Nhân gian bất tu tiên - Chương 84: Hội Ngộ Người Kiến Tạo: Bách Lý Hùng và Lời Hứa Nhân Gian
Tiếng gió chiều hun hút luồn qua những tán cây cổ thụ, mang theo chút hương đất ẩm và khói bếp lờ mờ, quấn quýt lấy bạch y của Lăng Nguyệt Tiên Tử khi nàng bước ra khỏi nơi ẩn nấp. Sự xuất hiện của nàng, tựa như một tiên nhân giáng trần giữa cõi phàm tục, lập tức thu hút mọi ánh nhìn, khiến cuộc đối đầu căng thẳng giữa Tạ Trần và Liễu Thanh Phong bỗng chốc ngưng đọng. Liễu Thanh Phong, với vẻ mặt đỏ gay vì phẫn nộ, vẫn chưa kịp dứt lời buộc tội Tạ Trần, thì đã phải ngậm ngùi im lặng trước khí chất thanh cao mà đầy uy quyền của sư tỷ.
Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng sắc bén kia, một tia dao động mãnh liệt đã thay thế sự uy nghiêm và mệt mỏi thường nhật. Nàng không nhìn Liễu Thanh Phong, cũng không nhìn Tạ Trần ngay lập tức, mà ánh mắt nàng lướt qua một lượt Thôn Vân Sơn, qua những gương mặt phàm nhân gầy gò nhưng giờ đây đã ánh lên chút sinh khí. Tiếng trẻ thơ nô đùa vọng lại từ xa, tiếng suối chảy róc rách, và cả mùi hương của sự sống đang dần hồi sinh, tất cả như một bức tranh sống động, đối lập hoàn toàn với hình dung về một thôn làng chết chóc mà nàng từng nghĩ.
“Liễu sư đệ, chớ vội.” Giọng nàng trong trẻo, tựa ngọc nứt, nhưng chứa đựng một sức nặng không thể kháng cự. “Chân lý không nằm ở một phía.”
Liễu Thanh Phong cứng họng, ánh mắt đầy căm giận liếc nhìn Tạ Trần. Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn sàng để sử dụng Lôi Pháp, nhằm trừng trị kẻ phàm nhân dám “nghịch thiên” này, nhưng lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử lại như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi hành động của hắn. Hắn không thể không tuân lệnh, bởi uy tín của Lăng Nguyệt trong tiên môn là tuyệt đối. Tuy nhiên, sự phẫn nộ trong lòng hắn vẫn không hề suy giảm, ngược lại còn cuộn trào mạnh mẽ hơn.
“Sư tỷ!” Liễu Thanh Phong nghiến răng, cố gắng kìm nén. “Người không thấy kẻ này đang xúi giục phàm nhân nghịch thiên sao? Hắn phá hoại trật tự, làm suy yếu tín niệm vào tiên đạo! Đây không chỉ là mầm họa cho nhân gian, mà còn là sự bất kính đối với Thiên Đạo!” Hắn chỉ tay về phía Tạ Trần, ngón tay run rẩy vì tức giận. “Cái thứ gọi là ‘nhân quả’ của hắn, chẳng qua chỉ là những tiểu xảo phàm tục, một cách để phàm nhân quên đi sự yếu đuối của mình, quên đi sự cần thiết của tu tiên để chống lại suy kiệt của Thiên Đạo!”
Tạ Trần vẫn đứng đó, gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản, nhưng khí chất lại vững vàng như một ngọn núi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn khẽ đảo qua Liễu Thanh Phong, rồi dừng lại ở Lăng Nguyệt Tiên Tử. Hắn không hề tức giận trước những lời buộc tội gay gắt, chỉ thở dài một tiếng thật nhẹ, tựa như đang thương hại cho sự chấp niệm của vị tu sĩ trẻ.
“Chỉ là phàm nhân tự cứu lấy mình, thuận theo đạo lý sinh tồn.” Giọng Tạ Trần trầm tĩnh, điềm đạm, không chút gợn sóng. “Đạo của tiên gia có lẽ đã quên mất điều đó. Hay đúng hơn, đã đánh đồng sự tồn tại của mình với sự tồn tại của Thiên Đạo, và coi thường mọi nỗ lực tự thân của nhân gian.” Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Lăng Nguyệt Tiên Tử, đôi mắt sáng như sao, nhưng không hề kiêu ngạo. “Người tu tiên tin vào sức mạnh thần thông, vào phép thuật để thay đổi vận mệnh. Nhưng sức mạnh ấy, khi không đặt nền móng trên sự thấu hiểu nhân sinh, liệu có khác gì một cỗ máy khổng lồ mất đi linh hồn? Thiên Đạo suy yếu, linh khí mỏng manh, đó là sự thật. Nhưng nhân gian cũng có đạo lý của riêng mình, một đạo lý bình dị nhưng kiên cường, nơi con người tự tìm thấy sức mạnh trong chính đồng loại và trong cuộc sống của họ.”
Lời của Tạ Trần, tuy không mang theo chút linh lực nào, nhưng lại như những mũi kim sắc bén, xuyên thấu vào tâm can của Liễu Thanh Phong. Hắn muốn phản bác, muốn gào thét, nhưng lại không tìm được từ ngữ nào đủ sức nặng để đối chọi. Hắn cảm thấy mình như đang đứng trước một vực sâu triết lý, nơi mọi định nghĩa về “tiên” và “phàm” đang bị đảo lộn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không hề ngắt lời Tạ Trần. Nàng chăm chú lắng nghe, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, như đang cố gắng thấu hiểu từng câu, từng chữ. Nàng nhớ lại những điều nàng đã thấy ở Hoang Cổ Bí Cảnh, những dấu hiệu của sự suy tàn không thể đảo ngược, những ghi chép cổ xưa về một Thiên Đạo đã từng sụp đổ và được tái sinh từ chính nhân gian. Và giờ đây, lời của Tạ Trần lại như một mảnh ghép cuối cùng, hoàn thiện bức tranh mà nàng đang dần hình dung.
Nàng quay sang Tạ Trần, đôi mắt lạnh lùng giờ đây chứa đựng một sự tò mò sâu sắc, xen lẫn chút hoài nghi. “Ngươi nói ‘nhân quả’?” nàng hỏi, giọng nàng thấp hơn, tựa như đang thăm dò. “Liệu có thể giải thích rõ hơn cho ta? Cái gọi là ‘nhân quả’ của một phàm nhân, liệu có thể thay đổi được vận mệnh mà cả tiên môn đang cố gắng vá víu bằng thần thông?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa nhưng đầy thâm ý. “Tiên Tử.” Hắn dùng một đại từ trang trọng, nhưng không hề mang theo vẻ nịnh bợ. “Nhân quả, vốn dĩ không phải là một loại thần thông, mà là đạo lý vận hành của vạn vật. Một giọt nước bẩn, một miếng ăn thiếu thốn, một lời nói gieo rắc sợ hãi, tất cả đều là nhân. Và bệnh tật, đói khổ, loạn lạc, chính là quả. Kẻ phàm nhân yếu ớt, không có thần thông, chỉ có thể nương vào trí tuệ và sự đồng lòng để gieo những ‘nhân’ tốt, mong gặt hái ‘quả’ lành. Tiên môn cố gắng ‘vá trời’, nhưng liệu đã bao giờ nhìn xuống dưới, xem nhân gian đang tự vá víu chính mình như thế nào?”
Lời lẽ của Tạ Trần như một tiếng chuông vang vọng, đánh thẳng vào những giáo điều mà Lăng Nguyệt đã tin tưởng bấy lâu. Nàng cảm thấy một sự khó chịu nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, nhưng không phải là tức giận, mà là sự bối rối của một tâm hồn đang đứng giữa ngã ba đường. Dương Quân đứng phía sau sư tỷ, sắc mặt anh tuấn của hắn cũng không ngừng biến đổi. Hắn đã chứng kiến toàn bộ quá trình dịch bệnh bùng phát, và giờ là sự hồi phục kỳ diệu của Thôn Vân Sơn. Những gì Tạ Trần nói, không phải là lý thuyết suông, mà là hiện thực hiển nhiên đang diễn ra trước mắt họ.
Liễu Thanh Phong không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn cảm thấy mình như một kẻ ngốc đang bị chế giễu. “Thôi đủ rồi!” Hắn gầm lên, rút ra thanh kiếm Bích Lạc từ vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào Tạ Trần. Ánh mắt hắn đỏ ngầu, đầy vẻ căm hờn. “Ta không tin vào những lời xảo ngôn của ngươi! Thiên Đạo suy yếu, chính là do ma khí hoành hành, do những kẻ tà ma tác quái! Tu tiên là để diệt trừ ma chướng, để bảo vệ chúng sinh! Ngươi, một phàm nhân, chỉ biết gieo rắc những tư tưởng mê hoặc, làm lung lay ý chí tu đạo của người khác!” Linh khí quanh hắn bắt đầu dao động dữ dội, tựa như một cơn bão sắp bùng nổ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nhíu mày. Nàng không muốn tranh chấp thêm, nhưng cũng không thể để Liễu Thanh Phong hành động hồ đồ. “Liễu sư đệ, thu kiếm lại!” Giọng nàng không cao, nhưng lại mang theo một khí thế áp đảo, khiến Liễu Thanh Phong cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. “Chân tướng cần được sáng tỏ, không phải bằng lưỡi kiếm, mà bằng lý trí và sự quan sát. Ngươi đã quên lời dạy của sư tôn sao? ‘Đạo, vĩnh viễn không ngừng vận hành và biến đổi. Kẻ nào chấp niệm vào một hình thái, kẻ đó sẽ bị Đạo bỏ lại.’”
Liễu Thanh Phong cứng người. Lời dạy của sư tôn, vốn là kim chỉ nam cho hắn, giờ đây lại được Lăng Nguyệt Tiên Tử sử dụng để chống lại chính hắn. Hắn căm giận vô cùng, nhưng biết rằng mình không thể làm trái lệnh. Hắn hừ lạnh một tiếng, thanh kiếm Bích Lạc reluctantly quay về vỏ, nhưng ánh mắt hắn vẫn găm chặt vào Tạ Trần, như muốn nuốt chửng. “Được thôi, sư tỷ. Ta sẽ tuân lệnh. Nhưng ta sẽ chờ xem, cái gọi là ‘nhân quả’ của kẻ phàm nhân này sẽ dẫn đến đâu. Một ngày nào đó, khi nhân gian chìm trong loạn lạc vì cái gọi là ‘tự cứu’, ta sẽ không ngần ngại ra tay trừng trị kẻ đã gieo mầm họa này!” Nói rồi, hắn quay người, phất tay áo bỏ đi, dáng vẻ đầy vẻ bất mãn và phẫn uất. Dương Quân khẽ thở dài, nhìn theo bóng dáng Liễu Thanh Phong, rồi lại nhìn sang Tạ Trần, ánh mắt phức tạp. Anh biết, mối bất hòa này sẽ không dễ dàng chấm dứt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đuổi theo Liễu Thanh Phong. Nàng vẫn đứng đó, như một bức tượng ngọc giữa khung cảnh làng quê bình dị. Nàng nhìn Tạ Trần thêm một lát, ánh mắt nàng như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí hắn. Hắn không hề né tránh, mà bình thản đón nhận ánh nhìn dò xét ấy. Một sự tĩnh lặng bao trùm không gian, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tà áo bạch y của nàng. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay lên, chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền thẳng vào đầu ngón tay, nhắc nhở nàng về trách nhiệm, về bổn phận của một Tiên Tử, nhưng cũng là biểu tượng của một con đường đã từng được coi là chân lý tuyệt đối, mà giờ đây đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, tựa như đang tự mình quyết định điều gì đó, rồi quay người, lặng lẽ bước đi, Dương Quân im lặng theo sau. Bóng dáng hai người tiên nhân dần khuất sau những rặng tre xanh mướt của Thôn Vân Sơn, để lại Tạ Trần một mình giữa tiếng gió xào xạc và ánh chiều tà đang dần buông xuống.
***
Khi bóng dáng Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã hoàn toàn biến mất sau rặng tre, sự tĩnh lặng lại bao trùm Thôn Vân Sơn, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của sự đối đầu căng thẳng, mà là sự tĩnh lặng của bình yên đang dần trở lại. Nắng trưa vẫn trải vàng trên những mái nhà tranh, trên con đường đất, và trên những gương mặt phàm nhân. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, và xa xa, tiếng trẻ con nô đùa, cười nói rộn ràng đã trở lại. Mùi đất ẩm và khói bếp xen lẫn hương cỏ cây đồng nội, tạo nên một bầu không khí thanh bình, gần gũi đến lạ.
Mộ Dung Tuyết khẽ bước đến bên Tạ Trần, gương mặt dịu dàng của nàng ánh lên một nụ cười nhẹ nhõm. “Cuối cùng thì họ cũng đi rồi.” Nàng nói, giọng nàng tự nhiên, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy hy vọng. “Ngươi làm cho cả Liễu Thanh Phong lẫn Lăng Nguyệt Tiên Tử phải bối rối. Ta chưa từng thấy một ai có thể khiến những tu sĩ danh tiếng ấy phải suy nghĩ nhiều đến vậy.”
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng đang dần chói chang hơn. “Sự bối rối của họ, chỉ là bước khởi đầu. Vấn đề không nằm ở ta, mà ở những gì họ đã tin tưởng bấy lâu. Khi một cái cây đã mục ruỗng từ bên trong, dù có vá víu cành lá bên ngoài đến đâu, nó cũng không thể xanh tốt trở lại.” Hắn khẽ thở dài, rồi quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn dịu đi đôi chút. “Tình hình ở Thôn Vân Sơn thế nào rồi? Dân làng có khỏe hơn không?”
Mộ Dung Tuyết gật đầu, nụ cười trên môi nàng rạng rỡ hơn. “Rất tốt, Tạ Trần. Các biện pháp của ngươi hiệu quả hơn ta tưởng tượng rất nhiều. Nước sạch, vệ sinh, phơi nắng, và quan trọng nhất là niềm tin. Dân làng đã dần khỏe mạnh trở lại, không còn ai bị sốt cao hay kiệt sức nữa. Bách Lý Hùng và những người khỏe mạnh khác cũng đã giúp ta tổ chức lại việc ăn uống, đảm bảo mỗi nhà đều có đủ lương thực tối thiểu.” Nàng chỉ tay về phía một nhóm trẻ con đang chơi đùa bên bờ suối, tiếng cười khúc khích của chúng vang vọng trong không gian. “Nhìn xem, chúng đã vui vẻ trở lại. Những sinh mạng nhỏ bé này, suýt nữa đã bị cái gọi là ‘Thiên Đạo suy yếu’ cướp đi.”
Nghe Mộ Dung Tuyết kể, Tạ Trần cảm thấy một chút nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn đó. Hắn đã bỏ ra quá nhiều tâm sức để suy luận, để kết nối các ‘nhân’ và ‘quả’, để tìm ra con đường cứu chữa cho nơi này. Nhưng nhìn thấy nụ cười trên môi Mộ Dung Tuyết, nhìn thấy sự sống đang hồi sinh trong thôn làng, hắn biết, mọi nỗ lực đều xứng đáng.
Dân làng, những người đã từng gầy gò, xanh xao vì bệnh tật và tuyệt vọng, giờ đây với làn da đã có chút hồng hào, ánh mắt đã có lại tia sáng, từng bước từng bước tiến đến gần Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết. Họ không nói gì nhiều, chỉ cúi đầu thật sâu, ánh mắt tràn ngập lòng biết ơn. Có những người già cả run rẩy nắm lấy tay áo Tạ Trần, nước mắt rưng rưng.
“Ân đức của tiên sinh và y tiên, chúng con suốt đời không quên!” Một ông lão tóc bạc phơ, cố nén tiếng nấc, nói. “Chúng con đã từng nghĩ, vận mệnh đã an bài, chỉ còn cách chờ đợi cái chết. Nhưng nhờ có hai vị, chúng con mới biết rằng, phàm nhân cũng có thể tự cứu lấy mình, phàm nhân cũng có thể chống lại tai ương!”
Những lời nói chân thành, chất phác ấy, lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất kỳ lời ca tụng hay thần thông nào. Mộ Dung Tuyết mỉm cười, ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy trìu mến. “Họ tin tưởng chúng ta, Tạ Trần.” Nàng thì thầm, tựa như muốn chia sẻ niềm vui ấy với hắn.
Tạ Trần gật đầu. “Niềm tin mới là thứ quý giá nhất.” Hắn đáp, giọng hắn trầm hơn một chút. “Đó là thứ linh khí chân chính nhất, thứ kết nối nhân quả bền chặt nhất. Tiên môn có thể có linh khí từ Thiên Đạo, nhưng nhân gian có niềm tin. Niềm tin vào cuộc sống, niềm tin vào đồng loại, niềm tin vào chính mình.” Hắn nhìn những gương mặt phàm nhân, có người đã từng hoảng loạn, có người đã từng bất lực, nhưng giờ đây ánh mắt họ đã có lại sự kiên cường. “Mọi sự khởi đầu đều từ những điều nhỏ bé, từ những hạt nhân thiện lương được gieo trồng trong tâm hồn.”
Trong khi Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang trò chuyện với dân làng, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã đi khá xa. Nàng vẫn bước đi trong im lặng, nhưng tâm trí nàng không ngừng phân tích những gì đã diễn ra. “Hắn… khác biệt.” Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nghĩ. “Không, không phải khác biệt, mà là một ‘lỗi’ quá lớn trong quy tắc này. Một ‘lỗi’ mà Thiên Đạo có lẽ chưa từng tính đến.” Nàng nhớ lại lời Tạ Trần nói về “nhân quả” và “niềm tin”. Tiên môn luôn đặt Thiên Đạo lên trên hết, tin rằng chỉ có thần thông mới có thể giải quyết mọi tai ương. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một con đường khác, một con đường mà phàm nhân có thể tự đi, tự tìm ra sức mạnh từ chính bản thân và từ cộng đồng.
“Dương Quân,” nàng bỗng lên tiếng, giọng nàng vẫn trầm ổn, nhưng chứa đựng sự suy tư sâu sắc. “Ngươi thấy gì từ Tạ Trần?”
Dương Quân giật mình, vội vàng đáp. “Sư tỷ, đệ thấy hắn… quá khác biệt. Hắn không có chút linh lực nào, nhưng lại có thể khiến bệnh dịch thuyên giảm, khiến Liễu sư huynh tức giận đến vậy, và khiến cả người phải trầm tư. Hắn không tu tiên, nhưng lại nói về ‘đạo’ một cách sâu sắc hơn bất kỳ đạo trưởng nào đệ từng gặp.” Hắn ngừng một lát, rồi nói tiếp. “Đệ cảm thấy, hắn không phải là kẻ nghịch thiên, mà là kẻ đang tìm kiếm một con đường khác cho nhân gian, một con đường không cần đến sự ban ơn của Thiên Đạo hay sự can thiệp của tiên môn.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời, nàng chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nàng vẫn dán vào phía xa xăm. Nàng biết, những gì Tạ Trần đang làm không chỉ là chữa bệnh, mà là gieo mầm một tư tưởng mới, một tư tưởng về sự tự chủ của phàm nhân. Tư tưởng ấy, nếu phát triển, có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của Thập Phương Nhân Gian, và đẩy Thiên Đạo vào một cuộc khủng hoảng sâu sắc hơn bao giờ hết. Nàng hiểu, tại sao Thiên Đạo lại muốn xóa bỏ sự tồn tại của Tạ Trần, bởi vì hắn chính là một “điểm neo nhân quả” có khả năng “phá cục”, một nhân tố nằm ngoài mọi tính toán của quy tắc cũ. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn về Tạ Trần, về con đường mà hắn đang đi, và về cái giá của “sống một đời bình thường” trong một thế giới đang dần “mất người”. Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ nó như truyền thẳng vào tâm trí, xua tan đi những băn khoăn cuối cùng. Nàng đã quyết định, nàng sẽ không để Tạ Trần bị cô lập.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Tại cổng Thành Vọng Nguyệt, thuộc Thành Vô Song, không khí vẫn náo nhiệt và ồn ã. Tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng bánh xe xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng lính gác hô hoán, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị. Mùi bụi đường trộn lẫn mùi ngựa, mùi kim loại từ giáp trụ, và thoang thoảng mùi thức ăn từ các quán hàng rong ven đường. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với những phù văn trận pháp khắc trên tường, trông thật uy nghi và bất khả xâm phạm. Nó mang lại cảm giác an toàn cho người dân, nhưng cũng là biểu tượng của một sự kiểm soát vô hình.
Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết đang đứng nép mình vào một góc khuất gần cổng thành, quan sát dòng người qua lại. Họ đã rời Thôn Vân Sơn sau một ngày làm việc cật lực, và giờ đây, sự ồn ào của thành phố lại khiến Tạ Trần cảm thấy hơi khó chịu. Hắn vẫn gầy gò, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự suy tư sâu sắc. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc, vẫn thanh lịch và dịu dàng, nhưng đôi mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng.
“Tình hình ở đây tạm ổn, nhưng những nơi khác…” Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng đầy ưu tư. “Ta nghe nói, dịch bệnh và tai ương không chỉ bùng phát ở Thôn Vân Sơn. Nhiều thôn làng khác quanh Thành Vô Song cũng đang gặp phải tình trạng tương tự. Có lẽ, giải pháp của chúng ta chỉ là một giọt nước giữa biển cả mênh mông.” Nàng nhìn Tạ Trần, mong chờ một lời trấn an, hoặc một định hướng mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu. “Chỉ là một giọt nước giữa biển cả. Vấn đề cốt lõi vẫn chưa được giải quyết.” Hắn đáp, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt phàm nhân hối hả. “Thiên Đạo đang suy yếu, đó là sự thật không thể chối cãi. Linh khí mỏng đi, khiến môi trường mất cân bằng, khí độc sinh sôi, và con người trở nên yếu ớt hơn. Nhưng điều đáng sợ hơn cả là sự ‘mất người’ trong tâm hồn, sự tuyệt vọng và mất niềm tin. Chúng ta đã cứu Thôn Vân Sơn, nhưng không thể cứu được cả thế giới chỉ bằng cách đó.” Hắn dừng lại, rồi nói tiếp, giọng hắn trầm hơn. “Chúng ta cần một giải pháp mang tính tổng thể hơn, một cách để gieo những hạt nhân thiện lành trên diện rộng, để nhân gian có thể tự đứng vững trước bão tố.”
Lời của Tạ Trần khiến Mộ Dung Tuyết chìm vào suy tư. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang trên vai, gánh nặng của một người nhìn thấu nhân quả, nhưng lại không có quyền năng thần thông để thay đổi mọi thứ một cách nhanh chóng. Cái giá của sự ‘thấu hiểu’ đôi khi lại là sự bất lực.
Đúng lúc đó, một nhóm người phàm nhân xuất hiện từ phía cổng thành. Họ ăn mặc giản dị nhưng toát lên vẻ kiên cường, ánh mắt kiên định. Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với vóc dáng vạm vỡ, phong trần, mái tóc đen xen lẫn bạc được búi cao gọn gàng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp của ông ta toát lên vẻ nghiêm nghị và chính trực. Dù không mặc giáp trụ, nhưng khí chất của ông ta không khác gì một dũng tướng đã trải qua vô vàn trận mạc. Đó chính là Bách Lý Hùng.
Bách Lý Hùng tiến đến gần Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết, ánh mắt ông ta quét qua hai người với vẻ kính trọng nhưng cũng đầy sự đánh giá. Ông ta đã nghe rất nhiều về “thư sinh Tạ Trần” và “y tiên Mộ Dung Tuyết”, những người đã cứu Thôn Vân Sơn khỏi cái chết. Ông ta dừng lại cách họ vài bước, chắp tay cúi đầu.
“Vị này hẳn là Tạ tiên sinh?” Bách Lý Hùng cất tiếng, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách. “Lão phu Bách Lý Hùng, xin thay mặt hàng vạn phàm nhân ở Thành Vô Song này, cảm tạ ân đức của ngài và vị y tiên đây!” Ông ta cúi đầu một lần nữa, sâu sắc và chân thành.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt hắn dò xét Bách Lý Hùng. Hắn cảm nhận được khí chất kiên cường và lòng chính trực từ người đàn ông này. Đây không phải là một phàm nhân yếu đuối, mà là một lãnh đạo đích thực, một người đã đứng lên giữa lúc nguy nan.
“Bách Lý huynh khách sáo rồi.” Tạ Trần đáp, giọng hắn vẫn điềm tĩnh. “Chúng tôi chỉ làm những gì cần làm.”
Bách Lý Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào Tạ Trần. “Tiên sinh không cần khiêm tốn. Những gì ngài và y tiên đã làm cho Thôn Vân Sơn, đã lan truyền khắp Thành Vô Song này. Trong khi các tiên môn vẫn còn tranh giành cơ duyên vá trời, thì ngài lại chỉ cho chúng tôi một con đường khác, một con đường mà phàm nhân có thể tự đi.” Ông ta khẽ thở dài, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng. “Tình hình Thành Vô Song hiện tại đang rất hỗn loạn. Dịch bệnh, đói kém, trộm cướp hoành hành. Các tu sĩ thì thờ ơ, hoặc chỉ quan tâm đến việc tu luyện của họ. Phàm nhân chúng tôi, đã quá mệt mỏi với việc chờ đợi sự cứu rỗi từ trên trời.”
Ông ta tiến thêm một bước, ánh mắt ông ta dâng tràn một tia hy vọng. “Chúng tôi muốn tự cứu mình, nhưng thiếu trí tuệ và phương pháp. Nay nghe danh ngài, nghe về những giải pháp ‘nhân quả’ của ngài, chúng tôi tin rằng ngài chính là người có thể dẫn dắt chúng tôi. Xin ngài chỉ giáo, dẫn dắt chúng tôi! Hãy cho chúng tôi một con đường, để phàm nhân có thể tự đứng vững, để bảo vệ những gì còn sót lại của nhân gian này!”
Lời thỉnh cầu của Bách Lý Hùng, không phải là lời van xin yếu đuối, mà là lời hiệu triệu từ một người lãnh đạo kiên cường, đại diện cho ý chí của hàng vạn phàm nhân. Nó không chỉ là một yêu cầu giúp đỡ, mà là một lời hứa hẹn về sự đồng lòng, về một khởi đầu mới cho nhân gian. Tạ Trần nhìn sâu vào đôi mắt kiên nghị của Bách Lý Hùng, cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đang dần đè lên vai mình. Hắn muốn sống một đời bình thường, nhưng dường như, số phận lại đang đẩy hắn vào vị trí của một “điểm neo nhân quả” không thể chối từ, một điểm tựa cho những con người đang tuyệt vọng tìm kiếm hy vọng. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, màn đêm dần buông xuống, bao trùm Thành Vọng Nguyệt, và một kỷ nguyên mới, nơi phàm nhân tự nắm giữ vận mệnh của mình, dường như đang hé mở.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.