Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 99: Tiếng Vang Nhân Gian: Hậu Vận Của Lời Nói

Sáng hôm sau, Thành Vô Song vẫn còn đắm chìm trong dư âm của cuộc tranh luận nảy lửa. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói cong vút, xuyên qua kẽ lá cổ thụ rủ bóng xuống các con phố đá xanh, tạo nên một khung cảnh yên bình giả tạo. Nhưng sự yên bình ấy không thể che lấp được làn sóng sôi sục đang cuộn trào trong lòng người dân. Từ quảng trường trung tâm đến những con hẻm nhỏ hẹp, tiếng bàn tán xôn xao không ngớt, giống như những con ong vỡ tổ, mỗi người một lời, nhưng đều xoay quanh một cái tên duy nhất: Tạ Trần.

Tạ Trần, cùng Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, đang lặng lẽ đi dạo qua một khu chợ đông đúc. Tiếng rao hàng của những người bán trái cây tươi, tiếng mời chào nồng nhiệt của các tiệm vải lụa, tiếng lanh canh của thợ rèn vang vọng trong không khí, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng của một cuộc sống phàm trần đầy sinh động. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường như bánh hấp, mì xào quyện lẫn với hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi trầm hương thoang thoảng từ những ngôi miếu nhỏ, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến cho Thành Vô Song trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết.

Dọc đường đi, họ bắt gặp từng tốp người dân đang tụ tập, ánh mắt họ lấp lánh sự tò mò, ngưỡng mộ, và cả một chút sợ hãi khi nhắc đến "tiên nhân" và "Thiên Đạo".

"Thật không ngờ, một thư sinh gầy yếu như Tạ công tử lại dám nói thẳng như vậy với Tiên trưởng Liễu của Thái Huyền Tông!" Một người đàn ông trung niên, tay xách giỏ rau, ghé tai người bên cạnh thì thầm, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa khâm phục.

Người phụ nữ đối diện, mái tóc búi cao gọn gàng, gật đầu lia lịa: "Phải đó! Lời Tiên trưởng Liễu nói nghe thì cao siêu, nhưng lại chẳng chạm đến được nỗi lòng của chúng ta. Cứ như thể chúng ta sinh ra chỉ để làm nền cho các vị tu tiên vậy."

"Nhưng lời của Tạ công tử thì khác..." Một thiếu niên, vẻ mặt non nớt nhưng ánh mắt lại bừng sáng, nói chen vào. "Những lời huynh ấy nói, thật sự chạm đến lòng ta. Chúng ta đâu có cầu gì cao xa, chỉ mong được sống một đời bình thường thôi mà. Ăn no, mặc ấm, có gia đình, bầu bạn, thế đã là đủ. Sao cứ phải sợ cái gọi là 'Thiên Đạo' suy tàn, cái 'mất người' của các vị tiên nhân chứ?"

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm vẫn giữ vẻ bình thản, thu trọn từng biểu cảm, từng lời nói vào tâm trí. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, như một người quan sát, một người lắng nghe. Anh cảm nhận rõ ràng những dao động tinh tế trong từng lời bàn tán, từng ánh mắt hoài nghi và hy vọng. Những lời anh nói, vốn chỉ là triết lý, giờ đây đã trở thành những hạt giống gieo vào lòng người, nảy mầm thành ý chí. Anh biết, đây là thứ sức mạnh đáng sợ nhất, thứ sức mạnh có thể lay chuyển cả một kỷ nguyên, nhưng cũng là thứ sức mạnh sẽ đẩy anh vào vòng xoáy của tai ương.

Bách Lý Hùng bước bên cạnh Tạ Trần, thân hình vạm vỡ của hắn như một ngọn núi nhỏ, che chắn cho anh khỏi những ánh mắt quá mức tò mò. Hắn không giấu được vẻ tự hào và hưng phấn, đôi mắt kiên nghị lấp lánh niềm vui. Hắn cười lớn, tiếng cười vang dội giữa khu chợ, thu hút thêm nhiều ánh mắt nhìn về phía họ. "Nhìn xem, Tạ huynh, lời huynh đã gieo hạt trong lòng trăm họ rồi! Huynh đã thay cả vạn phàm nhân nói lên tiếng lòng, đã cho họ thấy rằng họ không hề yếu kém, không hề vô dụng!"

Mộ Dung Tuyết thì khác. Nàng vẫn giữ vẻ dịu dàng thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, nhưng ánh mắt nàng lại chất chứa sự lo lắng không nguôi. Nàng khẽ nắm lấy tay Tạ Trần, một cái nắm nhẹ nhàng nhưng kiên định, như muốn truyền cho anh sự an ủi và ủng hộ. "Uy tín càng cao, nguy hiểm càng lớn, Tạ Trần." Nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự quan ngại. "Giờ đây, huynh không chỉ là một thư sinh nói lời chân lý, mà đã trở thành một biểu tượng. Các tông môn sẽ không thể làm ngơ nữa."

Tạ Trần quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt anh ánh lên vẻ thấu hiểu. "Nàng nói đúng. Nhưng có những lời, một khi đã nói ra, thì không thể rút lại. Có những chân lý, một khi đã được gieo mầm, thì không thể bị dập tắt." Anh khẽ siết lại bàn tay nàng, một cử chỉ hiếm hoi nhưng đầy ý nghĩa. "Hơn nữa, nếu không có ai dám nói, thì ai sẽ gánh vác trách nhiệm này đây? Chẳng lẽ cứ mãi để thiên hạ này trôi về phía vô tri, về phía 'mất người' sao?"

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Tạ huynh nói phải! Kẻ phàm nhân chúng ta không cần thành tiên, nhưng cũng không thể cứ cúi đầu chấp nhận số phận bị chà đạp. Huynh đã cho chúng ta thấy một con đường, một niềm tin!" Hắn nhìn xung quanh, thấy nhiều người dân đang lén lút nhìn về phía họ, ánh mắt đầy hy vọng. Hắn cảm thấy một luồng khí nóng dâng trào trong lồng ngực, một cảm giác thuộc về, một sứ mệnh được truyền cảm hứng.

Một vài tu sĩ cấp thấp, những người vẫn còn mang trong mình ít nhiều sự đồng cảm với phàm nhân, cũng đang đứng lẫn trong đám đông. Họ không dám công khai bày tỏ thái độ, nhưng ánh mắt họ lộ rõ sự băn khoăn, và những lời thì thầm giữa họ cũng thể hiện sự hoài nghi về con đường tu tiên mà Tạ Trần đã vạch trần. Họ tu luyện không được bao lâu, chưa trải qua quá trình "mất người" quá sâu sắc, nên những lời của Tạ Trần dễ dàng chạm đến tận cùng lương tri của họ. Họ bắt đầu tự hỏi, liệu cái giá phải trả cho việc truy cầu trường sinh có quá đắt không, khi mà bản chất của mình, nhân tính của mình dần bị bào mòn. Sự tồn tại của Tạ Trần, một phàm nhân không tu vi nhưng lại có thể khuấy đảo cả giới tu tiên bằng lời nói, đã khiến họ nhận ra rằng sức mạnh không phải lúc nào cũng đến từ linh khí, mà còn đến từ trí tuệ và sự kiên định vào nhân tính.

Tạ Trần cảm nhận được những ánh mắt ấy, anh biết rằng những hạt giống anh gieo không chỉ nảy mầm trong lòng phàm nhân, mà còn len lỏi vào cả những tâm hồn tu sĩ còn chưa hoàn toàn "mất người". Anh biết mình đang châm ngòi cho một cuộc biến động lớn, nhưng anh không hối hận. Bởi vì, đối với anh, sự sống không phải là trường tồn vĩnh cửu, mà là sự trọn vẹn của từng khoảnh khắc, của từng cảm xúc, của từng chút nhân tính. Và nếu để duy trì một "Thiên Đạo" mục ruỗng mà phải đánh đổi tất cả những điều đó, thì thà rằng nó cứ tan rã đi. Anh chấp nhận trở thành điểm neo nhân quả, chấp nhận mọi rủi ro, vì một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể sống trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự bình thản của anh giữa làn sóng dư luận chính là sự kiên định của một người đã nhìn thấu mọi hệ quả, và sẵn sàng gánh vác nó.

Cùng lúc đó, trong một căn phòng bế quan của Thái Huyền Tông, một nơi được xây dựng từ đá cổ và linh mộc, với những trận pháp tụ linh phức tạp khắc sâu vào tường, không khí tĩnh mịch bị xé tan bởi những luồng linh khí dao động hỗn loạn. Liễu Thanh Phong đang ngồi tĩnh tọa trên bồ đoàn, nhưng vẻ mặt hắn không còn chút bình yên nào. Thay vào đó là sự tức giận tột độ, hai hàm răng nghiến chặt, đôi mắt nhắm nghiền nhưng vẫn không thể ngăn được những tia lửa giận dữ xẹt qua.

Căn phòng bế quan này vốn được thiết kế để tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tạo một không gian thanh tịnh để tu sĩ có thể tập trung hấp thu linh khí, gột rửa tạp niệm. Mùi linh khí thanh khiết, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ thường ngày giờ đây lại trở nên ngột ngạt, bị át đi bởi sự cuộn trào của linh lực hỗn loạn từ chính Liễu Thanh Phong. Hắn cố gắng điều hòa hơi thở, cố gắng ép những suy nghĩ phàm tục ra khỏi tâm trí, nhưng những lời nói của Tạ Trần, lời nói của một phàm nhân hèn mọn, lại cứ vang vọng mãi trong đầu hắn, như một tiếng sét đánh thẳng vào niềm kiêu hãnh của một tu sĩ chân chính.

"Kẻ phàm nhân hèn mọn!" Hắn nghiến răng, một tiếng gầm nhẹ thoát ra khỏi cổ họng, khiến linh khí quanh hắn càng thêm bất ổn. Những viên đá nhỏ trên sàn nhà rung lên bần bật, và một vết nứt nhỏ bắt đầu lan ra trên tường đá gần đó. "Dám làm loạn lòng người, sỉ nhục tiên đạo! Dám vạch trần những điều mà vạn năm qua không một ai dám chạm đến! Ta sẽ không để ngươi yên, Tạ Trần!"

Sự thất bại trong cuộc tranh luận công khai đã giáng một đòn nặng nề vào danh dự và uy tín của Liễu Thanh Phong, và cả của Thái Huyền Tông. Hắn đã luôn tin vào sự cao quý của tu sĩ, vào sự tất yếu của Thiên Đạo, vào vai trò "vá trời" của các tông môn. Thế nhưng, một thư sinh không tu vi lại dám dùng lời lẽ sắc bén để lật đổ những giá trị đó, lại dám chỉ trích sự "mất người" của giới tu tiên, khiến hắn không thể phản bác. Hắn không chỉ tức giận vì bị sỉ nhục, mà còn vì sự hoài nghi bắt đầu len lỏi vào tâm trí hắn, dù chỉ là thoáng qua, về con đường hắn đã chọn. Sự hoài nghi ấy càng khiến hắn điên tiết, bởi nó đe dọa đến nền tảng niềm tin của chính hắn.

Bên ngoài căn phòng bế quan, tiếng giao phù truyền âm vang lên khẽ khàng, như thể không muốn làm phiền sự tĩnh lặng. Liễu Thanh Phong vung tay, một luồng linh lực vô hình kéo giao phù bay vào lòng bàn tay hắn. Hắn mở ra, giọng nói trầm tĩnh của Trưởng lão Vô Cực, một vị trưởng lão khác của Thái Huyền Tông, vang lên: "Liễu sư đệ, việc này không thể bỏ qua. Uy tín của Thái Huyền Tông đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã dẫn dắt nhân gian, duy trì trật tự. Giờ đây, một kẻ phàm nhân lại dám công khai thách thức, gieo rắc tư tưởng phản nghịch. Cần phải có biện pháp mạnh tay hơn, trước khi những hạt giống loạn lạc này nảy mầm thành tai họa!"

Liễu Thanh Phong không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn và quyết đoán. Hắn biết, lời nói đã không còn tác dụng. Giờ đây, hắn phải dùng hành động. Hắn đứng dậy, thân hình cao gầy, nhưng khí thế lại vô cùng bức người. Hắn không chỉ muốn trừng phạt Tạ Trần vì sự ngông cuồng của anh, mà còn muốn dập tắt ngọn lửa hy vọng mà Tạ Trần đã nhen nhóm trong lòng phàm nhân. Đó không chỉ là bảo vệ danh dự tông môn, mà còn là bảo vệ "Thiên Đạo" mà hắn tin tưởng, bảo vệ trật tự mà hắn đã dành cả đời để duy trì.

Hắn triệu tập vài môn đệ thân tín nhất đến trước cửa phòng bế quan. Những môn đệ này đều là những người trung thành với hắn, với tông môn, và tuyệt đối tin tưởng vào Thiên Đạo. "Chuẩn bị đi." Liễu Thanh Phong trầm giọng, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. "Lần này, chúng ta sẽ không dùng lời nói. Kẻ phàm nhân đó đã tự chui đầu vào lưới. Hắn nghĩ rằng chỉ cần dùng lời lẽ sắc bén là có thể lay chuyển đại cục sao? Nực cười!"

Hắn phác thảo một kế hoạch mới, không còn là thuyết phục hay cảnh cáo nữa, mà là một hành động cụ thể, dứt khoát. Hắn sẽ không trực tiếp ra tay, vì điều đó sẽ làm mất mặt hắn và tông môn. Nhưng hắn có vô vàn cách để khiến một phàm nhân phải hối hận vì đã dám thách thức giới tu tiên. Hắn sẽ dùng chính cái gọi là "nhân quả" mà Tạ Trần tin tưởng để trói buộc anh, để anh phải chứng kiến hậu quả của những lời nói ngông cuồng của mình. Kế hoạch này không chỉ nhằm vào Tạ Trần, mà còn nhằm vào những người phàm nhân đã tin tưởng anh, để dập tắt ngọn lửa hy vọng vừa được nhen nhóm. Liễu Thanh Phong tin rằng, khi đối mặt với hiểm nguy thực sự, khi chứng kiến những người mình bảo vệ phải chịu đựng, Tạ Trần sẽ phải khuất phục, hoặc sẽ tan biến như một cơn gió thoáng qua. Hắn tin rằng, Thiên Đạo sẽ đứng về phía hắn, và sẽ "sửa chữa" cái "lỗi" Tạ Trần này, xóa bỏ sự tồn tại dị biệt của anh.

Liễu Thanh Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây mù đang bắt đầu tụ lại, che khuất ánh mặt trời. Hắn không biết rằng, ngoài việc hắn đang lên kế hoạch trả đũa, còn có những thế lực khác cũng đang bắt đầu chú ý đến Tạ Trần, những thế lực còn mạnh hơn cả Thái Huyền Tông, và những âm mưu còn sâu xa hơn nhiều. Ma Chủ Cửu U cũng đang rục rịch, những dấu hiệu ma khí đã bắt đầu xuất hiện ở một vài nơi xa xôi, như báo hiệu một kỷ nguyên hỗn loạn mới sắp đến. Và các tu sĩ khác, thay vì hợp lực "vá trời", lại đang tranh giành cơ duyên cho riêng mình, khiến cho Thiên Đạo đã suy tàn càng thêm mục ruỗng. Trong bối cảnh ấy, Liễu Thanh Phong, với sự cố chấp vào trật tự cũ, chỉ là một quân cờ trong một ván cờ lớn hơn nhiều, mà hắn lại không hề hay biết.

Buổi chiều cùng ngày, trong một khu vườn yên tĩnh của Thái Huyền Tông, nơi những hàng cây cổ thụ rủ bóng xanh mát và tiếng suối chảy róc rách xua đi mọi tạp niệm, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng cạnh nhau, ánh mắt cả hai đều chất chứa sự suy tư sâu sắc. Mây mù nhẹ giăng mắc trên những đỉnh núi xa xa, tạo nên một bức tranh thủy mặc u tịch, phản chiếu đúng tâm trạng của họ. Không khí trong vườn thanh tịnh, chỉ có tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ và tiếng chim hót líu lo, nhưng tâm trí của hai vị tu sĩ lại đang dậy sóng bởi những lời nói của một phàm nhân.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại ánh lên một sự mệt mỏi khó tả. Nàng khẽ chạm tay vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh của mình, một vật phẩm linh thiêng của tông môn, tượng trưng cho sự tinh khiết và sức mạnh. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc trâm truyền qua đầu ngón tay nàng, nhưng không đủ để làm dịu đi ngọn lửa nghi ngờ đang bùng cháy trong lòng. Nàng đã trải qua hàng ngàn năm tu luyện, chứng kiến vô số tu sĩ "mất người", nhưng chưa bao giờ có ai dám công khai vạch trần sự thật phũ phàng đó một cách trần trụi đến vậy. Lời nói của Tạ Trần, như một tia chớp xé toạc màn đêm của sự tự lừa dối, đã phơi bày một sự thật mà nàng đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay.

Dương Quân đứng bên cạnh nàng, vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng đôi mắt lại tràn đầy nhiệt huyết. Giờ đây, nhiệt huyết ấy lại trộn lẫn với một nỗi băn khoăn sâu sắc. Anh không ngừng cau mày, những lý lẽ của Tạ Trần vẫn văng vẳng trong tâm trí anh, khiến anh không ngừng đặt câu hỏi về con đường tu đạo mà mình đã kiên định theo đuổi. Anh nhớ lại lời Tạ Trần nói về giá trị của nhân tính, về sự trọn vẹn của cuộc sống phàm trần.

"Sư tỷ," Dương Quân mở lời, giọng nói anh trầm khàn, mang theo sự bối rối. "Những lời Tạ Trần nói... liệu có phải là sự thật không? Chúng ta tu đạo, rốt cuộc là để làm gì nếu phải đánh mất nhân tính, đánh mất bản ngã của chính mình? Để trường sinh bất tử, để nắm giữ quyền năng, nhưng rồi lại trở thành những cỗ máy vô tri, thờ ơ với sinh mệnh, với cảm xúc của người khác sao?"

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn xa xăm, đôi mắt nàng dõi theo những đám mây đang trôi lững lờ trên bầu trời. Nàng không quay lại nhìn Dương Quân, mà chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả ngàn năm chất chứa. "Ta cũng không biết nữa, sư đệ... Con đường chúng ta đang đi, con đường mà các bậc tiền bối đã vạch ra, liệu có thực sự là cứu rỗi? Cứu rỗi Thiên Đạo, hay chỉ là cố gắng níu giữ một sự tồn tại đã không còn ý nghĩa?" Nàng khẽ siết chặt chiếc Nguyệt Quang Trâm trong tay, cảm giác lạnh lẽo của nó không ngừng nhắc nhở nàng về sự khắc nghiệt của con đường tu tiên.

"Hắn... hắn là một dị số." Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp tục, giọng nói nàng thì thầm, như đang tự nói với chính mình. "Một phàm nhân không tu vi, không quyền năng, nhưng lại có thể khiến cả giới tu tiên phải chấn động, khiến những người như chúng ta phải suy nghĩ lại về tất cả những gì đã tin tưởng. Nhưng dị số này, lại khiến ta phải suy nghĩ nhiều hơn cả ngàn năm tu hành."

Dương Quân gật đầu đồng tình. Anh đã từng ngưỡng mộ Liễu Thanh Phong, ngưỡng mộ sự kiêu ngạo và quyền năng của hắn. Nhưng giờ đây, anh lại thấy sự kiêu ngạo đó trống rỗng, và quyền năng đó chỉ để che đậy sự yếu đuối trong lý lẽ. "Sư tỷ, có lẽ... chúng ta cần phải tìm hiểu kỹ hơn về hắn, về những gì hắn nói. Không thể cứ mãi nhắm mắt tin theo những điều đã được định sẵn." Anh ngỏ ý muốn tìm hiểu sâu hơn về Tạ Trần và triết lý của anh, dù có phải đối đầu với các trưởng lão hay bị coi là "nghịch thiên". Anh không muốn trở thành một Liễu Thanh Phong thứ hai, một người tu sĩ mạnh mẽ nhưng lại đánh mất bản chất của chính mình.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không nói gì, nhưng ánh mắt nàng cho thấy nàng đã đồng ý ngầm. Nàng biết, việc tìm hiểu về Tạ Trần sẽ là một con dao hai lưỡi. Nó có thể giúp nàng tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn bấy lâu, nhưng cũng có thể đẩy nàng vào con đường đối đầu với tông môn, với cả Thiên Đạo. Nhưng nàng đã quá mệt mỏi với sự trống rỗng, với cảm giác "mất người" đang gặm nhấm linh hồn. Nàng không còn muốn là một bức tượng băng giá, mà muốn tìm lại ý nghĩa thực sự của sự tồn tại.

Họ đứng đó, hai bóng người tĩnh lặng giữa khu vườn yên bình, nhưng trong lòng lại đang cuộn sóng. Những lời của Tạ Trần đã gieo những hạt giống nghi ngờ vào tâm trí họ, và những hạt giống ấy, một khi đã nảy mầm, sẽ không dễ dàng bị dập tắt. Thiên Đạo có lẽ đã bắt đầu cảm thấy khó chịu với sự tồn tại của Tạ Trần, một "lỗi" lớn mà nó cần phải "sửa chữa". Nhưng có lẽ, sự "sửa chữa" đó lại vô tình tạo ra thêm nhiều "lỗi" khác, nhiều "dị số" khác, mà Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân chỉ là những khởi đầu. Họ không biết rằng, quyết định này của họ sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian, nơi mà ranh giới giữa tiên và phàm đang dần tan biến, và một kỷ nguyên mới đang chực chờ được khai mở.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free