Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 86: Thủy Trạch Nhân Tâm: Kế Sách Nhân Quả Giữa Khô Hạn

Trong khi ý chí Thiên Đạo vô hình kia lướt qua các tầng tháp cao vút, gieo vào tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử cảm giác lạnh lẽo về một “dị số” cần được “sửa chữa” thì dưới Thập Phương Nhân Gian, nơi bụi trần vẫn cuộn bay, một dị số khác lại đang dùng chính sự “dị” của mình để gieo mầm hy vọng. Dường như, vận mệnh không chỉ được định đoạt bởi những đấng tối cao hay các vị tiên gia, mà còn bởi những hành động nhỏ nhặt nhất của phàm nhân, ngay giữa lòng hoạn nạn.

***

Trong căn phòng họp chật chội và nóng bức của Thị Trưởng Thành, không khí đặc quánh sự lo âu và mùi mồ hôi chua. Những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian dường như cũng đang rên rỉ dưới cái nắng như thiêu như đốt ngoài kia. Trên chiếc bàn cũ kỹ đặt chính giữa phòng, một tấm bản đồ vẽ tay sơ sài về Thị Trấn An Bình được trải ra, mực đã nhòe ở vài chỗ do những ngón tay tuyệt vọng vạch đi vạch lại. Các con kênh, vốn là huyết mạch của thị trấn, giờ chỉ còn là những đường ngoằn ngoèo khô khốc, nứt nẻ trên giấy. Xung quanh bàn, Thị Trưởng Thành béo tốt với khuôn mặt phúc hậu giờ nhăn nhó vì lo lắng, cùng với vài vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, ánh mắt nặng trĩu. Tất cả đều đổ dồn vào Tạ Trần, thư sinh gầy gò với bộ áo vải bố giản dị, ngồi đối diện họ một cách điềm tĩnh đến lạ lùng.

Tạ Trần, với làn da trắng nhợt ít tiếp xúc nắng gió, và đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như không bị ảnh hưởng bởi cái nóng bức hay sự tuyệt vọng đang bao trùm. Y đưa ngón tay thon dài, khẽ chạm vào một đường mực trên bản đồ, nơi lẽ ra là dòng sông An Thủy hiền hòa. “Phép thuật không thể tạo ra nước từ hư không, nhưng trí tuệ và sức người có thể dẫn nước về từ nơi xa, và quan trọng hơn, là giữ cho dòng nước ấy chảy đều trong lòng người.” Giọng y trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sức nặng không thể bỏ qua, tựa như từng chữ y thốt ra đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, được mài giũa bởi những suy ngẫm sâu xa nhất về nhân gian.

Thị Trưởng Thành, vốn quen với những lời hứa hẹn sáo rỗng của các đạo sĩ hoặc những mệnh lệnh cứng nhắc từ quan phủ, vẫn còn một chút hoài nghi trong ánh mắt. “Công tử nói lý lẽ cao siêu, nhưng bách tính ta giờ đây chỉ cần nước... và lương thực. Liệu có kịp không, khi mà đất đai đã nứt nẻ, giếng đã khô cạn, và tiếng khóc trẻ thơ vì khát nước đã vang khắp ngõ ngách?” Ông ta thở dài, tiếng thở mang theo sự nặng nề của trách nhiệm và nỗi bất lực. “Tu sĩ cũng đã đến, họ ban bùa cầu mưa, nhưng mưa vẫn không thấy đâu. Cứu trợ từ phủ huyện cũng nhỏ giọt, không thấm vào đâu.”

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, lúc này đã không còn giữ vẻ hoài nghi như ban đầu. Kể từ khi chứng kiến Tạ Trần giải quyết dịch bệnh ở Thôn Vân Sơn bằng những phương pháp "phàm nhân" đầy hiệu quả, niềm tin của hắn vào thư sinh này đã sâu sắc hơn nhiều. Hắn hiểu rằng, Tạ Trần không phải là một tu sĩ, không phải là một quan lại, mà là một người thấu hiểu lòng người, thấu hiểu cái gốc rễ của mọi vấn đề. “Ta tin vào Tạ huynh. Dù chưa hiểu hết kế sách của huynh, nhưng ta biết huynh sẽ không bỏ mặc bách tính. Hãy nói đi, chúng ta phải làm gì?” Giọng Bách Lý Hùng trầm hùng, đầy khí phách, gieo vào căn phòng một tia quyết tâm. Đó không chỉ là lời nói suông, mà còn là lời cam kết của một người lãnh đạo đã từng trải, đã từng chứng kiến quá nhiều sự tuyệt vọng để giờ đây có thể nhìn ra một tia hy vọng mong manh. Hắn đã thấy Tạ Trần không chỉ nói, mà còn làm, và làm hiệu quả.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. Y biết, để một kế sách thành công, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự đồng lòng, sự tin tưởng. Và Bách Lý Hùng, chính là người có thể tập hợp sự đồng lòng ấy. “Cứu hạn không chỉ là tìm nguồn nước, mà còn là giữ gìn trật tự, giữ gìn nhân tâm. Nếu nước có về, mà lòng người loạn, thì tai ương sẽ còn lớn hơn. Cái gọi là ‘nhân quả’ không chỉ là mối liên hệ giữa hành động và hệ quả, mà còn là mối quan hệ giữa con người với con người, giữa con người với thiên địa.” Y dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt lo âu, như đang đọc thấu từng nỗi sợ hãi, từng hy vọng mong manh.

“Thứ nhất, chúng ta cần nguồn nước.” Tạ Trần chỉ tay lên bản đồ, vạch ra những khu vực cao hơn, những khe núi nhỏ bị bỏ quên. “An Thủy đã khô cạn, nhưng không có nghĩa là mạch ngầm đã hoàn toàn biến mất. Nước có thể chảy sâu hơn, xa hơn. Chúng ta cần đào giếng, không phải giếng cạn như trước, mà là giếng sâu hơn, ở những vị trí mà người dân ít chú ý tới, nơi địa thế có thể giữ nước tốt hơn.” Y giải thích về địa hình, về sự phân bố của mạch nước ngầm một cách rành mạch, tựa như đã nghiên cứu kỹ lưỡng nơi đây từ rất lâu. “Và quan trọng hơn, cần khơi thông lại các con kênh dẫn nước từ những con suối nhỏ trên núi, dù xa xôi, dù dòng chảy yếu ớt, nhưng từng giọt nước đều quý giá.”

Mộ Dung Tuyết, dịu dàng và thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đôi mắt thông minh của nàng chăm chú lắng nghe. Nàng là người đã cùng Tạ Trần trải qua khó khăn ở Thôn Vân Sơn, hiểu rõ những phương pháp "phi thường" của y. Nàng bổ sung, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: “Về việc phân phối, chúng ta cần một hệ thống rõ ràng để tránh tranh giành, và ưu tiên những người yếu thế nhất. Trẻ em, người già, người bệnh cần được ưu tiên hàng đầu. Lương thực cũng vậy. Việc phân phát phải công bằng, minh bạch, để mỗi người dân đều cảm thấy mình được quan tâm, được bảo vệ. Nếu không, dù có nước, có gạo, lòng người vẫn sẽ bất an, dẫn đến hỗn loạn.” Nàng đã chứng kiến sự khốn cùng của phàm nhân, và nàng biết rằng, sự thiếu thốn về vật chất đôi khi không đáng sợ bằng sự thiếu thốn về niềm tin và sự công bằng.

Tạ Trần gật đầu đồng tình, ánh mắt khen ngợi nhìn Mộ Dung Tuyết. “Chính xác. Sự công bằng, minh bạch chính là nền tảng để củng cố nhân tâm. Bách Lý huynh, ta cần huynh tập hợp những người khỏe mạnh, hiểu biết địa hình, chia thành các nhóm. Một nhóm tìm và đào giếng sâu, một nhóm khơi thông kênh mương. Thị Trưởng Thành, ngài cần tổ chức việc thu thập lương thực còn sót lại, dù ít ỏi, và lập danh sách những gia đình cần ưu tiên. Mộ Dung cô nương sẽ phụ trách việc phân phát và chăm sóc người bệnh, người yếu. Ta sẽ đi cùng các nhóm đào giếng, chỉ điểm những vị trí cần thiết.” Y phân công rõ ràng, mạch lạc, mỗi người một việc, nhưng tất cả đều liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một mạng lưới cứu trợ hiệu quả. Kế hoạch của y không có chút màu sắc huyền bí, không có phép thuật, nhưng lại logic đến mức khó ai có thể phản bác. Đó là kế sách dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc về con người, về thiên nhiên, và về cái gọi là ‘nhân quả’ – rằng mỗi hành động nhỏ, mỗi sự sắp đặt hợp lý, sẽ dẫn đến một hệ quả tích cực.

Các trưởng lão nhìn nhau, rồi nhìn Thị Trưởng Thành. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng trong ánh mắt họ đã xuất hiện một tia hy vọng. Kế hoạch này, dù không có phép màu, nhưng lại thực tế và khả thi hơn bất kỳ lời cầu nguyện hay bùa chú nào mà họ từng chứng kiến. Thị Trưởng Thành đứng dậy, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn chút, nghiêm nghị cúi đầu trước Tạ Trần. “Nếu đã như vậy, Thị Trấn An Bình sẽ dốc toàn lực. Chúng ta sẽ làm theo lời công tử.” Tiếng nói của ông ta vang lên, mang theo quyết tâm của một người lãnh đạo đã từng tuyệt vọng, giờ đây tìm thấy một con đường.

***

Dưới cái nắng như đổ lửa của Thị Trấn An Bình, khung cảnh đã biến đổi hoàn toàn. Thị trấn vốn yên bình giờ đây như một công trường khổng lồ. Bụi đất mịt mù, lẫn với mùi mồ hôi và tiếng cuốc xẻng va vào đá. Hàng trăm phàm nhân, già trẻ lớn bé, không kể sức lực, đều dốc hết mình vào công việc. Đó là một bức tranh vừa bi tráng, vừa đầy nghị lực. Đất đai nứt nẻ, khô cằn, phản chiếu ánh mặt trời chói chang, tạo nên một cảm giác khô khát đến tận xương tủy. Tiếng gió rít qua những tán cây khẳng khiu, mang theo hơi nóng hầm hập, càng làm tăng thêm sự khắc nghiệt của thời tiết.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ, áo giáp nhẹ đã cởi bỏ, chỉ mặc một chiếc áo vải thô đã ướt đẫm mồ hôi, đích thân vác những tảng đá lớn, dẫn đầu một nhóm phàm nhân khỏe mạnh đào giếng. Giọng nói trầm hùng của hắn vang vọng khắp nơi, tựa như tiếng trống trận đốc thúc tinh thần. “Cố lên anh em! Nước sắp về rồi! Một giọt mồ hôi của chúng ta đổi lấy một giọt nước cho con trẻ! Đừng nghĩ đến sự mệt mỏi, hãy nghĩ đến những đứa trẻ đang khát, những cánh đồng đang chờ nước!” Mỗi lời hắn nói ra đều như thổi bùng lên ngọn lửa trong lòng người dân, khiến họ quên đi cái nóng, quên đi sự mệt nhọc mà tiếp tục đào xới. Khuôn mặt hắn lấm lem bụi đất và mồ hôi, râu quai nón rậm rạp cũng đã bết lại, nhưng ánh mắt kiên nghị vẫn không hề dao động. Hắn là một vị tướng thực thụ, không chỉ trong chiến trận, mà còn trong cuộc chiến sinh tồn này.

Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi bàn tay chai sạn, đang vật lộn với một tảng đá cứng đầu. Ông ta thở dốc, mồ hôi nhễ nhại, nhưng vẫn cố sức. “Đất cứng quá... không biết có đào được không... Cả đời này ta chưa từng thấy hạn hán nào khủng khiếp đến vậy. Mấy đời nay, cứ có hạn là tu sĩ đến cầu mưa, nhưng lần này... họ lại thờ ơ đến vậy.” Giọng ông ta đầy sự tuyệt vọng lẫn oán trách, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Tạ Trần, người đang đứng cách đó không xa.

Tạ Trần, vẫn giữ vẻ thư sinh gầy gò, không trực tiếp tham gia lao động nặng nhọc. Y chỉ đi lại giữa các nhóm, đôi mắt sâu thẳm quét qua địa hình, đôi khi nhắm mắt lại, như đang lắng nghe tiếng mạch đất, cảm nhận điều gì đó vô hình mà người khác không thể. Y không dùng bất kỳ phép thuật nào, không niệm chú, không ban bùa. Nhưng mỗi khi y dừng lại, chỉ điểm một vị trí, nói một câu, hoặc giải quyết một mâu thuẫn nhỏ, mọi việc đều trở nên suôn sẻ một cách kỳ lạ. “Phía này, có lẽ mạch ngầm gần hơn. Hãy thử dùng đá cứng đập vào đây, rồi đào sâu thêm chừng một trượng.” Y chỉ vào một điểm trên mặt đất, nơi mà theo cảm nhận của y, có một sự khác biệt nhỏ về 'nhân quả' của địa hình, một mối liên hệ giữa dòng chảy ngầm và cấu trúc đất đá. Và kỳ lạ thay, sau khi đào theo lời y, mạch nước ngầm thực sự xuất hiện, dù chỉ là nhỏ giọt, nhưng đó là một tia hy vọng quý giá. Người dân, vốn quen với sự bất lực, nay nhìn Tạ Trần với ánh mắt nửa kính phục, nửa khó hiểu. Họ không biết y làm cách nào, nhưng họ thấy y đã làm được điều mà tu sĩ không làm được.

Mộ Dung Tuyết, với y phục xanh ngọc giờ đã lấm lem bụi, cùng một nhóm phụ nữ và trẻ em lớn hơn, đang thu gom vật liệu, chuẩn bị những phần lương thực sơ sài – chủ yếu là bánh mì khô và một ít cháo loãng – cho các nhóm làm việc. Nàng đi lại giữa những người kiệt sức, đưa nước và thảo dược. Khuôn mặt nàng tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự quan tâm. “Hãy nghỉ một lát. Sức khỏe là quan trọng nhất. Nếu kiệt sức, chúng ta sẽ không thể tiếp tục công việc.” Nàng nhẹ nhàng đỡ một lão bà đang run rẩy vì đói và mệt, đưa cho bà một chén cháo ấm. “Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính?” Lời nói của nàng, dù chỉ là một tiếng thở dài trong nội tâm, nhưng lại vang vọng đúng với triết lý mà Tạ Trần đang theo đuổi.

Không khí thân thiện và hợp tác lan tỏa khắp thị trấn. Dù có những lúc cãi vã nhỏ vì mệt mỏi, vì nóng bức, nhưng Tạ Trần luôn xuất hiện đúng lúc, dùng lời lẽ trầm tĩnh để hóa giải. Y không ra lệnh, y chỉ gợi mở, chỉ phân tích cái lợi cái hại, cái nhân cái quả của việc tranh giành, của sự ích kỷ. Và kỳ lạ thay, những lời nói giản dị của y lại có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời răn đe nào. Người dân dần hiểu rằng, họ không thể trông chờ vào ai khác ngoài chính mình, và chỉ khi đồng lòng, họ mới có thể vượt qua tai ương này. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống, mỗi tiếng cuốc xẻng vang lên, đều là minh chứng cho ý chí kiên cường của nhân gian, một ý chí không cần đến linh khí, không cần đến phép thuật, nhưng lại có thể chống chọi với cả sự suy yếu của Thiên Đạo. Bách Lý Hùng quan sát Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc. Hắn đã từng nghĩ sức mạnh của tu sĩ là vô địch, nhưng giờ đây, hắn thấy một sức mạnh khác, một thứ sức mạnh đến từ sự thấu hiểu và kết nối nhân tâm, còn bền bỉ và vĩ đại hơn nhiều. Hắn biết, Tạ Trần không chỉ đang cứu thị trấn này, mà còn đang gieo một hạt giống mới vào lòng nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ một góc trời Thị Trấn An Bình. Những tia nắng cuối ngày yếu ớt trải dài trên những mái nhà, vẽ nên một bức tranh trầm mặc nhưng không còn u ám như những ngày trước. Tiếng gió khô rít đã dịu đi, thay vào đó là làn gió mát mẻ thổi từ phía những ngọn đồi, mang theo hơi ẩm nhẹ nhàng của đất mới đào. Tại điểm phân phối chính, nơi một chiếc lán tạm được dựng lên bằng vải bạt và tre, hàng người xếp hàng dài. Không còn cảnh chen lấn, tranh giành hỗn loạn như những ngày đầu hạn hán. Thay vào đó, là một sự trật tự đáng ngạc nhiên, một sự kiên nhẫn và bình tĩnh đến từ tận sâu thẳm lòng người.

Nước từ các giếng mới đào đã được đưa về, chứa trong những chum, vại lớn. Tuy chưa nhiều, nhưng đủ để làm dịu cơn khát của những người đã lao động cả ngày dưới nắng. Dòng nước trong vắt, mát lành chảy ra từ một chiếc vòi tre nhỏ, tiếng róc rách của nó như một bản giao hưởng của sự sống, xoa dịu mọi mệt mỏi, mọi tuyệt vọng. Lương thực cũng được phân phát có trật tự, mỗi gia đình một phần, ưu tiên trẻ em và người già. Những khuôn mặt lấm lem bụi đất, mồ hôi, giờ đây ánh lên một tia hy vọng, một nụ cười nhẹ nhõm. Tiếng thì thầm biết ơn vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa khi được uống ngụm nước mát. Đó là âm thanh của sự hồi sinh.

Tạ Trần đứng xa xa, dưới bóng cây cổ thụ, đôi mắt sâu thẳm quan sát mọi thứ. Y không cần phải đến gần, y có thể cảm nhận được sự thay đổi trong ‘nhân quả’, trong dòng chảy của cảm xúc con người. Cái cảm giác khô hạn, tuyệt vọng đang dần bị đẩy lùi, thay vào đó là sự gắn kết, sự sẻ chia, và một niềm tin mong manh vào ngày mai. Y, với bộ áo vải bố cũ kỹ, mái tóc đen dài buộc gọn, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có, dường như mọi sự biến đổi này đều nằm trong dự liệu của y.

Bách Lý Hùng, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt rạng rỡ, đi lại giữa dòng người, đốc thúc, động viên. Hắn tự tay múc nước cho một cụ già, rồi lại vỗ vai một thanh niên đang mệt mỏi. Hắn nhìn thấy sự thay đổi, nhìn thấy niềm hy vọng đang lớn dần trong lòng người dân, và hắn biết, công lao này phần lớn thuộc về Tạ Trần. Hắn đến gần Tạ Trần, ánh mắt đầy sự kính phục và biết ơn không lời. Hắn đã từng là một chiến tướng dũng mãnh, đã từng chứng kiến nhiều phép thuật của tu sĩ, nhưng chưa bao giờ hắn thấy một thứ sức mạnh nào có thể lay động nhân tâm một cách sâu sắc như Tạ Trần đã làm.

“Tạ huynh...” Bách Lý Hùng bắt đầu, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự xúc động khó tả. Hắn đặt tay lên vai Tạ Trần, một cử chỉ của sự tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối, không còn một chút hoài nghi nào. “Ta đã từng thấy nhiều tu sĩ, họ có thể hô mưa gọi gió, có thể dời núi lấp biển, nhưng chưa ai làm được điều huynh làm. Huynh không dùng phép thuật, không có linh lực cường đại, nhưng lại cứu sống bách tính ta... bằng một thứ còn mạnh mẽ hơn.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt Tạ Trần, như muốn tìm hiểu bí mật ẩn chứa trong đó. “Thứ sức mạnh ấy là gì, Tạ huynh? Có phải là cái ‘nhân quả’ mà huynh vẫn thường nhắc tới?”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y nhìn về phía dòng người đang xếp hàng trật tự, nơi ánh trăng non yếu ớt đã bắt đầu chiếu sáng. “Phép thuật có thể thay đổi hiện tượng, thay đổi vật chất. Nhưng nó không thể thay đổi nhân tâm, không thể xóa bỏ cái chấp niệm của con người, cũng không thể gieo mầm niềm tin trong lòng họ. Khi nhân tâm đồng thuận, khi mọi người cùng hướng về một mục đích chung, mọi thứ tưởng chừng như không thể đều có thể xoay chuyển. Sức mạnh đó, Bách Lý huynh, không nằm ở một cá nhân hay một loại linh lực nào, mà nằm ở chính sự kết nối của vạn vật, của vạn người. Mỗi hành động thiện lương, mỗi sự sẻ chia, mỗi giọt mồ hôi vì mục đích chung, đều là một hạt nhân, gieo mầm cho một quả tốt đẹp. Đó chính là nhân quả, là sợi dây vô hình kết nối tất cả chúng ta.” Giọng y vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu sắc, khiến Bách Lý Hùng phải suy ngẫm.

Mộ Dung Tuyết, đứng cạnh họ, mỉm cười nhẹ. Nàng cũng đã cảm nhận được sự thay đổi này. Nàng đã chứng kiến sự kiệt sức, sự đau khổ, và giờ là sự hồi sinh. “Chúng ta đã làm được, Tạ công tử. Dù chỉ là bước đầu, nhưng nó là một bước quan trọng. Một bước khẳng định rằng phàm nhân có thể tự cứu lấy mình, không cần đến sự ban ơn của tiên nhân.” Lời nói của nàng như một lời xác nhận cho những gì Tạ Trần đã và đang làm, một lời khẳng định cho con đường mà nàng đã chọn để đi theo y.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn sâu thẳm, nhìn về phía những tia hy vọng mới chớm nở trong lòng người dân. Y biết, đây chỉ là khởi đầu. Thiên Đạo vẫn đang suy yếu, những tai ương khác chắc chắn sẽ tiếp nối. Các tu sĩ như Liễu Thanh Phong sẽ không bỏ qua những hành động của y. Và cả ý chí vô hình của Thiên Đạo, đang tìm kiếm một “dị số” như y, cũng sẽ sớm nhận ra sự tồn tại của mình. Nhưng ít nhất, tại Thị Trấn An Bình này, y đã gieo một hạt giống. Một hạt giống của niềm tin, của sự đồng lòng, của khả năng tự cứu lấy mình của phàm nhân. Dòng nước nhỏ chảy từ vòi, tượng trưng cho sự sống và niềm tin đang dần hồi sinh, nhưng cũng như một lời nhắc nhở rằng, con đường phía trước còn đầy chông gai, và Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, chính là trung tâm của cơn bão vô hình ấy, nơi nhân quả đang xoay chuyển một cách mãnh liệt nhất.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free