Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 89: Vũ Bão Cuồng Nộ: Vùng Xoáy Giữa Dòng Lũ

Thị Trấn An Bình, sau cơn bạo bệnh được chữa lành bằng y thuật và nhân tâm, đã trở lại với nhịp sống bình dị mà bền bỉ. Sáng sớm, sương còn giăng mắc trên những mái nhà ngói cũ kỹ, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, hòa cùng tiếng rao hàng đều đặn của những người dân đã quen với nếp sinh hoạt mới. Mùi bánh nướng thơm lừng lan tỏa từ quán nhỏ đầu phố, lẫn vào mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm và hương hoa dại nở ven đường. Trẻ con nô đùa trên quảng trường, tiếng cười trong trẻo như chuông bạc xua tan đi những ám ảnh về bệnh tật và đói kém. Tạ Trần vẫn ngồi bên quán trà nhỏ quen thuộc, nhấm nháp tách trà hoa cúc thanh đạm, đọc một quyển sách cổ đã ố vàng, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn dòng người qua lại, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự bình yên hiếm có. Mộ Dung Tuyết thì đang kiểm tra một số dược liệu mới về, gương mặt dịu dàng toát lên vẻ tập trung, bàn tay thoăn thoắt phân loại từng loại thảo mộc. Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, đang hướng dẫn một nhóm thanh niên gia cố lại một đoạn tường thành bị hư hại nhẹ do thời gian, tiếng hô hoán của y trầm hùng nhưng đầy sức sống.

Thế nhưng, sự bình yên ấy đột ngột bị xé tan bởi một bóng người hớt hải chạy vào thị trấn, y phục lấm lem bùn đất, hơi thở đứt quãng, vẻ mặt tái mét vì hoảng loạn. Người đó không ai khác chính là một phó quan của Thị Trưởng Thành, y vừa chạy vừa kêu lớn, tiếng la thất thanh vang vọng cả quảng trường đang yên tĩnh: “Khẩn cấp! Khẩn cấp! Thôn Vân Sơn... Thôn Vân Sơn gặp nạn rồi!”

Thị Trưởng Thành, vốn đang ngồi bàn bạc với Tạ Trần về việc xây dựng thêm một con đê nhỏ để trữ nước, giật mình đứng phắt dậy, vẻ mặt phúc hậu giờ đây nhuốm đầy vẻ lo âu. “Chuyện gì xảy ra? Nói rõ ràng mau!” Ông lão run rẩy hỏi, linh cảm chẳng lành dấy lên trong lòng.

Phó quan gắng sức thở dốc, quỳ sụp xuống trước mặt Tạ Trần và Thị Trưởng Thành, giọng nói nghẹn ngào: “Bẩm... bẩm đại nhân, Tạ tiên sinh... Thiên tai... lũ quét... Thôn Vân Sơn... một trận lũ quét bất ngờ đổ về, cuốn trôi hết... hết rồi! Nước dâng cao, nhà cửa sụp đổ, người dân... người dân đang bị mắc kẹt, cầu cứu khắp nơi!”

Cả quảng trường chợt im bặt. Tiếng cười trẻ thơ tắt ngúm. Tiếng rao hàng ngưng bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về Tạ Trần, về Thị Trưởng Thành, về Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Từ sâu thẳm trong ký ức, nỗi sợ hãi về những thiên tai đã từng hoành hành nhân gian, đẩy con người vào đường cùng, lại trỗi dậy. Thị Trưởng Thành nắm chặt tay, đôi mắt già nua đỏ hoe. “Lũ quét? Sao có thể nhanh đến vậy? Mấy hôm nay chỉ mưa nhỏ...” Ông tuyệt vọng thốt lên, như thể đang chất vấn cả ông trời.

Tạ Trần vẫn trầm tĩnh, quyển sách trong tay đã được đặt nhẹ nhàng xuống bàn. Ánh mắt y không còn vẻ bình yên, thay vào đó là sự tập trung cao độ, như một hồ nước sâu thẳm bỗng nổi sóng ngầm. Y chậm rãi đứng dậy, dáng người gầy gò dưới chiếc áo vải bố đơn giản dường như ẩn chứa một sức mạnh vô hình. “Thôn Vân Sơn cách đây bao xa? Tình hình cụ thể thế nào? Có bao nhiêu người bị mắc kẹt? Nước dâng đến đâu rồi?” Từng câu hỏi của y đều sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm, không thừa một lời, xua tan đi sự hoảng loạn vô định.

Mộ Dung Tuyết, nghe tin dữ, đã nhanh chóng chạy đến. Gương mặt nàng dịu dàng thường ngày giờ phút này hiện rõ vẻ lo lắng, nhưng bàn tay đã thoăn thoắt chuẩn bị hộp y cụ. “Đồ đạc cần thiết, băng vải, thuốc cầm máu, thảo dược giải độc... cần mang theo càng nhiều càng tốt,” nàng vừa nói vừa ra lệnh cho các y sinh đang bàng hoàng đứng xung quanh. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Câu nói này, nàng thường lẩm bẩm trong những lúc căng thẳng nhất, nay lại vang lên đầy kiên định.

Bách Lý Hùng, vừa nghe tin đã vội vàng chạy đến, bộ giáp trụ nhẹ trên người vẫn còn dính chút bùn đất. Nghe Tạ Trần hỏi, y lập tức trả lời, giọng nói trầm hùng pha chút gấp gáp: “Thôn Vân Sơn cách đây chừng bốn mươi dặm về phía Tây Bắc, men theo dòng suối Ngọc Bích. Đó là một thôn nhỏ, chừng hơn trăm hộ dân, sống dựa vào việc trồng trọt và đánh bắt cá trên suối. Mưa lớn mấy hôm nay ở thượng nguồn có lẽ đã gây ra... Nhưng lũ quét thì quá bất ngờ. Các huynh đệ, mau tập hợp! Mang theo dây thừng, rìu, cuốc xẻng! Chuẩn bị thuyền bè nếu có thể!” Bách Lý Hùng ra lệnh dứt khoát, ánh mắt kiên nghị không chút do dự. Y biết, trong những lúc thế này, sự quyết đoán là vàng.

Thị Trưởng Thành nắm lấy tay Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn y với tất cả niềm hy vọng còn sót lại. “Tiên sinh Tạ Trần, xin ngài hãy cứu giúp! Thôn Vân Sơn... Họ sắp bị nhấn chìm rồi! Người dân An Bình vẫn còn nhớ ơn cứu mạng của tiên sinh, xin ngài đừng bỏ rơi họ!”

Tạ Trần khẽ gật đầu. Y không nói nhiều lời hoa mỹ hay hứa hẹn suông. Y chỉ đơn giản đáp: “Đi thôi. Thời gian không chờ đợi ai.” Câu nói ngắn gọn nhưng mang theo sức nặng ngàn cân, xua tan đi sự tuyệt vọng và thắp lên một ngọn lửa hy vọng mong manh. Dưới sự chỉ huy của Bách Lý Hùng, một đội cứu hộ gồm những người dân An Bình khỏe mạnh, cùng với Mộ Dung Tuyết và các y sinh, nhanh chóng tập hợp. Họ không có pháp thuật, không có linh khí, nhưng họ có sức mạnh của sự đoàn kết, của lòng người, và trên hết, họ có niềm tin vào Tạ Trần. Thị Trấn An Bình, vừa mới vượt qua một kiếp nạn, giờ đây lại đưa tay ra cứu giúp những người anh em đang gặp nguy khó, một lần nữa chứng minh giá trị của "nhân gian".

***

Thôn Vân Sơn, giờ đây chỉ còn là một mớ hỗn độn của nước và bùn. Khi Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng cùng đoàn người An Bình vừa đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều phải rùng mình. Dòng suối Ngọc Bích hiền hòa ngày nào giờ đã biến thành một con quái vật gầm thét, cuồn cuộn đổ về, cuốn phăng mọi thứ trên đường đi của nó. Nước lũ dâng cao quá đầu người, nhấn chìm gần hết thôn làng, chỉ còn vài mái nhà kiên cố hơn nhô lên khỏi mặt nước như những hòn đảo nhỏ. Tiếng nước lũ gào thét như ngàn vạn dã thú đang tranh giành con mồi, át đi cả tiếng la hét cầu cứu thảm thiết của những người dân đang cố bám víu vào cây cối, vào những mảnh ván gỗ trôi nổi. Mùi bùn đất ẩm mốc, mùi cây cỏ mục nát, mùi tanh của nước lũ trộn lẫn vào nhau, bốc lên nồng nặc. Bầu trời âm u, mưa vẫn trút xuống như trút nước, gió mạnh quất vào mặt rát buốt.

Trên một gò đất cao hơn, nơi một số ít người dân may mắn chạy thoát kịp thời đang co ro trú ẩn, Tạ Trần quan sát tỉ mỉ toàn cảnh. Ánh mắt y lướt qua dòng chảy cuồng nộ, nhìn vào những vết nứt trên sườn núi, vào hướng nước đổ, vào những vật cản tự nhiên. Y không vội vàng, không hoảng loạn, mà như một vị quân sư đang đọc một thế trận phức tạp, cố gắng tìm ra quy luật trong sự hỗn loạn.

Xa xa, trên một đỉnh đồi khác, vài luồng linh quang lấp lánh, đó là các tu sĩ đã đến từ trước. Trong số đó có Liễu Thanh Phong, với bộ đạo bào đã lấm lem bùn đất, gương mặt thanh tú giờ đây nhăn nhó vì thất vọng. Y đang cố gắng thi triển một pháp quyết, linh khí cuồn cuộn tụ lại trong lòng bàn tay, nhưng khi pháp thuật được tung ra, những cột nước khổng lồ chỉ chao đảo một chút rồi lại nhanh chóng bị dòng lũ nuốt chửng. Liễu Thanh Phong nghiến răng, lại thử một lần nữa, lần này là “Ngưng Thủy Quyết”, hòng đóng băng một phần dòng lũ. Nhưng sức mạnh của thiên nhiên quá lớn, linh khí của y chỉ như một hạt cát giữa đại dương, không đủ sức làm chậm lại dù chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi. Thậm chí, một số phép thuật còn vô tình tạo ra những xoáy nước nhỏ, cuốn trôi thêm vài mảnh vỡ, khiến tình hình thêm hỗn loạn.

“Vô dụng! Vô dụng hết! Sức mạnh của thiên địa, phàm nhân sao có thể chống lại? Ngay cả tu sĩ chúng ta cũng bất lực!” Liễu Thanh Phong gầm lên trong bất mãn, giọng nói mang theo sự kiêu ngạo đã bị tổn thương nghiêm trọng. Y quay sang một vị tu sĩ khác, vẻ mặt chán nản: “Đây là số mệnh! Thiên Đạo muốn thu hồi những gì đã ban tặng, chúng ta sao có thể chống lại ý trời?” Ánh mắt y lướt qua những người dân đang la hét cầu cứu, vẻ mặt đầy khinh miệt, như thể những sinh mạng nhỏ bé kia chẳng đáng để bận tâm. Đối với Liễu Thanh Phong, đây không chỉ là một trận lũ quét, mà là một lời tuyên án từ Thiên Đạo, khẳng định sự nhỏ bé của vạn vật trước ý chí tối cao.

Mộ Dung Tuyết không để ý đến lời nói của Liễu Thanh Phong. Nàng nhanh chóng cùng các y sinh sơ cứu những người dân may mắn được cứu vớt lên bờ. Tiếng rên rỉ, tiếng khóc than vang lên xen lẫn tiếng nước lũ. Nàng dùng những thảo dược quý giá để cầm máu, băng bó vết thương, truyền cho họ chút linh khí mỏng manh để giữ ấm cơ thể. Mỗi hành động của nàng đều nhanh gọn, dứt khoát nhưng tràn đầy tình người. “Đừng sợ, mọi người sẽ ổn thôi,” nàng nhẹ nhàng an ủi một đứa trẻ đang run rẩy trong vòng tay.

Bách Lý Hùng thì không ngồi yên một chỗ. Y cùng những người khỏe mạnh trong đội cứu hộ của An Bình lao vào dòng nước, dùng dây thừng, dùng sức người để cố gắng cứu vớt những người đang chới với. Tiếng y hô hoán trấn an, tiếng y ra lệnh rõ ràng, như một cột trụ vững chắc giữa cơn bão táp. “Cố lên! Bám chắc vào! Chúng ta sẽ không bỏ rơi ai!” Y kéo một người phụ nữ và đứa con nhỏ của nàng lên bờ, bộ giáp trụ ướt sũng, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm. Y đã từng tuyệt vọng trước những thiên tai, nhưng chứng kiến Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết không ngừng nỗ lực, y đã tìm lại được ý chí chiến đấu.

Tạ Trần, sau khi quan sát kỹ lưỡng, khẽ thở dài. Y hiểu rằng, sức mạnh của pháp thuật, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể hoàn toàn chống lại một cơn cuồng nộ của thiên nhiên đã vượt quá giới hạn. Các tu sĩ kia không hiểu rằng, việc cố gắng áp chế một dòng lũ bằng linh khí chỉ như đổ thêm dầu vào lửa, hoặc làm chệch hướng nó một cách vô định, có thể gây hại nhiều hơn là cứu giúp. Vấn đề không phải là "chống lại", mà là "dẫn dắt", là "hòa hợp", là "thuận theo" cái dòng chảy vô thường của nhân quả, dù là nhân quả của nước lũ hay nhân quả của đời người. Một tia suy tư phức tạp lóe lên trong đôi mắt y, một tia hiểu biết sâu sắc về sự bất lực của sức mạnh tuyệt đối khi đối mặt với quy luật tự nhiên.

***

Mưa ngớt dần, nhường chỗ cho một màn sương mù dày đặc bao phủ Thôn Vân Sơn, khiến cảnh tượng càng thêm thê lương. Tuy nhiên, nước lũ vẫn không ngừng dâng cao, và những tiếng kêu cứu yếu ớt từ các mái nhà bị mắc kẹt vẫn vọng lại. Trên một gò đất cao nhất của làng, nơi tạm thời an toàn khỏi dòng nước, Tạ Trần đã tập hợp Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng, Thị Trưởng Thành và một số trưởng lão của Thôn Vân Sơn. Ánh sáng lập lòe của vài ngọn đuốc thắp vội vã trong đêm tối, chiếu rọi những gương mặt hốc hác, thất thần. Mùi bùn đất, ẩm ướt và khói bếp từ những đống lửa nhỏ sưởi ấm trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.

“Tạ tiên sinh, chúng ta phải làm sao đây?” Một trưởng lão run rẩy hỏi, giọng nói khản đặc vì sợ hãi và tuyệt vọng. “Nước cứ thế này, Thôn Vân Sơn chúng tôi sẽ bị xóa sổ mất!”

Thị Trưởng Thành cũng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy lo âu. “Các tu sĩ kia... họ cũng không làm được gì. Liệu chúng ta... phàm nhân chúng ta, có thể làm được gì khác?”

Tạ Trần đưa tay ra hiệu cho mọi người giữ yên lặng. Giọng nói của y trầm ấm, nhưng vang rõ trong màn sương mù và tiếng nước lũ gầm thét vẫn còn vọng lại từ xa. “Lũ lụt là sức mạnh của thiên nhiên, không thể cưỡng lại hoàn toàn. Nhưng chúng ta có thể dẫn dắt, giảm thiểu thiệt hại. Giống như một con thú hoang, không thể dùng sức mạnh thuần túy để chế ngự, mà phải hiểu tập tính của nó, hiểu dòng chảy của nó, để biến nguy thành an.”

Y đưa một cành cây khô lên, vẽ phác thảo trên nền đất ẩm ướt, giải thích từng bước. “Nhìn xem, dòng suối Ngọc Bích chảy từ phía Bắc, qua khe núi Hắc Long, rồi đổ thẳng xuống đây. Đây là điểm trũng nhất. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về quá nhanh, không có chỗ thoát, nên mới dâng cao đột ngột.”

Tạ Trần chỉ vào bản đồ phác thảo: “Chúng ta không thể ngăn cả con lũ, nhưng có thể tạo ra những con đường mới cho nó. Phía Tây Nam của thôn có một con lạch nhỏ, thường ngày khô cạn. Nếu chúng ta đào sâu thêm, mở rộng nó, có thể dẫn bớt một phần nước lũ ra phía đồng bằng rộng lớn hơn, giảm áp lực cho thôn.” Y ngừng một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. “Ngoài ra, chúng ta cần gia cố ngay lập tức những gò đất cao này, dùng thân cây, đá, và bùn đất để xây những con đê tạm thời, tạo thành một tuyến phòng thủ cuối cùng. Và quan trọng nhất, chúng ta phải sơ tán tất cả những người còn mắc kẹt lên đây theo những tuyến đường an toàn đã được tính toán.”

Kế hoạch của Tạ Trần không hề có chút pháp thuật hay linh khí nào, chỉ toàn là những giải pháp thực tế, dựa trên sự hiểu biết về địa hình, sức nước, và sức người. Ban đầu, có vài ánh mắt hoài nghi. “Đào kênh? Đắp đê? Trong tình cảnh này sao mà kịp?” Một trưởng lão yếu ớt phản đối.

Nhưng Bách Lý Hùng đã đứng thẳng người dậy, ánh mắt rực lửa. “Kịp hay không không phải do trời định, mà do chúng ta làm! Các ngươi quên rồi sao? Thị Trấn An Bình đã vượt qua kiếp nạn như thế nào? Chẳng phải cũng là dựa vào sức người, vào trí tuệ của Tạ tiên sinh sao? Đào! Đắp! Cứu người! Chúng ta không có phép thuật, nhưng chúng ta có đôi tay, có khối óc, và có ý chí không khuất phục!” Giọng nói của Bách Lý Hùng trầm hùng, vang dội, như một tiếng trống trận thức tỉnh những trái tim đang tuyệt vọng.

Mộ Dung Tuyết cũng bước lên, gương mặt nàng dù mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Kế hoạch của Tạ công tử hoàn toàn khả thi. Y thuật cũng vậy, không chỉ chữa bệnh, mà còn là phòng bệnh, là hiểu cơ thể. Dòng nước cũng như mạch máu của đất trời, hiểu được nó, chúng ta sẽ tìm ra cách cứu chữa. Tôi và các y sinh sẽ ở đây, sơ cứu và chăm sóc những người bị thương, đảm bảo mọi người có đủ sức khỏe để làm việc.”

Sự quyết đoán của Tạ Trần, cùng với lòng tin vững chắc của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, đã dần dần thuyết phục những người dân đang hoảng loạn. Từ sâu thẳm trong mắt họ, một tia hy vọng bùng cháy, xua tan đi phần nào màn sương tuyệt vọng. Những người đàn ông khỏe mạnh, được Bách Lý Hùng chia thành các đội: đội đào kênh, đội đắp đê, đội cứu hộ. Họ không còn la hét vô vọng, thay vào đó là những tiếng hô hoán trầm đục, vang lên giữa tiếng nước lũ, tiếng cuốc xẻng va vào đá, tiếng gỗ được vác đi. Từng người, từng người một, với những công cụ thô sơ, bắt đầu cuộc chiến sinh tồn khốc liệt chống lại sức mạnh tàn phá của tự nhiên.

Tạ Trần đứng ở vị trí chiến lược, trên một mỏm đá cao hơn, ánh mắt không rời khỏi dòng nước lũ. Y chỉ đạo từng bước, từng chi tiết nhỏ, từ hướng đào kênh, độ sâu, cho đến cách sắp xếp vật liệu. Mỗi lời nói của y đều là mệnh lệnh, nhưng không phải mệnh lệnh của quyền uy, mà là của trí tuệ, của sự thấu hiểu nhân quả. Y biết, đây không chỉ là một trận lũ quét, mà còn là một cuộc thử thách lớn lao, không chỉ cho Thôn Vân Sơn, mà cho cả con đường y đang đi, con đường "tái thiết nhân tâm" giữa một Thiên Đạo đang suy kiệt. Cái nhìn sắc bén của y dường như có thể nhìn thấu được từng giọt nước, từng viên đá, từng cọng rễ cây, để tìm ra cách dẫn dắt chúng về một trật tự mới.

***

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng Hắc Phong Sơn vào màn đen thăm thẳm. Gió lớn gào thét như quỷ khóc, luồn qua những khe đá dựng đứng, mang theo hơi lạnh buốt thấu xương. Trên một đỉnh núi hiểm trở, quanh năm mây đen bao phủ, nơi chỉ có tiếng gầm rú xa xăm của yêu thú và tiếng gió rít không ngừng, một bóng hình thanh thoát đứng lặng lẽ. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử. Bạch y nàng khoác trên người phất phơ trong gió, hòa mình vào màn đêm u tối. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn xuống xa xăm, nơi ánh lửa lập lòe le lói ở Thôn Vân Sơn như những đốm đom đóm yếu ớt giữa biển nước mênh mông.

Trong tay nàng, chiếc gương đồng cổ kính Nguyệt Quang Trâm phản chiếu cảnh tượng khốc liệt dưới chân núi. Nàng đã chứng kiến tất cả. Từ sự bất lực, thậm chí có phần kiêu ngạo của Liễu Thanh Phong và các tu sĩ khác khi cố gắng dùng pháp thuật chống lại dòng lũ, cho đến sự kiên cường, đoàn kết của phàm nhân dưới sự chỉ đạo của Tạ Trần. Nàng thấy những con đê tạm bợ dần hình thành, những tuyến kênh dẫn nước bắt đầu hoạt động, dù chậm rãi nhưng hiệu quả. Nàng thấy người dân Thôn Vân Sơn, từ chỗ tuyệt vọng tột cùng, nay lại bùng lên ngọn lửa sinh tồn, những đôi tay chai sạn cùng nhau vác đá, đào đất, cứu vớt những sinh mạng đồng loại.

“Phàm nhân... họ lại có thể làm được điều mà tiên nhân bất lực?” Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm thì, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng một sự phức tạp sâu sắc. Câu hỏi này không chỉ là một sự ngạc nhiên, mà là một lời chất vấn, không chỉ cho Liễu Thanh Phong, mà cho cả chính bản thân nàng, cho cả con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu. Nàng từng tin rằng, sức mạnh linh khí là chìa khóa để giải quyết mọi tai ương, là con đường duy nhất để cứu vãn thế giới. Nhưng giờ đây, một phàm nhân không có linh khí, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu “nhân quả”, lại đang làm được những điều mà các tu sĩ đã thất bại.

Sự “mất người” của các tu sĩ, sự xa rời nhân thế của họ, đã khiến họ đánh mất đi khả năng nhìn thấy những giải pháp đơn giản, thực tế, những giải pháp nằm ngay trong sức mạnh nội tại của phàm nhân. Liễu Thanh Phong coi đây là “số mệnh”, là “ý trời”, nhưng Tạ Trần lại coi đây là một vấn đề cần được giải quyết bằng trí tuệ và sự nỗ lực chung. Sự đối lập này, tựa như hai thái cực của một vũ trụ, đang xoáy sâu vào tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng cảm thấy một ý nghĩ bất an len lỏi, một sự hoài nghi về bản chất của “Thiên Đạo” và cái giá của quyền năng mà tu tiên mang lại. Liệu Thiên Đạo có thực sự là thiện lương, hay chỉ là một cỗ máy vận hành theo quy tắc lạnh lẽo, vô tình, sẵn sàng hy sinh vô số sinh linh để duy trì cái gọi là “trật tự” của nó?

Đột nhiên, một luồng khí tức lạnh lẽo, cực kỳ cổ xưa, như một “con mắt” vô hình, lướt qua Hắc Phong Sơn, xuyên qua màn sương mù dày đặc và những tầng mây, thẳng tắp đến Thôn Vân Sơn, rồi dừng lại trên người Tạ Trần. Nó không phải là linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một cảm giác tồn tại thuần túy, vượt lên trên mọi khái niệm, một sự chú ý tuyệt đối, lạnh lẽo và vô tình. Như thể một vị thần thượng cổ vừa thức tỉnh, quét qua một hạt bụi nhỏ bé.

Tạ Trần, đang đứng chỉ đạo việc đào kênh, đột ngột rùng mình. Một cảm giác gai người chạy dọc sống lưng, như có hàng ngàn mũi kim châm vào da thịt, nhưng không gây đau đớn, chỉ là một sự khó chịu sâu sắc, một sự nhận thức rằng mình đang bị một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết quan sát. Đó là một cái chạm vô hình, một sự kiểm tra đến từ một thực thể vượt khỏi giới hạn của phàm trần và cả tu sĩ. Y biết, đó chính là dấu hiệu đầu tiên của Thiên Đạo, của Bạch Vô Thường, đang bắt đầu có động thái. Cái "điểm neo nhân quả" trong y đã được phát hiện, và quy tắc của Thiên Đạo đang tìm cách "sửa chữa" cái "lỗi lầm" này.

Nhưng Tạ Trần không nao núng. Ánh mắt y vẫn giữ vững sự tập trung, tiếp tục chỉ đạo việc cứu hộ. Y không quay đầu lại, không tìm kiếm nguồn gốc của cảm giác lạnh lẽo đó. Bởi y hiểu, dù Thiên Đạo có hùng mạnh đến đâu, y vẫn có con đường của riêng mình. Y không thể quay lưng lại với những sinh linh đang cần cứu giúp. Y không thể từ bỏ "nhân quả" mà y đang cố gắng duy trì.

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng trên đỉnh Hắc Phong Sơn, siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay. Nàng cũng cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa kia, dù chỉ là thoáng qua, nhưng đủ để khiến nàng rùng mình. Nàng biết, Thiên Đạo đang chú ý đến Tạ Trần. Và cuộc chiến giữa các tư tưởng, giữa các con đường, giữa nhân tính và vô tình, dường như chỉ mới bắt đầu. Ngọn lửa mà Tạ Trần thắp lên, tuy nhỏ bé, nhưng lại có khả năng thiêu đốt cả một thế giới cũ kỹ, mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian, một kỷ nguyên mà ngay cả Thiên Đạo cũng không thể dễ dàng kiểm soát. Trong khoảnh khắc ấy, Lăng Nguyệt Tiên Tử không còn thấy Tạ Trần là một phàm nhân đơn thuần, mà là một biểu tượng, một thách thức đối với mọi trật tự đã được định sẵn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free