp với Thiên Đạo cũ hoặc những kẻ muốn lợi dụng sự hỗn loạn để trục lợi, lợi dụng để gây thêm chia rẽ, phá hoại nền móng của kỷ nguyên mới.

Ông Lão Tiều Phu nhìn Tạ Trần, vẻ mặt hiền hậu nhưng đầy lo lắng. "Sự học hỏi và thích nghi," ông lão khẽ nói, như nhắc nhở Tạ Trần về những lời anh đã viết, "đó là con đường dài của cuộc sống bình thường. Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và nhân tâm, mãi mãi là một vực sâu không đáy cần được soi rọi."

Tạ Trần khẽ gật đầu. Anh biết, mình không thể kiểm soát hoàn toàn cách tư tưởng được tiếp nhận. Anh không thể ép buộc nhân gian phải hiểu "Nhân Đạo" theo cách anh muốn. Nhưng anh có thể tiếp tục hành trình của mình, tiếp tục là điểm neo nhân quả, tiếp tục sống trọn vẹn với những giá trị mà anh tin tưởng, và có lẽ, chính bằng cách đó, anh sẽ dần dần thắp sáng con đường cho những người khác. Cuộc sống bình thường, hóa ra, lại là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và những thách thức như hôm nay, dù đau lòng, cũng là một phần tất yếu của hành trình ấy. Anh nhắm mắt lại, trong bóng tối mờ ảo của quán sách, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trên con đường định hình kỷ nguyên Nhân Gian.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free