Nhân gian bất tu tiên - Chương 88: Dưới Bóng Linh Quang: Cái Nhìn Hoài Nghi Của Liễu Thanh Phong
Ánh nắng đầu ngày trải dài trên mái ngói rêu phong, len lỏi qua những tán lá xanh non vừa hồi sinh, nhuộm vàng con đường đất nhỏ dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không còn cái oi nồng, khô khốc của những ngày hạn hán tận cùng, không còn không khí ảm đạm, nặng nề của dịch bệnh hoành hành. Thay vào đó là một sức sống mãnh liệt, trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất và tận cùng nhân tâm. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ những giếng mới khơi, từ hệ thống kênh mương được khơi thông, mang theo sinh khí mát lành lan tỏa khắp nơi.
Trẻ con nô đùa trên bãi đất trống, tiếng cười trong veo như chuông bạc, không còn vẻ tiều tụy, xanh xao mà giờ đây gương mặt chúng ánh lên sắc hồng khỏe mạnh. Những người phụ nữ tụ tập bên bờ nước, vừa giặt giũ vừa trò chuyện rôm rả, đôi khi lại cất tiếng hát dân dã, ca ngợi sự hồi sinh của dòng chảy. Trên những thửa ruộng khô cằn tưởng chừng đã chết, giờ đây đã được san bằng, cải tạo, chuẩn bị cho mùa vụ mới. Một nhóm người đàn ông, dưới sự chỉ dẫn của Mộ Dung Tuyết, đang cẩn thận phơi những loại thảo dược tươi mới trên các tấm phên tre lớn. Mùi ngai ngái, thanh mát của dược liệu quyện vào không khí, xua tan đi mùi ẩm mốc, bệnh tật, mang lại cảm giác an lành.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh nhã, di chuyển giữa đám đông với vẻ điềm tĩnh và nhân hậu. Nàng nhẹ nhàng chỉ dẫn một thôn nữ cách thức phơi thảo dược, dặn dò từng chi tiết nhỏ. “Phải phơi khô đúng cách, tránh ẩm mốc. Sức khỏe là vàng, không thể lơ là bất cứ chi tiết nhỏ nào.” Giọng nàng dịu dàng nhưng chứa đựng sự kiên định, khiến mọi người đều lắng nghe và làm theo. Nàng không chỉ truyền đạt kiến thức y thuật, mà còn gieo vào lòng họ ý thức về vệ sinh, về sự tự chăm sóc bản thân và cộng đồng, một điều mà trước đây họ ít khi chú trọng. Từng hạt giống tri thức, từng lời khuyên nhỏ của nàng, đều là những giọt sương mát lành tưới tắm cho tinh thần của cả thị trấn.
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây bước chân lại nhẹ nhàng, ung dung hơn hẳn, nụ cười rạng rỡ thường trực trên khuôn mặt phong trần. Hắn đi khắp nơi, từ giếng làng đến cánh đồng, từ khu vực phơi thảo dược đến những mái nhà đang được sửa sang, kiểm tra mọi thứ, đôi khi lại dừng lại trò chuyện, khích lệ bà con. Ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây tràn đầy tự hào và niềm tin. Hắn chứng kiến sự thay đổi kỳ diệu của Thị Trấn An Bình, từ một nơi gần như chết chóc trở thành một ổ rồng cuộn hổ ngồi, tràn đầy sức sống. Gặp Tạ Trần đang ngồi dưới mái hiên của một quán sách cũ kỹ, lặng lẽ đọc một cuốn sách nhuốm màu thời gian, Bách Lý Hùng không giấu nổi sự phấn khích. “Tạ huynh,” hắn cất giọng trầm hùng, “huynh xem kìa. Họ đã làm được! Huynh không dùng phép thuật, không dùng linh lực, nhưng lại khiến cả thị trấn này thay đổi tận gốc rễ. Thật không thể tin nổi.”
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu, lướt qua khung cảnh nhộn nhịp trước mặt. Y gật đầu khẽ, ánh mắt y không chỉ nhìn thấy những gì đang diễn ra, mà còn thấu rõ những dòng chảy nhân quả đang luân chuyển, những hạt giống hy vọng đang nảy mầm trong từng trái tim phàm nhân. Y khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức mạnh của một triết lý vĩnh cửu. “Nhân tâm hợp nhất, thắng được thiên tai, Bách Lý huynh. Đây mới là sức mạnh thực sự. Sức mạnh không đến từ việc chinh phục tự nhiên bằng phép thuật, mà đến từ việc hòa hợp với tự nhiên, và hòa hợp với nhau bằng trí tuệ và sự sẻ chia. Mỗi người là một hạt nhân, mỗi hành động là một dòng chảy. Khi những hạt nhân ấy kết nối, khi những dòng chảy ấy hợp nhất, thì dù Thiên Đạo có suy yếu đến đâu, dù tai ương có lớn đến mấy, phàm nhân vẫn sẽ tìm thấy con đường để tự cứu lấy mình. Đây không chỉ là việc chữa bệnh, mà là việc tái thiết nhân tâm, tái tạo nhân quả.”
Y quay sang nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt như xuyên thấu không gian, nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo đang âm thầm vận động, và những tu sĩ cao ngạo đang dõi theo. “Sự thành công của Thị Trấn An Bình hôm nay, Mộ Dung tiên tử, Bách Lý huynh, không chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước cơn hạn hán và bệnh tật. Nó là một minh chứng, một ngọn hải đăng cho những nơi khác đang chìm trong tuyệt vọng. Tin tức về những gì phàm nhân chúng ta làm được ở đây, chắc chắn sẽ lan truyền, sẽ thu hút sự chú ý. Có thể là từ những phàm nhân đang cần giúp đỡ, nhưng cũng có thể là từ những kẻ không muốn nhìn thấy sức mạnh này trỗi dậy.” Tạ Trần biết, những lời này không phải chỉ để nói với Bách Lý Hùng, mà còn là để y tự nhắc nhở bản thân về gánh nặng của cái gọi là "điểm neo nhân quả". Y vẫn muốn một đời bình thường, nhưng dường như, cái bình thường ấy đã trở thành một xa xỉ phẩm trong thế giới đang lung lay này. Y lại khẽ cúi xuống, tiếp tục lật dở trang sách, như thể câu chuyện trong sách mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải những ánh mắt đang đổ dồn về phía y từ khắp nơi trong nhân gian.
***
Buổi trưa, cái nắng gắt của mùa hè không thể làm giảm đi sự náo nhiệt tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, cánh cửa chính dẫn vào Thị Trấn An Bình. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh vững chãi và cổng sắt khổng lồ, vẫn uy nghiêm đứng đó, nhưng hôm nay lại đón tiếp những vị khách đặc biệt. Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường đá, tiếng bánh xe lạch cạch của một chiếc kiệu nhỏ, cùng tiếng hô hoán nghiêm trang của lính gác, báo hiệu sự xuất hiện của một đoàn người từ tiên môn.
Dẫn đầu đoàn là một nam tử tuấn dật, dáng người cao gầy, khoác lên mình đạo bào xanh biếc thêu mây trắng, mỗi cử chỉ đều toát lên khí chất thanh cao thoát tục. Hắn chính là Liễu Thanh Phong, ánh mắt sáng như sao, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa vẻ tự phụ và cao ngạo. Hắn cưỡi trên một con linh thú có bộ lông trắng muốt như tuyết, bước đi thong dong nhưng đầy uy lực. Theo sau hắn là một Sứ Giả Tiên Môn, vẻ mặt nghiêm túc, không chút biểu cảm, mặc áo bào đen tuyền thêu phù văn phức tạp, cùng vài đệ tử tiên môn khác, ai nấy đều mang vẻ lạnh lùng, xa cách với thế tục. Vẻ ngoài chính trực của Liễu Thanh Phong không thể che giấu đi sự kiêu hãnh cố hữu của một tu sĩ chân chính, người tin rằng sức mạnh của linh khí và Thiên Đạo là vạn năng.
Thị Trưởng Thành, thân hình béo tốt trong bộ quan phục sang trọng, cùng với vài tùy tùng, đã đứng chờ sẵn từ lâu. Vẻ mặt phúc hậu của ông không giấu được sự lo lắng và e dè trước uy thế của các tiên nhân. Vừa thấy đoàn người đến, ông vội vàng cúi đầu, cung kính đón tiếp. “Kính chào Liễu tiên nhân. Không biết có việc gì mà ngài giá lâm hạ phàm, khiến cho Thị Trấn An Bình này được vinh dự như vậy?” Giọng ông run run, thể hiện sự kính sợ và một chút thấp thỏm.
Liễu Thanh Phong không đáp lời ngay, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình, như muốn xuyên thấu mọi thứ. Hắn nhìn thấy những con kênh mới khơi, những giếng nước đầy ắp, những gương mặt phàm nhân tràn đầy sức sống. Cảnh tượng này hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng về một thị trấn vừa trải qua hạn hán và dịch bệnh. Sự hồi phục nhanh chóng đến khó tin này khiến hắn có chút bất ngờ, nhưng sự bất ngờ ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một thái độ khinh thường và hoài nghi sâu sắc. "Nghe đồn nơi đây có 'phép lạ' trị hạn hán, diệt dịch bệnh. Ta đến để xem hư thực. Phép lạ của phàm nhân, thật nực cười." Giọng hắn lạnh nhạt, không chút cảm xúc, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Thị Trưởng Thành phải rụt cổ lại. Với Liễu Thanh Phong, mọi giải pháp không xuất phát từ linh lực, từ phép thuật tiên gia, đều chỉ là trò trẻ con, là sự may mắn nhất thời không đáng để bận tâm. Hắn tin vào Thiên Đạo bất diệt, tin vào sức mạnh của tu sĩ, và tin rằng phàm nhân vĩnh viễn không thể tự cứu lấy mình mà không có sự ban ơn của tiên môn. Sự tồn tại của Tạ Trần, một phàm nhân đang tạo ra "phép lạ" này, là một sự sỉ nhục đối với niềm tin cố hữu của hắn.
Sứ Giả Tiên Môn đứng sau Liễu Thanh Phong, ánh mắt lạnh lùng của y cũng lướt qua cảnh tượng hồi sinh của thị trấn. Trong lòng y không khỏi dấy lên một tia tò mò. Dù có tu vi cao thâm, dù đã quen với những phép thuật thần thông, nhưng hiệu quả mà phàm nhân này tạo ra lại có một sự chân thực, một sức sống mà linh lực khó lòng tái tạo được. Tuy nhiên, y biết rõ địa vị của mình, và chỉ có thể giữ im lặng, chờ đợi mệnh lệnh từ Liễu Thanh Phong.
Liễu Thanh Phong khẽ phất tay, ra hiệu cho đoàn người tiếp tục tiến vào thị trấn. Hắn không muốn dừng lại lâu ở cổng thành, nơi sự "bình thường" của phàm nhân dường như đang thách thức nhận thức của hắn. Hắn muốn tận mắt chứng kiến cái gọi là "phép lạ" này, để rồi sau đó, hắn có thể dễ dàng bác bỏ nó bằng lý lẽ của kẻ tu tiên, hay tệ hơn, tìm ra "điểm bất thường" để Thiên Đạo có thể can thiệp, xóa bỏ. Cái gọi là "điểm neo nhân quả" kia, trong mắt hắn, chỉ là một sự ngẫu nhiên, một sự sai lệch cần phải được sửa chữa. Hắn tin rằng, Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử, và kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa của vũ trụ, của tu luyện?
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi thảo dược và mùi khói bếp từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa tối. Liễu Thanh Phong, cùng với Sứ Giả Tiên Môn, đã đi dọc theo những con kênh mới được khơi thông, đến bên những giếng nước đầy ắp. Hắn tận mắt chứng kiến Mộ Dung Tuyết, vẫn trong bộ y phục xanh ngọc, đang hướng dẫn người dân đun nước, giữ vệ sinh, và cách dùng các loại thảo dược đơn giản để phòng bệnh. Nàng không dùng chút linh lực nào, chỉ thuần túy là kiến thức y thuật, nhưng hiệu quả lại rõ rệt đến kinh ngạc. Người dân tuân theo lời nàng một cách tự giác, không phải vì sợ hãi mà vì niềm tin và sự biết ơn.
Tiến sâu hơn vào thị trấn, Liễu Thanh Phong thấy Tạ Trần, vẫn ngồi lặng lẽ bên một gốc cây cổ thụ, dưới tán lá xanh tươi, ánh mắt y lướt qua từng người, từng cảnh vật. Một cuộc tranh chấp nhỏ nổ ra giữa hai thôn dân về việc phân chia nước tưới. Tiếng cãi vã thu hút sự chú ý của Liễu Thanh Phong. Hắn tò mò không biết Tạ Trần sẽ làm gì. Y không hề đứng dậy, chỉ khẽ cất giọng trầm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để lọt vào tai những người đang tranh cãi. “Nước là sinh mệnh, nhưng lòng người là nguồn cội. Biết nhường nhịn, nước sẽ chảy mãi không ngừng.” Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, không ph���i là uy hiếp, mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, một triết lý sâu sắc. Kỳ lạ thay, hai thôn dân kia bỗng im bặt, nhìn nhau rồi ngượng ngùng gật đầu, tự động dàn xếp, nhường nhịn nhau mà không cần bất kỳ sự can thiệp mạnh mẽ nào.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên, không có dấu hiệu của phép thuật, không có chút linh lực nào được sử dụng, nhưng hiệu quả lại rõ rệt đến khó tin. Liễu Thanh Phong đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh tuyệt đối, bằng những phép thuật lay trời chuyển đất. Nhưng ở đây, hắn thấy một loại sức mạnh khác, một loại sức mạnh đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ và từ sự thấu hiểu nhân tâm. Tuy nhiên, thay vì chấp nhận, sự hoài nghi trong hắn càng sâu sắc, xen lẫn với một chút khó chịu, thậm chí là phẫn nộ. Hắn không thể chấp nhận rằng những thứ đơn giản, "phàm tục" này lại có thể đạt được hiệu quả mà ngay cả tiên môn cũng phải chật vật mới làm được.
“Chỉ là những trò vặt của phàm nhân,” Liễu Thanh Phong thì thầm, giọng nói đầy vẻ khinh miệt, nhưng lại có một chút gì đó cố chấp, nói với Sứ Giả Tiên Môn đang đứng cạnh. “May mắn thay mà thôi. Một cơn mưa đúng lúc, vài loại thảo dược dân dã, liệu có thể cứu vãn đại cục của Thiên Đạo? Hạn hán và dịch bệnh này chỉ là một lời cảnh báo nhỏ. Thiên Đạo đang suy yếu, sẽ có những tai ương lớn hơn gấp bội. Khi đó, những thứ này chẳng qua cũng chỉ là giọt nước giữa đại dương mà thôi.” Hắn vẫn tin vào Thiên Đạo, tin vào sự bất diệt của nó, và coi sự suy yếu hiện tại chỉ là một giai đoạn, một thử thách mà tu sĩ phải vượt qua bằng linh lực.
Sứ Giả Tiên Môn khẽ cúi đầu, nhưng vẫn không nhịn được mà lên tiếng, giọng y nhỏ nhẹ, có chút do dự. “Nhưng thưa tiên nhân, hiệu quả của nó... rõ ràng là có.” Y đã tận mắt chứng kiến sự chuyển biến của Thị Trấn An Bình, một sự chuyển biến mà không một loại tiên đan hay phép thuật nào có thể mang lại.
Liễu Thanh Phong cau mày, ánh mắt sắc bén như kiếm. “Hiệu quả nhất thời. Phàm nhân chỉ thấy trước mắt. Đại đạo là vô thường, không thể trông cậy vào những thứ nhỏ bé này. Thiên Đạo đã định, ai có thể thay đổi? Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Cái gọi là 'nhân quả' của hắn, chẳng qua cũng chỉ là một sự ngẫu nhiên, một sự trùng hợp mà thôi. Không có linh khí, không có tu vi, thì sao có thể chống lại thiên tai, chống lại sự suy yếu của Thiên Đạo?” Hắn khẽ phẩy tay áo, quay lưng lại với cảnh tượng phồn thịnh của Thị Trấn An Bình, như muốn xua đi một thứ gì đó khó chịu, một thứ đang lung lay niềm tin cố hữu của hắn. Hắn không thể chấp nhận rằng một phàm nhân lại có thể phá vỡ cái "cục" mà hắn và các tiên môn đang cố gắng "vá trời" bằng linh lực.
Tạ Trần, dường như đã cảm nhận được ánh mắt và những lời thì thầm của Liễu Thanh Phong, khẽ ngẩng đầu. Ánh mắt y lướt qua bóng lưng của vị tu sĩ kiêu ngạo, không một chút biểu cảm, không một chút dao động. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự hoài nghi và cố chấp của Liễu Thanh Phong sẽ không dừng lại ở những lời thì thầm. Nó sẽ dẫn đến những hành động, những thử thách lớn hơn, không chỉ cho y, mà cho cả con đường "tái thiết nhân tâm" mà y đang âm thầm xây dựng.
***
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời không một gợn mây, đổ thứ ánh sáng bạc huyền ảo xuống vạn vật. Trên một đỉnh núi khuất, cách xa Thị Trấn An Bình, nơi chỉ có tiếng gió rít nhẹ qua kẽ đá, một bóng hình thanh thoát đứng lặng lẽ. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y nàng khoác trên người hòa vào màu đêm, khiến nàng như một phần của ánh trăng. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn sâu vào một chiếc gương đồng cổ kính đang cầm trong tay. Trong gương, hình ảnh Thị Trấn An Bình hiện lên rõ nét, đang say ngủ trong bình yên hiếm hoi, những ánh đèn dầu lập lòe như những đốm sao nhỏ. Nàng cũng nhìn thấy bóng dáng Liễu Thanh Phong rời khỏi thị trấn, với vẻ mặt đầy suy tư, nặng trĩu những hoài nghi và bất mãn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chứng kiến tất cả. Từ sự hồi sinh kỳ diệu của thị trấn An Bình, nhờ vào những phương pháp tưởng chừng đơn giản của Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, cho đến sự kiêu ngạo và cố chấp của Liễu Thanh Phong. Nàng lắng nghe từng lời Tạ Trần nói, từng hành động y làm, và cả những lời thì thầm khinh miệt của vị tu sĩ kia. Môi nàng khẽ mấp máy, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, như tự hỏi chính mình, hay hỏi cả Thiên Đạo đang suy yếu. “Không phải phép thuật, không phải linh khí... chỉ là nhân tâm và nhân quả. Liễu Thanh Phong, ngươi vẫn chưa hiểu.”
Một tia sáng phức tạp lóe lên trong đôi mắt nàng. Là tò mò, là hoài nghi, nhưng cũng là một sự thấu hiểu mơ hồ. Nàng là tu sĩ, nàng tin vào linh lực, vào Thiên Đạo, nhưng nàng cũng đã chứng kiến sự "mất người" của đồng môn, chứng kiến sự bất lực của tiên môn trước những tai ương mà Thiên Đạo suy yếu mang lại. Cái gọi là "nhân quả" mà Tạ Trần nhắc đến, cái sức mạnh tiềm ẩn trong phàm nhân mà y đang khai thác, đang dần hình thành một khái niệm mới trong tâm trí nàng. Nàng từng cho rằng chỉ có tu luyện mới là con đường cứu thế, nhưng giờ đây, một phàm nhân không tu luyện, không linh khí, lại đang làm được những điều mà các tu sĩ phải ao ước.
Chiếc gương đồng trong tay nàng khẽ run lên, phản chiếu ánh trăng càng thêm rực rỡ, như Nguyệt Quang Trâm đang thu hút tinh hoa nhật nguyệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử biết, Tạ Trần không chỉ là một phàm nhân đơn thuần. Y là một "điểm neo nhân quả", một tồn tại dị số đang thách thức mọi quy tắc của Thiên Đạo. Sự ảnh hưởng của y đang lan rộng, không chỉ trong các cộng đồng phàm nhân đang gặp khó khăn, mà còn thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn. Sự hoài nghi của Liễu Thanh Phong chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo, vốn luôn tìm cách "sửa chữa" những "lỗi lầm" của nó, chắc chắn sẽ không ngồi yên. Ma Chủ Cửu U cũng đang rục rịch thông qua những dấu hiệu ma khí ngày càng rõ rệt, và các tu sĩ tranh giành cơ duyên "vá trời" ngày càng gay gắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió, tan vào màn đêm. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt. Con đường mà Tạ Trần đang đi, tuy không có linh lực, nhưng lại đầy rẫy chông gai, đầy rẫy những mối nguy hiểm tiềm tàng. Liệu cái "nhân quả" mà y tin tưởng có đủ sức chống lại sự vận hành của Thiên Đạo, hay chỉ là một tia sáng le lói trước cơn bão lớn? Nàng không biết. Nhưng một điều nàng biết chắc chắn: sự chú ý của nàng, và có lẽ cả của Thiên Đạo, sẽ không bao giờ rời khỏi thư sinh phàm tục đó. Trận chiến lớn hơn, giữa các tư tưởng, giữa các con đường, giữa nhân tính và vô tình, dường như chỉ mới bắt đầu, và Tạ Trần, với trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình, đã không chỉ cứu một thị trấn, mà còn thắp lên một ngọn lửa, một ngọn lửa có thể thiêu rụi cái chấp niệm cũ kỹ, mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian. Ngọn lửa đó, dù nhỏ bé, nhưng lại có khả năng thiêu đốt cả một thế giới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.