Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 90: Hậu Quả Của Pháp Thuật: Lời Giải Hay Vấn Đề Mới?

Bình minh hé rạng, rọi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuống Thôn Vân Sơn, phơi bày một khung cảnh tan hoang đến nao lòng. Không khí lạnh ẩm sau trận lũ đêm qua vẫn còn vương vấn, mang theo mùi bùn đất tanh nồng, mùi ẩm mốc của cây cỏ mục ruỗng và chút khói bếp còn sót lại từ những mái nhà may mắn trụ vững. Dưới ánh sáng dần lên, người ta có thể thấy rõ hơn những vệt bùn ngập ngang gối, phủ kín lối đi, nhấn chìm những vật dụng sinh hoạt, và biến những thửa ruộng lúa xanh tốt thành một biển lầy lội không còn hình dạng. Nhiều căn nhà gỗ, nhà đá đã đổ sập, mái ngói vỡ tan, gỗ mục trôi dạt khắp nơi, như những vết sẹo đau đớn trên tấm áo của vùng quê thanh bình.

Dù vậy, Thôn Vân Sơn không chìm trong tuyệt vọng. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trên những cành cây còn đứng vững, tiếng suối chảy róc rách dù lớn hơn ngày thường, và đâu đó, tiếng gà gáy thê lương như báo hiệu một ngày mới đầy thử thách. Dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, những thôn dân mệt mỏi, đau khổ nhưng vẫn còn giữ được tia hy vọng, đang lặng lẽ bắt đầu công cuộc dọn dẹp. Những đôi bàn tay chai sạn thoăn thoắt cào bùn, vớt vát tài sản, và tìm kiếm những người còn mắc kẹt. Không ai than vãn, không ai khóc lóc quá nhiều, bởi họ hiểu rằng, lúc này, hành động mới là quan trọng nhất.

Tạ Trần đứng trên một gò đất cao còn sót lại, thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới lớp áo vải bố đã lấm lem bùn đất. Đôi mắt sâu thẳm của y, dẫu đã trải qua một đêm thức trắng chỉ đạo công việc, vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo lạ thường, ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc về mọi biến động của nhân gian. Y trầm tư dõi về phía dòng sông đã dịu lại, giờ chỉ còn là một vệt nước đục ngầu chảy xiết giữa những bờ đất sạt lở. Trận lũ đã rút, nhưng những gì nó để lại còn nặng nề hơn cả dòng nước cuộn trào.

Một cảm giác lạnh lẽo, vô hình từ đêm qua vẫn lượn lờ trong tâm trí Tạ Trần, như một dấu ấn không thể xóa nhòa. Đó không phải là cái lạnh của sương đêm hay của gió núi, mà là cái lạnh thấu xương của một sự tồn tại vượt ra ngoài phàm trần, một cái chạm của Thiên Đạo. Y biết, đó là một lời cảnh báo, một sự “kiểm tra”, hay đúng hơn, là một nỗ lực của quy tắc vũ trụ nhằm “sửa chữa” cái “lỗi lầm” mang tên Tạ Trần – một “điểm neo nhân quả” đang thách thức mọi định luật. Y không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, y trọng chữ “sống” – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, khác xa với con đường “mất người” mà tu sĩ lựa chọn. Điều đó khiến y trở thành một dị số, một cái gai trong mắt Thiên Đạo.

“Sức mạnh của thiên nhiên… và sự bất lực của con người trước nó,” Tạ Trần khẽ thốt lên, giọng nói trầm lắng, hướng về Mộ Dung Tuyết đang đứng cạnh, gương mặt nàng vẫn toát lên vẻ dịu dàng nhưng đầy kiên cường, đôi mắt thông minh lướt qua những người dân đang làm việc. Nàng là một y sư, một người phụ nữ thanh lịch với y phục màu xanh ngọc giờ cũng đã vấy bẩn, nhưng đôi tay nàng vẫn thoăn thoắt sơ cứu cho những người bị thương, ánh mắt nàng vẫn chứa đựng một nỗi buồn khó tả trước cảnh tượng bi thương này.

Mộ Dung Tuyết ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt thấu hiểu sâu sắc những gì y đang nghĩ. “Nhưng lòng người thì không bất lực, Tạ huynh,” nàng đáp, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức nặng. “Nhờ có huynh, rất nhiều sinh mạng đã được cứu. Huynh đã cho họ thấy rằng, ngay cả trong cơn hoạn nạn, con người vẫn có thể nương tựa vào nhau, vẫn có thể tự mình vượt qua.” Nàng khẽ đặt bàn tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự tin tưởng và động viên vô hạn. “Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo.” Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho con đường mà Tạ Trần đang đi, một con đường không cần sức mạnh siêu phàm, chỉ cần sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn.

Phía dưới gò đất, Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần và gương mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp, đang oai phong chỉ đạo công việc. Dù ánh mắt y hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không ngủ, nhưng nghị lực trong y vẫn bùng cháy. “Này, mấy đứa nhỏ kia, phụ giúp các bà lão chuyển đồ đạc lên chỗ cao hơn! Các tráng đinh tập trung gia cố lại con đê phía Tây! Mộ Dung cô nương, chỗ này còn vài người bị thương, nhờ cô xem xét giúp!” Giọng nói trầm hùng, đầy khí phách của y vang vọng, mang đến sự an tâm và trật tự giữa cảnh tượng hỗn loạn. Y tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần, vào những kế hoạch thực tế mà Tạ Trần đã đưa ra, chứ không phải những phép thuật hào nhoáng nhưng vô dụng của các tu sĩ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Y không nói gì thêm, chỉ tiếp tục quan sát, ghi nhớ từng chi tiết, từng khuôn mặt, từng cử chỉ của những người dân đang gồng mình chống chọi với hậu quả của thiên tai. Y hiểu, đây không chỉ là công cuộc tái thiết một thôn làng, mà còn là công cuộc tái thiết niềm tin, tái thiết nhân tính trong một thế giới đang dần "mất người". Cái chạm lạnh lẽo của Thiên Đạo vẫn còn đó, nhưng Tạ Trần không nao núng. Y có con đường của riêng mình, và y sẽ không bao giờ quay lưng lại với những sinh linh đang cần cứu giúp.

***

Trong khi ánh nắng ban mai dần rải xuống Thôn Vân Sơn, thì xa hơn về phía hạ lưu, một vùng đồng bằng rộng lớn đang chìm trong cảnh tượng còn thê lương hơn. Nắng đã lên, nhưng không khí vẫn ẩm ướt và nặng nề, mang theo mùi bùn tanh nồng và mùi thối rữa của cây cỏ ngập nước. Đây là một vùng đất thấp, nơi những con sông, con suối từ thượng nguồn đổ về, và giờ đây, nó đã biến thành một biển nước đục ngầu, mênh mông, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi của nó. Những ngôi nhà tranh vách đất đã tan tành, những mảnh gỗ mục nát, những vật dụng sinh hoạt trôi dạt khắp nơi. Tiếng kêu cứu thảm thiết, tiếng khóc than vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng nước chảy xiết và tiếng gió rít qua những thân cây trơ trọi.

Liễu Thanh Phong, với dáng người cao gầy, thanh tú, đôi mắt sáng như sao nhưng giờ đây ánh lên vẻ bối rối, đang cùng Sứ Giả Tiên Môn đứng trên một gò đất cao còn sót lại. Hắn vẫn mặc bộ y phục tu sĩ quen thuộc, thanh kiếm Bích Lạc đeo bên hông, nhưng vẻ ngoài chính trực thường ngày đã bị pha lẫn bởi sự bất an và một chút sợ hãi. Họ đang trên đường trở về tiên môn để báo cáo về sự việc ở Thôn Vân Sơn, và không ngờ lại chứng kiến cảnh tượng này. Đây chính là hậu quả trực tiếp của việc các tu sĩ đã dùng pháp thuật mạnh mẽ để chuyển hướng dòng lũ từ Thôn Vân Sơn, nhằm bảo vệ ngôi làng và thể hiện uy lực của tiên gia. Thay vì giải quyết vấn đề, họ chỉ chuyển dịch nó, đẩy gánh nặng thiên tai sang những phàm nhân vô tội khác ở hạ nguồn.

Những phàm nhân vùng hạ lưu, với gương mặt khắc khổ, quần áo ẩm ướt, ánh mắt đầy oán trách và tuyệt vọng, đang vây quanh họ. “Không phải các vị tiên nhân đã đẩy nước về phía chúng ta sao?!” một người đàn ông trung niên, hai tay ôm chặt đứa con nhỏ run rẩy, gào lên, giọng nói khản đặc vì khóc. “Các người bảo vệ một làng, lại hủy diệt hàng trăm làng khác! Đây là đạo lý gì?!”

Những lời buộc tội như những mũi dao đâm thẳng vào tai Liễu Thanh Phong. Hắn cố gắng giữ vẻ mặt bất động, nhưng sâu thẳm trong lòng, một sự dao động ngầm đang trỗi dậy. Hắn luôn tin vào “thiên ý”, vào “đại đạo” của tu tiên, rằng mọi việc đều có sự an bài của trời đất, và tu sĩ là những người thực thi ý trời. Nhưng cảnh tượng trước mắt, những tiếng khóc than, những ánh mắt oán hận này, lại khiến niềm tin của hắn lung lay.

“Số mệnh đã định. Người phàm không hiểu được đại đạo,” Liễu Thanh Phong lạnh lùng đáp, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. Giọng nói của hắn vẫn mang vẻ cao ngạo thường thấy, nhưng không còn sự tự tin tuyệt đối. Hắn tự nhủ đây là “nghiệp chướng” của phàm nhân, là điều không thể tránh khỏi. Hắn luôn được dạy rằng, tu sĩ phải hy sinh cái nhỏ để giữ cái lớn, phải thuận theo “thiên ý”, dù cái giá phải trả có là vô số sinh mạng phàm nhân đi chăng nữa. Nhưng cái giá này, giờ đây, lại quá đắt.

Sứ Giả Tiên Môn, một người trẻ tuổi hơn, với vẻ mặt không cảm xúc thường thấy của tu sĩ nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự bất ngờ và bối rối, khẽ đến gần Liễu Thanh Phong. “Sư huynh, e rằng việc này sẽ… khó giải thích với Tiên Môn.” Giọng nói của hắn nhỏ, nhưng đủ để Liễu Thanh Phong nghe thấy. “Thiên hạ sẽ nhìn vào việc này như thế nào? Chẳng lẽ chúng ta… thật sự đã sai?”

Liễu Thanh Phong liếc nhìn Sứ Giả. Ánh mắt hắn vẫn kiên định, nhưng sâu bên trong là một trận bão tố đang cuộn trào. Hắn biết, lời nói của Sứ Giả không phải là vô căn cứ. Việc này, nếu lan truyền, sẽ gây ra một làn sóng bất mãn lớn trong phàm nhân, và cả trong nội bộ các tông môn. Các tu sĩ đã luôn tự cho mình là người bảo vệ nhân gian, là những đấng tối cao. Nhưng giờ đây, chính họ lại là nguyên nhân gây ra một thảm họa khác. Sự bất lực của pháp thuật tu tiên trước một tai ương tự nhiên, và những hậu quả tai hại từ sự can thiệp thiếu suy nghĩ của họ, đã lộ rõ. Liễu Thanh Phong cảm thấy một sự hoài nghi len lỏi, một câu hỏi lớn về bản chất của “đạo” mà hắn đang theo đuổi, và về cái giá của “quyền năng” mà tiên môn ban tặng.

“Chúng ta đi thôi,” Liễu Thanh Phong dứt khoát nói, quay lưng lại với những ánh mắt oán hận. Hắn không muốn đối mặt với sự thật phũ phàng này thêm nữa. Hắn muốn tìm một nơi thanh tịnh, một nơi mà hắn có thể tự biện minh cho hành động của mình, một nơi mà “thiên ý” vẫn còn là một khái niệm bất biến, không thể bị lung lay bởi tiếng khóc than của phàm nhân. Hắn không thể chấp nhận rằng, chính pháp thuật mà hắn hằng tự hào, lại có thể gây ra tai họa kinh hoàng đến vậy.

***

Chiều tà buông xuống, mang theo những đám mây đen kịt và tiếng sấm rền vang, báo hiệu một trận giông bão mới sắp ập đến. Liễu Thanh Phong và Sứ Giả Tiên Môn, cùng một nhóm tu sĩ khác, đã rút lui vào Lôi Ẩn Cốc – một địa điểm tu luyện lôi pháp khắc nghiệt, nằm sâu trong dãy núi uốn lượn. Nơi đây không có kiến trúc nhân tạo đáng kể, chỉ có những vách đá bị sét đánh nứt nẻ, những cây cối cháy xém và những hang động sâu thẳm, bí ẩn. Không khí nơi đây tràn ngập mùi ozone nồng nặc, mùi khét của sét đánh và mùi đá ẩm, tạo nên một bầu kh��ng khí nguy hiểm, uy lực nhưng cũng đầy năng lượng. Lôi điện chớp giật liên tục, chiếu sáng những vách đá sừng sững, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng rợn người.

Trong màn sấm chớp giật liên hồi, Liễu Thanh Phong đang cố gắng biện minh cho hành động của mình trước các tu sĩ khác. Gương mặt hắn căng thẳng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự cố chấp. “Sức người có hạn, sức trời vô biên. Chúng ta chỉ thuận theo thiên ý,” hắn nói, giọng nói cố gắng giữ vững sự bình tĩnh, nhưng những tia lôi điện xung quanh dường như phản chiếu sự hỗn loạn trong nội tâm hắn. “Việc dòng lũ chuyển hướng, gây hại đến hạ nguồn, đó là số mệnh. Là nghiệp chướng của phàm nhân, không thể trách chúng ta.”

Một tu sĩ trẻ hơn, với vẻ mặt hiền lành và đôi mắt chứa đựng sự băn khoăn, ngập ngừng lên tiếng. “Nhưng ‘thiên ý’ đó lại hại chết bao nhiêu người vô tội sao, Liễu sư huynh? Pháp thuật của chúng ta, lẽ ra phải dùng để bảo vệ chúng sinh, sao lại trở thành lưỡi dao gây ra tai họa?” Giọng nói của y run rẩy, nhưng ẩn chứa một lương tri đang trỗi dậy. Y đã chứng kiến cảnh tượng ở hạ lưu, và những lời biện minh của Liễu Thanh Phong không thể xoa dịu nỗi ám ảnh trong lòng y.

Cuộc tranh luận bùng nổ. Một số tu sĩ trẻ khác, những người đã bắt đầu nghi ngờ về “đạo” mà họ theo đuổi sau khi chứng kiến sự bất lực của pháp thuật trước thiên tai, cũng bắt đầu lên tiếng chất vấn. “Chúng ta tu hành để làm gì, nếu chỉ biết đẩy tai ương từ chỗ này sang chỗ khác? Phải chăng, chúng ta đã ‘mất người’ đến mức không còn phân biệt được thiện ác, đúng sai nữa sao?”

Liễu Thanh Phong giận dữ. “Vô tri! Các ngươi sao có thể hiểu được đại đạo? Tu hành là để siêu thoát, để đạt đến cảnh giới vô thượng, không phải để bận tâm đến những hỉ nộ ái ố phàm tục!” Hắn siết chặt thanh kiếm Bích Lạc, những tia lôi điện từ vách đá dường như cũng bị ảnh hưởng bởi sự phẫn nộ của hắn, chớp giật mạnh hơn. Hắn cố gắng bám víu vào niềm tin cố hữu, vào sự cao ngạo của tu sĩ, để bảo vệ bức tường kiên cố mà hắn đã xây dựng cho bản thân, chống lại những nghi ngờ đang xâm thực.

Từ một đỉnh núi xa, ẩn mình giữa những tầng mây đen và những tia chớp bạc, Lăng Nguyệt Tiên Tử âm thầm quan sát toàn bộ khung cảnh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại chứa đựng sự uy nghiêm và một nỗi mệt mỏi ẩn sâu. Chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng khẽ phát sáng, phản chiếu ánh chớp giật. Nàng nghe rõ từng lời biện minh của Liễu Thanh Phong, từng câu chất vấn của các tu sĩ trẻ, và từng tiếng sấm rền vang như tiếng trống trận trong tâm khảm nàng.

“Thiên ý… hay chỉ là sự bất lực được bao bọc bởi kiêu ngạo?” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy chua chát. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của pháp thuật tu tiên trước trận lũ, và giờ đây là hậu quả tai hại từ sự can thiệp của họ. Những gì Tạ Trần đã làm ở Thôn Vân Sơn, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu “nhân quả”, lại hiệu quả và nhân văn hơn gấp vạn lần những gì các tu sĩ đã làm bằng pháp lực. Niềm tin của nàng vào con đường tiên đạo, vào sự vĩ đại của Thiên Đạo, đang lung lay dữ dội. Nàng cảm thấy một sự hoài nghi sâu sắc về bản chất của quyền năng mà tu tiên mang lại, và cái giá của sự “mất người” mà nó đòi hỏi. Cuộc chiến giữa các tư tưởng, giữa nhân tính và vô tình, giữa Tạ Trần và Thiên Đạo, giờ đây không chỉ là cuộc chiến của riêng họ, mà còn là cuộc chiến trong tâm hồn của mỗi tu sĩ, của chính Lăng Nguyệt Tiên Tử.

***

Đêm khuya buông xuống Thôn Vân Sơn, mang theo sự tĩnh lặng sau một ngày dài mệt mỏi. Trời đã quang mây tạnh, trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, chiếu một ánh sáng mờ ảo, dịu dàng xuống ngôi làng vẫn còn đang ngổn ngang. Không khí lạnh dần, mang theo hơi ẩm của đất bùn và chút hương khói bếp còn sót lại từ những căn nhà mới được sửa sang. Tiếng chim đã im bặt, tiếng suối chảy vẫn rì rầm như ru ngủ, và tiếng gà đã yên giấc.

Tạ Trần ngồi một mình trước túp lều tạm bợ, được dựng vội vàng từ những tấm vải bạt và gỗ mục. Thân hình gầy gò của y hiện rõ dưới ánh trăng, tựa như một bức tượng trầm tư giữa cảnh vật hoang tàn. Đôi mắt y nhìn lên bầu trời đầy sao, nhưng tâm trí y lại đang dõi về một nơi xa xôi hơn, một thực thể vô hình nhưng mạnh mẽ đang không ngừng “quan sát” y.

Luồng khí tức lạnh lẽo, vô hình kia – cái “chạm” của Thiên Đạo mà y cảm nhận được từ đêm qua – giờ đây không còn là một cảm giác thoáng qua nữa. Nó trở nên rõ ràng hơn, như một “con mắt” khổng lồ vô hình đang lượn lờ quanh y, dò xét, đánh giá từng cử chỉ, từng ý nghĩ. Đây không còn là sự nghi ngờ đơn thuần, mà là một dạng “kiểm tra” trực tiếp, một áp lực vô hình nhưng nặng nề, muốn uốn nắn, muốn “sửa chữa” Tạ Trần theo quy tắc của nó. Thiên Đạo không thể chấp nhận một “điểm neo nhân quả” như y, một phàm nhân không tu hành nhưng lại có khả năng thay đổi vận mệnh thế giới, phá vỡ cái trật tự mà nó đã dày công duy trì.

Tạ Trần hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo lùa vào buồng phổi, mang theo mùi đất và sự mệt mỏi của cả một ngày dài. Y đã kiệt sức, nhưng ý chí trong y vẫn kiên định. Y biết, “cuộc chiến” thực sự chỉ mới bắt đầu. Thiên Đạo đã chú ý đến y, và nó sẽ không dừng lại cho đến khi y hoặc là khuất phục, hoặc là biến mất.

“Thiên Đạo muốn gì? Một sự khuất phục, hay một sự biến mất?” Tạ Trần thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu y, không chút sợ hãi, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc và một chút châm biếm. Y không tin vào sự an bài của số mệnh, y tin vào sự lựa chọn của con người, vào cái giá trị của “nhân tính” mà các tu sĩ đã đánh mất.

Một bàn tay ấm áp khẽ đặt lên vai Tạ Trần, kéo y ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn dịu dàng, ngồi xuống bên cạnh y. Nàng đã thay một bộ y phục sạch sẽ hơn, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ mệt mỏi. “Huynh lại suy tư gì sao, Tạ huynh?” nàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, Tạ Trần luôn mang trong mình những gánh nặng mà người thường không thể hiểu.

Tạ Trần khẽ quay đầu lại, nhìn nàng. Một nụ cười nhẹ, ấm áp nhưng cũng ẩn chứa chút bi tráng, thoáng hiện trên khuôn mặt thanh tú của y. “Chỉ là… nhìn rõ hơn con đường phía trước,” y đáp. Con đường phía trước, dù có chông gai đến mấy, dù có phải đối mặt với Thiên Đạo hùng mạnh đến đâu, Tạ Trần cũng sẽ không lùi bước. Y sẽ không “mất người”, y sẽ giữ trọn nhân tính của mình, và y sẽ chứng minh rằng, ngay cả một phàm nhân cũng có thể tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Ánh trăng mờ ảo chiếu lên gương mặt trầm tư của y, như một lời tiên tri cho những gì sắp đến.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free