Nhân gian bất tu tiên - Chương 93: Cáo Buộc 'Nghịch Thiên': Khi Logic Nhân Gian Đối Đầu Với Sách Kinh Tiên Đạo
Hoàng hôn đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một đêm thanh bình hiếm hoi. Giờ đây, những tia nắng ban mai đầu tiên đã xuyên qua màn sương mỏng, trải vàng lên Thôn Vân Sơn và những vùng đất hạ lưu vừa thoát khỏi nanh vuốt của dòng lũ. Không khí se lạnh của buổi sớm mai mang theo hương đất ẩm, hương cỏ cây ngai ngái và mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà đã được thắp lửa trở lại. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây còn đọng sương, tiếng suối chảy róc rách không còn gầm gừ mà đã trở nên êm ả, như một khúc ca hòa bình sau bão tố. Xa xa, tiếng trẻ thơ nô đùa, tiếng người lớn gọi nhau í ới, tất cả dệt nên một bức tranh sinh hoạt bình dị, đầy sức sống.
Tạ Trần đứng trên một gò đất cao, nơi đêm qua y đã lặng lẽ cảm nhận sự "phán xét" của Thiên Đạo. Ánh nắng ban mai chiếu xiên qua tà áo vải bố đã sờn cũ của y, để lộ thân hình gầy gò, đôi vai mỏng manh nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt thanh tú, làn da nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y vẫn tĩnh táo lạ thường, như hai hồ nước không đáy phản chiếu vạn vật. Y không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Dưới chân gò đất, phàm nhân đang hối hả dọn dẹp tàn tích, sửa chữa những mái nhà tốc mái, vun lại những luống rau bị ngập. Gương mặt họ tuy còn lấm lem bùn đất và hằn lên vẻ kiệt sức sau một đêm lao động cật lực, nhưng ánh lên niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm không thể che giấu. Họ không còn cúi đầu tuyệt vọng, không còn hoảng sợ trước thiên tai, mà giờ đây, mỗi cử chỉ đều toát ra niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn. Thỉnh thoảng, vài người ngẩng đầu nhìn lên Tạ Trần, ánh mắt họ tràn ngập sự biết ơn và kính trọng, tựa như y không phải một thư sinh yếu ớt mà là một vị thần hộ mệnh.
Bách Lý Hùng tiến đến bên Tạ Trần, khuôn mặt vuông vức râu quai nón rậm rạp của hắn giờ đây đã được rửa sạch bùn đất, lộ rõ vẻ kiên nghị và tràn đầy sinh khí. Hắn vỗ nhẹ lên vai Tạ Trần, động tác có chút thô kệch nhưng chứa chan tình nghĩa. “Đa tạ Tạ công tử, nếu không có ngài, e rằng bách tính đã gặp đại nạn rồi!” Giọng hắn trầm hùng, khản đặc nhưng vẫn đầy khí phách. “Ngài đã làm được điều mà ngay cả những vị tiên nhân kia cũng không thể, hoặc không muốn làm. Ngài đã cứu chúng tôi, cứu lấy nhân gian này!” Hắn nhìn Tạ Trần với một ánh mắt ngưỡng mộ sâu sắc, niềm tin vào Tạ Trần và vào sức mạnh của phàm nhân đã bùng cháy dữ dội trong lòng hắn, như một ngọn lửa không thể dập tắt.
Mộ Dung Tuyết cũng bước tới, bộ y phục màu xanh ngọc của nàng vẫn tinh tươm, nhưng vẻ lo lắng vẫn đọng lại trong đôi mắt thông minh, buồn bã. Nàng khẽ khàng đặt một chén trà thảo dược ấm nóng vào tay Tạ Trần. “Tạ công tử vất vả rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút. Ngài đã thức trắng đêm qua, lại còn phải vận dụng tâm trí đến cực điểm.” Giọng nàng dịu dàng, quan tâm, khác hẳn với sự lạnh lẽo vô cảm mà Tạ Trần thường nhận được từ thế giới tu tiên. Nàng biết, Tạ Trần không chỉ mệt mỏi về thể xác, mà tinh thần y cũng đã phải gánh chịu một áp lực khổng lồ. Nàng cảm nhận được sự nhạy cảm của Tạ Trần, cái cách y dường như kết nối với mọi sự vật xung quanh, thậm chí là với chính Thiên Đạo vô hình kia. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Câu nói đó, vốn là châm ngôn sống của nàng, giờ đây càng được củng cố vững chắc hơn khi nàng chứng kiến sự khác biệt giữa Tạ Trần và những tu sĩ tự xưng là ‘giữ đạo’.
Tạ Trần nhận lấy chén trà ấm, khẽ nhấp một ngụm. Hơi ấm lan tỏa trong cổ họng y, xua đi chút lạnh giá và mệt mỏi. Y chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng lên bầu trời đang chuyển dần sang màu xanh ngọc bích. “Ta không sao.” Giọng y trầm lắng, khẽ khàng, như hòa vào tiếng gió. “Cứu người là lẽ đương nhiên. Huống chi, ta chỉ là một phàm nhân, làm những gì phàm nhân có thể làm mà thôi.” Y dừng lại một chút, khẽ thở dài trong lòng. “Thiên Đạo… người muốn phán xét điều gì?”
Luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo mà y cảm nhận được từ đêm qua vẫn không hề tan biến. Nó không còn là sự dò xét mơ hồ, mà là một cảm giác nặng nề, trực diện hơn, như một con mắt khổng lồ đang dõi theo từng hành động, từng hơi thở của y. Tạ Trần biết, y đã thành công, nhưng cái giá phải trả có lẽ còn lớn hơn những gì y có thể tưởng tượng. Y đã chứng minh rằng, không cần đến phép tắc của Thiên Đạo, không cần đến quyền năng của tiên gia, con người vẫn có thể tự mình tìm thấy con đường sống, tự mình kiến tạo tương lai. Điều đó, đối với một Thiên Đạo đang suy yếu và cố chấp, hẳn là một sự thách thức không thể chấp nhận. Y đã phá vỡ một quy tắc vô hình, một chấp niệm của vũ trụ. Và Thiên Đạo, trong sự suy kiệt của mình, dường như không thể dung thứ cho bất kỳ dị số nào có thể làm lung lay trật tự đã tồn tại ngàn vạn năm. Cảm giác bị "phán xét" này, nó không chỉ là sự đe dọa, mà còn là một câu hỏi: "Ngươi là ai mà dám làm điều này? Ngươi dám thay đổi dòng chảy của định mệnh?" Tạ Trần nắm chặt chén trà, hơi ấm từ đó như tiếp thêm cho y chút sức lực, chút kiên định để đối mặt với những gì sắp đến. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc đối đầu giữa ý chí của một phàm nhân và ý chí của vũ trụ.
***
Không khí yên bình của buổi sớm không kéo dài được bao lâu. Khi mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng những mái nhà và con đường đất, báo hiệu một ngày mới tràn đầy hy vọng cho Thôn Vân Sơn, thì một luồng khí tức lạnh lẽo, xa lạ bất ngờ quét qua. Tiếng cười nói của phàm nhân bỗng chốc lắng xuống, thay vào đó là những tiếng xì xào lo lắng. Tạ Trần, cùng Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, đang kiểm tra một con đê tạm vừa được gia cố ở rìa làng, nơi dòng nước đã được điều hướng chảy êm ả vào hệ thống hồ chứa. Y ngẩng đầu, đôi mắt thấu triệt khẽ nheo lại khi cảm nhận luồng khí tức quen thuộc nhưng đầy áp lực ấy.
Từ phía chân núi, một nhóm tu sĩ vận áo bào lấp lánh xuất hiện, dáng vẻ uy nghi, phi phàm. Bước chân của họ nhẹ như gió, nhưng mỗi khi đặt xuống đất lại như giáng một tảng đá nặng nề vào bầu không khí đang yên bình. Dẫn đầu đoàn người là Liễu Thanh Phong. Hắn vẫn mang vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy, mắt sáng như sao, và thanh Bích Lạc Kiếm đeo bên hông vẫn toát ra khí thế sắc bén. Tuy nhiên, gương mặt hắn giờ đây sa sầm, không còn vẻ thanh cao thường thấy, mà tràn đầy sự bất mãn và khinh thường không che giấu. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, quét một lượt qua quang cảnh làng mạc, qua những gương mặt phàm nhân lấm lem bùn đất nhưng tràn đầy sức sống, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Một luồng sát khí mỏng manh, lạnh lẽo chợt lóe lên trong đôi mắt hắn, như một thanh kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ.
Đi ngay phía sau Liễu Thanh Phong là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút vương trần. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Tuy nhiên, đôi mắt phượng sắc bén của nàng hôm nay lại chứa đựng một sự phức tạp khó tả. Vẫn là vẻ uy nghiêm vốn có, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mệt mỏi, hoài nghi và một sự tò mò không thể giấu diếm. Nàng lặng lẽ quan sát mọi thứ, từ những người phàm nhân đang làm việc, đến sự đoàn kết và niềm hy vọng hiện hữu trên mỗi gương mặt, và đặc biệt là ánh mắt điềm tĩnh của Tạ Trần. Nàng không nói gì, chỉ giữ một khoảng cách nhất định, như một người quan sát đứng ngoài cuộc, nhưng tâm trí nàng lại đang diễn ra một trận chiến nội tâm dữ dội. Những giáo điều nàng đã học, những quy tắc nàng đã tuân theo, đang lung lay dữ dội trước những gì nàng đã chứng kiến.
Sự xuất hiện của nhóm tu sĩ như một làn gió lạnh thổi qua giữa ngày hè, khiến mọi hoạt động của phàm nhân đều chậm lại, rồi dần dần dừng hẳn. Tiếng cười nói tắt ngấm, chỉ còn tiếng gió thổi xào xạc qua cây cối và tiếng bước chân nặng nề của các tu sĩ. Không khí vốn đang nhẹ nhõm, vui tươi bỗng chốc trở nên nặng nề, căng thẳng đến ngạt thở. Phàm nhân nhìn nhau đầy lo lắng, một nỗi sợ hãi mơ hồ lại len lỏi vào tâm trí họ. Họ biết, những người này đến đây không phải để chia sẻ niềm vui, mà để mang theo những rắc rối mới.
Liễu Thanh Phong không thèm để ý đến những ánh mắt sợ sệt, lo lắng của phàm nhân. Hắn chỉ chăm chú nhìn Tạ Trần, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn, như thể muốn xông tới túm lấy y. “Tạ Trần! Ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy?!” Giọng hắn lạnh lùng, âm vang như tiếng chuông đồng vọng giữa không gian tĩnh lặng, đầy vẻ buộc tội và sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Hắn không thể tin được rằng một phàm nhân như Tạ Trần lại dám can thiệp vào dòng chảy của thiên tai, và quan trọng hơn, lại thành công một cách không thể lý giải. Thành công của Tạ Trần là một cái tát thẳng vào mặt hắn, vào sự tự phụ của hắn, và vào toàn bộ hệ thống niềm tin mà hắn đã tôn thờ. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục, bị thách thức. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Câu nói đó của hắn như một lưỡi dao vô hình, cắt đứt mọi sự đồng cảm, mọi sự hiểu biết giữa hai thế giới.
Tạ Trần đứng thẳng, không hề lùi bước trước áp lực vô hình từ Liễu Thanh Phong. Đôi mắt y vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thậm chí còn ánh lên một chút suy tư sâu sắc, như thể y đã biết trước mọi chuyện sẽ xảy ra. Y nhìn thẳng vào mắt Liễu Thanh Phong, không một chút nao núng, như một điểm neo vững chãi giữa dòng xoáy vô thường.
***
Ánh nắng dịu dàng của buổi sớm nay bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường, như thể bị lời lẽ của Liễu Thanh Phong làm cho đóng băng. Không khí căng thẳng đến tột độ, như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, chỉ chực chờ đứt tung. Tiếng gió thổi xào xạc qua cây cối, tiếng thì thầm lo lắng của phàm nhân hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bất an. Liễu Thanh Phong không đợi Tạ Trần trả lời, hắn tiếp tục tuôn ra những lời lẽ đầy phẫn nộ, mỗi câu nói như một mũi tên tẩm độc nhắm thẳng vào y.
“Ngươi dám nghịch ý trời, can thiệp vào vận mệnh sinh tử của phàm nhân! Ngươi đang chống lại Thiên Đạo!” Hắn chỉ thẳng ngón tay vào Tạ Trần, ánh mắt rực lửa giận dữ. “Thiên tai giáng xuống là ý trời, là quy luật tự nhiên để đào thải phàm tục, để duy trì sự cân bằng của vũ trụ. Việc ngươi dùng những thủ đoạn phàm tục để cứu vớt những kẻ đáng lẽ phải chịu nạn, là phá hoại trật tự, là một sự nghịch thiên không thể tha thứ!” Giọng hắn vang vọng, đầy kiêu ngạo và giáo điều, như thể hắn là người phát ngôn cho chính Thiên Đạo. “Ngươi có biết, hành động của ngươi sẽ gây ra hậu quả khôn lường cho toàn bộ nhân gian không? Ngươi đang tự biến mình thành một dị số, một cái gai trong mắt Thiên Đạo, và cái giá phải trả sẽ là sự hủy diệt!” Liễu Thanh Phong tin chắc vào những lời mình nói. Trong thế giới của hắn, Thiên Đạo là tuyệt đối, và bất kỳ sự can thiệp nào vào quy luật của nó đều là tội lỗi tày trời. Hắn không thể chấp nhận được việc một phàm nhân lại dám thành công trong việc "chống lại" ý trời, mà lại còn được phàm nhân tôn sùng. Điều đó làm lung lay niềm tin của hắn, và hắn cần phải dập tắt nó ngay lập tức.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến kinh ngạc. Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một chút bi ai. Đôi mắt y nhìn Liễu Thanh Phong, không phải với sự thù địch, mà với một vẻ thương hại khó tả. “Nếu cứu người là nghịch thiên, vậy cái 'Thiên Đạo' mà Liễu huynh tôn thờ rốt cuộc là gì?” Giọng y trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi từ ngữ lại như một nhát dao sắc bén cắt vào niềm tin của Liễu Thanh Phong. “Là sự tàn nhẫn vô tri, hay là sự hài hòa mà chúng ta không thể nào chạm tới?” Y ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi luồng khí tức lạnh lẽo của Thiên Đạo vẫn đang bao phủ. “Thiên Đạo, theo như ta hiểu, không phải là một đấng tối cao tàn bạo, ra sức tàn sát chúng sinh. Thiên Đạo là sự vận hành của vạn vật, là nhân quả luân hồi. Cứu người, là thuận theo nhân đạo. Cứu một sinh linh thoát khỏi khổ đau, gieo một hạt mầm hy vọng vào lòng người, đó há chẳng phải là một nhân quả tốt đẹp sao? Hay Liễu huynh cho rằng, để chứng minh sự vĩ đại của Thiên Đạo, chúng ta phải chấp nhận sự hủy diệt, phải đứng nhìn hàng vạn sinh linh chìm trong biển nước?”
Tạ Trần dừng lại, ánh mắt y quét qua những gương mặt phàm nhân đang lắng nghe, rồi lại quay về phía Liễu Thanh Phong. “Chấp nhận cái gọi là 'ý trời' một cách mù quáng, để rồi đánh mất nhân tính, đó có phải là con đường mà các vị tiên gia vẫn đang theo đuổi? Tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người' – đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Liễu huynh có chắc rằng, cái 'Thiên Đạo' mà huynh đang bảo vệ, không phải là một chiếc lồng giam hãm chính mình, khiến huynh quên đi giá trị thực sự của sự sống?” Lời lẽ của Tạ Trần không chỉ là phản biện, mà là một câu hỏi triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự tu hành trong kỷ nguyên suy kiệt này. Y không hề sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, y trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực.
Bách Lý Hùng không thể kìm nén được nữa. Hắn tiến lên một bước, thân hình vạm vỡ che chắn một phần cho Tạ Trần, đối mặt trực diện với Liễu Thanh Phong. “Các vị tiên nhân chỉ biết đứng nhìn, nói những lời cao siêu về ý trời, về số mệnh! Còn Tạ công tử, một phàm nhân như chúng tôi, đã xắn tay áo, đã thức trắng đêm, đã vận dụng trí tuệ của mình để cứu lấy mạng sống của hàng ngàn người! Ai mới là người cứu thế? Ai mới là người thực sự hành thiện?!” Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, vang vọng khắp cả khu vực. “Các vị nói chúng tôi đáng lẽ phải chết, vậy mạng sống của chúng tôi trong mắt các vị rốt cuộc là gì? Là cỏ rác, là vật thí nghiệm để duy trì cái gọi là 'trật tự' ư? Chúng tôi là phàm nhân, chúng tôi yếu đuối, nhưng chúng tôi cũng có quyền được sống, được chiến đấu vì sự sống của mình!” Hắn giận dữ nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt như muốn thiêu đốt mọi sự khinh miệt của đối phương.
Phàm nhân xung quanh, từ chỗ sợ sệt, giờ đây đã lấy lại được chút dũng khí. Họ bắt đầu xì xào, rồi những tiếng nói nhỏ dần trở thành những lời ủng hộ Bách Lý Hùng và Tạ Trần. “Đúng vậy! Tạ công tử đã cứu chúng tôi!” “Các vị tiên nhân chỉ biết đứng nhìn!” “Mạng chúng tôi là do Tạ công tử ban lại!” Những lời nói chân thật, chất phác nhưng đầy sức mạnh của phàm nhân như những mũi tên bắn thẳng vào lòng kiêu hãnh của các tu sĩ.
Liễu Thanh Phong tức giận đến mức cả người run lên bần bật. Hắn chưa từng bị một phàm nhân nào dám đối đầu trực diện như vậy, lại còn bị một đám dân đen chất vấn. “Vô tri! Các ngươi chỉ là những phàm nhân thấp kém, sao dám bàn luận về đại đạo, về Thiên Đạo?!” Hắn định vung kiếm, nhưng một ánh mắt lạnh lẽo từ phía sau chợt khiến hắn khựng lại.
Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng yên tại chỗ, không nói một lời. Nhưng ánh mắt phượng của nàng xoáy sâu vào từng lời nói của Tạ Trần, từng ánh mắt phẫn nộ của Bách Lý Hùng, từng tiếng thì thầm của phàm nhân. Nội tâm nàng giằng xé dữ dội. Những giáo điều về Thiên Đạo, về quy luật tự nhiên, về sự cần thiết của "đào thải" để duy trì "trật tự" mà nàng đã được dạy dỗ từ khi bước chân vào tiên môn, đang lung lay tận gốc rễ. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ trong việc ngăn chặn lũ lụt, chứng kiến sự vô cảm của họ trước nỗi khổ của phàm nhân. Rồi nàng lại chứng kiến Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, dùng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình, cùng với sức mạnh đoàn kết của phàm nhân, để làm nên kỳ tích.
“Cái Thiên Đạo mà chúng ta tin tưởng… có thực sự là như vậy sao?” Nàng tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói nội tại vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. “Có phải chúng ta đã quá chú trọng đến cái 'đạo' mà quên đi mất 'nhân'?” Sự hoài nghi gặm nhấm nàng, nỗi mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt nàng càng trở nên rõ ràng hơn. Nàng nhìn Tạ Trần, nhìn vẻ bình tĩnh, kiên định của y, và một câu hỏi lớn lao hiện ra trong tâm trí nàng: Liệu có một con đường khác, một con đường không cần phải "mất người" để thành tiên, một con đường mà "nhân" và "đạo" có thể hòa hợp?
Trong khi cuộc tranh cãi gay gắt đang diễn ra, Tạ Trần vẫn cảm nhận được luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình của Thiên Đạo đang bao trùm lấy mình. Nó không còn là sự dò xét hay phán xét đơn thuần, mà dường như đang trở nên nặng nề hơn, rõ ràng hơn, như một sự đáp trả trực tiếp cho những lời chất vấn của y. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như thể một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy trái tim y. Y biết, lời cáo buộc 'chống lại Thiên Đạo' của Liễu Thanh Phong sẽ không chỉ dừng lại ở lời nói. Đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thành công của y, sự đoàn kết của phàm nhân, và những câu hỏi triết lý y đã đặt ra, đã buộc Thiên Đạo phải thực sự hành động.
Tạ Trần hít một hơi sâu, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong. Y biết, cuộc chiến này không chỉ là giữa y và một tu sĩ cố chấp, mà là giữa hai lý tưởng, hai con đường, và cuối cùng, là giữa y và chính Thiên Đạo. Y đã chọn con đường của mình, và y sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa. Bởi vì, đối với y, sống một đời trọn vẹn nhân tính, dù là một phàm nhân, còn ý nghĩa hơn vạn lần thành tiên mà đánh mất chính mình.
Cảm giác ‘phán xét’ của Thiên Đạo đối với Tạ Trần dường như đang cụ thể hóa, báo hiệu những thử thách trực tiếp hơn, có thể thông qua Bạch Vô Thường hay các sự kiện bí ẩn khác. Sự hoài nghi của Lăng Nguyệt Tiên Tử sẽ không chỉ dừng lại ở nội tâm, nàng chắc chắn sẽ tìm cách tiếp cận Tạ Trần, tìm hiểu con đường của y. Và Liễu Thanh Phong, với sự cố chấp và tự phụ của mình, sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc đối đầu tư tưởng gay gắt đầu tiên về số phận phàm nhân đã chính thức bắt đầu, và nhân gian, dưới ánh trăng non treo lơ lửng, đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.