Nhân gian bất tu tiên - Chương 92: Sức Mạnh Phàm Trần: Hồ Chứa Nhân Gian Hóa Nguy Thành An
Hừng đông hé rạng, xé toạc màn đêm dày đặc của vùng hạ lưu, nhưng không mang theo ánh nắng rực rỡ mà chỉ là một thứ ánh sáng xám xịt, yếu ớt xuyên qua tầng mây dày đặc. Khung cảnh hiện ra trước mắt là một bức tranh bi tráng của sự tàn phá và nỗ lực. Không khí vẫn đặc quánh mùi bùn đất tanh nồng, quyện lẫn với mùi cây cỏ mục nát và hơi ẩm lạnh lẽo bốc lên từ những vũng nước đọng. Tiếng nước chảy xiết từ con sông chính, tuy đã bớt hung hãn hơn đêm qua, vẫn gầm gừ như một con thú bị thương, không ngừng nhắc nhở về hiểm họa chực chờ. Những ngôi nhà xiêu vẹo, tường đất nứt nẻ, mái tranh tốc mái, nằm rải rác như những vết thương hằn sâu trên da thịt nhân gian.
Trên một gò đất cao, Tạ Trần đứng đó, thân hình gầy gò của y chìm khuất trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, gần như hòa lẫn vào màu đất đá. Đôi mắt y sâu thẳm, tỉnh táo, không ngừng quét qua từng chi tiết của dòng chảy, từng vết nứt trên bờ đê tạm bợ, từng vạt đất mới đào. Y không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng khẽ nhướn mày, hoặc dùng ngón tay thon dài vẽ nhẹ trên nền đất ẩm ướt, chỉ ra một điểm cần gia cố, một khúc sông cần được nới rộng. Mỗi cử chỉ của y đều mang theo một sự chắc chắn đến kỳ lạ, một niềm tin không thể lay chuyển vào những gì y đã tính toán, dù y không hề dùng một chút linh lực nào để kiểm chứng. Ánh mắt y không chỉ nhìn thấy dòng nước, mà còn nhìn thấu những mối liên hệ nhân quả chằng chịt, thấu hiểu quy luật tự nhiên và ý chí của dòng chảy.
Dưới chân gò đất, Bách Lý Hùng – vị Thủ Lĩnh Dân Quân phong trần, vạm vỡ – đang hăng hái chỉ huy. Hắn mặc một bộ giáp trụ nhẹ đã lấm lem bùn đất, khuôn mặt vuông vức đầy râu quai nón giờ đây cũng phủ một lớp bụi bẩn và mồ hôi. Giọng hắn trầm hùng, vang vọng giữa tiếng cuốc xẻng và tiếng nước chảy, truyền đi sự nhiệt huyết và quyết tâm cháy bỏng. “Huynh đệ tỷ muội ơi, vì mái nhà của chúng ta! Vì con cháu chúng ta! Cố gắng lên!” Hắn vung cuốc, tự mình đào từng nhát đất, vác từng bao cát, làm gương cho hàng ngàn phàm nhân đang cùng nhau lao động cật lực. Những người dân ấy, từ người già đến trẻ nhỏ, từ đàn ông đến đàn bà, đều gánh vác những bao đất nặng trĩu, chuyển những viên đá to, đào những con kênh mới. Quần áo họ rách nát, gương mặt lấm lem, bàn tay chai sạn, nhưng ánh mắt họ ánh lên một niềm hy vọng mãnh liệt, một sự đoàn kết không gì lay chuyển nổi. Họ không tu luyện, không có thần thông quảng đại, nhưng sức mạnh của sự chung lòng, sự kiên cường của nhân tính lại hiện rõ mồn một trong từng hành động. Tiếng cuốc xẻng va vào đá, tiếng đất đá đổ xuống, tiếng hò reo cổ vũ hòa lẫn với tiếng thở dốc, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của ý chí không chịu khuất phục trước thiên tai.
Bên cạnh Bách Lý Hùng, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc đã bạc màu và vấy bẩn, đang tất bật chăm sóc những người kiệt sức hoặc bị thương nhẹ. Nàng dùng những thảo dược đơn giản, những kỹ năng y thuật căn bản nhất để băng bó vết thương, xoa dịu cơn đau. Nàng nhìn những người phàm nhân này, trong lòng dâng lên một sự xót xa khôn tả, nhưng cũng là một niềm khâm phục sâu sắc. Nàng đã từng nghĩ rằng chỉ có pháp thuật của tiên gia mới có thể cứu vãn tình thế, nhưng giờ đây, chính sức người, sức đoàn kết của phàm nhân lại đang làm nên điều kỳ diệu.
Nàng đưa một chén nước ấm đến cho Tạ Trần, ánh mắt dịu dàng nhìn y, chứa đựng sự tôn kính mà trước đây nàng chỉ dành cho những bậc tiền bối tiên gia. “Tạ công tử… Ngươi đã nhìn thấy trước tất cả sao? Hay chỉ là… ngươi tin tưởng vào họ?” Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa một sự tò mò và thán phục. Nàng biết Tạ Trần không phải là người thần bí hóa mọi việc, nhưng những gì y làm được lại vượt quá sức tưởng tượng của nàng.
Tạ Trần nhận chén nước, khẽ nhấp một ngụm. Đôi mắt y vẫn hướng về phía dòng nước đang dần tuân theo những con kênh mới đào. “Sức người tuy nhỏ bé, nhưng khi hợp lại, có thể dời núi lấp biển,” y đáp, giọng trầm tĩnh, không một chút tự phụ. “Ta chỉ là nhìn thấy được nhân quả của sự đoàn kết, và tin vào ý chí của con người. Pháp thuật có thể nhanh chóng, nhưng thường phá vỡ sự cân bằng tự nhiên, tạo ra những nhân quả phức tạp hơn. Sức người tuy chậm, nhưng lại thuận theo tự nhiên, từ từ hóa giải, và nhân quả từ đó cũng trở nên thuần túy hơn.” Y ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ hy vọng, rồi lại nhìn lên bầu trời âm u. “Chỉ là… có những lúc, sự tin tưởng ấy cũng cần được dẫn lối. Và Bách Lý huynh đã làm rất tốt việc đó.”
Mộ Dung Tuyết nhìn Tạ Trần, nàng cảm thấy một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con người y. Y không phải là một pháp sư, không phải một chiến tướng, y chỉ là một thư sinh gầy yếu, nhưng trí tuệ và tầm nhìn của y lại vượt xa bất kỳ ai nàng từng gặp. Cái "đạo" của Tạ Trần không nằm ở quyền năng, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở cái tâm vì nhân thế. Nàng chợt nhớ lại lời mình đã nói: "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?" Giờ đây, nàng cảm thấy câu nói ấy càng thêm đúng đắn, và Tạ Trần chính là hiện thân của cái "đạo" mà nàng hằng tìm kiếm.
Dòng nước lũ, từng cuồn cuộn hung hãn, nay đã dịu đi đáng kể. Nhờ những con kênh mới được đào, nó được dẫn vào một chuỗi các hồ chứa tự nhiên, những vùng trũng mà Tạ Trần đã tỉ mỉ chỉ ra trên bản đồ đất. Áp lực lên các khu dân cư còn sót lại giảm đi rõ rệt. Những người phàm nhân vẫn miệt mài lao động, nhưng trong lòng họ đã trào dâng một niềm vui sướng và hy vọng khó tả. Họ biết, họ đang chiến thắng. Không phải bằng pháp thuật của tiên nhân, mà bằng chính sức lực và trí tuệ của mình, dưới sự dẫn dắt của một thư sinh gầy yếu và một thủ lĩnh gan dạ. Mùi mồ hôi, mùi bùn đất, mùi ẩm ướt giờ đây không còn là sự nặng nhọc, mà là hơi thở của sự sống, của một tương lai đang dần được kiến tạo.
***
Trong khi dòng chảy sinh mệnh đang cuộn trào dưới chân núi, thì trên một đỉnh núi cheo leo cách đó hàng trăm dặm, nơi gió rít qua các khe đá mang theo hơi lạnh thấu xương, một khung cảnh hoàn toàn khác biệt đang diễn ra. Bầu trời nơi đây vẫn vần vũ mây đen, tạo nên một cảm giác u ám và tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hối hả và sinh khí ở vùng hạ lưu.
Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng đôi mắt sáng như sao giờ đây lại ánh lên sự khó chịu và khinh miệt, đứng khoanh tay, kiếm Bích Lạc vẫn đeo bên hông. Hắn dõi mắt xuống vùng hạ lưu xa xăm, nơi những chấm nhỏ li ti của phàm nhân đang miệt mài lao động. Hắn đã chứng kiến cảnh tượng đó suốt từ đêm qua, và mỗi khoảnh khắc trôi qua, sự bất mãn trong lòng hắn lại càng tăng thêm. “Một lũ phàm nhân ngu xuẩn!” Hắn hừ lạnh, giọng nói mang theo sự châm chọc và coi thường. “Cứ tưởng sức mình có thể chống lại thiên tai sao? Chờ xem, rồi sẽ thất bại thảm hại! Thiên Đạo giáng họa, há là phàm nhân có thể chống lại?” Hắn không tin vào những gì mình đang thấy, không muốn tin rằng sự sắp đặt của một phàm nhân lại có thể hiệu quả hơn pháp thuật của tiên gia. Trong tâm trí hắn, mọi vấn đề đều phải được giải quyết bằng linh lực, bằng quyền năng siêu phàm. Ý nghĩ rằng phàm nhân có thể tự cứu lấy mình mà không cần đến sự can thiệp của tu sĩ là một sự xúc phạm đối với "đạo" mà hắn hằng theo đuổi. Hắn cảm thấy bị đe dọa, không phải bởi một kẻ thù hữu hình, mà bởi một tư tưởng, một phương pháp tiếp cận hoàn toàn khác biệt đang dần chiếm được lòng người.
Bên cạnh hắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khẽ bay trong gió lớn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời khỏi vùng hạ lưu, nhưng ánh mắt ấy không chứa đựng sự khinh miệt như Liễu Thanh Phong. Thay vào đó, là một sự trầm tư sâu sắc, một nỗi bối rối đang dâng trào trong nội tâm nàng. Nàng nhìn những người phàm nhân lấm lem bùn đất, nhìn thấy ý chí kiên cường trong từng cử chỉ của họ. Rồi ánh mắt nàng dừng lại ở bóng dáng gầy gò của Tạ Trần, người vẫn đứng yên lặng trên gò đất cao, như một cái cây cô độc nhưng vững chãi giữa phong ba.
“Nhưng… họ đang làm được.” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự dao động rõ rệt. “Dù chậm, dù khó khăn, nhưng họ đang làm được điều mà pháp thuật của chúng ta đã làm lệch lạc.” Nàng nhớ lại cảnh tượng hỗn loạn sau khi các tu sĩ dùng phép thuật chuyển hướng dòng lũ, tạo ra một tai họa kép cho vùng hạ lưu. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần đã nói, về "nhân quả," về "thuận theo tự nhiên." Những lời lẽ tưởng chừng đơn giản ấy, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí nàng như một lời tiên tri. Cái "Thiên Đạo" mà nàng đã tôn thờ bấy lâu, cái "tiên đạo" mà nàng đã dốc sức tu luyện, liệu có phải đang dần sụp đổ? Hay chính nàng đã hiểu sai về nó? Sức mạnh thần thông có thể mang lại sự tiện lợi nhất thời, nhưng cái giá phải trả cho sự can thiệp thô bạo vào quy luật tự nhiên, vào nhân quả, lại là vô cùng lớn.
Liễu Thanh Phong quay phắt lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ. “Nói càn! Lăng Nguyệt Tiên Tử, cô đã bị kẻ phàm nhân đó mê hoặc rồi sao? Đó là may mắn nhất thời! Thiên Đạo sẽ không dung thứ cho kẻ phàm nhân dám can thiệp vào vận mệnh! Rồi xem, lũ lụt sẽ quay trở lại, hoặc một tai họa khác sẽ giáng xuống. Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?” Hắn không thể chấp nhận sự thay đổi trong suy nghĩ của Lăng Nguyệt Tiên Tử, người mà hắn vẫn luôn coi là một đồng đạo kiên định. Đối với hắn, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân ngông cuồng, mà còn là một "dị số" nguy hiểm, đang lung lay tận gốc rễ niềm tin và trật tự đã được thiết lập của thế giới tu tiên.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời hắn, nàng chỉ khẽ đưa tay lên chạm nhẹ vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi vùng hạ lưu, nơi ánh nắng yếu ớt đã bắt đầu tắt hẳn, nhường chỗ cho sắc vàng cam của hoàng hôn. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi ẩn sâu trong lòng, một nỗi hoài nghi không thể gọi tên. Từ khi Tạ Trần xuất hiện, mọi thứ dường như đều bị đảo lộn. Những chân lý mà nàng đã tin tưởng bấy lâu, giờ đây đều bị đặt dấu hỏi. Cái giá của quyền năng, của sự bất tử, liệu có phải là sự "mất người," sự đánh đổi nhân tính? Con đường của Tạ Trần – con đường của một phàm nhân kiên định, thấu hiểu nhân quả, không khao khát thành tiên – lại đang mang đến những kết quả mà các tu sĩ đã không làm được, hoặc làm được nhưng phải trả giá quá đắt. Cuộc chiến giữa tư tưởng, giữa nhân tính và vô tình, giữa Tạ Trần và Thiên Đạo, giờ đây không chỉ là cuộc chiến của riêng họ, mà còn là cuộc chiến trong tâm hồn của mỗi tu sĩ, của chính Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng cảm thấy một thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hiểu rõ hơn về Tạ Trần, về con đường mà y đang đi. Có lẽ, chân lý mà nàng tìm kiếm bấy lâu, lại nằm trong chính những điều bình dị nhất của thế gian này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, rải một lớp vàng cam lên những ngọn cây, mái nhà và những khuôn mặt lấm lem bùn đất. Không khí giờ đây đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, tiếng nước chảy xiết đã dịu hẳn, thay vào đó là tiếng nước chảy đều đặn, êm ái vào chuỗi các hồ chứa tự nhiên, nghe như một bản giao hưởng của sự sống hồi sinh. Mùi bùn đất vẫn còn thoang thoảng, nhưng đã nhạt dần, nhường chỗ cho một mùi hương mới – mùi của hy vọng, của sự sống đang trỗi dậy.
Dòng lũ đã được điều hướng thành công. Nước rút khỏi các khu dân cư, không còn đe dọa những ngôi nhà cuối cùng còn sót lại. Phàm nhân vùng hạ lưu, sau một ngày đêm lao động cật lực không ngừng nghỉ, giờ đây reo hò vui mừng. Tiếng hò reo vang vọng khắp nơi, hòa vào tiếng nước chảy, tiếng gió lay động cây cối. Họ ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa lẫn bùn đất, nhưng đó là những giọt nước mắt của niềm vui, của sự giải thoát. Họ đã làm được! Họ đã chiến thắng!
Bách Lý Hùng đứng giữa đám đông, khuôn mặt hắn lấm lem nhưng rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy tự hào. Giọng hắn khản đặc vì đã chỉ huy suốt ngày đêm, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều mang theo khí phách và niềm tin mãnh liệt. “Chúng ta làm được rồi! Đây là sức mạnh của chúng ta! Sức mạnh của phàm nhân!” Hắn vỗ vai từng người dân, chia sẻ niềm vui sướng và cảm phục. Hắn chưa từng nghĩ rằng, một ngày nào đó, chính hắn, một phàm nhân không tu luyện, lại có thể dẫn dắt hàng ngàn người làm nên một kỳ tích như vậy. Niềm tin vào Tạ Trần, vào sức mạnh của nhân gian, giờ đây đã trở thành một ngọn lửa cháy bùng trong lòng hắn.
Tạ Trần đứng hơi xa đám đông đang ăn mừng, trên một gò đất cao hơn. Thân hình y gầy gò, cô độc dưới ánh hoàng hôn cuối cùng, rồi chìm vào bóng đêm khi ánh trăng non vừa hé lộ trên nền trời xanh thẫm. Y không tham gia vào tiếng reo hò, không chia sẻ niềm vui trực tiếp với đám đông. Ánh mắt y vẫn hướng lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Y cảm nhận được điều đó, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo và uy nghi, lại lướt qua. Lần này, nó không còn là sự dò xét mơ hồ như những lần trước, mà rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, như một sự "phán xét" miễn cưỡng, hoặc một lời cảnh báo trầm lặng từ Thiên Đạo.
Tạ Trần khẽ nắm chặt tay, cảm nhận sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy y giữa niềm hân hoan của mọi người. Y biết, thành công này không chỉ mang lại hy vọng cho phàm nhân, mà còn đẩy y vào một vị thế nguy hiểm hơn. Y đã chứng minh rằng, không cần đến phép tắc của Thiên Đạo, không cần đến quyền năng của tiên gia, con người vẫn có thể tự mình tìm thấy con đường sống, tự mình kiến tạo tương lai. Điều đó, đối với một Thiên Đạo đang suy yếu và cố chấp, hẳn là một sự thách thức không thể chấp nhận.
“Thiên Đạo… ngươi đã thấy rõ chưa?” Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng y trầm lắng đến mức chỉ có thể tự y nghe thấy. “Con đường của ta, không phải là chống lại ngươi, mà là tìm một lối đi khác, một lối đi cho nhân gian. Một lối đi không cần phải “mất người” để đạt được quyền năng, không cần phải chối bỏ nhân tính để chạm tới sự bất tử.”
Y cảm thấy luồng áp lực từ Thiên Đạo nặng nề hơn, như một tiếng thở dài vô tận của vũ trụ, hay một sự rung chuyển nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự thành công của y, sự đoàn kết của phàm nhân dưới sự dẫn dắt của y, đã buộc Thiên Đạo phải thực sự "nhìn" vào y, không còn là sự dò xét hời hợt, mà là một sự "phán xét" có chủ đích. Những "kiểm tra" trực tiếp và nguy hiểm hơn từ Bạch Vô Thường, hay những sự kiện bí ẩn khác, chắc chắn sẽ đến.
Nhưng Tạ Trần không sợ hãi. Y chỉ đơn giản là đã làm điều mình phải làm. Y đã chọn con đường này, con đường của một phàm nhân kiên định, thấu hiểu nhân quả, và y sẽ đi đến cùng, dù cho cái giá phải trả có là gì đi nữa. Bởi vì, đối với y, sống một đời trọn vẹn nhân tính, dù là một phàm nhân, còn ý nghĩa hơn vạn lần thành tiên mà đánh mất chính mình. Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, soi rọi bóng dáng cô độc của y, như một điểm neo vững chãi giữa dòng xoáy vô thường của nhân gian.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.