Nhân gian bất tu tiên - Chương 91: Thuận Theo Thủy Thế: Giải Pháp Nhân Quả Giữa Dòng Loạn
Sáng sớm hôm sau, trời vẫn âm u, một màn mưa phùn lất phất giăng mắc khắp nơi, khiến cảnh vật càng thêm phần ảm đạm. Không khí lạnh lẽo như luồn lách vào từng kẽ xương, mang theo mùi bùn tanh, mùi ẩm mốc và một thứ mùi hoang tàn đến nhức nhối. Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng không chần chừ, ngay khi trời vừa hửng sáng, đã vội vã rời khỏi Thôn Vân Sơn, men theo dòng nước lũ đổ về phía hạ lưu. Dù Thôn Vân Sơn đã tạm thời an toàn nhờ vào kế sách của Tạ Trần, nhưng tai ương vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt.
Càng đi sâu vào vùng hạ lưu, cảnh tượng tan hoang càng hiện rõ mồn một. Nơi đây, vốn dĩ là những cánh đồng lúa xanh mướt, những vườn cây ăn trái trĩu quả, nay đã biến thành một biển nước đục ngầu, rộng lớn đến vô tận. Dòng lũ hung hãn vẫn đang cuồn cuộn chảy xiết, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của nó. Những mái nhà tranh vách đất đã đổ sập, chỉ còn trơ trọi lại những cột kèo xiêu vẹo, chìm nghỉm trong lớp bùn đất. Cả đàn gia súc bị chết đuối, xác trôi lềnh bềnh, bốc lên mùi hôi thối khó chịu. Đồ đạc, vật dụng sinh hoạt của người dân bị cuốn trôi khắp nơi, nằm rải rác trên những gò đất cao còn sót lại, như những mảnh vụn của một cuộc đời vừa bị xé toạc.
Tiếng than khóc, tiếng kêu cứu, tiếng trẻ con thất thanh gọi mẹ, tiếng người lớn tuyệt vọng gọi tên người thân, tất cả hòa lẫn vào tiếng nước lũ gầm gừ, tạo thành một bản giao hưởng bi thương, ám ảnh. Những người may mắn sống sót đang cố gắng bám víu vào những gì còn lại, gương mặt khắc khổ, đôi mắt thất thần, quần áo tơi tả, thân hình tiều tụy vì đói khát và sợ hãi. Họ đào bới trong đống đổ nát, hy vọng tìm thấy một chút tài sản, một chút lương thực, hoặc chỉ đơn giản là một dấu vết của những người đã mất tích. Mùi máu loáng thoáng trong không khí, trộn lẫn với mùi bùn tanh, càng khiến cho khung cảnh trở nên ghê rợn.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và phong trần, giờ đây đôi mắt lại đỏ hoe vì căm phẫn. Hắn nắm chặt hai bàn tay, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay rắn chắc, như muốn nghiền nát một thứ gì đó vô hình. “Họ gọi đây là cứu người ư? Chuyển tai họa từ nơi này sang nơi khác, rồi mặc kệ chúng ta sống chết!” Giọng hắn trầm hùng, nhưng giờ đây lại nghẹn ngào, chứa đựng sự bất lực và phẫn nộ tột cùng. Hắn đã chứng kiến quá nhiều thảm kịch, và sự vô trách nhiệm của các tu sĩ đã chạm đến giới hạn chịu đựng của hắn. Hắn không thể hiểu nổi, những kẻ tự xưng là ‘tiên nhân’, có được sức mạnh phi phàm, lại có thể làm ra những chuyện táng tận lương tâm đến vậy.
Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc đã lấm lem bùn đất, đang nhanh chóng tiến hành sơ cứu cho những người bị thương. Nàng dùng những bài thuốc đơn giản, những kỹ năng y thuật cơ bản nhất để cầm máu, băng bó vết thương, xoa dịu những cơn đau thể xác. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, đôi mắt dịu dàng nhưng đầy lo lắng. “Tạ Trần, tình hình rất tệ, nếu không có giải pháp nhanh chóng, thương vong sẽ rất lớn.” Nàng nói, giọng khẽ khàng, như cố gắng giữ cho mình không bị cuốn vào dòng cảm xúc hỗn loạn xung quanh. Nàng biết, trong tình cảnh này, chỉ có Tạ Trần mới có thể tìm ra một con đường.
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường. Thân hình gầy gò của y đứng thẳng giữa cảnh tượng hỗn loạn, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết của vùng đất ngập nước. Y không vội vã an ủi, không vội vã đưa ra lời hứa hẹn. Y chỉ im lặng quan sát. Ánh mắt y không chỉ nhìn thấy dòng nước, những ngôi nhà đổ nát, những người dân tuyệt vọng, mà còn nhìn thấy cả những luồng “nhân quả” đang đan xen chằng chịt. Mỗi hành động của các tu sĩ ở thượng nguồn, dù là cố ý hay vô tình, đều tạo ra một làn sóng hậu quả lan truyền đến đây. Họ muốn cứu một nơi, lại vô tình hủy diệt một nơi khác. Đây chính là cái giá của sự “mất người”, cái giá của việc chỉ nhìn thấy một phần của bức tranh lớn mà không thấu hiểu sự liên kết của vạn vật.
Y cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình của Thiên Đạo vẫn đang lượn lờ quanh y, như một con đại bàng đang rình mồi. Nó không còn là một cái "chạm" thoáng qua, mà là một sự "kiểm tra" liên tục, một áp lực vô hình muốn Tạ Trần phải cúi đầu, phải chấp nhận trật tự của nó. Nhưng Tạ Trần không nao núng. Y biết, Thiên Đạo đang muốn thấy y phản ứng thế nào trước những thảm họa mà nó cho phép xảy ra, trước những hậu quả từ sự can thiệp sai lầm của tu sĩ. Nó muốn thấy y có khuất phục hay không. Nhưng trong tâm trí Tạ Trần, chỉ có một mục tiêu duy nhất: tìm ra cách để cứu vớt những sinh mạng khốn khổ này, bằng chính trí tuệ của một phàm nhân. Y ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất: độ dốc của địa hình, hướng chảy của dòng nước, vị trí của những gò đất cao, thậm chí cả màu sắc của lớp bùn đất. Tất cả những thông tin đó, trong mắt y, đều là những mảnh ghép quan trọng để giải mã một bài toán nan giải. Y hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bùn đất và sự ẩm ướt lùa vào lồng ngực. Đó là mùi của sự sống và sự chết, mùi của thế giới phàm trần mà y đang cố gắng bảo vệ.
***
Mặt trời đã lên cao hơn, xuyên qua lớp mây đen vẫn còn giăng mắc, chiếu những tia nắng yếu ớt xuống vùng đất ngập nước. Mưa đã tạnh hẳn, nhưng không khí vẫn nặng trĩu sự u uất. Tạ Trần dẫn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đến một gò đất cao hơn, nằm cách xa vùng ngập lụt nhất. Từ đây, họ có thể bao quát toàn bộ vùng hạ lưu tan hoang, và xa hơn nữa là Thôn Vân Sơn, nơi đã may mắn thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Tiếng nước lũ gầm gừ từ xa vẫn còn vọng lại, xen lẫn với tiếng gió rít nhẹ qua những hàng cây trơ trụi. Mùi đất ẩm và bùn tanh thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi hoang dã của thiên nhiên bị tàn phá. Một bầu không khí căng thẳng bao trùm, nhưng cũng ẩn chứa chút hy vọng mong manh. Hy vọng vào một giải pháp, vào một con đường.
Tạ Trần không nói nhiều. Y nhẹ nhàng ngồi xuống một tảng đá phẳng, trải một tấm bản đồ thô sơ vẽ tay lên lớp đất ẩm ướt. Đó là tấm bản đồ y đã phác thảo dựa trên những gì y quan sát được và những thông tin thu thập từ người dân địa phương. Với một que củi nhỏ, y bắt đầu vạch chỉ, giải thích cho hai người bạn về cơ chế lũ lụt, về địa thế vùng hạ lưu và những giải pháp tiềm năng. Giọng y trầm tĩnh, rõ ràng, không chút vội vã.
“Thủy thế vốn là tự nhiên, càng cưỡng ép càng sinh phản tác dụng,” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt sắc bén như có thể nhìn xuyên thấu mọi thứ. “Vấn đề không phải là ngăn nước, mà là dẫn nước. Con người cần thuận theo, không phải đối nghịch. Các tu sĩ đã cố gắng ngăn chặn dòng lũ bằng pháp thuật, nhưng lại quên mất rằng nước vốn dĩ phải chảy. Khi bị chặn ở một nơi, nó sẽ tìm cách phá vỡ ở một nơi khác, và hậu quả thường thảm khốc hơn. Giống như một cái chấp niệm vậy, càng cưỡng cầu, càng thêm khổ đau.”
Y chỉ vào tấm bản đồ, nơi y đã đánh dấu nhiều điểm bằng những vòng tròn nhỏ. “Ở đây, đây và đây… có những vùng trũng tự nhiên, xa xưa có thể là hồ hoặc đầm lầy, giờ đây đã bị lấp đầy theo thời gian hoặc bị con người cải tạo thành đất canh tác. Chúng ta không thể ngăn dòng lũ, nhưng có thể điều hướng nó. Ta có thể đào những con kênh dẫn nước, khơi thông những dòng chảy tự nhiên đã bị lãng quên, dẫn nước lũ vào những vùng trũng này.”
Tạ Trần dừng lại, nhìn vào Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, cho họ thời gian để tiêu hóa những lời y nói. “Tất nhiên, điều này có cái giá của nó. Những vùng đất đó sẽ không thể canh tác trong một thời gian dài, thậm chí có thể vĩnh viễn trở thành hồ chứa nước. Một phần đất trồng trọt của người dân sẽ mất đi. Nhưng đổi lại, chúng ta sẽ cứu được hàng ngàn sinh mạng, bảo toàn làng mạc và nhà cửa của những người còn sống, và quan trọng nhất, chúng ta sẽ tránh được một thảm kịch còn lớn hơn, một nhân quả nặng nề hơn.”
Bách Lý Hùng lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt kiên nghị ban đầu còn đầy vẻ hoài nghi, nhưng dần dần sáng lên. Hắn chưa từng nghĩ đến một giải pháp như vậy, một giải pháp không cần đến linh lực thần thông, mà chỉ thuần túy dựa vào sự thấu hiểu tự nhiên và sức người. “Tuyệt vời! Sao ta chưa từng nghĩ tới?!” Hắn thốt lên, giọng nói trầm hùng giờ đây pha lẫn sự kinh ngạc và thán phục. “Nhưng cần rất nhiều nhân lực và thời gian… và các tu sĩ… họ sẽ không đồng ý.” Câu cuối cùng của hắn mang một chút chua chát, hắn biết rõ sự cố chấp và kiêu ngạo của giới tu sĩ.
Mộ Dung Tuyết, với ánh mắt sáng lên đầy vẻ ngưỡng mộ, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của pháp thuật tu tiên trước thiên tai, và giờ đây, nàng lại thấy được một con đường khác, một con đường nhân văn và hiệu quả hơn gấp bội. “Giải pháp này… không cần linh lực, chỉ cần sức người và trí tuệ. Đây chính là ‘nhân quả’ mà Tạ Trần huynh vẫn nói tới. Thuận theo tự nhiên, thấu hiểu quy luật, không cưỡng cầu mà đạt được hiệu quả phi phàm.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường, như thể nàng đã tìm thấy chân lý của cuộc đời mình.
Tạ Trần khẽ gật đầu, môi y thoáng nở một nụ cười nhẹ, ấm áp. Y tiếp tục dùng que củi vẽ phác thảo các tuyến kênh dẫn nước, tính toán lượng đất cần đào, vị trí phân luồng, đồng thời phác họa cả rủi ro và lợi ích. Y giải thích cặn kẽ về cách thức tổ chức nhân lực, về việc phân chia công việc, về những nguyên tắc cơ bản của thủy lợi dân gian. Tất cả đều rất thực tế, rất đời thường, nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Bách Lý Hùng không chần chừ. Với sự quyết đoán của một dũng tướng đã trải qua bao trận mạc, hắn đứng dậy, ánh mắt rực lửa. “Được! Ta sẽ huy động người dân. Dù có phải cày nát cả cánh đồng, ta cũng phải cứu lấy những sinh mạng này!” Hắn biết, đây là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào trí tuệ của Tạ Trần.
Mộ Dung Tuyết cũng lập tức chuẩn bị công tác y tế. Nàng đã chứng kiến quá nhiều người bị thương, bị kiệt sức. Nhiệm vụ của nàng là đảm bảo rằng những người tham gia công việc nặng nhọc này sẽ được chăm sóc tốt nhất, để họ có đủ sức khỏe và tinh thần mà chống chọi với thiên tai.
Trong khi đó, Tạ Trần vẫn ngồi đó, nhìn về phía xa xăm, nơi một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình vẫn đang không ngừng theo dõi y. Y biết, Thiên Đạo đang quan sát. Nó đang chờ đợi xem y sẽ làm gì, sẽ lựa chọn thế nào. Nhưng Tạ Trần không bận tâm. Đối với y, việc cứu người, việc bảo vệ nhân tính, quan trọng hơn bất cứ sự “kiểm tra” nào của Thiên Đạo. Y đã chọn con đường của mình, con đường của một phàm nhân, và y sẽ kiên định bước đi trên đó.
***
Cách đó hàng trăm dặm, tại Lôi Ẩn Cốc, một thung lũng bí ẩn quanh năm bị bao phủ bởi sấm sét và lôi điện, bầu không khí lại hoàn toàn trái ngược. Chiều tối, sấm chớp liên hồi nổ vang trời, lôi điện xẹt qua xẹt lại như những con rắn bạc khổng lồ, chiếu rọi những cái bóng đổ dài, méo mó lên vách núi đá xám xịt. Mưa lớn xối xả, tiếng gió rít gào, tiếng đá lở rầm rầm, tất cả tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy sự nguy hiểm và uy lực. Mùi ozone nồng nặc, mùi khét của sét đánh và mùi đá ẩm ướt tràn ngập không gian, khiến cho bất kỳ phàm nhân nào cũng phải run sợ.
Trong một hang động rộng lớn, sâu hun hút, Liễu Thanh Phong và các tu sĩ khác đang tranh cãi kịch liệt. Ánh sáng lập lòe của lôi điện bên ngoài hắt vào, in rõ vẻ mặt cau có, giận dữ của Liễu Thanh Phong. Hắn vẫn giữ thái độ cố chấp và tự phụ của mình.
“Trận lũ này là do thiên tai, là ý trời! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Chúng ta đã cố gắng hết sức để cứu vớt chúng, nhưng họ không biết trời cao đất dày, lại còn oán trách!” Liễu Thanh Phong đập mạnh tay xuống bàn đá, tiếng vang vọng trong hang động, át cả tiếng sấm chớp. Mắt hắn long lên, vẻ mặt đầy vẻ khinh miệt đối với phàm nhân. Hắn không thể chấp nhận việc bị người thường chỉ trích, bị đổ lỗi cho những hậu quả mà hắn cho là “ý trời”. Hắn tin rằng pháp thuật của mình là tối thượng, rằng việc chuyển hướng lũ là một hành động “cứu rỗi”, dù nó có gây ra tai họa ở một nơi khác.
Một tu sĩ khác, với vẻ mặt lo lắng hơn, rụt rè lên tiếng: “Nhưng rõ ràng việc chuyển hướng nước đã gây ra tai họa mới ở vùng hạ lưu. Mấy hôm nay, tin tức về hàng trăm người chết, hàng ngàn người bị mất nhà cửa đã lan truyền. Chúng ta phải làm gì đây? Tiên môn chúng ta sẽ bị chỉ trích nặng nề.” Giọng hắn đầy vẻ bối rối, không còn sự kiêu ngạo thường thấy của một tu sĩ.
“Làm gì?” Liễu Thanh Phong cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh như kiếm. “Chúng ta đã làm những gì có thể. Phàm nhân vốn dĩ yếu ớt, dễ bị thiên tai quật ngã. Đó là số mệnh của họ. Chúng ta là tu sĩ, nhiệm vụ là tu luyện, là bảo vệ Thiên Đạo, chứ không phải dọn dẹp hậu quả từ những tai ương do ‘ý trời’ gây ra!” Hắn không chút ăn năn, ngược lại còn cho rằng phàm nhân đang quá tham lam, quá yếu đuối. Quan điểm của hắn vẫn không hề thay đổi: Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử (theo nghĩa tu tiên, linh hồn có thể tái sinh), kẻ phàm nhân không hiểu được đại nghĩa của tu tiên.
Các tu sĩ khác im lặng, không ai dám phản bác lại Liễu Thanh Phong. Dù trong lòng họ cũng có chút băn khoăn về những hậu quả đã gây ra, nhưng sự kiêu ngạo của một tu sĩ, cùng với nỗi sợ hãi trước sức mạnh và địa vị của Liễu Thanh Phong, đã khiến họ không thể lên tiếng. Họ vẫn tin vào sức mạnh của pháp thuật, vào sự vĩ đại của Thiên Đạo, và vào “đại nghĩa” của việc tu tiên, dù cái giá phải trả là sự “mất người”.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn đứng ở một góc hang động, không tham gia vào cuộc tranh cãi. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn xa xăm ra bên ngoài, nơi sấm chớp vẫn đang xé toạc màn đêm. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của tu sĩ ở Thôn Vân Sơn, và giờ đây, nàng lại chứng kiến sự vô trách nhiệm của họ trước hậu quả từ chính hành động của mình. Niềm tin vào con đường tiên đạo, vào sự vĩ đại của Thiên Đạo, đang lung lay dữ dội trong tâm khảm nàng.
“Nếu Tạ Trần… hắn sẽ làm gì trong tình cảnh này?” Nàng thầm nghĩ, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu, mang theo một nỗi bối rối sâu sắc. Nàng nhớ lại cách Tạ Trần đã bình tĩnh quan sát, đã đưa ra những giải pháp thực tế, nhân văn ở Thôn Vân Sơn, không cần đến bất kỳ phép thuật nào. Nàng nhớ lại ánh mắt thấu hiểu nhân quả của y. Sự đối lập giữa Tạ Trần và những tu sĩ này quá rõ ràng. Một bên là trí tuệ và sự thấu cảm, một bên là sức mạnh và sự kiêu ngạo. Nàng bắt đầu hoài nghi sâu sắc về bản chất của quyền năng mà tu tiên mang lại, và cái giá của sự “mất người” mà nó đòi hỏi. Lăng Nguyệt Tiên Tử biết, nàng không thể tiếp tục đứng ngoài cuộc. Nàng cần phải tìm hiểu sâu hơn, cần phải đối diện với sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu.
***
Trong khi Lôi Ẩn Cốc đang chìm trong tiếng sấm và những cuộc tranh cãi vô vọng, vùng hạ lưu của Thôn Vân Sơn lại đang bừng lên một sức sống mãnh liệt. Đêm khuya, mưa đã tạnh hẳn, trăng mờ lấp ló sau những đám mây tản mát, chiếu một ánh sáng yếu ớt xuống vùng đất trũng. Nơi đây, không còn là cảnh hỗn loạn, tuyệt vọng như ban ngày. Thay vào đó, hàng trăm phàm nhân đang hăng hái làm việc dưới ánh đèn dầu leo lét và sự chỉ huy của Bách Lý Hùng.
Tiếng cuốc xẻng va vào đất, tiếng hò reo của người dân, tiếng hô hào của Bách Lý Hùng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự đoàn kết và hy vọng. Mùi đất mới đào, mùi mồ hôi, mùi ẩm ướt của đêm khuya tràn ngập không khí. Từng dòng nước lũ, dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của Tạ Trần, đang dần được điều hướng. Những con kênh mới, dù còn thô sơ, nhưng đang hình thành, dẫn nước vào những vùng trũng tự nhiên mà Tạ Trần đã chỉ ra. Dòng nước chảy xiết nay không còn hung hãn như trước, mà tuân theo một trật tự mới, giảm bớt áp lực đáng kể lên các khu dân cư còn sót lại.
Tạ Trần đứng trên một mô đất cao, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh trăng. Y không trực tiếp cầm cuốc xẻng, nhưng ánh mắt y theo dõi từng chi tiết, từng nhát cuốc, từng dòng nước chảy. Thỉnh thoảng, y lại điều chỉnh hướng dẫn, chỉ ra một điểm cần đào sâu hơn, một đoạn đê cần gia cố chắc chắn hơn. Y không dùng bất kỳ pháp thuật nào, nhưng mọi người đều tin tưởng tuyệt đối vào sự chỉ dẫn của y. Đối với họ, Tạ Trần không phải là tiên nhân, mà là một vị thần sống, một người phàm nhân đã mang lại ánh sáng hy vọng giữa đêm tối tăm.
Bách Lý Hùng, mồ hôi nhễ nhại, gương mặt lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt rực sáng niềm vui. Hắn cầm cuốc, tự mình dẫn đầu đội quân phàm nhân, đào xới không ngừng nghỉ. Thấy dòng nước lũ dần rút bớt, hắn không kìm được sự phấn khích, cười lớn. “Tạ công tử đúng là thần nhân! Dòng nước đã giảm rồi!” Giọng hắn vang vọng, đầy vẻ thán phục và biết ơn. Hắn chưa từng nghĩ rằng, chỉ bằng trí tuệ và sức người, lại có thể làm được điều phi thường đến vậy.
Mộ Dung Tuyết, cũng với gương mặt lấm lem, đang tận tình chăm sóc những người kiệt sức. Nàng đặt một chén nước ấm vào tay Tạ Trần, ánh mắt dịu dàng nhìn y, chứa đựng sự tôn kính và ngưỡng mộ sâu sắc. “Tạ Trần huynh, huynh thực sự đã cứu vớt họ… bằng những điều bình dị nhất. Huynh đã chứng minh rằng, không cần pháp thuật, không cần linh lực, con người vẫn có thể làm nên những điều vĩ đại.” Nàng nói, giọng khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan khoảnh khắc linh thiêng đó.
Tạ Trần nhận lấy chén nước, ánh mắt y nhìn về phía xa, nơi một luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình lại lướt qua. Lần này, nó rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, như một sự xác nhận, một sự “ghi nhận” từ Thiên Đạo. Nhưng Tạ Trần vẫn giữ vững sự bình tĩnh. Y không sợ hãi, không kiêu ngạo. Y chỉ đơn giản là đã làm điều mình phải làm.
“Đây chỉ là thuận theo tự nhiên… và tránh những nhân quả không đáng có.” Tạ Trần đáp, giọng y trầm lắng, nhưng chứa đựng một sự kiên định sắt đá. Y biết, sự thành công này sẽ củng cố danh tiếng của y trong giới phàm nhân, nhưng đồng thời cũng sẽ thu hút sự chú ý mạnh mẽ hơn từ Thiên Đạo và các thế lực khác. Đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc đấu trí dai dẳng.
Từ một gò đất cao khác, xa xăm hơn, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Nàng đã theo dõi Tạ Trần từ khi y đến vùng hạ lưu. Nàng đã chứng kiến sự tuyệt vọng của người dân, sự bất lực của những tu sĩ khác, và giờ đây là sự hồi sinh kỳ diệu dưới bàn tay của một phàm nhân. Ánh sáng của những ngọn đèn dầu, tiếng hò reo của người dân, hình bóng gầy gò nhưng kiên định của Tạ Trần, tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bức tranh đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và vô vọng tại Lôi Ẩn Cốc.
Nỗi bối rối trong lòng nàng ngày càng sâu sắc. Cái “đạo” mà nàng đã theo đuổi bao nhiêu năm, cái “Thiên Đạo” mà nàng đã tôn thờ bấy lâu, dường như đang dần sụp đổ trước mắt nàng. Liệu có phải, chân lý không nằm ở sức mạnh thần thông, không nằm ở sự bất tử, mà nằm ở chính sự thấu hiểu, sự nhân văn của con người? Liệu có phải, con đường tiên đạo, cuối cùng lại là con đường dẫn đến sự “mất người”? Nàng không biết. Nhưng nàng biết, nàng không thể tiếp tục làm ngơ. Cuộc chiến giữa các tư tưởng, giữa nhân tính và vô tình, giữa Tạ Trần và Thiên Đạo, giờ đây không chỉ là cuộc chiến của riêng họ, mà còn là cuộc chiến trong tâm hồn của mỗi tu sĩ, của chính Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng cảm thấy một thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được hiểu rõ hơn về Tạ Trần, về con đường mà y đang đi. Có lẽ, chân lý mà nàng tìm kiếm bấy lâu, lại nằm trong chính những điều bình dị nhất của thế gian này.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.