Nhân gian bất tu tiên - Chương 94: Gánh Nặng Nhân Gian: Lời Phản Biện Của Phàm Nhân Trước Thiên Đạo
Những lời lẽ đầy tức giận của Bách Lý Hùng vẫn còn văng vẳng trong không gian, hòa cùng tiếng xì xào phẫn nộ của phàm nhân, như một bản hùng ca chất phác mà dũng mãnh. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt tái mét vì uất ức và kiêu ngạo bị tổn thương, cuối cùng đã vung tay áo, dẫn theo đám tu sĩ còn lại rời đi trong sự im lặng nặng nề. Ánh mắt hắn lướt qua Tạ Trần lần cuối, mang theo một tia cảnh cáo lạnh lẽo, như ngầm hứa hẹn một sự trả thù cay độc.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng yên, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhưng ẩn chứa vẻ mệt mỏi, dán chặt vào Tạ Trần. Những gì y đã nói, những gì nàng đã chứng kiến, đang xé nát bức tường giáo điều đã xây đắp trong tâm hồn nàng suốt bao năm tu luyện. “Cái Thiên Đạo mà chúng ta tin tưởng… có thực sự là như vậy sao? Có phải chúng ta đã quá chú trọng đến cái 'đạo' mà quên đi mất 'nhân'?” Tiếng nói nội tại vang vọng, không phải một câu hỏi bâng quơ, mà là một nhát kiếm đâm thẳng vào gốc rễ tín ngưỡng của nàng. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vẻ bình tĩnh đến khó tin của y, và linh cảm về một con đường khác, một con đường mà 'nhân' và 'đạo' có thể hòa hợp, chợt lóe lên như một tia chớp giữa đêm đen. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, thế giới trong mắt nàng sẽ không còn như trước nữa. Nàng khẽ thở dài, rồi cũng xoay người, bước đi nhẹ nhàng, hòa vào màn đêm đang buông xuống.
Tạ Trần cảm nhận rõ ràng luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình từ Thiên Đạo. Nó không còn là sự dò xét hay phán xét đơn thuần, mà là một áp lực hữu hình, nặng nề, như một lời cảnh cáo trực tiếp, một sự đáp trả không lời cho những lời chất vấn mà y vừa đưa ra. Cảm giác ấy như một bàn tay băng giá đang siết chặt trái tim y, nhắc nhở y về cái giá của sự đối đầu. Y biết, lời cáo buộc 'chống lại Thiên Đạo' của Liễu Thanh Phong chỉ là khởi đầu. Sự thành công của y, sự đoàn kết của phàm nhân, và những câu hỏi triết lý y đã đặt ra, đã buộc Thiên Đạo phải thực sự hành động. Cuộc chiến này không chỉ là giữa y và một tu sĩ cố chấp, mà là giữa hai lý tưởng, hai con đường, và cuối cùng, là giữa y và chính Thiên Đạo. Y đã chọn con đường của mình, và y sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa. Bởi vì, đối với y, sống một đời trọn vẹn nhân tính, dù là một phàm nhân, còn ý nghĩa hơn vạn lần thành tiên mà đánh mất chính mình. Cảm giác ‘phán xét’ của Thiên Đạo đối với Tạ Trần dường như đang cụ thể hóa, báo hiệu những thử thách trực tiếp hơn, có thể thông qua Bạch Vô Thường hay các sự kiện bí ẩn khác. Sự hoài nghi của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không chỉ dừng lại ở nội tâm, nàng chắc chắn sẽ tìm cách tiếp cận Tạ Trần, tìm hiểu con đường của y. Và Liễu Thanh Phong, với sự cố chấp và tự phụ của mình, sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc đối đầu tư tưởng gay gắt đầu tiên về số phận phàm nhân đã chính thức bắt đầu, và nhân gian, dưới ánh trăng non treo lơ lửng, đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh.
***
Chạng vạng buông xuống Thôn Vân Sơn, khoác lên những mái nhà gỗ và đá nhỏ một tấm áo choàng xám bạc. Tiếng chim hót líu lo cả ngày đã dần nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm, chỉ còn tiếng suối chảy róc rách qua làng và tiếng gà gáy thưa thớt từ những góc sân xa xôi. Một làn khói bếp mỏng manh, mang theo mùi đất ẩm, mùi củi cháy và chút hương vị của bữa cơm chiều, lãng đãng bay lên, hòa vào không khí trong lành, mát lành của vùng núi. Sự yên bình thanh tĩnh bao trùm, nhưng không thể xoa dịu hoàn toàn những xôn xao lo lắng vẫn còn lẩn khuất trong lòng những người phàm.
Phàm nhân, tuy đã thoát khỏi hiểm họa lũ lụt nhờ trí tuệ của Tạ Trần và sức mạnh đoàn kết của chính họ, nhưng những lời cáo buộc 'nghịch Thiên' của Liễu Thanh Phong vẫn như một đám mây đen nặng trĩu lơ lửng trên đầu họ. Niềm vui vừa nhen nhóm lại bị dập tắt bởi nỗi sợ hãi cố hữu về 'ý trời', về 'số mệnh' mà họ đã được dạy dỗ từ bao đời. Họ bắt đầu bàn tán xôn xao, những tiếng thì thầm lan truyền như bệnh dịch, nhuốm màu hoài nghi và bất an. "Liễu tiên nhân nói vậy... có đúng không?" "Chúng ta có thực sự đã làm trái ý trời?" "Nếu Thiên Đạo tức giận, liệu có tai họa gì khác giáng xuống không?"
Tạ Trần đứng lặng lẽ bên bờ suối, ánh mắt sâu thẳm nhìn dòng nước trôi lững lờ, như đang nhìn vào dòng chảy vô thường của nhân thế. Khuôn mặt thanh tú của y không biểu lộ cảm xúc rõ ràng, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy lại ánh lên vẻ suy tư khôn cùng. Y cảm nhận rõ ràng luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình từ Thiên Đạo không ngừng quấn lấy mình, không buông tha. Nó không còn là một sự dò xét xa xôi, mà đã trở nên gần gũi và rõ rệt hơn, như một sự hiện diện vô hình nhưng đầy uy áp đang quanh quẩn bên y, như thể muốn ghi khắc hình ảnh y, ghi khắc hành động của y vào một cuốn sổ vô hình nào đó. Cái cảm giác bị 'ghi nhớ' ấy không khiến y sợ hãi, mà chỉ càng củng cố thêm quyết tâm trong lòng.
Bách Lý Hùng, với dáng vẻ vạm vỡ, phong trần, tiến lại gần Tạ Trần. Gương mặt vuông vức của hắn, vốn luôn kiên nghị, giờ đây lại lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn đứng cạnh Tạ Trần, nhìn theo ánh mắt y vào dòng suối, rồi khẽ cất tiếng, giọng trầm đục, mang theo chút do dự: "Tạ Trần huynh, lời của Liễu Thanh Phong... có đúng không? Chúng ta... có thực sự đang chống lại Thiên Đạo?" Hắn hỏi, nhưng ánh mắt lại như muốn tìm kiếm một lời trấn an, một câu trả lời để xua tan đi nỗi sợ hãi đang len lỏi trong tâm can những người phàm.
Mộ Dung Tuyết cũng bước đến, nàng vẫn mặc y phục màu xanh ngọc của y sư, toát lên vẻ dịu dàng, thanh lịch. Đôi mắt nàng nhìn Tạ Trần với sự thấu hiểu và một nỗi buồn khó tả. Nàng khẽ chạm vào vai Tạ Trần, giọng nói ôn tồn, mang theo sự ấm áp đặc trưng của nàng: "Tạ Trần công tử, những gì công tử làm là cứu người. Lương tâm của y giả không cho phép ngồi yên nhìn sinh linh chịu khổ. Thiên Đạo nào lại muốn chúng sinh phải chịu cảnh lầm than, lại không cho phép người khác ra tay cứu giúp?" Lời nói của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sức nặng, một sự khẳng định về giá trị nhân sinh mà tu sĩ tu luyện đôi khi lại quên mất.
Tạ Trần không lập tức trả lời. Y khẽ hít một hơi sâu, mùi đất ẩm sau lũ hòa quyện với mùi cỏ dại và khói bếp lùa vào lồng ngực y, giúp y giữ được sự tĩnh tại. Ánh mắt y vẫn nhìn xa xăm, giọng nói trầm tĩnh, không một chút dao động: "Thiên Đạo... không phải là một pho tượng để thờ phụng, cũng không phải là một bản án để chấp nhận vô điều kiện." Y quay lại, ánh mắt quét qua Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, rồi từ từ lướt qua những gương mặt phàm nhân đang tụ tập xung quanh, ánh mắt họ đầy sự hoài nghi và cả hy vọng. Ánh mắt Tạ Trần dần trở nên kiên định, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, trấn an những tâm hồn đang lạc lối. Y biết, đây là lúc y phải nói, phải thắp lên ngọn lửa lý trí và nhân tính trong lòng những người phàm trần này. Y không thể để nỗi sợ hãi về một Thiên Đạo vô hình, lạnh lẽo dập tắt đi ý chí sinh tồn và sự đoàn kết mà họ vừa mới gầy dựng. Lời nói của y, một lần nữa, sẽ là một lời phản biện không chỉ dành cho Liễu Thanh Phong, mà còn là một lời thách thức gửi đến chính Thiên Đạo đang âm thầm quan sát kia.
***
Đêm đã về khuya, không trăng, nhưng bầu trời Thôn Vân Sơn lại quang đãng đến lạ lùng. Hàng triệu vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen tuyền, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nao lòng. Không khí se lạnh của vùng núi về đêm mơn man da thịt, nhưng giữa làng, một đống lửa trại đã được nhóm lên, bùng cháy rực rỡ, xua tan đi cái lạnh và mang lại hơi ấm cho những người phàm đang tụ tập xung quanh. Tiếng lửa trại tí tách cháy, thi thoảng nổ lách tách, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm. Mùi khói củi cháy, cùng với mùi đất ẩm và lá khô, hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị mộc mạc, gần gũi.
Tạ Trần bước ra giữa vòng tròn lửa trại, nơi những người phàm nhân đang ngồi, ánh mắt họ hướng về y đầy mong chờ và cả chút sợ hãi. Y không khoác lên mình vẻ cao ngạo của tu sĩ, cũng chẳng dùng lời lẽ hoa mỹ của học giả. Y chỉ là một thư sinh gầy gò, áo vải bố cũ kỹ, nhưng mỗi bước chân của y đều toát lên một khí chất trầm ổn, kiên định lạ thường. Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt thanh tú của y, khiến đôi mắt sâu thẳm ấy càng thêm phần rực sáng. Y không cần một bục cao, không cần một vị trí đặc biệt, y chỉ đứng đó, giữa những người phàm, như một trong số họ.
"Liễu Thanh Phong nói ta nghịch Thiên, vì ta đã can thiệp vào số mệnh." Giọng Tạ Trần trầm, rõ ràng, vang vọng giữa đêm khuya. "Vậy ta hỏi các vị, khi thấy một đứa trẻ rơi xuống nước, các vị có nhảy xuống cứu không? Hay các vị sẽ đứng nhìn, nói rằng đó là 'số mệnh' của đứa trẻ, và để nó chết đuối?"
Những người phàm nhân bắt đầu xì xào. Câu hỏi giản dị mà sắc bén của Tạ Trần đã chạm đến tận đáy lòng họ, đánh thức bản năng nhân ái sâu thẳm. Ai mà chẳng muốn cứu lấy một sinh linh yếu ớt? Ai mà chẳng đau lòng khi chứng kiến cái chết oan uổng?
Tạ Trần tiếp tục, giọng y vẫn trầm, nhưng mỗi từ y nói ra đều mang một sức nặng triết lý, một sự thấu hiểu nhân sinh sâu sắc. "Cứu một sinh linh, gieo mầm hy vọng, đó không phải là nghịch Thiên, mà là thuận theo đạo của con người. Nếu Thiên Đạo muốn chúng ta ngồi yên nhìn đồng loại chết, nhìn con em mình bị lũ cuốn trôi, thì Thiên Đạo đó có còn đáng để tôn thờ? Thiên Đạo mà Liễu Thanh Phong tôn thờ, có lẽ là một Thiên Đạo đã 'mất người', đã quên mất đi giá trị của sự sống, của tình thương, của sự đoàn kết mà chỉ chăm chăm vào những 'quy tắc' lạnh lẽo."
Một làn gió nhẹ thổi qua, làm ánh lửa bập bùng nhảy múa, như thể cũng đang đồng tình với những lời y nói. Phàm nhân lắng nghe, ánh mắt họ từ từ chuyển từ hoài nghi sang thấu hiểu. Những lời Liễu Thanh Phong gieo rắc nỗi sợ hãi về 'Thiên Đạo' đang dần tan biến dưới ánh sáng của lý lẽ và tình người mà Tạ Trần mang lại.
"Trách nhiệm của mỗi cá nhân, bất kể là phàm nhân hay tu sĩ, là làm điều đúng đắn, là bảo vệ sự sống. Sức mạnh tu vi không phải là cái cớ để thờ ơ, để cao ngạo khinh thường sinh linh, mà là phương tiện để hành động, để gánh vác trách nhiệm lớn lao hơn." Tạ Trần đứng thẳng, ánh mắt kiên định, quét qua từng gương mặt phàm nhân. Y nhìn thấy trong mắt họ sự bừng tỉnh, sự đồng tình, và cả một niềm tin mới đang dần nhen nhóm. "Nếu tu sĩ chỉ biết lo cho bản thân, chỉ biết bảo vệ cái 'Thiên Đạo' mà họ tự vẽ ra, mà quên đi những sinh linh đang quằn quại dưới chân họ, thì tu vi cao đến mấy cũng chỉ là vô nghĩa. Cái 'đạo' mà họ theo đuổi, rốt cuộc là đạo của ai, vì ai?"
Những tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này không phải là sự hoài nghi hay sợ hãi, mà là sự đồng tình, sự thức tỉnh. "Tạ Trần công tử nói đúng!" Một giọng nói trầm đục vang lên, rồi những giọng khác nối tiếp. "Đúng vậy! Chúng tôi đâu làm gì sai!" "Mạng sống của chúng tôi đâu phải là cỏ rác để Thiên Đạo muốn lấy thì lấy!" "Nếu Thiên Đạo muốn chúng tôi chết, thì chúng tôi cũng sẽ chiến đấu đến cùng!"
Bách Lý Hùng đứng cạnh Tạ Trần, nắm chặt tay, ánh mắt hắn rực sáng. Một niềm kính trọng sâu sắc dâng trào trong lòng hắn. Hắn không còn chút do dự nào nữa. Mộ Dung Tuyết cũng nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên vẻ ngưỡng mộ. Nàng đã chứng kiến rất nhiều tu sĩ, họ đều mạnh mẽ, đều có khả năng phi phàm, nhưng chưa từng có ai có thể nói lên những lời lẽ chạm đến tận tâm can người phàm như Tạ Trần. Y không chỉ cứu mạng họ, y còn thức tỉnh linh hồn họ, giúp họ tìm lại tiếng nói và giá trị của chính mình. Sự đoàn kết và lòng tin của phàm nhân vào Tạ Trần đã trở nên vững chắc hơn bao giờ hết, tạo thành một bức tường vô hình nhưng kiên cố, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thế lực nào.
***
Trong khi Tạ Trần thắp lên ngọn lửa hy vọng và lý trí nơi phàm nhân Thôn Vân Sơn, thì cách đó ngàn dặm, trên đỉnh Thiên Đỉnh Cung, một ngọn lửa khác cũng đang bùng cháy trong tâm hồn Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Thiên Đỉnh Cung, với những cung điện trắng muốt được xây từ ngọc thạch và đá mây, mái ngói vàng óng lấp lánh dưới ánh trăng, giờ đây lại hiện lên như một thế giới cô độc, xa cách. Các cầu đá treo lơ lửng giữa hư không, những sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn như sóng lụa. Tiếng gió thổi qua biển mây rì rầm như khúc ca của tạo hóa, tiếng chuông gió leng keng từ các mái hiên, và tiếng chim hót líu lo, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự thanh tịnh, siêu thoát. Linh khí thuần khiết đến mức gần như vô vị, lấp đầy từng ngóc ngách, khiến nơi đây trở thành một cõi tiên cảnh, nhưng cũng đầy ẩn ý về sự cô lập, xa rời nhân thế.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, sau khi rời khỏi Thôn Vân Sơn, không trở về phòng tu luyện như thường lệ. Nàng đứng trên một vọng đài cao nhất của Thiên Đỉnh Cung, nơi có thể bao quát toàn bộ biển mây và bầu trời đêm lấp lánh vì sao. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi lên thân ảnh nàng, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, cùng với bộ bạch y không họa tiết, khiến nàng trông càng thanh tao nhưng cũng càng cô tịch. Đôi mắt phượng của nàng, vốn sắc bén và uy nghiêm, giờ đây lại mang một vẻ trầm tư sâu sắc, ẩn chứa một nỗi mệt mỏi đã ăn sâu vào cốt tủy.
Những lời của Tạ Trần, giản dị mà sắc bén, không ngừng vang vọng trong tâm trí nàng. Chúng không chỉ là những câu nói thông thường, mà như những lưỡi dao sắc nhọn, gọt đẽo từng lớp giáo điều đã ăn sâu bám rễ trong nàng từ khi nàng bước chân vào tiên môn. "Nếu Thiên Đạo muốn chúng ta ngồi yên nhìn đồng loại chết, thì Thiên Đạo đó có còn đáng để tôn thờ?" Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can nàng, khiến nàng phải tự vấn về con đường tu tiên mà nàng đã lựa chọn, về những giáo điều mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối.
Nàng khẽ đưa tay chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng của mình. Nguyệt Quang Trâm, một vật phẩm linh thiêng của tông môn, nhưng đối với nàng, nó còn là biểu tượng của phần nhân tính mà nàng đã cố gắng níu giữ trong suốt hành trình tu luyện khắc nghiệt. Hơi ấm yếu ớt từ Nguyệt Quang Trâm lan tỏa vào đầu ngón tay nàng, như một sợi dây liên kết vô hình, nhắc nhở nàng về bản chất của một con người.
"Thiên Đạo... nhân tính... Liễu Thanh Phong sai? Hay ta sai? Hay... tất cả chúng ta đều đã lạc lối trong cái gọi là 'đại đạo'?" Giọng nàng khẽ khàng, như một tiếng thở dài giữa không gian rộng lớn, hòa vào tiếng gió biển mây. "Con đường của kẻ phàm nhân đó... liệu có phải là lối thoát thực sự?"
Nàng đứng lặng lẽ, ánh mắt nhìn xa xăm, nhưng tâm trí nàng lại đang quay cuồng trong một trận chiến nội tâm dữ dội. Toàn bộ thế giới quan của nàng đang bị lung lay. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ, sự thờ ơ của họ, và sự cố chấp mù quáng của Liễu Thanh Phong. Nàng cũng đã chứng kiến trí tuệ và lòng dũng cảm của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, nhưng lại làm được điều mà các tiên nhân không thể. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ tỏa ánh sáng bạc yếu ớt, như một phản chiếu của sự dao động trong tâm hồn nàng. Nàng chưa bao giờ cảm thấy hoài nghi sâu sắc đến vậy. Những gì Tạ Trần nói không chỉ là lý lẽ, mà là một lời thức tỉnh, một lời mời gọi đến một con đường khác, nơi nhân tính không phải là gánh nặng, mà là nền tảng của sự tồn tại. Nàng biết, từ giờ trở đi, nàng sẽ không thể quay lại con đường cũ một cách vô tư nữa. Một hạt giống của sự thay đổi đã được gieo vào lòng nàng, và nó đang dần nảy mầm, chờ ngày đâm chồi.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ Rừng Thanh Phong, Tạ Trần đã một mình trở về quán sách của mình. Con đường mòn quen thuộc, vốn luôn rộn ràng tiếng chim hót và xào xạc của lá cây, giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tiếng côn trùng đêm đã im bặt từ lâu, và cả tiếng suối chảy róc rách cũng như bị nuốt chửng bởi màn sương mờ ảo, lạnh lẽo. Không khí trong rừng không còn vẻ trong lành thường thấy, mà thay vào đó là một cảm giác âm u, nặng nề, như thể có một điều gì đó bất thường đang ẩn mình trong bóng tối. Mùi đất ẩm và lá cây mục ruỗng bị bao phủ bởi một luồng khí lạnh lẽo, vô vị, khiến người ta phải rùng mình.
Tạ Trần bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều mang theo sự trầm tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt y lại sắc lạnh và cảnh giác hơn bao giờ hết. Y đã quen với sự 'ghi nhớ' của Thiên Đạo, nhưng cảm giác lần này lại khác biệt. Nó không còn là một sự hiện diện mơ hồ, mà gần như là một áp lực vật chất rõ rệt, đè nặng lên không gian xung quanh y, như thể muốn nghiền nát mọi thứ.
Đột nhiên, một cây cổ thụ ven đường, vốn đang xanh tốt, cành lá sum suê, bỗng run rẩy dữ dội. Tạ Trần dừng bước, ánh mắt y dán chặt vào cái cây. Trong chớp mắt, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra: những chiếc lá xanh tươi nhanh chóng úa vàng, khô héo rồi rụng xuống như mưa. Thân cây nứt nẻ, gân guốc, héo úa trong tích tắc, biến thành một khối gỗ khô mục, mục ruỗng và sụp đổ xuống đất với một tiếng "rắc" khẽ khàng, tựa như một tiếng than thở cuối cùng của sự sống bị tước đoạt. Cả quá trình diễn ra chỉ trong vài hơi thở, nhanh đến mức không kịp phản ứng.
Ngay sau đó, một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình, không còn là cảm giác mơ hồ nữa, mà gần như là một áp lực vật chất rõ rệt, lướt qua vai Tạ Trần. Nó không phải là gió, cũng không phải là sương mù, mà là một luồng năng lượng thuần túy, lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo một ý chí vô cảm và uy áp khôn cùng. Tạ Trần quay phắt lại, ánh mắt y xuyên qua màn sương mù dày đặc. Y nhìn thấy một bóng hình mờ ảo, cao lớn, không rõ hình dạng, chỉ là một khối khí đen kịt, lướt qua một cách nhanh chóng, như một ảo ảnh, rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Không có khuôn mặt, không có cảm xúc, chỉ là một sự hiện diện vô tri nhưng đầy quyền năng.
Tạ Trần đứng yên, không nhúc nhích. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, cùng với tiếng tim y đập thình thịch trong lồng ngực. Y nhìn vào nơi bóng hình biến mất, ánh mắt sắc lạnh và kiên định, không hề có chút sợ hãi. Một nụ cười nhạt chợt hiện trên môi y, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và cả một chút châm biếm.
"Cuối cùng cũng không thể chờ đợi được nữa sao, Bạch Vô Thường... Thiên Đạo." Y thầm thì trong nội tâm, giọng nói lạnh lùng đến lạ. Y biết, đó không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là một lời cảnh cáo, một sự thị uy trực tiếp từ Thiên Đạo, thông qua một trong những sứ giả vô cảm của nó. Cây cổ thụ chết khô trong chớp mắt chính là lời tuyên bố, là cái giá phải trả cho những ai dám can thiệp vào 'ý trời', dám chất vấn 'Thiên Đạo'.
Tạ Trần nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay gầy gò. Y không lùi bước. Ánh mắt y vẫn nhìn thẳng vào nơi bóng hình Bạch Vô Thường vừa biến mất, như thể đang đối mặt trực tiếp với Thiên Đạo. Y đã sẵn sàng. Cuộc đối đầu giữa y, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, và Thiên Đạo, đang trên bờ suy kiệt nhưng vẫn cố chấp bảo vệ 'quy tắc' của nó, đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và trực diện hơn bao giờ hết.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.