Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 97: Tiếng Vọng Nhân Tâm: Tạ Trần Khẳng Định Lập Trường

Ánh nắng ban mai hiếm hoi len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ của quán sách "Nhân Gian", vẽ lên nền gạch cũ kỹ những vệt sáng vàng nhạt. Không khí trong lành của Thôn Vân Sơn buổi sớm mơn man khẽ khàng, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và hương thảo mộc thanh khiết từ khu vườn nhỏ. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gà gáy đều đặn từ xa vọng lại, tạo nên một bản hòa ca yên bình đến nao lòng. Thế nhưng, sự yên bình ấy lại không thể xua đi bầu không khí đặc quánh sự lo lắng và quyết tâm đang bao trùm căn phòng.

Trên chiếc bàn trà gỗ mộc mạc, một ấm trà xanh thơm ngát đang tỏa khói nhẹ. Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, ngồi đó. Đôi mắt sâu thẳm của anh ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Anh bình tĩnh rót trà, động tác chậm rãi, thanh thoát như một họa sĩ đang chấm phá bức tranh thủy mặc. Đối diện anh là Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, cả hai đều mang vẻ mặt nặng trĩu. Mộ Dung Tuyết, dịu dàng thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả. Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ phong trần, ánh mắt kiên nghị, râu quai nón rậm rạp, đang siết chặt nắm tay trên đầu gối.

“Thiên Đạo đã đích thân ra tay, tiên môn lại có động thái. E rằng lần này họ sẽ không dễ bỏ qua cho huynh, Tạ Trần,” Bách Lý Hùng lên tiếng, giọng nói trầm hùng nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm khẽ khàng trong không gian tĩnh lặng. “Kế hoạch của Liễu Thanh Phong chắc chắn là sẽ cứng rắn hơn. Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn để ‘chỉnh đốn’ huynh, hoặc tệ hơn, biến huynh thành công cụ của họ. Ta đã nghe ngóng được vài tin tức, các tông môn lớn đang rục rịch, cho rằng huynh là ‘dị số’, là kẻ gây rối loạn trật tự.” Hắn day day thái dương, cảm thấy trách nhiệm nặng nề đè nặng lên vai. Hắn là tướng quân, là người bảo vệ bách tính, nhưng đối mặt với quyền uy của tiên môn, sức mạnh phàm tục dường như quá đỗi nhỏ bé.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như làn gió thoảng. Nàng đưa tay nắm lấy tay Tạ Trần, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, đầy kiên định. “Họ muốn huynh phải tu tiên, trở thành công cụ của họ, Tạ Trần. Họ muốn huynh dùng khả năng thấu hiểu nhân quả của mình để ‘vá trời’, để phục hồi Thiên Đạo. Nhưng điều đó có nghĩa là huynh sẽ đánh mất chính mình, đánh mất những giá trị mà huynh đã luôn trân trọng. Và hơn thế nữa, nhân gian sẽ mất đi một lương tri, một điểm tựa cho những con người bình thường.” Giọng nàng dịu dàng nhưng đầy sức nặng, mỗi lời nói đều chạm đến tận cùng tâm can. Nàng hiểu rõ cái giá của sự “thành tiên” mà Tạ Trần đã từ bỏ. Cái giá ấy là sự “mất người”, là sự lãng quên cảm xúc, ký ức và nhân tính.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười bình thản như một làn mây. Anh nhẹ nhàng rút tay ra, rồi đặt chén trà vừa rót vào tay Mộ Dung Tuyết. “Nhân gian bất tu tiên,” anh lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, âm điệu trầm tĩnh của anh lại mang theo một sức mạnh lay động lòng người. “Ta không cầu trường sinh, không cầu quyền năng vô hạn. Ta chỉ cầu sống trọn vẹn, giữ trọn nhân tính của mình, cùng những người ta trân quý. Lập trường này sẽ không thay đổi, dù cho Thiên Đạo có sụp đổ hay các tông môn có vây hãm.”

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu rọi rực rỡ cả khu vườn. “Cái giá của sự bình yên không phải là sự quỳ gối, hay thỏa hiệp với những điều trái với lương tri. Cái giá ấy là sự kiên định vào giá trị của chính mình, là sự dũng cảm đối mặt với cường quyền. Thiên Đạo hay tiên môn, họ đều sợ hãi những điều họ không thể kiểm soát. Họ gọi ta là ‘dị số’ vì ta không đi theo con đường họ đã vạch sẵn, vì ta dám đặt câu hỏi về sự đúng đắn của những giáo lý đã mục ruỗng. Họ muốn ‘chỉnh đốn’ ta, nhưng họ quên mất rằng, nhân tâm không thể bị ép buộc.”

Tạ Trần quay lại nhìn hai người bạn, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Ta đã thấy vòng xoáy nhân quả của những hành động đó. Sự can thiệp thô bạo của họ chỉ càng đẩy Thiên Đạo đến bờ vực suy kiệt nhanh hơn. Bởi lẽ, sự sống chân chính không nằm ở sức mạnh thần thông, mà ở sự kết nối giữa người với người, ở những điều giản dị nhất của nhân gian. Chúng ta phải chuẩn bị. Không phải để đánh trả bằng vũ lực, mà để bảo vệ lý tưởng của mình, để chứng minh rằng, một con đường khác là có thể. Một con đường mà con người không cần phải hy sinh bản thân để đạt được cái gọi là ‘vĩnh hằng’ mà lại trống rỗng.”

Bách Lý Hùng gật đầu lia lịa, trong lòng dấy lên một niềm kính phục và sự tự hào khó tả. “Huynh nói đúng, Tạ Trần! Bách tính không cần tiên nhân cứu vớt nếu sự cứu vớt đó tước đoạt đi sự tự do và nhân tính của họ. Ta, Bách Lý Hùng, xin thề sẽ dùng sinh mệnh này để bảo vệ huynh, bảo vệ những người tin tưởng huynh, và bảo vệ một cuộc sống bình thường mà chúng ta hằng mong ước.” Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thanh bình bên ngoài, lòng dâng trào cảm xúc. “Họ muốn dùng quyền uy để áp đặt, thì chúng ta sẽ dùng sự kiên định của nhân tâm để chống lại. Chúng ta sẽ đoàn kết phàm nhân, không dùng vũ lực, nhưng cũng không lùi bước.”

Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, đặt tay lên vai Tạ Trần. “Ta sẽ dùng y thuật của mình để chữa lành, không phải để hủy hoại. Ta sẽ dùng tri thức của mình để giúp đỡ, không phải để áp đặt. Chúng ta sẽ cho họ thấy, sức mạnh chân chính không nằm ở pháp lực vô biên, mà ở tình người, ở sự hiểu biết và ở khả năng giữ vững lương tri.” Nàng nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng.

Họ cùng nhau thảo luận về các biện pháp đối phó. Tạ Trần không đề xuất những kế sách hùng tráng hay những trận pháp kinh thiên động địa. Thay vào đó, anh nhấn mạnh vào việc củng cố tinh thần của phàm nhân, truyền bá tư tưởng "nhân gian bất tu tiên" một cách ôn hòa nhưng kiên định, và tập hợp những người cùng chí hướng. Anh tin rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở binh đao, mà ở ý chí của lòng người. Anh tin rằng, khi đủ người thức tỉnh và kiên định vào cuộc sống của chính mình, Thiên Đạo sẽ không còn cách nào để 'chỉnh đốn' hay 'kiểm soát' họ nữa. Một tia hy vọng le lói trong màn sương mù của kỷ nguyên suy tàn, nhưng đó là một tia hy vọng được thắp lên từ chính nhân tâm, chứ không phải từ sức mạnh của thần tiên.

***

Giữa trưa, cái nắng gắt oi ả của Thành Vô Song đổ xuống như trút. Bụi đường bay lơ lửng trong không khí, trộn lẫn với mùi ngựa, mùi kim loại từ những cửa hàng rèn. Cổng Thành Vọng Nguyệt, cao ngất sừng sững làm từ đá xanh kiên cố, với hai tháp canh đồ sộ và cánh cổng sắt khổng lồ khắc đầy phù văn trận pháp, vẫn như mọi ngày, nhộn nhịp kẻ ra người vào. Tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện, tiếng lính gác hô hoán, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt. Nhưng hôm nay, có một âm thanh khác lạ vang lên từ phía chân trời, át đi mọi tiếng động thường ngày: tiếng trống rền vang, dồn dập, báo hiệu điều bất thường.

Dân chúng đang hối hả buôn bán, những thương nhân đang chào mời khách, bỗng chốc ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ tò mò pha lẫn lo lắng. Tiếng trống càng lúc càng gần, càng lúc càng dồn dập. Rồi, từ phía xa lộ, một đoàn tu sĩ Thái Huyền Tông hùng hậu hiện ra, như một dòng thác trắng bạc đổ về phía thành. Họ cưỡi trên lưng những linh thú uy mãnh, thân hình to lớn, bước chân dậm đất rung chuyển. Mỗi tu sĩ đều khoác trên mình bộ đạo bào trang trọng, khí chất siêu phàm, ánh mắt lạnh lùng. Phía trước đoàn là một lá cờ phướn lớn thêu hình Thái Cực Âm Dương, tung bay phần phật trong gió, rực rỡ dưới nắng gắt. Đi cùng họ là một tấm chiếu chỉ cuộn tròn, được giữ bởi một vị tu sĩ trẻ, ánh vàng lấp lánh, toát lên vẻ uy nghiêm tuyệt đối.

"Là người của Thái Huyền Tông! Trời ơi, họ đến tìm ai đây?" Một người bán rau run rẩy thì thầm, vội vàng thu dọn gánh hàng.

"Chắc lại có chuyện lớn rồi! Lần trước họ đến là để truy bắt một ma tu, suýt nữa thì san bằng cả nửa cái thành!" Một người dân khác hoảng hốt.

Tiếng xôn xao, lo lắng lan nhanh như cháy rừng. Dân chúng vội vàng nép vào hai bên đường, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào đoàn tu sĩ. Những người lính gác trên tường thành, dù đã quen với sự xuất hiện của các tiên nhân, cũng không khỏi tỏ vẻ căng thẳng.

“Kính chào các vị tiên trưởng! Thành Vô Song xin đón tiếp!” Một viên đội trưởng lính gác vội vàng chạy ra, cúi rạp người, giọng nói run rẩy.

Đoàn tu sĩ không đáp lời, chỉ im lặng tiến vào thành, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí càng thêm ngột ngạt. Tiếng linh thú gầm gừ nhẹ, tiếng giáp trụ va chạm lạo xạo, tạo nên một bản nhạc nặng nề.

Trong đoàn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y thuần khiết. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua những gương mặt phàm nhân đang cúi rạp, những ánh mắt sợ hãi và lo lắng. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi ẩn sâu trong tâm hồn. Nàng nhớ lại cuộc họp căng thẳng ở Thái Huyền Tông, nhớ lại những lời nói đầy căm phẫn của Liễu Thanh Phong. Thiên Đạo đã ra tay, nhưng Tạ Trần vẫn thoát khỏi 'Thiên Lao' một cách khó hiểu. Vậy thì, liệu sức mạnh của tông môn có thực sự hiệu quả? Hay chỉ là sự phô trương quyền uy vô ích?

Dương Quân, tuấn tú nho nhã trong bộ đạo bào lam nhạt, đi bên cạnh Lăng Nguyệt Tiên Tử, ánh mắt anh tràn đầy nhiệt huyết lý tưởng nhưng giờ đây lại pha lẫn sự băn khoăn. Anh cũng nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt những người phàm. Anh từng tin rằng, tu sĩ là để bảo vệ nhân gian, để dẫn dắt họ đến một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng những hành động của tông môn, đặc biệt là cách Liễu Thanh Phong đối xử với Tạ Trần, lại khiến anh tự hỏi: liệu họ có đang thực sự bảo vệ hay chỉ đang áp đặt ý muốn của mình?

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ liếc nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng chứa đựng một câu hỏi không lời. Dương Quân đáp lại bằng một cái lắc đầu nhẹ, sự hoài nghi trong lòng anh càng lớn. Họ đã chứng kiến Tạ Trần hóa giải 'Thiên Lao' một cách phi thường, không dùng bất kỳ pháp lực nào, chỉ bằng một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của 'kiểm tra' đó. Điều đó đã phá vỡ mọi lý lẽ, mọi giáo lý mà họ từng được học. Giờ đây, khi thấy tông môn cử một đoàn hùng hậu đến để 'chỉnh đốn' một phàm nhân không tu tiên, sự mâu thuẫn trong lòng họ càng trở nên gay gắt hơn bao giờ hết. Có lẽ, con đường tu tiên mà họ đang đi, không phải là con đường duy nhất, hay thậm chí, không phải là con đường đúng đắn. Một hạt giống hoài nghi đã nảy mầm, và mỗi sự kiện như thế này lại tưới thêm nước cho nó phát triển.

Đoàn tu sĩ tiến sâu vào Thành Vô Song, tạo ra một làn sóng hoảng loạn nhẹ giữa các thương nhân và dân chúng. Những gánh hàng vội vã dẹp vào lề, những đứa trẻ được người lớn kéo vội vào nhà. Cảm giác an toàn thường ngày của Thành Vô Song bị phá vỡ, thay vào đó là một sự căng thẳng tột độ. Lăng Nguyệt và Dương Quân trao đổi ánh mắt, cả hai đều có vẻ lo lắng. Họ biết rằng, mục tiêu của chuyến đi này không ai khác chính là Tạ Trần. Và họ cũng biết, Tạ Trần sẽ không dễ dàng khuất phục.

***

Chiều tối, khi ánh tà dương đã dịu đi, nhường chỗ cho những làn gió nhẹ mơn man, mang theo hơi ẩm của đêm về, không khí trong sảnh tiếp khách của một phủ đệ lớn tại Thành Vô Song lại đặc quánh sự căng thẳng. Đây là phủ đệ của vị Thành chủ Thành Vô Song, một người luôn cố gắng giữ thái độ trung lập giữa phàm nhân và tu sĩ, nhưng nay cũng phải cung kính tiếp đón đoàn người từ Thái Huyền Tông.

Sảnh đường rộng lớn, với kiến trúc tinh xảo, những cột gỗ quý chạm khắc rồng phượng, những bức tranh thủy mặc cổ kính treo trên tường. Mùi hương liệu thoang thoảng, hòa lẫn với hương gỗ đàn hương, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng lại có phần ngột ngạt. Ánh nến lung linh từ những chiếc đèn lồng treo cao không thể xua đi được vẻ u ám và sự nặng nề đang bao trùm. Tiếng nói chuyện trầm thấp của những người hầu từ bên ngoài vọng vào, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng bước chân nhẹ nhàng, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến đáng sợ bên trong sảnh.

Trong sảnh, đoàn tu sĩ Thái Huyền Tông, vẫn giữ nguyên sự uy nghiêm, ngồi đối diện với Tạ Trần. Vị trưởng lão Thái Huyền Tông, với vẻ ngoài uy nghiêm, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào trang trọng, ánh mắt sắc sảo như chim ưng, đang ngồi ở vị trí trung tâm. Hai bên là những tu sĩ trẻ hơn, trong đó có Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vẻ mặt họ vẫn còn in dấu sự suy tư.

Đối diện họ là Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương. Bên cạnh anh, Mộ Dung Tuyết ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Bách Lý Hùng, đứng sừng sững phía sau Tạ Trần, như một ngọn núi chắn gió che mưa, khuôn mặt vuông vức, kiên nghị, toát lên vẻ chính trực.

Vị trưởng lão Thái Huyền Tông hắng giọng, tiếng vang vọng khắp sảnh đường. “Tạ Trần,” ông ta mở lời, giọng nói chậm rãi, đầy sức nặng, “ngươi là dị số, Thiên Đạo đã cảnh báo. Những hành động và tư tưởng của ngươi đã gây ra sự xáo trộn không nhỏ trong nhân gian, thậm chí còn khiến cho ‘Thiên Lao’ xuất hiện.” Ánh mắt ông ta sắc bén nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn xuyên thấu tâm can anh. “Tiên môn này rộng lượng cho ngươi một cơ hội. Một cơ hội để chuộc lại những lỗi lầm, để cống hiến tài năng của mình cho đại nghiệp ‘vá trời’, cứu vãn Thiên Đạo. Hãy chấp nhận sự dẫn dắt của chúng ta, từ bỏ những tư tưởng ‘nghịch thiên’ đó, tu luyện theo chính đạo. Hoặc, ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả không thể lường trước.”

Tạ Trần bình tĩnh lắng nghe, không một chút dao động. Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của lá trà lan tỏa trong khoang miệng. Anh đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng như không. “Trưởng lão,” anh nói, giọng trầm tĩnh, không cao không thấp, nhưng lại mang một sức nặng khó cưỡng. “Ta là phàm nhân, không tu tiên, không cầu trường sinh. Ta chưa từng phạm thiên quy, cũng chưa từng làm điều gì trái với lương tri. Cái gọi là ‘dị số’ hay ‘nghịch thiên’ mà các vị vẫn nói, chẳng qua chỉ là sự bảo thủ của những người đang sợ hãi. Sợ hãi trước những điều không nằm trong tầm kiểm soát của mình, sợ hãi trước những ý nghĩ khác biệt. Thiên Đạo suy yếu, đó là sự thật. Nhưng nguyên nhân không phải vì những tư tưởng của một phàm nhân như ta, mà vì chính các vị, vì sự ‘mất người’ trong giới tu tiên, vì sự chấp niệm vào quyền lực và sự bất tử hão huyền.”

Anh nhìn thẳng vào mắt vị trưởng lão, không né tránh. “Nhân tâm không thể bị ép buộc. Ta từ chối. Ta từ chối trở thành công cụ của bất cứ ai, từ chối tu luyện một thứ đạo lý mà bản chất đã đi ngược lại với giá trị nhân sinh. Ta chỉ muốn sống một đời bình thường, trọn vẹn, và giữ gìn nhân tính của mình. Nếu cái giá của việc ‘vá trời’ là phải đánh đổi nhân tính, thì thà rằng Thiên Đạo cứ để nó suy kiệt.”

Lời nói của Tạ Trần như một tiếng sét đánh ngang tai, không chỉ đối với vị trưởng lão, mà còn đối với tất cả những tu sĩ có mặt, đặc biệt là Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Bầu không khí trong sảnh đường bỗng chốc trở nên đông đặc.

Bách Lý Hùng, không thể kìm nén thêm được nữa, bước lên một bước, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. “Bách tính Thành Vô Song này tin tưởng Tạ Trần! Chúng tôi đã chứng kiến cách anh ấy đối đãi với mọi người, cách anh ấy bảo vệ nhân gian bằng chính lương tri của mình. Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai áp bức anh ấy, hay áp bức cuộc sống bình thường mà chúng tôi đã lựa chọn!” Hắn đứng thẳng, như một bức tường thành vững chãi, thể hiện sự ủng hộ không lay chuyển.

Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, ánh mắt nàng sắc sảo hơn bao giờ hết. “Y thuật là để cứu người, không phải để ép người làm trái ý mình. Đạo lý chân chính không nằm ở tu vi cao thấp, ở pháp lực vô biên, mà ở nhân tâm, ở sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Nếu tiên môn muốn ‘vá trời’ mà lại đi ngược lại những điều căn bản đó, thì đó không phải là cứu rỗi, mà là phá hoại!”

Lời phản bác mạnh mẽ từ ba người khiến vị trưởng lão Thái Huyền Tông giận đến tái mặt. Râu tóc bạc phơ của ông ta khẽ run lên, ánh mắt đầy phẫn nộ. “Vô liêm sỉ! Ngươi đang thách thức uy nghiêm của tiên môn! Ngươi đang coi thường Thiên Đạo!” Ông ta đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn, một tiếng “rầm” khô khốc vang lên, khiến mấy chiếc chén trà trên bàn nảy lên. “Đừng tưởng có chút tài mọn mà có thể tùy tiện gieo rắc tư tưởng phản nghịch. Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng này!”

Các tu sĩ hộ tống đứng dậy, rút kiếm, ánh mắt đầy cảnh giác và sẵn sàng chiến đấu. Cả sảnh đường tràn ngập sát khí.

Trong khoảnh khắc căng thẳng ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ như làn gió thoảng qua. Nàng quay sang Dương Quân, thì thầm, giọng nói mang vẻ mệt mỏi và một chút châm biếm: “Thật sự là... ai đang thách thức ai? Là Tạ Trần đang thách thức tiên môn, hay tiên môn đang cố gắng thách thức nhân tâm?” Dương Quân nhìn nàng, trong mắt anh là sự dao động dữ dội. Anh không còn lý do gì để bào chữa cho những hành động của tông môn nữa. Những lời của Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đã chạm đến tận cùng những nghi vấn bấy lâu nay trong lòng anh.

Vị trưởng lão, dù tức giận, nhưng cũng không thể hành động bừa bãi. Ông ta biết, việc xử lý Tạ Trần không đơn giản. Hắn là một 'dị số' đã được Thiên Đạo 'kiểm tra' mà không hề hấn gì, và giờ đây lại được lòng bách tính cùng hai người có địa vị như Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng ủng hộ. Hành động mạnh tay lúc này có thể gây ra phản ứng dữ dội từ phàm nhân, thậm chí là làm phức tạp thêm tình hình vốn đã rối ren của việc 'vá trời'.

Ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. “Được thôi,” ông ta nói, giọng lạnh lùng như băng. “Nếu ngươi đã kiên quyết như vậy, tiên môn sẽ không ép buộc. Nhưng đừng trách chúng ta không báo trước. Hậu quả của sự lựa chọn này, ngươi và những người đi theo ngươi sẽ phải gánh chịu.”

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn bình thản. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đối đầu lớn hơn. Lời từ chối của anh, sự kiên định của anh và những người ủng hộ, đã củng cố vị thế "điểm neo nhân quả" của anh trong mắt phàm nhân, nhưng đồng thời cũng biến anh thành một mục tiêu lớn hơn cho Thiên Đạo và các tu sĩ bảo thủ. Cuộc chiến tư tưởng giữa con đường "thành tiên" và "sống một đời bình thường" đã chính thức bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu tiên, đã chọn đứng ở tiền tuyến. Từ khoảnh khắc này, anh không chỉ là một thư sinh nữa, mà là một biểu tượng, một ngọn cờ của nhân gian. Và những gì sắp đến, sẽ không chỉ là một cuộc "kiểm tra" nữa, mà là một trận chiến thực sự cho vận mệnh của Thập Phương Nhân Gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free