Nhân gian bất tu tiên - Chương 87: Thủy Lệ Nhân Gian: Dược Tâm Tuyết Nở Rộ
Dòng nước nhỏ chảy từ vòi, tượng trưng cho sự sống và niềm tin đang dần hồi sinh, nhưng cũng như một lời nhắc nhở rằng, con đường phía trước còn đầy chông gai, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, chính là trung tâm của cơn bão vô hình ấy, nơi nhân quả đang xoay chuyển một cách mãnh liệt nhất.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua đi màn sương mỏng tang giăng mắc trên những mái nhà tranh, Thị Trấn An Bình đã thức giấc trong một bầu không khí hỗn tạp của hy vọng và lo âu. Dù mạch nước đã được khơi thông, tiếng reo mừng đêm qua vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng một vấn đề mới, âm thầm và dai dẳng hơn, đã bắt đầu bộc lộ rõ rệt. Nước có thể giải khát, nhưng không thể xóa đi dấu vết của những tháng ngày đói khổ, bệnh tật đã gieo rắc trong thân thể mệt mỏi của người dân.
Trong một góc của quảng trường trung tâm, nơi vốn là một khu chợ nhỏ, giờ đã biến thành một trạm y tế dã chiến. Mộ Dung Tuyết, với bộ y phục xanh ngọc đã sờn cũ và lấm lem bụi đất, đang tất bật giữa những chiếc cáng tre tạm bợ và những tấm chiếu trải trên nền đất. Gương mặt nàng, vốn dĩ thanh tú, giờ đây hằn lên vẻ mệt mỏi và lo lắng, những giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên vầng trán thanh tú. Dù vậy, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự kiên nghị, không ngừng quan sát, kiểm tra, và ghi chép.
Không khí nơi đây đặc quánh mùi thảo dược nồng gắt, hòa lẫn với mùi mồ hôi và một thứ mùi tanh nồng, khó chịu của bệnh tật. Tiếng ho khan vọng lên từ khắp nơi, tiếng trẻ con khóc thút thít vì sốt, tiếng rên rỉ yếu ớt của những cụ già suy kiệt. Một đứa trẻ chừng năm sáu tuổi đang ho liên hồi, đôi môi khô nứt, gương mặt tái nhợt. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đặt tay lên trán đứa bé, cảm nhận hơi nóng hầm hập. Nàng day day thái dương, cảm thấy sự bất lực dâng trào trong lòng. Nàng là một y giả tài năng, đã cứu sống không ít người bằng những bài thuốc tinh diệu và kỹ năng châm cứu thần kỳ. Nhưng ở đây, giữa hàng trăm con người đang vật lộn với cái đói, cái khát và giờ là đủ thứ bệnh tật do vệ sinh kém, sức lực và y thuật cá nhân của nàng dường như chỉ là muối bỏ bể.
Nàng đưa mắt nhìn quanh, hàng chục gương mặt xanh xao, gầy gò đang chờ đợi đến lượt mình. Một cụ già nằm lịm đi trên chiếc chiếu cũ, hơi thở yếu ớt, chỉ còn thoi thóp. Nàng vội vàng đến bên, kê mạch, rồi cẩn thận nắn bóp chân tay cụ. Mạch yếu ớt như sợi tơ, cơ thể cụ đã suy kiệt đến mức chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay. “Khí huyết hư nhược, nội tạng suy kiệt… Dù đã có nước, nhưng chỉ e không chống đỡ nổi nữa rồi.” Nàng lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tiếng ho và rên rỉ xung quanh. Lòng nàng như bị bóp nghẹt. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu cái chết, nhưng mỗi sinh mạng ra đi vẫn để lại một vết sẹo trong tâm hồn nàng. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo,” nàng luôn tâm niệm điều đó. Nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Và giờ đây, khi nàng đang cố gắng giữ gìn nhân tính ấy, thì lại phải đối mặt với một thực tế tàn khốc: y thuật có thể cứu một người, mười người, nhưng làm sao cứu được cả một thị trấn đang chìm trong bệnh tật?
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt phong trần và vạm vỡ, bước vào trạm y tế tạm bợ. Ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây cũng không giấu nổi vẻ lo lắng. Hắn vừa trở về từ việc giám sát các đội đào giếng và phân phối nước, tưởng chừng đã giải quyết được một vấn đề lớn. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn hiểu rằng, cuộc chiến còn lâu mới kết thúc. Hắn nhìn thấy Mộ Dung Tuyết đang vất vả giữa đám người bệnh, thấy sự kiệt sức trên gương mặt nàng, và cả sự tuyệt vọng ẩn sâu trong đáy mắt.
“Mộ Dung tiên tử, tình hình sao rồi?” Bách Lý Hùng hỏi, giọng trầm khàn, mang theo sự nặng nề. Hắn đứng cạnh nàng, đôi mắt quét qua một lượt những người bệnh, rồi dừng lại ở đứa trẻ đang ho.
Mộ Dung Tuyết thở dài, lắc đầu khẽ. “Nước có, nhưng bệnh tật thì vẫn hoành hành, Bách Lý tướng quân. Thậm chí còn có dấu hiệu lan rộng hơn. Nhiều người đã quá suy yếu, chỉ một cơn sốt nhẹ cũng có thể cướp đi sinh mạng họ. Sức ta có hạn, không thể cứu hết được. Ta đã dùng hết những loại thảo dược mà chúng ta có, nhưng chỉ là tạm thời xoa dịu. Căn nguyên của bệnh không chỉ là thiếu nước, mà còn là vệ sinh kém, thực phẩm không đủ dinh dưỡng, và cả sự kiệt sức kéo dài.” Nàng nói, giọng mang theo chút chua xót.
Bách Lý Hùng nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. “Tiên sinh Tạ Trần đã giúp ta có nước, đã thắp lên hy vọng cho dân làng. Nhưng xem ra… khó khăn chưa dừng lại.” Hắn nhìn ra phía ngoài, nơi ánh nắng bắt đầu gay gắt hơn, dường như muốn tìm kiếm bóng dáng Tạ Trần. Hắn biết, trong những tình huống tưởng chừng bế tắc này, Tạ Trần luôn có một cái nhìn khác, một giải pháp khác. Các tu sĩ có thể hô mưa gọi gió, nhưng chưa ai giải quyết được tận gốc rễ những vấn đề thực tế, dai dẳng của phàm nhân như Tạ Trần. Hắn đã tin tưởng Tạ Trần hoàn toàn, và giờ đây, niềm tin ấy lại hướng về phía thư sinh gầy gò, trầm tĩnh kia.
Mộ Dung Tuyết gật đầu, trong lòng nàng cũng đang nghĩ đến Tạ Trần. Khác với những tu sĩ chỉ biết dùng linh lực để trấn áp hay ban phát, Tạ Trần lại có một khả năng kỳ lạ trong việc nhìn thấu bản chất của vấn đề, và quan trọng hơn, khơi dậy sức mạnh tiềm ẩn trong chính phàm nhân. Nàng đã chứng kiến điều đó đêm qua, khi dân làng cùng nhau đào giếng, khi họ chia sẻ từng gáo nước quý giá. “Có lẽ chúng ta cần một phương pháp khác,” nàng thì thầm, không chỉ là y thuật chữa trị cá nhân, mà là một cách để cả cộng đồng cùng nhau vượt qua. Đó là một khái niệm mà nàng, một y giả chuyên tâm vào việc cứu chữa từng bệnh nhân, chưa từng nghĩ tới một cách sâu sắc như vậy trước đây. Cái "nhân quả" mà Tạ Trần thường nhắc đến, liệu có phải là thứ sợi dây vô hình có thể kết nối những trái tim đang tuyệt vọng này, để biến họ thành một sức mạnh lớn hơn? Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí nàng, một tia sáng yếu ớt giữa màn đêm bệnh tật đang bao trùm.
***
Khi những tia nắng chiều đã dịu bớt, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà tranh và con đường đất khô cằn, Thị Trấn An Bình dường như tạm lắng xuống sau một ngày dài vật lộn. Tuy nhiên, sự yên tĩnh này chỉ là vẻ bề ngoài, bởi nỗi lo về bệnh tật vẫn lơ lửng như một đám mây đen. Trong một góc sân vắng vẻ, dưới bóng mát của một cây đa cổ thụ, Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Thị Trưởng Thành đang tụ họp. Ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt mỗi người, làm nổi bật vẻ suy tư. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà gần đó phảng phất, hòa lẫn với mùi đất khô nóng, tạo nên một không khí trầm mặc.
Mộ Dung Tuyết khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. Nàng đã dành cả buổi chiều để tổng hợp những quan sát của mình và phác thảo một kế hoạch. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt nàng ẩn chứa sự mong đợi và cả một chút bối rối. Nàng biết, những gì nàng sắp trình bày là hoàn toàn khác so với bất kỳ phương pháp y thuật truyền thống nào mà nàng từng học. “Tạ công tử, Bách Lý tướng quân, Thị Trưởng đại nhân,” nàng bắt đầu, giọng nói vẫn trầm ấm nhưng cương quyết, “vấn đề của Thị Trấn An Bình lúc này không chỉ đơn thuần là thiếu nước, hay thiếu thuốc men. Đó là một cuộc khủng hoảng về sức khỏe cộng đồng. Nước đã có, nhưng nếu chúng ta không thay đổi cách sống, cách sinh hoạt, bệnh tật sẽ vẫn hoành hành, thậm chí còn dữ dội hơn. Chúng ta cần một hệ thống, một ý thức chung để đối phó với nó.”
Nàng trải ra một tấm bản đồ phác thảo đơn giản trên mặt đất, chỉ vào từng khu vực. “Thứ nhất, vệ sinh. Ta đã thấy rất nhiều người bị bệnh do ăn uống không hợp vệ sinh, do nguồn nước dễ bị ô nhiễm trở lại. Chúng ta cần xây dựng các nhà vệ sinh tạm thời, tập trung, xa nguồn nước và khu dân cư. Đồng thời, mỗi gia đình cần đun sôi nước trước khi uống. Ta sẽ hướng dẫn cách lọc nước đơn giản nhất bằng vải sạch và than củi. Thứ hai, thực phẩm. Dù khan hiếm, chúng ta vẫn phải đảm bảo rằng những gì dân làng ăn là sạch sẽ và bổ dưỡng nhất có thể. Ta sẽ cùng các phụ nữ hướng dẫn cách chế biến cháo dinh dưỡng từ những nguyên liệu có sẵn, ưu tiên cho trẻ em và người già yếu. Cuối cùng, và quan trọng nhất, là giáo dục. Chúng ta cần lập các đội tình nguyện viên để đi đến từng nhà, hướng dẫn mọi người cách rửa tay, cách giữ gìn vệ sinh cá nhân, và cả cách nhận biết các triệu chứng bệnh để kịp thời báo cáo. Đây không phải là việc của một y giả, mà là việc của toàn bộ thị trấn.”
Thị Trưởng Thành xoa xoa cái bụng, gương mặt phúc hậu vẫn còn chút lo lắng. “Kế hoạch của Mộ Dung tiên tử quả là chu toàn. Nhưng… liệu dân làng có chịu nghe theo không? Những thói quen đã ăn sâu vào máu thịt họ rồi.”
Bách Lý Hùng trầm ngâm, hắn hiểu rõ những lời Thị Trưởng Thành. Thay đổi thói quen của hàng ngàn người không phải là chuyện dễ. Hắn nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đang lắng nghe một cách tĩnh lặng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh hoàng hôn, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Tạ Trần không nói nhiều, nhưng mỗi lời y thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, có khả năng biến những ý tưởng đơn thuần thành một kế hoạch khả thi, thậm chí là một triết lý sống.
Tạ Trần khẽ gật đầu, biểu thị sự đồng tình với kế hoạch của Mộ Dung Tuyết. Y trầm ngâm một lát, rồi cất giọng trầm tĩnh, từng lời như gieo vào lòng người nghe những hạt mầm suy tư. “Mộ Dung tiên tử đã nói đúng. Vấn đề không chỉ là thiếu nước, mà là cách chúng ta sống với nó. Và cách sống đó, chính là một phần của ‘nhân quả’. Nhân quả không chỉ ở những hành động lớn lao như cứu vớt chúng sinh hay diệt trừ ma quỷ. Nó còn bắt nguồn từ những thói quen nhỏ nhặt nhất, từ ý niệm ban sơ nhất trong tâm trí con người. Một giọt nước sạch được đun sôi, một đôi bàn tay sạch sẽ trước bữa ăn, một môi trường sống được giữ gìn thanh khiết, tất cả đều là những ‘hạt nhân’ thiện lương. Gieo những hạt nhân ấy, chúng ta sẽ gặt hái được những ‘quả’ tốt đẹp – sức khỏe, sự bình an, và sự phồn thịnh của cộng đồng.”
Y ngừng lại, ánh mắt quét qua ba người, rồi dừng lại ở Mộ Dung Tuyết. “Quan trọng hơn cả việc thực hiện những quy tắc này, là làm sao để lòng người có thể giữ vững những ‘mầm thiện’ ấy, biến chúng thành ý thức tự giác, thành một phần không thể thiếu trong nếp sống. Phàm nhân, không có linh lực cường đại, nhưng lại có trí tuệ và khả năng học hỏi. Khi mọi người cùng hiểu được lợi ích, cùng nhận thức được trách nhiệm của mình, thì sức mạnh của sự đồng lòng sẽ vượt xa bất kỳ phép thuật nào. Đó là sự tự cường của phàm nhân. Đó là cách chúng ta tự cứu lấy mình, không phải bằng cách chờ đợi sự ban ơn từ tiên nhân, mà bằng cách kiến tạo ‘nhân quả’ của chính mình.”
Những lời của Tạ Trần không chỉ là một lời khuyên chiến lược, mà còn là một bài học triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của sự sống và sự gắn kết. Mộ Dung Tuyết cảm thấy một luồng sáng bừng lên trong tâm trí nàng. Nàng đã từng nghĩ rằng y thuật là để chữa bệnh, là để đối phó với những gì đã xảy ra. Nhưng Tạ Trần lại chỉ cho nàng thấy một con đường rộng lớn hơn: y thuật còn là để phòng ngừa, để xây dựng, để kiến tạo một cuộc sống lành mạnh từ gốc rễ, bằng chính sức mạnh của con người. Đó không chỉ là chữa thân bệnh, mà còn là chữa tâm bệnh, chữa cả cái bệnh thờ ơ, vô trách nhiệm của cộng đồng.
Bách Lý Hùng, với vẻ mặt đã bớt đi phần nào lo lắng, giờ đây ánh lên sự quyết tâm. Hắn vỗ mạnh vào đùi. “Đúng vậy! Tiên sinh Tạ Trần nói chí lý! Ta đã từng chỉ biết dùng vũ lực và mệnh lệnh để quản lý binh sĩ. Nhưng với dân làng, nhất là khi họ đang đói khổ và bệnh tật, thì cần phải có cách khác. Phải để họ tự nguyện, tự giác. Thị Trưởng Thành, Mộ Dung tiên tử, cứ theo lời cô nương và tiên sinh. Ta sẽ huy động toàn bộ dân làng! Ta sẽ đích thân giám sát việc xây dựng nhà vệ sinh, việc phân phát nước sạch và lương thực. Ai không hiểu, ta sẽ giải thích. Ai không làm, ta sẽ đốc thúc! Chúng ta nhất định phải vượt qua tai ương này!”
Thị Trưởng Thành cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ lo âu chuyển sang tràn đầy hy vọng. “Được! Ta sẽ phối hợp hết sức! Dù có khó khăn đến mấy, vì sự an nguy của bách tính, chúng ta cũng phải làm!”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu. Y biết, kế hoạch của Mộ Dung Tuyết, được y bổ sung thêm chiều sâu về "nhân quả" và được Bách Lý Hùng cùng Thị Trưởng Thành nhiệt tình ủng hộ, đã không còn là một giải pháp tình thế. Nó đã trở thành một nền tảng, một phương thức để phàm nhân tự kiến tạo vận mệnh của mình, từng bước, từng chút một, thoát khỏi sự phụ thuộc vào linh lực hay những lời ban ơn vô nghĩa của tiên nhân. Ánh hoàng hôn dần tắt, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa hy vọng đã được thắp lên, rực sáng hơn bao giờ hết.
***
Những ngày sau đó, Thị Trấn An Bình biến thành một công trường chung, nơi mỗi người dân là một mắt xích không thể thiếu trong guồng máy của sự hồi sinh. Bầu không khí trong trấn, dù trời vẫn còn hạn hán, nhưng dường như đã trở nên “trong lành” hơn, không còn cái vẻ u ám, tuyệt vọng như trước.
Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và giọng nói trầm hùng, đích thân dẫn đầu các nhóm đàn ông khỏe mạnh. Họ không quản ngại nắng nóng, đào đất, khuân vác gỗ đá để xây dựng những nhà vệ sinh tạm thời ở những khu vực đã được Mộ Dung Tuyết và Tạ Trần chỉ định, xa nguồn nước và khu dân cư. Tiếng búa đập, tiếng cưa xẻ, tiếng người hô hoán vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng gió lướt qua những ngọn cây khô cằn, tạo nên một bản giao hưởng của ý chí và nghị lực. Mùi mồ hôi, mùi đất mới và mùi gỗ tươi trộn lẫn, không còn là mùi của sự kiệt quệ mà là mùi của sự lao động, của sự kiến tạo. Bách Lý Hùng đi lại giữa các nhóm, tự tay vác gỗ, tự tay đào đất, gương mặt lấm lem bụi bẩn nhưng ánh mắt rực sáng. Hắn không chỉ là một người lãnh đạo, mà còn là một tấm gương, một nguồn động lực cho tất cả.
Ở một khu vực khác, gần các giếng nước mới, Mộ Dung Tuyết đang tất bật hướng dẫn các phụ nữ và trẻ em. Nàng không chỉ dạy họ cách đun sôi nước uống bằng những chiếc nồi lớn đặt trên bếp lửa liên tục cháy, mà còn tỉ mỉ chỉ cho họ cách rửa tay bằng xà phòng tự chế từ tro và dầu thực vật, cách giữ gìn vệ sinh cá nhân, và cả cách xử lý rác thải đúng cách. Nàng dùng những lời lẽ đơn giản, dễ hiểu, kết hợp với những hình vẽ minh họa trên đất để giải thích tầm quan trọng của những việc làm nhỏ nhặt này. “Mỗi người một tay, dù nhỏ nhưng sẽ tạo nên sức mạnh lớn,” nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy kiên định. “Một bàn tay sạch sẽ có thể ngăn chặn bệnh tật lây lan. Một giọt nước sạch có thể cứu một sinh mạng.” Tiếng nước sôi sùng sục, tiếng cười yếu ớt nhưng ngày càng thường xuyên hơn của trẻ em khi chúng được dạy cách rửa tay, tất cả tạo nên một khung cảnh ấm áp, đầy hy vọng. Mùi thảo dược vẫn phảng phất, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi khói bếp, mùi cháo ấm áp đang được nấu để phân phát cho những người yếu hơn.
Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào công việc tay chân, nhưng bóng dáng y luôn hiện diện khắp Thị Trấn An Bình. Với bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn, y đi lại giữa các nhóm, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả nhân gian, quan sát mọi ngóc ngách của quá trình. Y không cần phải lên tiếng nhiều. Đôi khi, y chỉ dừng lại ở một nhóm đang gặp khó khăn trong việc vận chuyển vật liệu, khẽ chỉ vào một điểm yếu nhỏ trong cách họ sắp xếp, hay một phương pháp tối ưu hơn để nâng đỡ. Đôi khi, y bắt gặp một ánh mắt bất mãn, một lời thì thầm nghi ngại về sự công bằng trong phân chia công việc hay lương thực. Y sẽ không can thiệp trực tiếp, nhưng ánh mắt y sẽ dừng lại lâu hơn một chút ở những người đó, như một lời nhắc nhở không lời. Và kỳ lạ thay, sau ánh nhìn của y, những mâu thuẫn tiềm tàng ấy thường được hóa giải một cách tự nhiên, hoặc những người liên quan sẽ tự điều chỉnh hành vi của mình. Y đang dùng ‘nhân quả chi nhãn’ của mình để cân bằng, để điều hòa dòng chảy của năng lượng và ý chí trong cộng đồng.
“Lúc đầu ta không tin, rửa tay thôi mà cũng giảm bệnh thật!” Một người dân nói với người bên cạnh, khi hắn đang cẩn thận rửa sạch đôi bàn tay lấm lem bùn đất. “Cứ tưởng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, ai dè quan trọng đến vậy.”
“Đúng thế!” Một phụ nữ khác đáp lời, bưng một bát cháo nóng hổi cho con mình. “Mộ Dung tiên tử nói đúng. Tiên nhân có thể ban phước, nhưng không thể ban cho ta ý thức. Cái này là do chính chúng ta tạo nên.”
Bách Lý Hùng, khi đi ngang qua Tạ Trần đang đứng dưới bóng một cây khô, đã không giấu nổi vẻ thán phục. Hắn nhìn thấy sự thay đổi rõ rệt trong tinh thần và sức khỏe của dân làng. Những gương mặt gầy gò vẫn còn đó, nhưng không còn vẻ tuyệt vọng. Ánh mắt họ đã ánh lên niềm tin. “Tạ huynh,” hắn nói, giọng khàn khàn nhưng đầy tự hào, “huynh xem kìa. Họ đã làm được! Huynh không dùng phép thuật, không dùng linh lực, nhưng lại khiến cả thị trấn này thay đổi tận gốc rễ. Thật không thể tin nổi.”
Tạ Trần nhìn về phía dòng người đang cùng nhau làm việc, những tia nắng cuối cùng của ngày hắt lên những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán họ. Y khẽ nói, giọng trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức mạnh của một triết lý vĩnh cửu. “Nhân tâm hợp nhất, thắng được thiên tai, Bách Lý huynh. Đây mới là sức mạnh thực sự. Sức mạnh không đến từ việc chinh phục tự nhiên bằng phép thuật, mà đến từ việc hòa hợp với tự nhiên, và hòa hợp với nhau bằng trí tuệ và sự sẻ chia. Mỗi người là một hạt nhân, mỗi hành động là một dòng chảy. Khi những hạt nhân ấy kết nối, khi những dòng chảy ấy hợp nhất, thì dù Thiên Đạo có suy yếu đến đâu, dù tai ương có lớn đến mấy, phàm nhân vẫn sẽ tìm thấy con đường để tự cứu lấy mình. Đây không chỉ là việc chữa bệnh, mà là việc tái thiết nhân tâm, tái tạo nhân quả.”
Y quay sang nhìn Bách Lý Hùng, ánh mắt sâu thẳm. “Sự thành công của Thị Trấn An Bình hôm nay, Mộ Dung tiên tử, Bách Lý huynh, không chỉ là một chiến thắng nhỏ bé trước cơn hạn hán và bệnh tật. Nó là một minh chứng, một ngọn hải đăng cho những nơi khác đang chìm trong tuyệt vọng. Tin tức về những gì phàm nhân chúng ta làm được ở đây, chắc chắn sẽ lan truyền, sẽ thu hút sự chú ý. Có thể là từ những phàm nhân đang cần giúp đỡ, nhưng cũng có thể là từ những kẻ không muốn nhìn thấy sức mạnh này trỗi dậy.” Ánh mắt y như xuyên thấu không gian, nhìn về phía xa xăm, nơi Thiên Đạo đang âm thầm vận động, và những tu sĩ cao ngạo đang dõi theo.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, nghe Tạ Trần nói, trái tim nàng đập những nhịp mạnh mẽ. Nàng đã từng nghĩ đến việc rời bỏ Dược Vương Cốc để tìm kiếm một con đường khác cứu vớt chúng sinh. Và giờ đây, con đường ấy đang dần hiện rõ. Đây chính là hạt giống đầu tiên của một điều gì đó lớn lao hơn, một "Hội Phàm Nhân Vô Danh" mà nàng đã từng mơ ước. Một mô hình mà phàm nhân không cần đến sự ban ơn, mà có thể tự cường, tự cứu lấy mình. Nhưng nàng cũng hiểu, như lời Tạ Trần, thành công này sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó, thậm chí là đố kỵ từ những thế lực khác, đặc biệt là những tu sĩ bảo thủ như Liễu Thanh Phong, những kẻ tin rằng chỉ có linh lực mới có thể giải quyết mọi vấn đề, và rằng phàm nhân vĩnh viễn phải cúi đầu trước tiên nhân. Trận chiến với hạn hán có thể đã tạm lắng, nhưng một trận chiến khác, lớn hơn nhiều, giữa các tư tưởng, giữa các con đường, giữa nhân tính và vô tình, dường như chỉ mới bắt đầu. Tạ Trần, với trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả của mình, đã không chỉ cứu một thị trấn, mà còn thắp lên một ngọn lửa, một ngọn lửa có thể thiêu rụi cái chấp niệm cũ kỹ, mở ra một kỷ nguyên mới cho nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.