Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 98: Luận Đạo Giữa Phàm Trần: Tạ Trần Đối Liễu Thanh Phong

Sau lời tuyên bố đanh thép của Tạ Trần, cùng sự đồng lòng của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, bầu không khí trong sảnh đường nhà thư sinh đã đông đặc đến nghẹt thở. Vị trưởng lão Thái Huyền Tông rời đi trong cơn thịnh nộ, để lại lời cảnh cáo đầy ẩn ý về hậu quả khôn lường. Nhưng Tạ Trần vẫn đứng đó, bình thản như một pho tượng đá, biết rằng đây chỉ là khúc dạo đầu cho một màn kịch lớn hơn. Cuộc chiến tư tưởng đã chính thức khai màn, và anh, một phàm nhân, đã chấp nhận đứng ở tiền tuyến.

Chỉ hai ngày sau, lời thách thức đã lan truyền khắp Thành Vô Song, không chỉ là từ miệng vị trưởng lão mà còn là từ chính Liễu Thanh Phong, đại diện cho Thái Huyền Tông và cả giới tu tiên bảo thủ. Hắn muốn một cuộc luận đạo công khai, ngay giữa chốn phàm trần náo nhiệt, để "vạch trần sự ngông cuồng và tà đạo" của Tạ Trần.

***

Phố Thương Mại Kim Long, vốn đã sầm uất, nay lại càng trở nên náo nhiệt hơn dưới cái nắng gắt của buổi trưa. Những tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, trang trí lộng lẫy bằng những bức họa tiên cảnh và phù điêu rồng phượng, nay lại càng thêm phần uy nghiêm dưới sự xuất hiện của đoàn tu sĩ Thái Huyền Tông. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiệm ăn bỗng chốc lắng xuống, nhường chỗ cho một sự căng thẳng vô hình nhưng rõ rệt. Không khí như đặc quánh lại, mang theo đủ thứ mùi hương liệu từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn ngào ngạt từ các quán ven đường, mùi vải vóc mới, mùi kim loại sắc lạnh từ các tiệm binh khí, xen lẫn với một thứ mùi hương thanh khiết, lạnh lẽo đặc trưng của linh khí từ nhóm tu sĩ.

Ở trung tâm quảng trường, một bệ đá cao đã được dựng lên từ bao giờ, nay là nơi Liễu Thanh Phong đứng sừng sững, khí thế áp người. Hắn vận một bộ đạo bào trắng tinh, tay đặt hờ trên chuôi kiếm Bích Lạc lấp lánh dưới ánh mặt trời. Vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, đôi mắt sáng như sao của hắn quét một lượt qua đám đông phàm nhân đang chen chúc vây quanh. Mỗi ánh nhìn của hắn đều mang theo sự tự phụ, coi thường, như thể hắn đang nhìn xuống những con kiến bé nhỏ dưới chân mình. Phía sau hắn là một hàng dài các tu sĩ hộ tống của Thái Huyền Tông, tất cả đều vận đạo bào màu lam đậm, khí tức tu vi hiển hách, gương mặt cao ngạo, ánh mắt đầy khinh thường hướng về phía đám đông phàm nhân đang xôn xao.

Trong số đó, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại không ngừng dõi tìm trong đám đông, ẩn chứa một sự mệt mỏi và giằng xé khó tả. Nàng đã chứng kiến lời từ chối thẳng thừng của Tạ Trần hai ngày trước, và những lời nói của thư sinh gầy gò ấy đã gieo mầm hoài nghi sâu sắc trong tâm trí nàng. Liệu cái đạo mà nàng theo đuổi bấy lâu nay, có thực sự là chân lý? Dương Quân đứng bên cạnh nàng, vẻ mặt tuấn tú nay lại nhuốm màu băn khoăn. Anh đã từng nhiệt huyết tin tưởng vào con đường tu tiên chính nghĩa, nhưng những sự kiện gần đây, và nhất là những lời lẽ của Tạ Trần, đã khiến lý tưởng trong anh bắt đầu lung lay. Anh tự hỏi, lẽ nào mình đã sai?

Liễu Thanh Phong hít một hơi sâu, linh khí cuồn cuộn trong đan điền, giọng nói của hắn vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng từng tiếng, mang theo một thứ uy áp vô hình, khiến những phàm nhân đứng gần phải lùi lại, không dám thở mạnh. "Kẻ phàm nhân Tạ Trần kia," hắn cất lời, giọng nói mang theo sự lạnh lùng và một chút châm biếm, "ngươi dám xuất hiện để nghe ta luận đạo không? Hay ngươi chỉ dám ẩn mình trong bóng tối, gieo rắc tư tưởng nghịch thiên, rồi lại hèn nhát không dám đối mặt với chân lý?"

Lời nói của hắn như một tiếng sấm giữa trời quang, vang vọng khắp phố xá. Đám đông phàm nhân xôn xao, bàn tán. Một số người hoảng sợ, cúi đầu, sợ hãi trước uy áp của tu sĩ. Số khác lại tò mò, háo hức muốn xem "thư sinh Tạ Trần" sẽ làm gì. Các tu sĩ hộ tống Thái Huyền Tông nở nụ cười khinh bỉ, họ tin rằng Tạ Trần sẽ không dám xuất hiện, hoặc nếu có, cũng chỉ là một kẻ run rẩy, chẳng dám thốt ra lời nào. "Hừm, đúng là phàm nhân ti tiện!" một tu sĩ trẻ thì thầm, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. "Chỉ một tiếng nói của Liễu sư huynh đã đủ khiến hắn sợ mất mật rồi."

Liễu Thanh Phong nhếch mép, ánh mắt lướt qua đám đông như muốn tìm kiếm một dấu hiệu của sự sợ hãi. Hắn muốn Tạ Trần phải xuất hiện, phải đối mặt với hắn, để hắn có thể dùng chính lý lẽ "thần thánh" của mình mà nghiền nát sự "ngông cuồng" của một phàm nhân. Hắn tin rằng, chỉ khi đó, những tư tưởng "nghịch thiên" mà Tạ Trần đang gieo rắc mới có thể bị dập tắt, và trật tự vốn có của Thiên Đạo mới được củng cố. Hắn không thể chấp nhận việc một phàm nhân, không tu vi, không pháp lực, lại có thể lung lay niềm tin của bách tính, thậm chí là cả một bộ phận tu sĩ. Sự tồn tại của Tạ Trần là một vết nhơ, một sự sỉ nhục đối với toàn bộ giới tu tiên.

***

Trong khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ ấy, khi mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bệ đá và Liễu Thanh Phong, một bóng người gầy gò, thư sinh, bất ngờ xuất hiện. Anh bước ra từ đám đông phàm nhân, chậm rãi, thong thả, như một dòng nước chảy xuôi, không vội vã, không chút e dè. Đó chính là Tạ Trần.

Anh vận một bộ áo vải bố màu xám nhạt đã cũ kỹ, không chút hoa văn hay điểm xuyết, hoàn toàn đối lập với đạo bào lộng lẫy và khí thế uy nghi của Liễu Thanh Phong. Làn da trắng nhợt của anh dưới ánh nắng gay gắt càng trở nên nổi bật, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không hề có vẻ ngổ ngáo hay ngông cuồng như lời Liễu Thanh Phong đã nói. Mỗi bước chân của anh đều vững vàng, không nhanh, không chậm, tựa như đang dạo bước trong thư phòng quen thuộc, chứ không phải đang tiến vào một cuộc đối đầu sinh tử.

Đám đông phàm nhân tự động tách ra, mở một lối đi cho anh. Họ nhìn Tạ Trần với ánh mắt phức tạp: có sự tò mò, có sự lo lắng, có cả niềm hy vọng. Ai nấy đều nín thở, theo dõi từng cử chỉ của thư sinh gầy gò này. Đằng sau Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng cũng bước ra, ánh mắt họ kiên định và đầy quyết tâm. Mộ Dung Tuyết vận y phục màu xanh ngọc của y sư, vẻ dịu dàng thường ngày nay được thay thế bằng sự kiên cường, đôi mắt nàng dõi theo Tạ Trần với một niềm tin không lay chuyển, xen lẫn một chút lo lắng khó che giấu. Bách Lý Hùng thì vạm vỡ hơn, thân hình phong trần của hắn như một bức tường thành, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng về phía Liễu Thanh Phong và các tu sĩ Thái Huyền Tông, sẵn sàng đối đầu với mọi hiểm nguy.

Khi Tạ Trần bước đến chân bệ đá, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện trực tiếp với Liễu Thanh Phong, không chút e sợ hay né tránh. Cái nhìn của anh bình thản nhưng sâu thẳm, tựa như một hồ nước không đáy, khiến Liễu Thanh Phong dù kiêu ngạo đến đâu cũng phải thoáng giật mình. Hắn không ngờ một phàm nhân lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến vậy trước uy áp của hắn.

"Liễu trưởng lão muốn luận đạo, ta há dám từ chối?" Tạ Trần cất lời, giọng nói trầm, điềm tĩnh, không hề bị âm vang linh khí của Liễu Thanh Phong lấn át. Lời nói của anh không quá lớn, nhưng lại rõ ràng đến từng câu chữ, như một dòng suối mát chảy qua không khí oi bức. "Chỉ sợ đạo của trưởng lão, đã quá xa rời nhân thế, đến nỗi không còn nhìn thấy được nhân tâm, không còn nghe thấy được tiếng than oán của phàm trần."

Câu nói này như một nhát dao sắc bén đâm thẳng vào sự tự phụ của Liễu Thanh Phong. Vẻ mặt hắn thoáng chốc biến sắc, từ kiêu ngạo chuyển sang tức giận. Các tu sĩ hộ tống phía sau hắn cũng bắt đầu xôn xao, ánh mắt đầy phẫn nộ. "Vô lễ!" một tu sĩ quát lên, nhưng Liễu Thanh Phong chỉ giơ tay ra hiệu cho y im lặng. Hắn muốn chính mình phải đối phó với kẻ ngông cuồng này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lẫn trong hàng ngũ tu sĩ, ánh mắt nàng phức tạp đến cực điểm. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn sự bình thản đến lạ lùng của anh, và rồi nàng nhìn sang Liễu Thanh Phong, nhìn vẻ mặt đang dần trở nên cau có của hắn. Những lời của Tạ Trần, dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, lại như một hạt giống gieo vào mảnh đất hoài nghi trong tâm hồn nàng, khiến nó càng thêm nảy nở. Dương Quân cũng vậy, anh cau mày, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. Tạ Trần không hề tỏ ra sợ hãi, không hề lùi bước. Anh đối diện với Liễu Thanh Phong bằng chính khí chất và trí tuệ của một con người, chứ không phải bằng bất kỳ loại pháp lực hay thần thông nào. Điều đó càng khiến anh trở nên đặc biệt, khiến những lời anh nói ra càng trở nên có sức nặng.

Tạ Trần không đợi Liễu Thanh Phong phản bác, anh chỉ khẽ gật đầu, như thể đã đọc thấu suy nghĩ của đối phương. Anh biết, cuộc luận đạo này không chỉ đơn thuần là trao đổi lời lẽ, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của đạo lý, và của cả ý chí. Anh đứng đó, một phàm nhân giữa biển người, đối đầu với một tu sĩ quyền năng, nhưng trong đôi mắt anh không có sự sợ hãi, chỉ có sự kiên định và một nỗi thấu hiểu sâu sắc về bản chất của nhân gian. Anh đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu này, không phải vì danh vọng hay quyền lực, mà vì cái "sống" mà anh hằng trân trọng, vì nhân tính mà anh muốn bảo vệ.

***

Cuộc tranh luận bùng nổ, không phải bằng những tiếng pháp thuật chói tai, mà bằng những lời lẽ sắc bén, những triết lý đối lập như nước với lửa. Liễu Thanh Phong mở đầu, giọng nói hùng hồn, vang vọng khắp quảng trường, mỗi câu chữ đều mang theo sức mạnh của linh khí, cố gắng áp đảo Tạ Trần. "Phàm nhân như cỏ dại," hắn tuyên bố, ánh mắt quét qua đám đông một cách khinh miệt, "sinh diệt có số, tồn tại ngắn ngủi như một cái chớp mắt. Thiên Đạo an bài, kẻ tu sĩ chúng ta thuận theo lẽ trời, duy trì trật tự của vũ trụ, đó là đại nghĩa, là sứ mệnh cao cả! Kẻ phàm nhân các ngươi, sao dám vọng tưởng can dự vào những việc trời đất, can dự vào mệnh số đã được định sẵn?"

Hắn ngừng lại, nhìn Tạ Trần với vẻ thách thức, như muốn nói rằng, đây là chân lý không thể lay chuyển. Hắn tin rằng, luận điệu về Thiên Đạo, về mệnh số, về sự nhỏ bé của phàm nhân sẽ đủ để đè bẹp bất kỳ sự phản kháng nào. Hắn còn tung ra một luồng uy áp vô hình, như một cơn gió lốc, muốn thổi bay sự bình tĩnh của Tạ Trần.

Nhưng Tạ Trần vẫn đứng vững, dáng người gầy gò của anh không hề suy suyển. Anh mỉm cười nhạt, nụ cười đó không hề mang vẻ chế giễu, mà như một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút bi ai. "Cỏ dại cũng có linh hồn, cũng khao khát sống, Liễu trưởng lão ạ," anh đáp lại, giọng nói trầm tĩnh, không hề bị uy áp của đối phương ảnh hưởng. "Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng dần, tu sĩ thì xa rời nhân thế, vậy cái 'trật tự' mà các vị duy trì, có phải chỉ là trật tự của sự thờ ơ và bỏ mặc? Trật tự của việc coi sinh mệnh phàm trần như cỏ rác, mặc cho chúng bị giày xéo dưới chân? Nếu Thiên Đạo đã an bài sự suy yếu, và cái giá của 'vá trời' là phải đánh đổi nhân tính, thì liệu 'đại nghĩa' ấy, có còn đáng để chúng ta ngợi ca?"

Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ sắc bén mà còn chạm đến tận cùng nỗi đau của phàm nhân. Đám đông bắt đầu xôn xao, ánh mắt họ không còn sợ hãi mà dần chuyển sang ngạc nhiên, rồi suy ngẫm. Những lời anh nói, không phải là thứ đạo lý cao siêu mà họ không hiểu, mà là những điều mà họ đã cảm nhận, đã trải qua mỗi ngày.

Liễu Thanh Phong tức giận, ánh mắt hắn tóe lửa. "Nói càn! Thiên Đạo là quy tắc của trời đất, là sự vận hành vĩnh hằng! Tu sĩ chúng ta thuận theo nó, để đạt tới trường sinh, để có sức mạnh bảo vệ thế giới này! Kẻ phàm nhân như ngươi, tầm nhìn hạn hẹp, sao có thể hiểu được đại cục? Chẳng lẽ ngươi muốn mọi thứ hỗn loạn, để ma vật xâm lấn, để nhân gian chìm trong biển lửa sao?"

"Trường sinh?" Tạ Trần lặp lại, giọng điệu mang theo sự châm biếm nhẹ. "Trường sinh để làm gì, khi linh hồn đã mục ruỗng, khi nhân tính đã mất? Liễu trưởng lão quên rằng, chính 'mất người' là cái giá của tu luyện mà các vị vẫn thường phải đối mặt sao? Để đạt được sức mạnh, các vị chấp nhận đánh đổi cảm xúc, ký ức, thậm chí là bản chất con người. Vậy thì, con đường đó, có còn đáng để đi không, Liễu trưởng lão?"

Anh đưa tay chỉ về phía đám đông, ánh mắt đầy xót xa. "Những người phàm trần này, họ không có sức mạnh, không có pháp lực. Nhưng họ có tình yêu thương, có nỗi sợ hãi, có niềm hy vọng. Họ khóc khi mất mát, họ cười khi hạnh phúc. Họ sống một cuộc đời trọn vẹn, dù ngắn ngủi. Còn các vị, những người tự xưng là 'bảo vệ thế giới', lại thờ ơ với chính những sinh mệnh mà các vị muốn bảo vệ. Thiên Đạo suy yếu, tu sĩ xa rời nhân thế, vậy trật tự mà các vị duy trì, có phải chỉ là trật tự của sự thờ ơ và bỏ mặc? Những thảm họa gần đây, ai là người gánh chịu? Là phàm nhân! Những linh khí suy kiệt, ai là người cảm nhận rõ nhất? Cũng là phàm nhân!"

Mỗi lời Tạ Trần nói ra như một mũi kim châm vào tâm khảm của những người tu sĩ đang nghe. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ ngoài lạnh lùng, nhưng nội tâm nàng đang dậy sóng. "Mất người"... đó là một nỗi sợ hãi, một ám ảnh mà bất kỳ tu sĩ nào cũng phải đối mặt. Nàng nhớ đến những vị trưởng lão đã từng thân thiết, những người đã từng có tấm lòng nhân hậu, nhưng theo thời gian, tu vi càng cao, họ càng trở nên lạnh lẽo, vô cảm, chỉ còn lại sự theo đuổi sức mạnh và Thiên Đạo. Nàng tự hỏi, liệu mình có đang đi trên con đường đó? Liệu cái giá của sự bất tử, có phải là sự đánh đổi nhân tính?

Dương Quân thì bàng hoàng. Anh đã từng nhiệt huyết tin vào con đường tu tiên chính trực, tin vào sứ mệnh bảo vệ nhân gian. Nhưng những lời của Tạ Trần đã vạch trần một sự thật phũ phàng: sự thờ ơ, thậm chí tàn nhẫn của một số tu sĩ đối với phàm nhân. Anh nhìn thấy những khuôn mặt khắc khổ của những người dân Thành Vô Song, nhìn thấy sự đồng cảm và nỗi đau trong mắt Tạ Trần, và anh bắt đầu hoài nghi về lý tưởng mà mình đã theo đuổi bấy lâu.

Liễu Thanh Phong cảm thấy sự kiêu ngạo của mình đang bị lung lay. Hắn cố gắng kìm nén cơn giận, nhưng linh khí trong người đã bắt đầu dao động. Hắn muốn dùng quyền uy, dùng sức mạnh để trấn áp Tạ Trần, nhưng cuộc luận đạo này là về lý lẽ, không phải về võ lực. "Ngươi là một kẻ ích kỷ!" hắn rít lên. "Chỉ nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ đến những cảm xúc vụn vặt của phàm nhân. Ngươi không thấy đại nghĩa của việc 'vá trời' sao? Nếu Thiên Đạo sụp đổ, tất cả chúng sinh, kể cả phàm nhân các ngươi, đều sẽ tan biến! Khi đó, còn nhân tính gì để mà giữ gìn?"

"Nếu Thiên Đạo cần được 'vá' bằng chính cái giá của sự tàn lụi nhân tính, bằng sự thờ ơ với sinh mệnh, thì thà rằng nó cứ để nó tan rã đi!" Tạ Trần thẳng thắn đáp, giọng nói anh tuy bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạnh lùng. "Một kỷ nguyên mới, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị của sự sống được đặt lên hàng đầu, chẳng phải sẽ tốt đẹp hơn sao? Cái 'vá trời' mà các vị đang theo đuổi, thực chất chỉ là cố gắng duy trì một thứ trật tự đã mục ruỗng, một Thiên Đạo đã suy tàn, chỉ để giữ lấy quyền lực và địa vị của giới tu sĩ mà thôi!"

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tai Liễu Thanh Phong. Hắn trừng mắt nhìn Tạ Trần, sát khí bỗng chốc bùng nổ, linh khí quanh hắn cuồn cuộn như bão tố. Mặt đất dưới chân hắn nứt nẻ, những viên đá nhỏ bay tứ tung. Các tu sĩ hộ tống phía sau hắn cũng rút kiếm ra, ánh mắt đầy phẫn nộ, sẵn sàng lao vào Tạ Trần bất cứ lúc nào.

Bách Lý Hùng bước lên một bước, thân hình vạm vỡ của hắn che chắn cho Tạ Trần, đôi mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Mộ Dung Tuyết cũng đứng sát lại, nắm chặt tay, dù nàng không có sức mạnh để đối đầu, nhưng ý chí của nàng thì không hề thua kém bất kỳ ai.

Đám đông phàm nhân thì thầm to nhỏ, họ nhìn Liễu Thanh Phong với ánh mắt sợ hãi, nhưng cũng nhìn Tạ Trần với sự ngưỡng mộ và một niềm hy vọng mãnh liệt. Những lời của Tạ Trần đã lay động họ, đã chạm đến tận cùng những điều mà họ luôn cảm nhận nhưng không thể nói thành lời. Họ không còn chỉ là những khán giả tò mò, mà đã trở thành những người chứng kiến, những người đang dần tin vào một con đường khác, một con đường mà một phàm nhân đang vạch ra.

Liễu Thanh Phong nghiến răng, hắn muốn xông lên, muốn dùng kiếm để kết thúc cuộc tranh luận vô nghĩa này. Nhưng hắn biết, hắn không thể. Hắn không thể ra tay trước mặt đông đảo phàm nhân, không thể để lộ rõ sự yếu thế của lý lẽ bằng bạo lực. Hơn nữa, Tạ Trần không có chút tu vi nào, ra tay với một phàm nhân trước mặt bao nhiêu người sẽ khiến hắn và Thái Huyền Tông bị muôn người khinh bỉ.

Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh linh khí đang cuộn trào trong người. Vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự kiêu ngạo ban đầu, mà thay vào đó là sự tức giận tột độ và một nỗi hoài nghi thoáng qua. Hắn đã thất bại trong việc dùng lời nói để áp đảo Tạ Trần. Hắn đã không thể dùng lý lẽ "Thiên Đạo" để khuất phục một phàm nhân. Cuộc luận đạo này, trong mắt hắn, là một sự sỉ nhục.

"Được lắm, Tạ Trần!" Liễu Thanh Phong gằn giọng, "Ngươi đã lựa chọn con đường của mình. Ngươi đã gieo mầm loạn lạc trong nhân gian. Thiên Đạo không thể dung thứ cho sự ngông cuồng của ngươi. Thái Huyền Tông cũng không thể khoanh tay đứng nhìn!" Hắn vung tay áo, một luồng linh khí mạnh mẽ quét ngang quảng trường, khiến bụi đất bay mù mịt. "Nếu lời nói không thể khiến ngươi tỉnh ngộ, vậy thì hành động sẽ là câu trả lời cuối cùng!"

Hắn quay lưng bỏ đi, các tu sĩ hộ tống vội vàng theo sau, ánh mắt vẫn đầy thù hận. Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn đứng đó, dõi theo bóng Tạ Trần. Trong đôi mắt Lăng Nguyệt là sự giằng xé dữ dội, còn Dương Quân thì cau mày, những lý lẽ của Tạ Trần đã gieo một hạt giống sâu sắc vào tâm hồn anh, khiến anh không ngừng suy ngẫm về ý nghĩa thực sự của tu tiên.

Tạ Trần nhìn theo bóng Liễu Thanh Phong khuất dần, ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng trong lòng anh biết, cuộc chiến tư tưởng này đã kết thúc, và một cuộc chiến khác, có thể sẽ đẫm máu hơn, sẽ chính thức bắt đầu. Sự thất bại của Liễu Thanh Phong trong cuộc tranh luận bằng lời nói chắc chắn sẽ dẫn đến các hành động mạnh mẽ và bạo lực hơn từ phía tông môn. Sự ủng hộ của phàm nhân đối với anh đã biến anh thành một biểu tượng, nhưng cũng đồng thời biến anh thành một mục tiêu lớn hơn cho những kẻ muốn duy trì trật tự cũ. Thiên Đạo, có lẽ, cũng đã bắt đầu cảm thấy khó chịu với sự tồn tại của anh, một "lỗi" lớn mà nó cần phải "sửa chữa". Nhưng Tạ Trần không hối hận. Anh đã chọn con đường của mình, và anh sẽ kiên định bước đi, vì một nhân gian trọn vẹn, vì một cuộc sống bình thường, không cần thành tiên.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free