Nhân gian bất tu tiên - Chương 95: Vòng Xoáy Nhân Quả: Khi Thiên Đạo Lên Tiếng
Màn sương mù dày đặc vẫn còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ của Rừng Thanh Phong, nhưng không khí lạnh lẽo, vô vị đã theo chân Tạ Trần len lỏi vào tận Thôn Vân Sơn. Ánh bình minh le lói cố gắng xuyên qua lớp sương giăng mắc, nhưng chỉ tạo nên những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt, không đủ sức xua tan đi cảm giác nặng nề, âm u đang bao trùm. Tạ Trần bước về phía quán sách của mình, mỗi nhịp chân đều trầm ổn, nhưng ánh mắt y lại sắc lạnh và cảnh giác hơn bao giờ hết, như thể đang dò xét từng ngóc ngách của không gian xung quanh.
Y biết, đó không phải là sương mù đơn thuần. Nó mang theo một loại áp lực vô hình, một sự hiện diện tĩnh lặng nhưng đầy uy hiếp, không ngừng siết chặt lấy mọi vật, khiến không gian dường như đặc quánh lại, khó thở. Ngay cả tiếng chim buổi sớm hay tiếng suối chảy róc rách quen thuộc cũng bị nuốt chửng vào sự tĩnh mịch đáng sợ ấy. Mùi đất ẩm và lá cây mục ruỗng thường ngày, nay lại pha lẫn một luồng khí lạnh lẽo, vô vị, khiến sống lưng người ta bất giác rùng mình.
Khi Tạ Trần vừa đặt chân đến sân làng, nơi vẫn còn in hằn dấu vết của cuộc sống thường nhật, một cảnh tượng kinh hoàng chợt đập vào mắt y. Cây cổ thụ trăm năm tuổi, vốn là biểu tượng của sự trường tồn và sức sống mãnh liệt của Thôn Vân Sơn, giờ đây đang đứng đó, trơ trụi và héo úa một cách ghê rợn. Những chiếc lá xanh tươi mơn mởn, chỉ trong một đêm, đã hóa thành màu vàng úa, khô giòn rồi rơi rụng lả tả như mưa tuyết giữa mùa hạ. Thân cây nứt nẻ, gân guốc, héo hon như một lão nhân già nua vừa trải qua nghìn năm phong sương, mất đi mọi sức sống chỉ trong chớp mắt. Nó đứng đó, một tượng đài câm lặng của sự tàn phai, một lời cảnh báo không lời về sự vô thường của vạn vật.
Tạ Trần dừng bước, ánh mắt y dán chặt vào cái cây, không có lấy một chút kinh ngạc hay sợ hãi, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Y nhẹ nhàng tiến lại gần, đưa tay vuốt ve một chiếc lá khô vừa rơi xuống, cảm nhận sự lạnh lẽo và mục rữa của nó. Không gian xung quanh y bắt đầu xuất hiện những vệt sáng mờ ảo, không theo quy luật tự nhiên, chúng lấp lánh rồi biến mất, như những vết nứt vô hình trên tấm màn thực tại.
"Tạ công tử, người có sao không?"
Tiếng Bách Lý Hùng trầm đục vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn cùng Mộ Dung Tuyết đã từ lúc nào đứng cạnh Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, đứng chắn trước Tạ Trần như một ngọn núi bất khuất, ánh mắt kiên nghị hướng về phía cái cây cổ thụ và những vệt sáng kỳ lạ. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc của y sư, dung nhan thanh tú nhưng lại toát lên một vẻ ưu tư khó tả, nàng đặt tay lên vai Tạ Trần, lòng bàn tay lạnh ngắt. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo và uy áp vô hình đang vây lấy Tạ Trần, một thứ mà ngay cả tu sĩ tầm thường cũng khó lòng chịu đựng.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm vẫn nhìn lên bầu trời đang dần chuyển màu kỳ lạ, nơi những đám mây xám xịt đang tụ lại một cách bất thường.
"Không sao, chỉ là một lời chào hỏi mà thôi." Giọng y điềm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng lại ẩn chứa sự thấu triệt và kiên định đến lạ.
Trong nội tâm Tạ Trần, một trận sóng ngầm dữ dội đang cuộn trào. "Thiên Đạo đã thực sự lên tiếng. Không còn là gián tiếp nữa." Y thầm thì với chính mình. Cảm giác 'phán xét' mơ hồ từ đêm trước đã hóa thành hiện thực, rõ ràng và tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì y từng trải qua. Cây cổ thụ chết khô trong chớp mắt, luồng khí lạnh lẽo vô vị lướt qua vai y, và bóng hình mờ ảo của Bạch Vô Thường biến mất vào màn sương. Tất cả không phải là sự trùng hợp. Đó là một lời cảnh cáo, một sự thị uy trực tiếp, một 'kiểm tra' từ Thiên Đạo, thông qua một trong những sứ giả vô cảm của nó.
"Ngươi cuối cùng cũng không thể chờ đợi được nữa sao, Thiên Đạo?" Tạ Trần tự nhủ, một nụ cười nhạt chợt hiện trên môi y, ẩn chứa sự thấu hiểu và cả một chút châm biếm. Y biết, sau những gì y đã làm để cứu vãn nhân sinh khỏi thảm họa ở vùng hạ lưu, việc y trở thành một "điểm neo nhân quả" đã khiến Thiên Đạo không thể ngồi yên. Nó đang suy yếu, nhưng sự chấp niệm vào 'quy tắc' và 'số mệnh' lại càng trở nên mạnh mẽ. "Nếu Thiên Đạo công bằng, sao nó lại im lặng khi phàm nhân khốn khổ? Ta chỉ làm điều đúng đắn, cứu lấy nhân sinh. Nếu đó là 'nghịch thiên', vậy 'Thiên' này có đáng được tôn thờ?" Lời phản bác của y với Liễu Thanh Phong đêm qua đã chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề, đã trực tiếp chất vấn sự tồn tại và quyền uy của nó. Và đây, chính là phản ứng.
Áp lực vô hình càng lúc càng tăng lên, không còn là sự lạnh lẽo đơn thuần mà là một cảm giác bóp nghẹt, như thể toàn bộ không gian đang co rút lại, muốn nghiền nát mọi thứ bên trong. Những vệt sáng mờ ảo trên không trung bắt đầu tụ lại, tạo thành những hình thù kỳ dị, uốn lượn như những con rắn khổng lồ vô hình đang quấn lấy Thôn Vân Sơn. Mộ Dung Tuyết khẽ rùng mình, nàng cảm thấy một lực lượng quen thuộc nhưng vô cùng cường đại, mạnh hơn bất cứ thứ gì nàng từng chứng kiến, đang vận hành. Đó là pháp tắc. Pháp tắc thuần túy, vô cảm, và không thể kháng cự.
"Tạ công tử..." Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Tạ Trần, ánh mắt lo lắng không che giấu. Nàng biết Tạ Trần không phải tu sĩ, không có linh lực để chống lại những sức mạnh siêu nhiên này. Nàng lo sợ y sẽ không chịu đựng nổi.
"Không sao." Tạ Trần khẽ vỗ nhẹ lên tay nàng, ánh mắt y vẫn nhìn thẳng vào những vệt sáng đang biến đổi trên bầu trời. "Thiên Đạo đang cố gắng 'sửa chữa' cái mà nó cho là 'lỗi lầm'." Y thầm nghĩ. "Và ta, chính là cái 'lỗi' lớn nhất trong mắt nó." Y không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, y trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với bản chất của Thiên Đạo đang suy kiệt, thứ cần sự hy sinh để duy trì sự tồn tại của mình. Y đã sẵn sàng đối mặt. Cuộc đối đầu giữa y, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, và Thiên Đạo, đang trên bờ suy kiệt nhưng vẫn cố chấp bảo vệ 'quy tắc' của nó, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và trực diện hơn bao giờ hết. Y biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Mặt trời đã lên cao, cố gắng xua tan lớp sương mù cuối cùng, nhưng không khí vẫn mang một vẻ nặng nề, u ám. Những tia nắng chói chang không đủ sức làm ấm lên sự lạnh lẽo vô hình đang bao trùm Thôn Vân Sơn. Sự kiện cây cổ thụ chết khô trong chớp mắt đã lan truyền khắp làng, khiến những phàm nhân vốn đã trải qua thảm họa lũ lụt lại càng thêm hoang mang, lo sợ. Họ tụ tập ở sân làng, ánh mắt đầy vẻ bất an, hướng về phía Tạ Trần, vị thư sinh đã cứu mạng họ, nhưng giờ đây lại là trung tâm của những hiện tượng kỳ lạ.
Đúng lúc đó, một luồng khí tức cường đại đột ngột ập đến, xé toạc bầu không khí vốn đã nặng nề. Từ phía con đường mòn dẫn vào Thôn Vân Sơn, một bóng người cao gầy, vận đạo bào xanh biếc, nhanh chóng hiện ra. Đó chính là Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đầy phẫn nộ và sự tự phụ không che giấu. Hắn bước đi dứt khoát, kiếm Bích Lạc đeo bên hông khẽ rung lên, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Tạ Trần. Đằng sau hắn, một vài tu sĩ trẻ tuổi khác cũng xuất hiện, trong đó có Dương Quân với vẻ mặt nghiêm nghị và Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự phức tạp khó tả.
Liễu Thanh Phong vừa đến nơi đã không thể kiềm chế cơn giận, hắn chỉ thẳng vào cây cổ thụ đã héo úa và những vệt sáng mờ ảo vẫn còn lấp lánh trên không trung, lớn tiếng gầm lên, giọng nói vang vọng khắp sân làng, mang theo pháp lực khiến phàm nhân phải rùng mình:
"Kẻ phàm nhân Tạ Trần! Ngươi dám can dự vào ý trời, dám thách thức Thiên Đạo, nay Thiên Đạo đã hiển linh trừng phạt! Đây chính là bằng chứng cho sự ngông cuồng và tội lỗi tày trời của ngươi!" Hắn nói, đoạn đưa kiếm chỉ lên trời, "Cây cổ thụ này, vốn sống trăm năm, nay héo úa chỉ trong một đêm! Những dị tượng kia, ngươi còn dám chối cãi? Ngươi đã phá vỡ quy luật tự nhiên, đã gây ra sự bất an cho vạn vật, ngươi chính là kẻ nghịch thiên!"
Những lời của Liễu Thanh Phong như một tia sét đánh xuống giữa những phàm nhân đang hoang mang, khiến họ càng thêm sợ hãi. Họ bắt đầu xì xào, bàn tán, ánh mắt vừa nhìn Tạ Trần với lòng biết ơn, vừa xen lẫn sự lo sợ trước sự thị uy của tu sĩ và những hiện tượng kỳ lạ.
Tạ Trần bước ra đối diện, dáng vẻ thư sinh gầy gò của y đối lập hoàn toàn với khí thế hùng hổ của Liễu Thanh Phong. Y không hề né tránh, ánh mắt bình thản như mặt hồ thu, không một chút gợn sóng.
"Trừng phạt?" Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, nhưng lại mang một sức nặng triết lý đến lạ. "Hay chỉ là một 'kiểm tra' của kẻ đang suy yếu? Nếu Thiên Đạo công bằng, vì sao nó lại im lặng khi phàm nhân khốn khổ, khi lũ lụt cướp đi sinh mạng, khi bệnh dịch hoành hành? Các vị tu sĩ đã ở đâu? Hay 'Thiên Đạo' của các vị chỉ quan tâm đến việc duy trì cái gọi là 'quy tắc' của nó, mà bỏ mặc nhân sinh?"
Y nói, đoạn đưa mắt nhìn một lượt những phàm nhân đang đứng xung quanh, rồi dừng lại ở Liễu Thanh Phong, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu tâm can. "Ta chỉ làm điều đúng đắn, cứu lấy nhân sinh, cứu lấy những sinh mạng đáng thương đang cận kề cái chết. Nếu đó là 'nghịch thiên', vậy 'Thiên' này có đáng được tôn thờ? Hay nó chỉ là một chấp niệm đã cũ kỹ, một vòng xoáy vô thường đang cố níu kéo sự tồn tại của mình bằng cách bóp méo lẽ phải và chà đạp lên nhân tính?"
Lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong không gian. Bách Lý Hùng, với vẻ mặt cương nghị, bước lên một bước, đứng cạnh Tạ Trần, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách: "Tạ công tử nói đúng! Các vị tiên nhân ở đâu khi chúng tôi gặp nạn? Chúng tôi cầu cứu, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng và những lời an bài số mệnh! Chính Tạ công tử, một phàm nhân như chúng tôi, đã tìm ra cách cứu giúp, đã không chịu an bài trước số phận!" Hắn đưa tay chỉ vào những phàm nhân khác, "Bệnh dịch đã được đẩy lùi, lũ lụt đã được ngăn chặn! Đây là sự thật, là nhân quả mà chúng tôi tận mắt chứng kiến!"
Những phàm nhân khác cũng bắt đầu xì xào đồng tình, ánh mắt họ nhìn Tạ Trần không còn là sự lo sợ mà là niềm tin và lòng biết ơn sâu sắc. Một vài người trong số họ, những người đã từng được Tạ Trần chỉ dẫn cách làm thuốc, cách xây đê, cũng bắt đầu lên tiếng bênh vực.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát toàn bộ cuộc tranh luận. Dung nhan nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại ánh lên một sự đấu tranh nội tâm dữ dội. "Liệu lời Tạ Trần nói có đúng? Thiên Đạo thực sự đang suy yếu, và nó đang 'kiểm tra' anh ta?" Nàng thầm nhủ. Giáo lý tông môn mà nàng đã tôn thờ bấy lâu nay, những lời răn dạy về sự an bài của Thiên Đạo, về việc tu sĩ không nên can thiệp quá sâu vào phàm trần, đang dần lung lay trước những lời lẽ sắc bén của Tạ Trần và những bằng chứng sống động từ phàm nhân. Nàng nhớ lại câu nói của Mộ Dung Tuyết: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Lời nói của Tạ Trần không chỉ là lý lẽ, mà là một lời thức tỉnh, một lời mời gọi đến một con đường khác, nơi nhân tính không phải là gánh nặng, mà là nền tảng của sự tồn tại.
Dương Quân, người thư sinh tuấn tú với khí chất nho nhã, cũng đứng chết lặng. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của hắn giờ đây dao động không ngừng. Hắn luôn tin vào chính nghĩa, vào Thiên Đạo, nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn một hạt giống hoài nghi. Hắn thấy được sự tuyệt vọng của phàm nhân, sự bất lực của các tông môn, và sau đó là sự cứu rỗi đến từ một phàm nhân không tu hành. Lý tưởng của hắn, dường như, đang bị lung lay đến tận gốc rễ.
Liễu Thanh Phong thấy Tạ Trần không những không nao núng mà còn dùng lời lẽ để phản bác, lại được phàm nhân ủng hộ, khuôn mặt hắn càng thêm đỏ tía vì tức giận. Hắn vận dụng pháp lực, tạo ra một luồng áp lực vô hình, một làn sóng linh khí cường đại, nhằm thẳng vào Tạ Trần. Luồng áp lực này mang theo sự uy hiếp của tu sĩ Kim Đan kỳ, đủ sức khiến một phàm nhân bình thường phải quỳ rạp xuống đất, thậm chí nổ tung kinh mạch mà chết. Hắn muốn dùng sức mạnh để đàn áp, để chứng minh lời nói của mình.
"Ngông cuồng! Phàm nhân thấp kém dám chất vấn Thiên Đạo!" Liễu Thanh Phong nghiến răng, "Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám so sánh với Thiên Đạo? Ngươi không có chút linh lực, không có chút tu vi, chỉ là một kẻ phàm trần yếu ớt! Ngươi dựa vào cái gì mà dám đứng đây chỉ trích!"
Nhưng Tạ Trần vẫn đứng yên, không hề nhúc nhích. Luồng áp lực của Liễu Thanh Phong lướt qua y như gió thoảng, không hề ảnh hưởng đến y. Xung quanh y, những phàm nhân tụ tập lại, như một lá chắn vô hình, ánh mắt họ kiên định, tin tưởng. Họ không có tu vi, không có sức mạnh, nhưng sự đoàn kết và niềm tin của họ lại tạo thành một bức tường vững chắc, khiến pháp lực của Liễu Thanh Phong không thể chạm tới Tạ Trần.
Tạ Trần chỉ khẽ nhếch môi, ánh mắt y lướt qua Liễu Thanh Phong, rồi nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt và Dương Quân. Y không nói thêm lời nào, nhưng cái nhìn ấy lại mang theo một ý nghĩa sâu xa, như muốn hỏi: "Các ngươi, các vị tu sĩ, có thấy rõ điều này không? Sức mạnh thực sự, đôi khi, không nằm ở linh lực hay tu vi, mà nằm ở nhân tâm."
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, đứng ngoài vòng xoáy căng thẳng, quan sát kỹ lưỡng. Họ thấy rõ Tạ Trần không hề bị lung lay bởi áp lực của Liễu Thanh Phong, không phải vì y có sức mạnh, mà vì y có một sự bình tĩnh đến lạ thường, một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Họ cũng thấy, những phàm nhân xung quanh Tạ Trần, những người yếu ớt nhất, lại chính là nguồn sức mạnh vô hình, bảo vệ y khỏi sự đàn áp của tu sĩ. Trong lòng họ, hạt giống hoài nghi đã bắt đầu nảy mầm, dần phá vỡ lớp vỏ giáo điều đã ăn sâu bấy lâu.
***
Lời lẽ của Tạ Trần, trầm tĩnh nhưng sắc bén, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can của những người nghe, đặc biệt là các tu sĩ trẻ tuổi đang đứng quan sát. Sự bất lực của Liễu Thanh Phong khi đối mặt với sự kiên định của Tạ Trần, và cả sự ủng hộ mạnh mẽ từ phàm nhân, đã khiến hắn tức giận đến cực điểm. Hắn cảm thấy mình bị sỉ nhục, bị thách thức bởi một kẻ phàm trần không có tu vi. Khuôn mặt hắn đỏ bừng, gân xanh nổi lên trên trán, ánh mắt tóe lửa.
"Ngươi... ngươi dám!" Liễu Thanh Phong gầm lên, chuẩn bị vận dụng pháp quyết mạnh hơn, nhưng chưa kịp ra tay, một sự kiện kinh hoàng đã xảy ra, khiến mọi lời nói và hành động của hắn đều bị nuốt chửng.
Đột nhiên, giữa trưa ban ngày, bầu trời Thôn Vân Sơn tối sầm lại một cách kỳ lạ. Không phải là mây đen báo bão, mà là một màu tím sẫm, pha lẫn những vệt đen kịt, như thể một vết nứt khổng lồ vừa xuất hiện trên tấm màn không gian. Một luồng khí tức lạnh lẽo thấu xương, cường đại hơn gấp vạn lần những gì Tạ Trần cảm nhận được lúc sáng sớm, ập xuống, bao trùm toàn bộ Thôn Vân Sơn. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột, khiến hơi thở của mọi người hóa thành sương trắng, và cảm giác lạnh giá không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ tận sâu trong cốt tủy.
Không gian xung quanh Tạ Trần và những người gần anh bắt đầu méo mó, biến dạng một cách đáng sợ. Các đường nét của cảnh vật trở nên lượn sóng, không còn thẳng thớm. Cây cối, nhà cửa, và cả những phàm nhân đều trở nên mờ ảo, như thể đang tan chảy vào một ảo ảnh. Một lực hút vô hình kéo mạnh mọi thứ lại, rồi lại đẩy ra, tạo ra một cảm giác choáng váng, buồn nôn.
Trên bầu trời, nơi màu tím sẫm và đen kịt giao thoa, một vòng xoáy năng lượng khổng lồ bắt đầu hình thành. Nó xoay tròn một cách chậm rãi, uy nghi, nhưng lại phát ra một luồng áp lực đè nén khủng khiếp, khiến không khí đặc quánh lại, như thể hàng ngàn ngọn núi đang đè nặng lên đầu mọi người. Luồng xoáy này không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là một biểu hiện của pháp tắc, của ý chí vô cảm và uy quyền khôn cùng. Nó nhắm thẳng vào Tạ Trần, như một con mắt khổng lồ từ hư vô đang trừng phạt kẻ dám thách thức.
"Thấy chưa! Thiên Đạo đã tức giận thực sự rồi!" Liễu Thanh Phong, dù hoảng sợ trước uy lực của Thiên Đạo, nhưng vẫn cố chấp gào lên, giọng nói run rẩy vì kinh hãi nhưng lại đầy vẻ hả hê. "Đây chính là báo ứng cho kẻ nghịch thiên!"
Những phàm nhân xung quanh Tạ Trần bắt đầu la hét kinh hoàng. "Cứu mạng! Chuyện gì đang xảy ra vậy?" "Trời sụp rồi! Chúng ta phải chết hết sao?" Tiếng la ó, tiếng khóc than vang lên khắp Thôn Vân Sơn, hòa lẫn với tiếng gió rít gào và tiếng nứt vỡ của không gian.
Bách Lý Hùng lập tức đứng chắn trước Tạ Trần, khuôn mặt kiên nghị nhưng ánh mắt đầy vẻ lo lắng. Hắn có thể cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp này không phải thứ mà con người có thể chống lại. Mộ Dung Tuyết cũng vội vàng đứng sát Tạ Trần, bàn tay nàng nắm chặt lấy tay y, linh lực trong cơ thể nàng tự động vận chuyển, tạo ra một lá chắn yếu ớt, cố gắng bảo vệ y, dù nàng biết điều đó gần như vô ích.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với kinh nghiệm và kiến thức của một tu sĩ chân chính, nhận ra sự khác biệt. Nàng thốt lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ kinh ngạc: "Đây không phải là thiên tai... Đây là một loại pháp tắc phong tỏa! Thiên Đạo đang cô lập Tạ Trần!" Nàng cố gắng vận dụng pháp thuật, một cây trâm cài tóc phát ra ánh sáng bạc chói mắt, biến thành một dải lụa mềm mại, cố gắng vươn tới Tạ Trần. Đó là Nguyệt Quang Trâm của nàng, một pháp bảo hộ thân cực phẩm. Nhưng khi dải lụa vừa chạm đến rìa của vòng xoáy năng lượng, nó lập tức bị phản phệ, bắn ngược trở lại, khiến Lăng Nguyệt Tiên Tử lùi lại vài bước, khuôn mặt trắng bệch, một tia máu nhỏ chảy ra từ khóe môi. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình, vô cùng cường đại, đang ngăn cách nàng với Tạ Trần.
Vòng xoáy trên trời phát ra một luồng sáng chói mắt, màu tím đen, rồi đột ngột co lại, tạo thành một khu vực bị cô lập hoàn toàn về mặt vật lý và linh khí. Mọi âm thanh, mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng vào bên trong, tạo thành một vùng tĩnh lặng đáng sợ giữa sự hỗn loạn. Tạ Trần, Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, và một vài phàm nhân gần đó, những người đang đứng quá gần để có thể thoát ra, đã bị mắc kẹt bên trong vòng xoáy cô lập đó.
Liễu Thanh Phong và các tu sĩ bên ngoài, bao gồm cả Lăng Nguyệt Tiên Tử, bị một lực đẩy mạnh ra, không thể tiếp cận vùng bị phong tỏa. Hắn thấy rõ sự tuyệt vọng và hoảng loạn của những phàm nhân bị mắc kẹt, nhưng không thể làm gì. Sự tự phụ và phẫn nộ của hắn nhường chỗ cho sự kinh hãi tột độ khi đối mặt với sức mạnh thực sự của Thiên Đạo.
Dương Quân đứng chết lặng, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng này. Mọi lý tưởng, mọi giáo điều mà hắn từng tin tưởng đều tan vỡ như bong bóng xà phòng. Hắn thấy sự bất lực của tu sĩ trước Thiên Đạo, và sự tàn nhẫn của nó khi cô lập một phàm nhân chỉ vì y đã làm điều đúng đắn. Một sự trống rỗng và hoài nghi sâu sắc bủa vây lấy tâm trí hắn.
Bên trong khu vực bị cô lập, Tạ Trần vẫn giữ vững sự bình thản đáng kinh ngạc. Y ngẩng đầu nhìn lên vòng xoáy năng lượng đang bao phủ lấy mình, ánh mắt sâu thẳm, không chút sợ hãi. "Cuối cùng thì ngươi cũng ra tay... Thiên Đạo à." Y khẽ nói, giọng nói thì thầm nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của vùng bị phong tỏa. Y biết, đây không phải là kết thúc, mà là một 'bài kiểm tra' mới, trực tiếp hơn, nguy hiểm hơn, và có lẽ, cũng là một 'cơ hội' để y khám phá sâu hơn về bản chất của Thiên Đạo, về điểm yếu của nó, và về con đường của chính mình.
Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, cùng với tiếng tim y đập thình thịch trong lồng ngực. Tạ Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Y không lùi bước. Ánh mắt y vẫn nhìn thẳng vào vòng xoáy năng lượng, như thể đang đối mặt trực tiếp với Thiên Đạo, sẵn sàng cho bất cứ điều gì sẽ đến. Cuộc chiến, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.