Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 96: Hóa Giải 'Thiên Lao': Lời Triệu Tập Khẩn Cấp Của Liễu Thanh Phong

Tạ Trần khẽ nói, giọng nói thì thầm nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của vùng bị phong tỏa: "Cuối cùng thì ngươi cũng ra tay... Thiên Đạo à." Y biết, đây không phải là kết thúc, mà là một 'bài kiểm tra' mới, trực tiếp hơn, nguy hiểm hơn, và có lẽ, cũng là một 'cơ hội' để y khám phá sâu hơn về bản chất của Thiên Đạo, về điểm yếu của nó, và về con đường của chính mình. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, cùng với tiếng tim y đập thình thịch trong lồng ngực. Tạ Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Y không lùi bước. Ánh mắt y vẫn nhìn thẳng vào vòng xoáy năng lượng, như thể đang đối mặt trực tiếp với Thiên Đạo, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sẽ đến. Cuộc chiến, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.

***

Trong vùng xoáy tím đen tĩnh mịch, thời gian và không gian dường như đã đánh mất ý nghĩa. Thôn Vân Sơn quen thuộc đã biến dạng đến khó tin, những ngôi nhà gỗ nghiêng ngả như những khối lập phương bị vặn vẹo trong một bức họa siêu thực, cây cỏ biến thành những vệt màu nhòe nhoẹt lơ lửng giữa hư không. Sương mù không còn là màn che lãng đãng của buổi sớm, mà là một bức tường đặc quánh, lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Âm thanh hoàn toàn bị nuốt chửng, tạo thành một sự im lặng đến điếc tai, chỉ còn lại tiếng vọng của chính nỗi sợ hãi trong tâm khảm mỗi người.

Những phàm nhân bị mắc kẹt cùng Tạ Trần đều đã ngã gục xuống đất, ôm đầu run rẩy. Họ không còn la hét, tiếng kêu đã bị sự tĩnh lặng nuốt chửng, thay vào đó là những tiếng rên rỉ nhỏ, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má khắc khổ. Ánh mắt họ vô hồn, phản chiếu những hình ảnh méo mó của thế giới xung quanh, như thể linh hồn đã bị mắc kẹt giữa ảo ảnh và hiện thực.

Bách Lý Hùng, dù thân thể vạm vỡ, khí phách kiên cường, cũng không thể che giấu vẻ hoảng loạn. Hắn cảm thấy mình như một con kiến bị nhốt trong một cái lồng vô hình, không thể dùng sức mạnh để phá vỡ, không thể dùng kinh nghiệm để đối phó. Áp lực vô hình đè nặng lên từng thớ thịt, từng khớp xương, khiến hắn khó thở. Hắn vẫn đứng chắn trước Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, nhưng hai bàn tay siết chặt đến nỗi gân xanh nổi lên, tựa hồ đang cố gắng nắm giữ chút lý trí cuối cùng. Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ cầu khẩn: "Tạ huynh, đây là cái quái gì? Chúng ta bị nhốt rồi sao?" Giọng nói hắn chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong không gian câm lặng, như thể bị bóp nghẹt ngay khi vừa thoát ra khỏi cổ họng.

Mộ Dung Tuyết đứng sát bên Tạ Trần, bàn tay nàng vẫn còn nắm chặt tay y, một chút hơi ấm yếu ớt truyền qua lớp áo vải. Nàng cố gắng trấn tĩnh, vận chuyển linh lực trong cơ thể, nhưng linh khí trong vùng không gian này lại trở nên vô cùng hỗn loạn và kháng cự, khiến nàng không thể thi triển bất kỳ pháp thuật nào. Nàng quan sát kỹ lưỡng hơn những người khác, kinh nghiệm của một y sư và tu sĩ giúp nàng nhận ra bản chất của sự việc. "Không gian này... nó không phải là ảo cảnh thông thường. Có lẽ là một loại giam cầm của Thiên Đạo, một sự phong tỏa bằng pháp tắc." Nàng thì thầm, giọng nói dù run rẩy nhưng vẫn mang theo sự sắc sảo, lý trí. Nàng hiểu rằng, đây không phải là thứ có thể chống lại bằng sức mạnh tu vi thông thường. Điều làm nàng bối rối hơn là sự bình tĩnh đến lạ thường của Tạ Trần, đôi mắt y vẫn sâu thẳm, không chút hoảng loạn, như thể y đang nhìn thấu một bí mật nào đó mà những người khác không thể chạm tới.

Dương Quân, người đã chứng kiến những cuộc tranh luận của Tạ Trần với Liễu Thanh Phong, và những lời nói của Tạ Trần đã gieo mầm hoài nghi trong lòng hắn, giờ đây hoàn toàn sụp đổ. Hắn từng tin vào Thiên Đạo, vào công lý, vào con đường tu tiên. Nhưng cảnh tượng trước mắt đã phá tan mọi lý tưởng. Thiên Đạo, thứ mà hắn tôn thờ, lại tàn nhẫn giam cầm những người vô tội, chỉ vì một phàm nhân dám cất lên tiếng nói. Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc lõng và trống rỗng: "Kiểm tra... hay là trừng phạt?" Sự bất lực của bản thân, sự vô nghĩa của tu vi trước ý chí tuyệt đối của Thiên Đạo, và sự tàn nhẫn của nó đã khiến hắn mất đi phương hướng. Hắn nhìn Tạ Trần, nhưng không phải với sự kinh sợ, mà với một nỗi tò mò và khao khát được thấu hiểu.

Tạ Trần vẫn đứng đó, gầy gò giữa sự hỗn loạn. Y không nhìn những người xung quanh, mà ngẩng đầu, ánh mắt xuyên thấu qua lớp sương mù tím đen, nhìn thẳng vào tâm điểm của vòng xoáy năng lượng. Y cảm nhận được cái lạnh thấu xương của pháp tắc, cái áp lực vô hình từ ý chí tuyệt đối, nhưng bên trong y, một ngọn lửa của sự thấu hiểu đang bùng cháy. "Thiên Đạo đang 'kiểm tra'," y bình thản nói, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng một cách kỳ lạ trong sự tĩnh mịch. "Nó muốn chúng ta chấp nhận số phận, hoặc phá vỡ nó."

Y nhắm mắt lại. Không phải để tránh né, mà là để tập trung. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của y không phải là một loại thần thông có thể nhìn thấy linh khí hay pháp tắc. Nó là một khả năng suy luận cực hạn, một sự nhạy cảm phi thường với những sợi dây vô hình kết nối mọi sự kiện, mọi hành động và hệ quả của chúng. Trong mắt y, cái 'Thiên Lao' này không phải là một bức tường vô tri, mà là một mạng lưới phức tạp của những quy tắc, những logic được Thiên Đạo thiết lập để giam cầm. Tạ Trần không tìm cách chống lại sức mạnh của nó, y tìm cách hiểu *luật chơi* của nó.

Y cảm thấy những sợi dây nhân quả đan xen chằng chịt, những mối liên hệ giữa sự cô lập này và ý chí của Thiên Đạo. Y nhận ra rằng, Thiên Đạo không chỉ đơn thuần là một thực thể vô cảm thi hành quy tắc. Nó đã 'mất người', đã bị suy yếu, và hành động này, cái 'Thiên Lao' này, không phải là một sự trừng phạt toàn năng, mà là một phản ứng mang tính 'phòng vệ', một sự cố gắng 'vá trời' theo cách riêng của nó, thông qua việc áp đặt trật tự lên một 'dị số' như y. Nó muốn Tạ Trần phải 'chấp nhận' sự thật rằng y chỉ là một phàm nhân, một con người nhỏ bé trước vũ trụ. Nhưng chính cái 'chấp nhận' đó lại là điểm yếu. Bởi vì, nếu con người chấp nhận số phận, chấp nhận sự sắp đặt của Thiên Đạo, thì nó sẽ càng suy yếu, càng 'mất người' nhanh hơn.

Tạ Trần đã nhìn thấy điều đó. Y nhìn thấy sự mâu thuẫn trong chính hành động của Thiên Đạo. Nó muốn duy trì trật tự bằng cách đàn áp tự do, nhưng chính sự đàn áp đó lại hủy hoại 'nhân tính', thứ mà Thiên Đạo cần để tự vá lành. Ngọn lửa thấu hiểu trong Tạ Trần bùng lên mạnh mẽ hơn. Y không thi triển pháp thuật, y chỉ đơn thuần là *hiểu*. Y hiểu rằng, để phá vỡ cái 'Thiên Lao' này, y không cần sức mạnh, mà y cần phải *thay đổi nhận thức*, *thay đổi ý nghĩa* của nó. Y phải từ chối cái 'số phận' mà Thiên Đạo muốn áp đặt.

Một luồng linh quang yếu ớt, không phải pháp lực, mà là ánh sáng của sự thấu hiểu, bắt đầu bùng lên từ Tạ Trần. Nó không chói lọi, không rực rỡ, nhưng lại có một sức mạnh vô hình, lặng lẽ khuếch tán ra xung quanh. Nó không tấn công, nó chỉ *hiện hữu*. Cùng lúc đó, Tạ Trần đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn tay Mộ Dung Tuyết đang nắm chặt tay y, và khẽ nói: "Đừng sợ. Đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu."

Khi ánh sáng thấu hiểu từ Tạ Trần lan tỏa, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển. Không phải một trận động đất dữ dội, mà là một sự chấn động tinh tế, như thể một tấm gương khổng lồ đang từ từ rạn nứt. Các ảo ảnh của những ngôi nhà méo mó, những vệt màu loang lổ bắt đầu tan biến dần, từng chút một, như những mảnh khói bị gió cuốn đi. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét phai nhạt, nhường chỗ cho mùi đất và cỏ cây quen thuộc. Sự tĩnh lặng đáng sợ bị phá vỡ bởi những tiếng động lạo xạo nhỏ, rồi dần dần là tiếng gió xào xạc, tiếng suối chảy, tiếng chim hót xa xa.

Sương mù tím đen từ từ rút đi, như một tấm màn sân khấu đang hé mở. Thôn Vân Sơn quen thuộc hiện ra rõ nét trở lại, với những ngôi nhà gỗ giản dị, con đường đất quanh co, và ruộng lúa xanh rì dưới ánh nắng ban mai yếu ớt. Mặt trời, vốn bị che khuất bởi vòng xoáy năng lượng, giờ đây lại ló rạng, chiếu những tia sáng vàng nhạt xuống mặt đất.

Tất cả những người bị mắc kẹt đều cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, áp lực vô hình biến mất. Họ ngẩng đầu lên, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ kinh ngạc tột độ. Không gian đã trở lại bình thường. Họ đã thoát ra. Không một ai hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng họ đều biết, Tạ Trần đã làm được điều không tưởng.

Bách Lý Hùng há hốc mồm, nhìn Tạ Trần với ánh mắt như nhìn thấy thần thánh. Hắn chưa từng chứng kiến điều gì kỳ lạ và mạnh mẽ đến vậy. Mộ Dung Tuyết cũng ngẩn ngơ. Nàng cảm nhận được luồng ánh sáng yếu ớt từ Tạ Trần, nhưng nó không phải linh lực. Nó là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn, thứ mà nàng chưa từng thấy trong bất kỳ kinh điển tu luyện nào. Nàng siết chặt tay Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng và một nỗi kinh ngạc khó tả.

Dương Quân đứng chết lặng, miệng lẩm bẩm: "Hắn... hắn đã làm được. Hắn đã phá vỡ cái lồng của Thiên Đạo." Mọi hoài nghi trong hắn giờ đây đã được thay thế bằng một sự khâm phục tuyệt đối và một niềm tin mới, lung lay mọi giáo điều cũ kỹ.

Bên ngoài vùng bị phong tỏa, Liễu Thanh Phong, Lăng Nguyệt Tiên Tử và các tu sĩ khác cũng chứng kiến cảnh tượng này. Khuôn mặt Liễu Thanh Phong từ vẻ kinh hãi tột độ chuyển sang trắng bệch, rồi đỏ bừng vì căm phẫn. Hắn không thể tin vào mắt mình. Một phàm nhân, không tu vi, lại có thể hóa giải được 'Thiên Lao' của Thiên Đạo? Điều này không chỉ là nghịch thiên, mà là một sự sỉ nhục, một sự phá vỡ hoàn toàn mọi trật tự mà hắn tin tưởng. Hắn siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ và sợ hãi. "Không thể như vậy... Tuyệt đối không thể như vậy!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây toát lên một vẻ phức tạp khó tả. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần không hề dùng một chút linh lực nào, nhưng lại hóa giải được thứ mà pháp bảo hộ thân cực phẩm của nàng cũng không thể xuyên qua. Nàng cảm nhận được một sự thật thô ráp, trần trụi đang đập thẳng vào tâm trí nàng: con đường tu tiên mà nàng đang đi, những gì nàng học được, có lẽ không phải là tất cả. Có một con đường khác, một thứ sức mạnh khác, nằm ngoài sự hiểu biết của tiên môn. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt lạnh lùng thường ngày giờ đây lại ẩn chứa một tia sáng của sự khám phá và hoài nghi sâu sắc.

Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, vẫn đứng giữa Thôn Vân Sơn đã trở lại bình thường, nhưng ánh mắt y vẫn ngước nhìn lên bầu trời, nơi vừa diễn ra cuộc đối đầu vô hình. Y biết, Thiên Đạo đã nhận ra. Đây chỉ là một khởi đầu. Y đã từ chối chấp nhận số phận, và điều đó, chính là một tuyên bố chiến tranh.

***

Chiều cùng ngày, màn sương mù vẫn bao phủ dãy núi Thái Huyền, không khí mát mẻ mang theo hơi ẩm và mùi thông xanh, nhưng bên trong Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và u ám. Giảng đường, vốn là nơi các đệ tử tụ tập nghe giảng, học hỏi, giờ đây lại được trưng dụng cho một cuộc họp khẩn cấp. Thay vì những bàn ghế đơn giản dành cho đệ tử, một chiếc bàn dài bằng gỗ lim được đặt ở giữa, xung quanh là những chiếc ghế lớn, chạm khắc tinh xảo dành cho các trưởng lão và đại diện của các tông môn lớn. Mùi hương trầm thanh khiết, thường ngày vẫn phảng phất trong giảng đường, giờ đây dường như cũng bị áp lực vô hình của cuộc họp làm cho nặng nề hơn, khó khuếch tán.

Liễu Thanh Phong đứng ở vị trí chủ tọa, đối diện với chiếc bàn, dáng vẻ y tuy vẫn thanh tú, nhưng trên khuôn mặt tuấn tú, khí chất nho nhã thường ngày đã bị thay thế bằng vẻ căng thẳng tột độ, ánh mắt y đỏ ngầu vì thiếu ngủ và phẫn nộ. Y siết chặt nắm đấm đặt trên mặt bàn, gân xanh nổi lên rõ rệt. Vụ việc ở Thôn Vân Sơn sáng nay đã giáng một đòn chí mạng vào niềm kiêu hãnh và mọi niềm tin của y. Tạ Trần, một phàm nhân, đã thoát khỏi 'Thiên Lao' mà Thiên Đạo giáng xuống, điều mà ngay cả những tu sĩ hàng đầu cũng khó lòng làm được. Đối với Liễu Thanh Phong, điều này không chỉ là sự thách thức, mà là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

"Chư vị trưởng lão, việc Tạ Trần thoát khỏi 'Thiên Lao' vừa qua không còn là sự trùng hợp," Liễu Thanh Phong bắt đầu, giọng nói y trầm đục, mang theo một sự căm phẫn khó kìm nén, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của giảng đường. "Hắn là một dị số, một ung nhọt đang đe dọa căn cơ của Thiên Đạo và trật tự tu tiên! Hắn đã chứng minh điều đó bằng hành động của mình."

Đại Sư Ca, ngồi ở vị trí đầu tiên bên tay phải Liễu Thanh Phong, là một người có khí chất đạo mạo, vẻ ngoài uy nghiêm. Hắn mặc đạo bào chỉnh tề, khuôn mặt nghiêm nghị, đôi mắt sắc lạnh. Hắn là hiện thân của lý lẽ truyền thống và sự bảo thủ. "Đúng vậy, ta đã chứng kiến," Đại Sư Ca gật đầu, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền. "Lời lẽ của hắn đã làm lung lay lòng tin của nhiều đệ tử trẻ. Hắn... hắn dám thách thức Thiên Đạo! Nếu chúng ta không hành động, e rằng lòng người sẽ loạn, đạo tâm sẽ suy!" Hắn đập nhẹ bàn tay lên mặt bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc, nhấn mạnh lời nói của mình.

Trưởng lão Dược Phường, ngồi đối diện Đại Sư Ca, trầm tĩnh hơn, gương mặt ông có vẻ khắc khổ, đôi mắt đục mờ nhưng ẩn chứa sự sắc bén của người từng trải. Ông đã 'mất người' một phần, nên lời lẽ của ông thường mang tính khách quan, ít cảm xúc hơn. "Nhưng hắn không hề sử dụng pháp thuật," Trưởng lão Dược Phường chậm rãi nói, giọng điệu mang chút hoài nghi. "Hắn chỉ... đứng đó, và không gian tự biến đổi. Đó là điều khó hiểu, và cũng là điều đáng lo ngại nhất. Chúng ta không thể dùng lý lẽ tu tiên thông thường để giải thích hay đối phó với hắn." Ông vuốt bộ râu dài bạc phơ, ánh mắt đăm chiêu.

Nữ Cung Chủ, một phụ nhân có vẻ đẹp quý phái và quyền lực, mặc cung trang lộng lẫy, ngồi ở cuối bàn. Ánh mắt nàng sắc sảo, dường như có thể nhìn thấu mọi mưu đồ. Nàng không quan tâm nhiều đến đạo lý hay giáo điều, mà chỉ chú trọng đến thực lực và quyền lợi. "Hắn không dùng pháp thuật, nhưng lại có thể hóa giải được 'kiểm tra' của Thiên Đạo. Điều đó còn đáng sợ hơn," nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. "Chúng ta không thể để một phàm nhân có sức ảnh hưởng như vậy. Lòng người đã lung lay, và Thiên Đạo đang suy yếu. Nếu không có một sự răn đe thích đáng, e rằng sẽ có nhiều 'Tạ Trần' khác xuất hiện, phá vỡ trật tự hiện có." Nàng liếc nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt như đang đánh giá chứ không hoàn toàn ủng hộ. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là vấn đề của Tạ Trần, mà là vấn đề của quyền lực và kiểm soát. "Kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng," nàng khẽ thở dài, nhưng lời nói lại mang đầy sức ép.

Liễu Thanh Phong đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khiến không khí càng thêm căng thẳng. "Chư vị nói chí phải!" y gầm lên, giọng nói đầy căm phẫn. "Thiên Đạo đang suy yếu, ma khí từ Cửu U đã bắt đầu rục rịch. Các tông môn tranh giành cơ duyên 'vá trời' ngày càng gay gắt. Giữa lúc này, chúng ta càng không thể để một kẻ như Tạ Trần gieo rắc tư tưởng 'nghịch thiên', làm rối loạn lòng người, khiến cho công cuộc vá trời của chúng ta gặp trở ngại!" Y nhìn quanh một lượt các trưởng lão, ánh mắt đầy vẻ quyết đoán. "Chúng ta phải hành động. Đề nghị cử người điều tra sâu hơn về Tạ Trần, xem rốt cuộc hắn là ai, năng lực của hắn đến từ đâu. Và nếu cần thiết, phải dùng biện pháp mạnh để 'chỉnh đốn' hắn. Không thể để hắn tiếp tục gieo rắc tư tưởng 'nghịch thiên' trong nhân gian!"

Các trưởng lão bắt đầu tranh luận sôi nổi. Một số người đồng tình với Liễu Thanh Phong, cho rằng Tạ Trần là một mối họa cần phải diệt trừ. Một số khác lại thận trọng hơn, cho rằng cần phải điều tra kỹ lưỡng trước khi hành động, bởi vì khả năng của Tạ Trần không thể giải thích bằng lẽ thường, và hành động của Thiên Đạo cũng vô cùng khó lường. Họ lo ngại rằng, nếu hành động sai lầm, có thể sẽ gây ra những hậu quả khó lường, thậm chí còn khiến Thiên Đạo nổi giận hơn. Tiếng tranh cãi vang lên khắp giảng đường, xóa tan sự tĩnh mịch ban đầu, thay vào đó là một sự hỗn loạn trong trật tự.

Trong góc giảng đường, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ im lặng. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng bàn tay nàng lại siết chặt Nguyệt Quang Trâm, chiếc trâm cài tóc bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong phòng, tựa hồ đang cố gắng kìm nén một dòng cảm xúc đang trào dâng. Nàng lắng nghe từng lời của Liễu Thanh Phong, từng lời tranh luận của các trưởng lão.

Nàng nhớ lại hình ảnh Tạ Trần bình tĩnh đối mặt với 'Thiên Lao', không hề dùng pháp lực, chỉ bằng một sự thấu hiểu nào đó mà ngay cả nàng cũng không thể chạm tới. Nàng nhớ lại những lời y từng nói, về giá trị của nhân sinh, về việc Thiên Đạo đang 'mất người'. Những lời đó, trước đây chỉ là những hạt giống hoài nghi, giờ đây đã đâm chồi nảy lộc, cắm rễ sâu trong tâm khảm nàng. Nàng không thể lý giải được Tạ Trần, cũng không thể lý giải được cái 'Thiên Lao' đã bị hóa giải. Điều đó khiến nàng cảm thấy con đường tu tiên của mình trở nên mờ mịt, những giáo lý mà nàng từng tôn thờ giờ đây lại trở nên trống rỗng.

"Chỉnh đốn hắn?" Nàng thầm nghĩ, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo. "Thiên Đạo đã đích thân ra tay, còn không thể 'chỉnh đốn' được hắn. Vậy thì tu sĩ chúng ta có thể làm được gì?" Nàng cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc giữa lý tưởng tu tiên truyền thống đã được dạy dỗ và những gì nàng chứng kiến từ Tạ Trần, cũng như sự thật về Thiên Đạo. Bàn tay nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm hơn nữa, như thể đang cố gắng nắm giữ một thứ gì đó sắp tuột khỏi tầm tay. Có lẽ, con đường mà nàng đang đi, và con đường mà Tạ Trần đang bước, là hai con đường hoàn toàn đối lập, nhưng lại cùng hướng về một chân lý nào đó mà cả hai đều đang tìm kiếm.

Cuộc họp kéo dài, nhưng Liễu Thanh Phong vẫn không thể đưa ra một phương án cụ thể và được tất cả đồng thuận. Tuy nhiên, một điều rõ ràng đã được thống nhất: Tạ Trần là một mối đe dọa, một 'dị số' cần phải được chú ý đặc biệt. Các tông môn sẽ cử người giám sát, điều tra, và chuẩn bị cho một cuộc đối đầu lớn hơn. Bầu không khí trong giảng đường vẫn căng thẳng, báo hiệu một tương lai đầy bão tố. Liễu Thanh Phong nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù vẫn bao phủ ngọn núi, ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Hắn biết, Tạ Trần sẽ không dễ dàng bị khuất phục. Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free