Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 85: Thử Thách Hạn Hán: Liên Kết Nhân Gian, Đối Trọng Thiên Ý

Màn đêm buông xuống Thành Vọng Nguyệt, mang theo hơi sương lạnh lẽo và một lời hứa hẹn vô hình. Lời thỉnh cầu của Bách Lý Hùng, nặng tựa ngàn cân, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm can Tạ Trần, dẫu hắn vẫn luôn khát khao một đời bình thường. Nhưng làm sao có thể khước từ khi nhìn thấy ánh mắt chứa chan hy vọng của một người lãnh đạo kiên cường, ánh mắt đại diện cho ý chí quật cường của hàng vạn phàm nhân? Tạ Trần biết, từ giây phút này, con đường hắn chọn sẽ không còn là một lối nhỏ an yên, mà là một đại lộ đầy giông bão, nơi hắn buộc phải trở thành điểm tựa, thành ngọn hải đăng cho những linh hồn lạc lối giữa biển khổ nhân gian. Hắn khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô thanh, nhưng sức nặng của nó đủ để định đoạt vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Bách Lý Hùng hiểu, Mộ Dung Tuyết cũng hiểu. Trong bóng tối, một liên minh vô hình đã được thiết lập, không phải bằng lời thề ước hoa mỹ, mà bằng niềm tin sâu sắc vào một con đường khác, một con đường mang tên ‘nhân quả’ và ‘nhân tính’.

Bình minh hôm sau, khi ánh dương còn chưa kịp xua tan màn sương mỏng, Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng đã rời Thành Vọng Nguyệt, hướng về phía Thị Trấn An Bình – một cái tên nghe thì an bình, nhưng lại đang chìm trong cơn khát. Con đường dẫn đến trấn chỉ là một lối mòn đất đỏ, gập ghềnh và khô cằn. Mỗi bước chân đều gợi lên những đám bụi nhỏ, bám víu lấy vạt áo, gợi nhắc về sự khô hạn đang hoành hành. Gió thổi qua, không còn mang theo hơi ẩm mát lành của những cánh đồng xanh, mà chỉ là những luồng khí nóng hầm hập, cuốn theo mùi đất cháy và cỏ dại khô mục.

Khi Thị Trấn An Bình hiện ra trước mắt, cảnh tượng hoang tàn khiến lòng người không khỏi chùng xuống. Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm của mình, đã lường trước được phần nào, nhưng sự thật vẫn nghiệt ngã hơn nhiều. Ruộng đồng hai bên đường nứt nẻ thành những mảng lớn, như thể mặt đất cũng đang gào khóc vì thiếu nước. Cây cối hai bên đường, vốn dĩ xanh tươi, giờ đây chỉ còn trơ trọi những cành lá khô quắt, héo rũ, mang một màu vàng úa thảm hại. Chúng đứng đó như những bộ xương khẳng khiu, vô hồn, minh chứng cho sự tàn phá của hạn hán. Giếng làng, thường ngày tấp nập tiếng cười nói của dân chúng, giờ chỉ còn là những cái hố sâu hoắm, trơ đáy, phơi bày lớp bùn khô nứt nẻ. Những chiếc gầu múc nước nằm lăn lóc bên miệng giếng, vô dụng và lạc lõng.

Người dân Thị Trấn An Bình, từng là những con người chất phác, khỏe mạnh, nay gầy gò, tiều tụy đến không ngờ. Làn da của họ đen sạm vì nắng, nhưng không phải là màu đen khỏe mạnh của người nông dân, mà là màu đen của sự thiếu dinh dưỡng, của bệnh tật. Đôi mắt họ trũng sâu, vô hồn, phản chiếu sự tuyệt vọng và kiệt quệ. Họ lê bước trên đường, lặng lẽ, không còn sức lực để than thở hay đấu tranh. Bầu không khí của thị trấn không còn sự nhộn nhịp, ồn ào như cái tên của nó gợi lên, mà thay vào đó là sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho khan yếu ớt hay tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ đói khát. Mùi hương của thị trấn cũng thay đổi, không còn mùi thức ăn thơm lừng hay mùi gỗ tươi mới, mà chỉ có mùi đất khô, mùi mồ hôi và một nỗi u buồn khó tả.

Thị Trưởng Thành, một người đàn ông béo tốt với khuôn mặt phúc hậu, nay cũng không giấu nổi vẻ lo âu tột cùng. Ông ta mặc bộ quan phục sang trọng, nhưng trên trán lấm tấm mồ hôi, và đôi mắt nhỏ bé của ông ta tràn đầy tuyệt vọng. Ông ta đứng đợi ở cổng làng, dáng vẻ khúm núm nhưng vẫn cố giữ lấy chút uy nghi của một vị quan. Khi thấy Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng tiến đến, ông ta vội vàng cúi chào, giọng nói run run.

“Tạ tiên sinh, Mộ Dung tiên tử, Bách Lý tướng quân… Cảm tạ ba vị đã không quản đường sá xa xôi mà đến đây.” Thị Trưởng Thành vừa nói vừa thở dốc, như thể chỉ một vài bước chân cũng đủ khiến ông ta kiệt sức. “Tình hình Thị Trấn An Bình đã... đã không còn gượng dậy nổi rồi. Ruộng đồng khô cằn, giếng cạn trơ đáy. Chúng thần đã cầu khẩn tiên nhân, gửi thư đến các tiên môn lớn, nhưng tất cả đều vô vọng. Nước đã cạn, mùa màng đã mất, mạng người sắp không giữ nổi rồi… Có lẽ đây chính là ý trời, là số mệnh đã định đoạt cho chúng tôi.”

Ông ta đưa tay áo lên quệt mồ hôi, ánh mắt van lơn nhìn Tạ Trần, như thể đang tìm kiếm một phép màu. “Những ngày qua, chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm nguồn nước, đào thêm giếng, nhưng đào đến đâu cũng chỉ thấy đất đá khô khốc. Các tu sĩ được phái đến cũng chỉ lắc đầu, nói rằng đây là thiên tai, là nghiệp chướng, không thể can thiệp. Họ nói, chỉ có thể chờ trời ban mưa. Nhưng trời… trời đã bỏ rơi chúng tôi rồi!”

Tạ Trần lắng nghe một cách trầm tĩnh. Hắn nhìn Thị Trưởng Thành, nhìn những người dân đang lầm lũi đi ngang qua, ánh mắt hắn lướt qua những cánh đồng nứt nẻ và những giếng cạn trơ đáy. Hắn không nói gì ngay, chỉ im lặng quan sát, như một thi sĩ đang đọc một trang giấy đã ngả màu thời gian, chứa đựng vô vàn câu chuyện buồn. Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng nhưng đầy vẻ lo lắng, cũng không khỏi thở dài. Nàng hiểu rằng, trong cái thế giới mà Thiên Đạo suy yếu này, sự thờ ơ của tu sĩ không còn là điều lạ lẫm.

Bách Lý Hùng, với vóc dáng vạm vỡ và khí chất kiên nghị, bước tới, vỗ nhẹ vào vai Thị Trưởng Thành. Giọng nói trầm hùng của ông ta vang lên, mang theo một sức mạnh trấn an. “Thị Trưởng Thành đừng tuyệt vọng! Chúng ta đến đây là để tìm cách, không phải để than thở! Nếu tiên nhân đã bỏ mặc chúng ta, vậy thì phàm nhân chúng ta sẽ tự cứu lấy mình!” Ánh mắt ông ta quét qua những người dân đang tụ tập quanh đó, truyền cho họ một chút sức mạnh và hy vọng. “Chúng ta không yếu đuối như các tiên nhân vẫn nghĩ đâu!”

Tạ Trần cuối cùng cũng cất lời, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng của sự suy tư. “Hạn hán này… không phải chỉ là sự ngẫu nhiên của thời tiết.” Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, ánh nắng chói chang đổ xuống như thiêu đốt. “Nhân quả của hạn hán, thường ẩn sâu trong những hành động mà con người đã gieo trồng. Thiên Đạo suy yếu, đúng, nhưng sự suy yếu đó cũng chỉ làm bộc lộ những vết thương đã có sẵn, những lỗi lầm mà nhân gian đã gây ra cho chính mình.” Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, như thể đang nhìn xuyên thấu vào bản chất của vấn đề. “Nếu chúng ta chỉ chờ đợi ‘ý trời’, vậy thì chúng ta sẽ chỉ mãi mãi chìm trong vòng xoáy của sự bất lực. Con người phải tự tìm lấy con đường cho mình, dù con đường đó có khó khăn đến mấy.”

Lời của Tạ Trần không phải là lời an ủi sáo rỗng, mà là một lời hiệu triệu thẳng thắn, đánh thức những tia hy vọng cuối cùng trong lòng Thị Trưởng Thành và những người dân đang lắng nghe. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Tạ Trần, đôi mắt dần lấy lại được một chút sức sống. Bách Lý Hùng gật đầu tán thành, bàn tay siết chặt lấy nắm đấm, vẻ mặt kiên định. Mộ Dung Tuyết cũng khẽ mỉm cười, nàng tin vào Tạ Trần, tin vào khả năng nhìn thấu nhân quả và tìm ra giải pháp của hắn. Giữa cái nắng gắt như thiêu như đốt, giữa bầu không khí tuyệt vọng, một tia sáng yếu ớt của hy vọng đã bắt đầu len lỏi vào Thị Trấn An Bình.

***

Đêm khuya buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một chút hơi lạnh làm dịu đi cái nóng ban ngày, nhưng vẫn không đủ xua tan sự khô hạn trong không khí. Trong một căn nhà tạm bợ, cũ nát, vốn là một kho chứa lương thực nhỏ của thị trấn, Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng ngồi quanh một chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Trên mặt bàn trải rộng một tấm bản đồ cũ kỹ của vùng đất này, với những dòng sông, con suối được vẽ bằng mực đã phai màu, cùng với những ghi chép lỉnh kỉnh về lượng mưa, nguồn nước và mật độ dân cư trong những năm gần đây. Ánh nến leo lét trên bàn, lay động những bóng đổ kỳ dị trên vách tường, tạo nên một không khí tĩnh lặng nhưng đầy áp lực. Bên ngoài, tiếng gió khô khốc vẫn rít qua những khe cửa, mang theo tiếng lá cây khô xào xạc, như những lời than thở của nhân gian. Mùi ẩm mốc của gỗ cũ, mùi đất khô và mùi mồ hôi thoang thoảng trong căn phòng chật chội.

Tạ Trần, với vẻ mặt trầm tư, ngón tay hắn lướt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở những con suối đã cạn và những khu rừng đã trơ trụi. Đôi mắt hắn vẫn sáng quắc, xuyên thấu vào từng chi tiết, như thể không phải đang nhìn một tấm bản đồ, mà là nhìn thấy toàn bộ dòng chảy nhân quả của vùng đất này. Hắn hít sâu một hơi, rồi cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, nhưng lại có sức nặng khiến người nghe phải tập trung cao độ.

“Nhân quả của hạn hán này không chỉ do trời. Thiên Đạo suy yếu, đúng là một nguyên nhân, nhưng nó chỉ là chất xúc tác, đẩy nhanh quá trình bộc lộ những vết thương đã có sẵn.” Tạ Trần bắt đầu, ánh mắt hắn nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. “Nhiều năm trước, khu vực thượng nguồn của suối Nguyệt Nha này đã bị khai thác gỗ bừa bãi. Việc chặt phá rừng đã làm mất đi lớp thảm thực vật giữ nước, khiến đất bị xói mòn và dòng chảy tự nhiên bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Hơn nữa, việc xây dựng các công trình nhỏ lẻ ở hạ nguồn mà không có quy hoạch bài bản cũng đã làm tắc nghẽn một số mạch nước ngầm, hoặc chuyển hướng dòng chảy một cách không mong muốn.”

Hắn chỉ vào một điểm trên bản đồ. “Lại thêm việc, dân chúng ở đây, khi linh khí còn dồi dào, thường dựa dẫm vào sức mạnh của tu sĩ để cầu mưa, hoặc đơn giản là tin rằng ‘trời sẽ lo’. Họ thiếu đi thói quen dự trữ nước mưa, đào giếng sâu một cách khoa học, hay luân phiên sử dụng nguồn nước. Sự lười biếng trong việc dự trữ, sự ỷ lại vào ‘phép màu’ và sự khai thác bừa bãi đã gieo mầm cho hạn hán này. Giờ là lúc chúng ta gặt hái hậu quả, nhưng cũng là lúc gieo mầm cho tương lai.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu, vẻ mặt nàng nghiêm túc. “Ta hiểu. Con người đã tự mình làm tổn thương mảnh đất này, và Thiên Đạo suy yếu chỉ khiến vết thương đó thêm trầm trọng.” Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tin tưởng. “Vậy, giải pháp của chúng ta là gì?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt hắn lướt qua mọi ghi chép. “Trước hết, về nguồn nước. Có khả năng một số mạch suối ngầm đã bị tắc do sạt lở hoặc khai thác sai cách. Bách Lý huynh cần huy động nhân lực, tập trung vào việc khơi thông những con suối này, đặc biệt là ở khu vực thượng nguồn. Ta đã đánh dấu một vài vị trí khả nghi trên bản đồ.” Hắn chỉ vào vài điểm nhỏ. “Việc này cần sự kiên trì và cẩn trọng, không phải dựa vào sức mạnh linh lực mà là sự tỉ mỉ của phàm nhân.”

“Thứ hai, chúng ta cần xây dựng bể chứa nước mưa. Tuy lượng mưa hiện tại rất ít, nhưng mỗi giọt đều quý giá. Mỗi hộ gia đình, hoặc vài hộ có thể chung nhau xây dựng các bể chứa đơn giản. Tích tiểu thành đại, chúng ta sẽ có một lượng nước dự trữ nhất định cho sinh hoạt.” Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn vẫn điềm tĩnh. “Ngoài ra, việc luân phiên sử dụng các giếng sâu hiện có, kết hợp với việc đào thêm một số giếng mới ở những vị trí mà ta phán đoán có khả năng có mạch nước ngầm ổn định hơn, cũng là điều cần thiết. Điều này cần sự giám sát chặt chẽ để tránh việc khai thác quá mức và làm cạn kiệt toàn bộ nguồn nước cùng lúc.”

Mộ Dung Tuyết bổ sung, giọng nàng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Và vệ sinh là tối quan trọng. Khi nước khan hiếm, bệnh tật sẽ dễ dàng bùng phát hơn bao giờ hết. Nước ít, nhưng phải sạch. Ta sẽ hướng dẫn dân làng cách lọc nước đơn giản bằng cát, than củi và vải sạch. Đồng thời, cần thiết lập các quy tắc vệ sinh cá nhân và cộng đồng nghiêm ngặt, hướng dẫn họ cách phòng bệnh, đặc biệt là các bệnh về đường ruột. Chúng ta không thể để dịch bệnh bùng phát thêm một lần nào nữa.” Nàng nhớ lại những gì đã xảy ra ở Thôn Vân Sơn, và không muốn cảnh tượng đó tái diễn.

Bách Lý Hùng lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt kiên nghị của ông ta sáng lên với một niềm tin mới. Ông ta vỗ mạnh vào bàn, tạo ra một tiếng động vang dội trong căn phòng tĩnh mịch. “Tuyệt vời! Đây chính là những gì chúng tôi cần! Một kế hoạch cụ thể, rõ ràng, không phải là những lời cầu nguyện sáo rỗng!” Ông ta vạch ra kế hoạch trên bản đồ, bàn tay to lớn di chuyển đầy quyết đoán. “Ta sẽ tập hợp những thanh niên trai tráng, những người còn sức lực, cùng đào, cùng khơi thông. Những phụ nữ và người già có thể giúp xây bể chứa, lọc nước và phụ trách phân chia lương thực hợp lý. Cần một niềm tin, một mục tiêu cụ thể. Ta sẽ nói với họ, rằng chúng ta không chờ đợi tiên nhân, chúng ta sẽ tự cứu lấy mình! Phàm nhân không yếu đuối như các tiên nhân vẫn nghĩ!”

Ánh mắt Bách Lý Hùng tràn đầy nhiệt huyết và một niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của phàm nhân. Ông ta tin rằng, dưới sự chỉ dẫn của Tạ Trần, và sự hỗ trợ của Mộ Dung Tuyết, nhân gian có thể tự đứng vững. Tạ Trần nhìn Bách Lý Hùng, trong lòng hắn dấy lên một cảm xúc phức tạp. Hắn muốn sống một đời bình thường, nhưng giờ đây, hắn lại đang trở thành người gieo mầm cho một cuộc cách mạng của phàm nhân. Cái giá của sự ‘thấu hiểu’ đôi khi là sự bất lực, nhưng cũng có lúc, nó lại là chìa khóa để khai mở những tiềm năng vĩ đại nhất của con người. Kế hoạch đã được định ra, và bình minh sắp tới sẽ là khởi đầu cho một cuộc chiến mới, không phải với yêu ma hay thần tiên, mà là với thiên nhiên khắc nghiệt và chính sự lười biếng, ỷ lại của con người.

***

Những ngày tiếp theo tại Thị Trấn An Bình trôi qua trong tiếng cuốc xẻng va vào đất đá khô khốc, tiếng hò reo cổ vũ và cả tiếng thở dốc mệt nhọc. Dưới cái nắng gắt ban ngày, nhiệt độ vẫn không hề giảm bớt, nhưng bầu không khí tuyệt vọng của thị trấn đã dần được thay thế bằng một sự hăng hái lạ thường. Tạ Trần không trực tiếp cầm cuốc hay xẻng, thân hình thư sinh gầy gò của hắn không phù hợp với công việc nặng nhọc ấy. Hắn thường xuất hiện ở các công trường đào giếng, khơi thông suối, hoặc những nơi người dân đang xây bể chứa nước mưa. Hắn quan sát, lắng nghe, và mỗi khi có vấn đề nảy sinh, lời nói trầm tĩnh của hắn lại vang lên, không phải mệnh lệnh, mà là những chỉ dẫn sắc bén, đúng lúc đúng chỗ, giúp họ vượt qua khó khăn.

Ví dụ, khi một nhóm thanh niên đào giếng gặp phải một lớp đá cứng khó phá, Tạ Trần đã nhẹ nhàng chỉ ra một điểm yếu trong cấu trúc đá dựa trên sự biến đổi màu sắc và kết cấu mà người thường khó nhận ra, giúp họ tiết kiệm được rất nhiều công sức. Hay khi những người phụ nữ xây bể chứa gặp khó khăn trong việc trộn vữa để đạt độ kết dính cần thiết, Tạ Trần đã gợi ý một tỷ lệ pha trộn mới, dựa trên kinh nghiệm dân gian và sự quan sát về loại đất đá địa phương, khiến công việc trở nên dễ dàng hơn. Hắn không cần dùng linh lực, không cần pháp thuật, chỉ bằng sự suy luận cực hạn và khả năng nhìn thấu nhân quả, hắn đã trở thành một kiến trúc sư vô hình, một người dẫn đường thầm lặng. Dân làng, từ chỗ hoài nghi về một thư sinh gầy gò, dần dần đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn, gọi hắn là “Tiên sinh biết tuốt”.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc dịu dàng, không ngừng nghỉ chăm sóc người bệnh. Nàng đi từng nhà, kiểm tra sức khỏe của từng người dân, đặc biệt là trẻ nhỏ và người già. Nàng hướng dẫn họ cách lọc nước bằng những vật liệu đơn giản như vải, cát và than củi mà họ có thể dễ dàng tìm thấy. Nàng còn tổ chức các buổi nói chuyện nhỏ, chỉ cho họ cách giữ vệ sinh cá nhân, tầm quan trọng của việc rửa tay, đun sôi nước uống, và cách chế biến thức ăn để tránh bệnh tật lây lan. Hương thảo dược thoang thoảng từ túi thuốc của nàng đã trở thành một mùi hương của hy vọng và sự sống giữa mùi đất khô và mồ hôi. Nàng không chỉ chữa bệnh thể xác, mà còn xoa dịu nỗi lo lắng trong tâm hồn họ bằng sự ân cần và kiên nhẫn.

Bách Lý Hùng chính là linh hồn của cuộc vận động này. Với vóc dáng vạm vỡ và giọng nói trầm hùng, ông ta không ngừng động viên, tổ chức và phân công lao động. Ông ta đi đầu trong mọi công việc nặng nhọc, tự mình cầm cuốc, vác đá, khiến những người thanh niên trai tráng cũng phải nể phục. Ông ta thường xuyên nói với dân làng, bằng những lời lẽ mộc mạc nhưng đầy khí phách: “Thấy chưa? Sức mạnh của chúng ta không thua kém ai! Không cần tiên nhân, chúng ta vẫn có thể tự mình phá tan hạn hán này!” Niềm tin của ông ta vào phàm nhân, vào sức mạnh của sự đoàn kết, đã lan tỏa mạnh mẽ, thổi bùng lên ngọn lửa hy vọng trong lòng mỗi người.

Một buổi chiều nọ, khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm vàng cả một vùng trời, tiếng reo hò vỡ òa từ một công trường đào giếng. Một mạch nước ngầm nhỏ, trong vắt và mát lạnh, đã được tìm thấy sau nhiều ngày đào bới không ngừng nghỉ. Nước phun lên từ lòng đất, ướt đẫm khuôn mặt lấm lem của những người thợ. Đó không phải là một dòng sông lớn, nhưng đủ để mang lại niềm hy vọng lớn lao, đủ để chứng minh rằng những nỗ lực của họ không hề vô ích. Dân làng đổ xô đến, ngắm nhìn dòng nước quý giá, đôi mắt họ lấp lánh niềm vui, niềm hy vọng đã trở lại.

Lão Nông, một người đàn ông da đen sạm, tay chân chai sạn, người đã than thở về sự vô vọng của tiên nhân chỉ vài ngày trước, giờ đây quỳ sụp xuống bên mạch nước, dùng đôi bàn tay run rẩy hứng lấy từng giọt. Ông ta ngẩng đầu lên nhìn Tạ Trần, đôi mắt đỏ hoe. “Tiên sinh… ta chưa bao giờ nghĩ phàm nhân chúng ta có thể làm được điều này… Cảm ơn ân nhân!” Giọng ông ta nghẹn lại, đầy lòng biết ơn và sự hối lỗi vì đã từng tuyệt vọng.

Bách Lý Hùng vỗ vai một thanh niên đang ôm chầm lấy đồng đội, vẻ mặt ông ta tràn đầy tự hào. “Thấy chưa? Sức mạnh của chúng ta không thua kém ai! Chúng ta đã làm được! Đây chính là ý chí của nhân gian!”

Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. Hắn muốn sống một đời bình thường, nhưng có lẽ, chính sự bình thường, sự chân thật trong nỗ lực của những con người này lại là thứ sức mạnh vĩ đại nhất. Hắn cảm nhận được sự tin tưởng và đoàn kết giữa ba người – hắn, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng – ngày càng sâu sắc. Nó không chỉ là sự hợp tác, mà là một sự liên kết của những linh hồn đồng điệu, cùng hướng về một mục tiêu chung: bảo vệ nhân gian bằng chính sức lực của nhân gian. Những đám mây nhỏ, như những vị khách không mời mà đến, đã xuất hiện trên bầu trời, mang theo một chút hơi ẩm và một lời hứa hẹn về một cơn mưa nhỏ, dù còn xa vời, nhưng đã đủ để gieo mầm hy vọng.

***

Cùng lúc đó, tại một nơi xa xôi, nơi gió rít như tiếng gào thét của linh hồn, Lăng Nguyệt Tiên Tử đang sải bước trên những bậc đá cổ kính của Thiên Đạo Tháp. Ngọn tháp vươn mình lên trời cao, thân tháp làm từ một loại vật liệu không rõ nguồn gốc, phát ra ánh sáng nhàn nhạt, ma mị, hòa lẫn vào mây mù bao phủ xung quanh. Gió trên đỉnh tháp mạnh đến mức có thể thổi bay cả một người tu sĩ yếu kém, nhưng Lăng Nguyệt vẫn vững vàng, mỗi bước chân đều mang theo sự kiên định của một người đang tìm kiếm câu trả lời.

Thiên Đạo Tháp không phải là một nơi tu luyện bình thường. Mỗi tầng của nó là một thử thách khác nhau, từ những khu rừng rậm rạp với vô số cạm bẫy, những sa mạc bỏng rát thử thách ý chí, đến những cung điện lộng lẫy ẩn chứa ảo ảnh mê hoặc, hay những hang động âm u chứa đựng nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất. Linh khí bên trong tháp cũng biến đổi liên tục, lúc dồi dào, tinh thuần như tiên cảnh, lúc lại hỗn loạn, độc hại như địa ngục. Lăng Nguyệt, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và cả một nỗi mệt mỏi ẩn sâu, đã trải qua không biết bao nhiêu tầng. Bạch y của nàng tung bay trong gió, nhưng tâm trí nàng lại nặng trĩu những suy tư.

Kể từ khi chứng kiến Tạ Trần cứu Thôn Vân Sơn, và đặc biệt là sau cuộc đối chất với Liễu Thanh Phong, Lăng Nguyệt Tiên Tử đã bị ám ảnh bởi những lời nói và hành động của thư sinh phàm nhân kia. Những lý lẽ về “nhân quả”, về việc “phàm nhân tự cứu mình” đã gieo một hạt giống hoài nghi vào tận sâu thẳm niềm tin của nàng. Nàng, một tu sĩ cao quý, luôn tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường “vá trời” mà các tiên môn đang theo đuổi. Nhưng giờ đây, nàng tự hỏi: liệu con đường của họ có phải là duy nhất? Liệu cái giá của quyền năng, của sự bất tử, có phải là sự đánh mất nhân tính, sự thờ ơ với nỗi khổ của phàm nhân?

Nguyệt Quang Trâm trên mái tóc đen nhánh của nàng thỉnh thoảng lóe lên một ánh sáng bạc mờ ảo, phản chiếu những suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí nàng. Nàng nhớ lại câu nói của Liễu Thanh Phong, về “kẻ phàm nhân phá hoại trật tự”, và cả lời của Tạ Trần, về một “kỷ nguyên mới”. Lăng Nguyệt độc thoại nội tâm, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tầng tháp vắng lặng. “Thiên Đạo suy yếu, tai ương giáng xuống. Đây là điều hiển nhiên. Nhưng liệu cách ‘vá trời’ của chúng ta có phải là duy nhất? Liệu việc hy sinh phàm nhân, hay thờ ơ với những nỗi đau trần thế, có thực sự là cách để cứu vãn?”

Nàng bước qua một hành lang dài, hai bên là những bức tượng cổ kính đã phủ rêu phong. Ánh mắt nàng nhìn về phía trước, nơi ánh sáng từ tầng trên cùng yếu ớt chiếu xuống. “Và kẻ phàm nhân kia… Tạ Trần. Hắn không tu luyện, không có linh lực, nhưng lại có thể xoay chuyển một tình thế tuyệt vọng chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả. Liệu hắn có phải là một đáp án khác, một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ đến? Hay chỉ là một biến số cần bị loại bỏ, một ‘dị số’ nguy hiểm đối với trật tự hiện hữu?” Sự mâu thuẫn trong lòng nàng giằng xé. Nàng muốn tìm ra chân lý, nhưng chân lý ấy lại đang đe dọa toàn bộ thế giới quan mà nàng đã xây dựng.

Khi Lăng Nguyệt bước lên một tầng cao hơn, một tầng tháp không có bất kỳ thử thách hữu hình nào, chỉ có sự im lặng tuyệt đối và một luồng linh khí cổ xưa, lạnh lẽo bao trùm. Nguyệt Quang Trâm trên tóc nàng đột nhiên lóe sáng mạnh mẽ hơn, và nàng cảm nhận được một luồng ý chí vô hình, to lớn và cổ xưa, đang quét qua toàn bộ thế gian. Đó là một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy, một ý chí không có cảm xúc, không có sự sống, nhưng lại vô cùng mạnh mẽ, dường như đang “quét” qua từng ngóc ngách của Thập Phương Nhân Gian, tìm kiếm điều gì đó, hay đúng hơn là… tìm kiếm một “lỗi” nào đó.

Trong khoảnh khắc đó, một tiếng vọng mơ hồ, không phải bằng âm thanh, mà bằng ý niệm, vang lên trong tâm trí Lăng Nguyệt. Nó không phải là giọng nói, mà là một cảm giác, một ý chí thuần túy. “Dị số… cần được sửa chữa…”

Lăng Nguyệt Tiên Tử giật mình. Nàng biết, đó chính là Thiên Đạo. Hay một phần ý chí của nó, đang vận hành. Cái cảm giác lạnh lẽo ấy khiến nàng rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức về một điều gì đó còn lớn hơn cả sự suy yếu của Thiên Đạo. Nó đang tìm kiếm ai? Liệu có phải là Tạ Trần, kẻ phàm nhân đã dám đi ngược lại quy tắc, đã dám gieo mầm hy vọng cho một con đường khác? Nàng đứng đó, giữa tầng tháp cao vút, giữa tiếng gió rít và ý chí cổ xưa, đôi mắt phượng phức tạp nhìn xa xăm, như thể đang cố gắng nhìn thấu cả vận mệnh của nhân gian. Một cuộc chiến không lời, không hình hài, dường như đã bắt đầu, và Tạ Trần, kẻ phàm nhân bình thường, chính là trung tâm của cơn bão vô hình ấy.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free