Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 83: Hy Vọng Nhân Gian, Phẫn Nộ Thiên Đạo: Đối Đầu Triết Lý

Bình minh nhuộm hồng phương Đông, những tia nắng đầu tiên lướt qua đỉnh Vân Sơn, rải vàng lên mái nhà tranh, con đường đất và những ruộng lúa xanh mơn mởn. Không còn vẻ ủ dột, sầu thảm của những ngày dịch bệnh hoành hành, Thôn Vân Sơn hôm nay thức dậy trong một sinh khí hoàn toàn mới. Tiếng chim hót ríu rít trong lùm cây, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách dưới chân núi, tiếng gà gáy vang vọng khắp thôn. Từ những nếp nhà gỗ nhỏ bé, khói bếp lững lờ bay lên, mang theo mùi đất ẩm hòa quyện với hương cỏ dại và chút khói củi, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Không khí trong lành, mát rượi của buổi sớm mai như xua tan đi mọi u ám còn vương vấn.

Trẻ con, với những đôi má đã hồng hào trở lại, quần áo tuy vá víu nhưng sạch sẽ, đang nô đùa trên con đường đất, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp thôn, tựa như những nốt nhạc vui tươi xua đi màn đêm sợ hãi. Chúng đuổi nhau quanh gốc cây cổ thụ, nghịch nước bên bờ suối, hay giúp cha mẹ phơi những tấm vải vừa giặt sạch dưới ánh nắng ban mai. Người lớn không còn ngồi co ro trong nhà đợi chờ tử thần, mà đã xắn tay áo, bắt đầu công việc đồng áng, chăm sóc ruộng vườn, hay dọn dẹp nhà cửa, phơi phóng chăn màn. Mỗi khuôn mặt đều ánh lên sự nhẹ nhõm, một niềm hy vọng vừa tìm thấy, tựa như mảnh đất khô cằn vừa được tưới tắm sau cơn hạn dài.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc đã sờn màu nhưng vẫn toát lên vẻ thanh lịch, đang đi lại giữa thôn. Gương mặt nàng tuy vẫn còn chút mệt mỏi sau những đêm dài không ngủ, nhưng đôi mắt nàng đã rạng rỡ hẳn lên. Nàng cẩn thận kiểm tra từng giếng nước, chỉ dẫn dân làng cách giữ vệ sinh, đun sôi nước uống, và còn kiên nhẫn hướng dẫn họ cách chế biến những món ăn đơn giản từ rau dại và ngũ cốc để cải thiện dinh dưỡng. Nàng không còn vẻ u sầu khó tả như trước, thay vào đó là sự quyết tâm và một niềm tin mãnh liệt vào con đường mình đang đi.

“Mộ Dung cô nương, những lời Tạ công tử nói quả nhiên là chân lý!” Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt phong trần, tiến lại gần nàng, giọng nói trầm hùng nhưng đầy vẻ vui mừng. Râu quai nón rậm rạp của ông nay được tỉa tót gọn gàng hơn, ánh mắt kiên nghị không còn vẻ tuyệt vọng. Ông đưa tay lau mồ hôi trên trán, chỉ vào những đứa trẻ đang vui đùa. “Nhìn xem, chúng đã khỏe mạnh trở lại rồi! Nhờ người và Tạ công tử, thôn ta mới có ngày hôm nay!”

Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn lũ trẻ. “Đây là công sức của mọi người. Tạ công tử chỉ là người chỉ ra con đường.” Nàng biết rõ, nếu không có sự hợp tác của dân làng, và nếu không có Bách Lý Hùng với uy tín của mình để kêu gọi mọi người, thì những chỉ dẫn của Tạ Trần dù có đúng đắn đến mấy cũng khó lòng thực hiện được.

Một vài thôn dân đang phơi quần áo gần đó nghe thấy, liền đồng thanh hô lên, giọng nói chất phác nhưng tràn đầy biết ơn: “Tạ công tử và Mộ Dung cô nương là ân nhân của thôn chúng tôi! Ân đức này, chúng tôi không bao giờ quên!”

Từ xa, dưới gốc cây cổ thụ tỏa bóng mát, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Thân hình hắn vẫn gầy gò, thư sinh, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ thấu triệt và một sự bình yên nội tại. Hắn không bước ra nhận lời cảm ơn, chỉ khẽ mỉm cười. Hắn không cần danh vọng hay sự tán dương. Điều hắn muốn thấy là sự sống, là nhân tính được bảo toàn, là nhân quả được gieo trồng đúng đắn. Hắn nhìn thấy những hạt giống hy vọng đã nảy mầm, nhìn thấy sợi dây nhân quả đã được gỡ rối từng chút một. Cảm giác này, còn thỏa mãn hơn bất kỳ kỳ ngộ tiên duyên nào. Hắn biết, một khi nhân gian tự tìm được con đường của mình, thì Thiên Đạo có suy yếu đến mấy, cũng không thể hoàn toàn sụp đổ. Đó là sức mạnh của sự sống, của ý chí con người, thứ mà các tu sĩ đã lãng quên khi mải miết chạy theo quyền năng và sự bất tử.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, một cảm giác bất an vẫn lởn vởn. Hắn biết, ánh sáng hy vọng này cũng giống như ngọn đèn giữa đêm tối, sẽ thu hút những ánh mắt soi mói và những định kiến cố hữu. Sự phục hồi của Thôn Vân Sơn, không phải nhờ thần thông của tiên gia, mà nhờ những điều phàm tục nhất, chắc chắn sẽ là một cái gai trong mắt những kẻ luôn tự cho mình là người bảo vệ Thiên Đạo. Hắn ngước nhìn lên bầu trời xanh ngắt, một gợn mây trắng lững lờ trôi qua, tựa như một điềm báo cho cơn bão sắp đến.

***

Khi mặt trời đã lên cao, trưa nắng đổ lửa xuống Thôn Vân Sơn, những hạt bụi li ti bay lơ lửng trong không khí tĩnh lặng. Tạ Trần vẫn ngồi dưới gốc cây cổ thụ, lặng lẽ chiêm nghiệm sự hồi sinh của thôn làng, nơi tiếng cười trẻ thơ đã thay thế tiếng ho khan và rên rỉ. Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Và quả nhiên, một luồng khí tức sắc lạnh, đầy áp bức bỗng ập đến từ phía con đường mòn dẫn vào thôn.

Một nhóm tu sĩ xuất hiện ở rìa thôn, tựa như những bóng ma giữa ban ngày. Dẫn đầu là Liễu Thanh Phong, trong bộ đạo bào xanh thẫm, vẻ mặt hắn giờ đây không còn sự bình tĩnh giả tạo mà thay vào đó là sự khó chịu tột độ và phẫn nộ không thể che giấu. Đôi mắt sáng như sao của hắn giờ đây ánh lên vẻ sắc bén và lạnh lẽo, quét một lượt qua khung cảnh Thôn Vân Sơn đang tràn đầy sức sống. Cảnh tượng những phàm nhân khỏe mạnh, đang vui vẻ sinh hoạt mà không cần đến sự "cứu rỗi" của tiên môn, như một cái tát thẳng vào niềm kiêu hãnh của hắn.

Đằng sau Liễu Thanh Phong là các Sứ Giả Tiên Môn. Họ cao ráo, lạnh lùng, mặc những chiếc áo bào tiên môn màu trắng tinh, vẻ mặt không chút cảm xúc, nhưng sâu trong ánh mắt lại hiện rõ sự khinh thường và bất mãn. Họ không thể chấp nhận được việc một căn bệnh được cho là "ma khí" lại có thể bị đẩy lùi bởi những phương pháp "phàm tục" như vệ sinh, nước sạch, và tinh thần lạc quan. Điều này không chỉ làm giảm uy thế của tiên môn, mà còn dấy lên một sự hoài nghi về sự cần thiết của tu sĩ trong mắt bách tính. Niềm tin vào thần thông của họ đang bị lung lay bởi một thư sinh gầy gò không chút tu vi.

Liễu Thanh Phong chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một áp lực vô hình, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề. Hắn ta không thèm liếc nhìn những thôn dân đang sững sờ dừng mọi hoạt động, mà ánh mắt dán chặt vào Tạ Trần, người vẫn bình thản ngồi dưới gốc cây cổ thụ, tựa như một khối đá giữa dòng chảy hỗn loạn.

“Xem ra, kẻ phàm nhân kia đã thành công trong việc gieo rắc tà niệm,” Liễu Thanh Phong cất giọng, âm thanh sắc lạnh như tiếng kim loại va vào nhau, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi trưa. Lời hắn không chỉ là một nhận định, mà còn là một phán quyết đầy miệt thị. Hắn không tin vào những gì mắt mình đang thấy, hoặc cố tình không muốn tin. Đối với hắn, sự phục hồi của Thôn Vân Sơn chỉ có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, hoặc tệ hơn, là một âm mưu của Tạ Trần để lung lạc nhân tâm.

Một Sứ Giả Tiên Môn bên cạnh hắn, với khuôn mặt không chút biểu cảm, khẽ gật đầu phụ họa. “Thật ngông cuồng! Dám tự ý thay đổi số mệnh của bách tính! Việc này, Thiên Đạo sao có thể dung tha?” Giọng nói của người này mang theo sự cứng nhắc và giáo điều, tựa như một cái máy chỉ biết lặp lại những lời răn của tiên môn. Họ đã quá quen với việc phàm nhân phải ngửa tay cầu xin, phải run sợ trước mỗi lời tiên đoán, chứ không phải tự mình đứng dậy và đối mặt với nghịch cảnh. Sự tự chủ của phàm nhân là một điều tối kỵ, vì nó đe dọa đến nền móng quyền lực của giới tu sĩ.

Liễu Thanh Phong khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên môi. Hắn bước thẳng về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và thách thức. Các tu sĩ khác giữ khoảng cách, đứng thành một vòng cung bán nguyệt, pháp lực trong cơ thể họ đã âm thầm vận chuyển, sẵn sàng cho bất kỳ hành động nào. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức ngay cả tiếng ve kêu cũng như bị nuốt chửng. Tạ Trần vẫn không hề nao núng, đôi mắt hắn vẫn bình thản nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, tựa như đang đối diện với một câu đố triết lý, chứ không phải một vị tu sĩ đầy quyền năng. Hắn biết, đây chính là lúc hắn phải đối mặt với một cơn bão lớn hơn nhiều so với dịch bệnh. Cơn bão của định kiến, của sự cố chấp, và của cả một hệ thống niềm tin đã mục rỗng.

***

Trong cái nắng gắt oi bức của buổi trưa, Liễu Thanh Phong đứng sừng sững trước Tạ Trần, bóng hắn đổ dài trên mặt đất đầy bụi. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn dán chặt vào thư sinh gầy gò, tựa như muốn xuyên thủng tâm can đối phương. Hắn không thể chấp nhận được cảnh tượng trước mắt: một thôn làng phàm nhân đang hồi sinh, không nhờ vào thần thông quảng đại của tiên gia, mà chỉ bằng những phương pháp phàm tục, do một kẻ phàm nhân như Tạ Trần chỉ dẫn. Điều này không chỉ là sỉ nhục, mà còn là một sự thách thức trực tiếp vào niềm tin và quyền uy của hắn.

“Tạ Trần!” Liễu Thanh Phong cất giọng, âm thanh vang vọng và đầy uy lực, mang theo cả sự phẫn nộ và coi thường. “Ngươi dám làm trái Thiên Đạo, xúi giục phàm nhân phản lại số mệnh! Ngươi muốn thiên hạ đại loạn sao?! Sự bình yên này, chỉ là giả tạo! Ngươi đang gieo rắc tà niệm, làm lung lay niềm tin vào tiên môn, vào quy tắc của trời đất!” Hắn giơ tay, một luồng pháp lực vô hình lập tức tỏa ra, tạo thành một áp lực nặng nề đè lên Tạ Trần. Cát bụi dưới chân hắn khẽ bay lên, không khí xung quanh dường như đông đặc lại. Mục đích của hắn không chỉ là đe dọa, mà là muốn Tạ Trần phải cúi đầu, phải nhận ra sự nhỏ bé và sai lầm của mình trước sức mạnh tuyệt đối của tu sĩ.

Tạ Trần, tuy cảm nhận được áp lực vô hình đang đè nặng lên mình, nhưng vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn thẳng vào Liễu Thanh Phong, không hề nao núng. Hắn không hề né tránh, không hề tỏ ra sợ hãi. Hắn hiểu, đây không chỉ là một cuộc đối đầu giữa hai cá nhân, mà là một cuộc tranh luận triết lý sâu sắc, một sự va chạm giữa hai thế giới quan. “Liễu tiên nhân,” Tạ Trần đáp lại, giọng nói trầm tĩnh, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ ngữ đều mang sức nặng của lý lẽ. “Số mệnh là do người tạo, không phải do trời định. Dịch bệnh này xuất phát từ nhân quả mà thôi, Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm hỗn loạn, khiến môi trường bị ô nhiễm, sức khỏe con người suy kiệt. Chúng ta chỉ đang làm điều nên làm để cứu vớt sinh linh. Chẳng lẽ, cứu người lại là ‘phản lại số mệnh’?”

Liễu Thanh Phong cười khẩy, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt. “N���c cười! Một kẻ phàm nhân như ngươi dám bàn luận về Thiên Đạo, về số mệnh? Dịch bệnh là biểu hiện của ma khí xâm lấn, là Thiên Đạo đang trừng phạt những kẻ sa đọa. Ngươi dùng những phương pháp bẩn thỉu của phàm nhân mà dám cho là ‘cứu người’? Đó chẳng qua là kéo dài sự thống khổ, là chống lại ý trời!” Hắn ta đưa tay ra, Bích Lạc Kiếm khẽ rung lên trong vỏ, phát ra một tiếng vang nhẹ, như một lời cảnh cáo.

“Nếu Thiên Đạo trừng phạt, vậy tại sao lại trừng phạt những người dân vô tội này?” Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, giọng nói của hắn như dòng nước chảy qua ghềnh đá, kiên cường nhưng không hề xao động. “Hay là, các vị tiên nhân đã quá quen với việc đổ lỗi cho ‘ý trời’, cho ‘ma khí’ mà không nhìn vào căn nguyên thực sự của vấn đề? Nước ô nhiễm, thức ăn thiếu thốn, tâm lý hoang mang, đó mới là nguồn gốc của dịch bệnh. Chúng ta gột rửa thân thể, làm sạch môi trường, an ủi nhân tâm. Đó là đạo lý nhân gian, là trách nhiệm của mỗi con người. Chẳng lẽ, trách nhiệm của tiên môn là đứng nhìn, hay chỉ là dùng thần thông để che lấp đi những vấn đề cốt lõi?”

Những lời lẽ của Tạ Trần, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại sắc bén như lưỡi dao, xuyên thẳng vào những lầm tưởng và sự tự phụ của Liễu Thanh Phong. Hắn ta giận dữ, ánh mắt lóe lên sát khí. “Ngươi… dám nghi ngờ Thiên Đạo, dám khinh nhờn tiên môn?! Ngươi đang tự tìm cái chết!” Hắn ta đã mất đi sự bình tĩnh.

Đúng lúc này, Mộ Dung Tuyết, người đã đứng cạnh Tạ Trần từ lúc nào, chợt bước lên một bước, chắn một phần thân hình hắn. Gương mặt nàng dịu dàng nhưng ánh mắt lại kiên quyết lạ thường. “Liễu tiên nhân,” nàng cất giọng, không hề run sợ. “Những gì Tạ công tử và chúng tôi làm là cứu người! Hơn nữa, những phương pháp này không hề đi ngược lại bất kỳ đạo lý nào của trời đất, mà là thuận theo lẽ tự nhiên. Nước bẩn thì phải làm sạch, thân thể yếu ớt thì phải bồi bổ. Đó là đạo lý nhân gian, không phải nghịch thiên!” Nàng dùng kiến thức y thuật của mình để bảo vệ cho Tạ Trần, cho phương pháp của họ. “Chúng tôi đã tận mắt thấy, những thôn dân bệnh nặng nhất nay đã dần hồi phục. Đây không phải là giả dối, mà là sự thật hiển nhiên. Phép thuật của tiên môn có thể nhanh chóng xua tan bệnh tật, nhưng liệu có thể chữa lành căn nguyên của sự suy yếu, của sự mất cân bằng?”

Bách Lý Hùng cũng bước tới, đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, thân hình vạm vỡ của ông tựa như một bức tường thành vững chắc. Ánh mắt ông kiên nghị nhìn Liễu Thanh Phong, mặc dù không nói lời nào, nhưng sự ủng hộ dành cho Tạ Trần là không thể chối cãi. Các thôn dân xung quanh, ban đầu còn e sợ, nhưng khi thấy Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết kiên cường đứng vững trước áp lực của tu sĩ, một tia hy vọng và sự dũng cảm cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng họ. Họ nhìn Tạ Trần với ánh mắt ngưỡng mộ và biết ơn sâu sắc.

Liễu Thanh Phong nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Tạ Trần, cơn thịnh nộ trong lòng hắn ta bùng lên dữ dội. Hắn không ngờ một nữ y giả và một đám phàm nhân lại dám đứng ra chống đối mình. “Các ngươi… các ngươi đang tự rước họa vào thân! Những kẻ phàm tục như các ngươi sao có thể hiểu được đại nghĩa của Thiên Đạo? Sự sống này, chỉ là tạm bợ! Đến khi Thiên Đạo sụp đổ, các ngươi sẽ biết thế nào là hối hận!” Pháp lực vô hình quanh Liễu Thanh Phong càng lúc càng mạnh, thổi tung tóc Tạ Trần và Mộ Dung Tuyết.

Tạ Trần thở dài, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Nếu Thiên Đạo sụp đổ, thì chúng ta càng phải sống thật trọn vẹn. Còn nếu không, thì việc của chúng ta vẫn là sống. Sống, không phải là chờ đợi sự ban phát của quyền năng, mà là tự mình kiến tạo.” Hắn nhìn sâu vào mắt Liễu Thanh Phong, ánh mắt không hề có sự sợ hãi, mà chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút thương cảm cho sự cố chấp của đối phương. Cuộc đối đầu giữa lý trí và định kiến, giữa nhân quả và thần thông, đang ngày càng trở nên gay gắt, đẩy Tạ Trần, thư sinh gầy gò, vào trung tâm của cơn bão.

***

Cách Thôn Vân Sơn một quãng, trên một gò đất cao phủ đầy cỏ dại, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đã chứng kiến toàn bộ cuộc đối chất căng thẳng dưới chân núi. Gió nhẹ buổi chiều đã dịu đi cái nắng gắt ban trưa, mang theo mùi hương của đất và cây cỏ. Từ vị trí này, tầm nhìn bao quát toàn bộ thôn làng, nơi những bóng người nhỏ bé đang căng thẳng đứng trước áp lực vô hình.

Dương Quân, trong bộ đạo bào màu lam nhạt, gương mặt tuấn tú giờ đây tràn đầy sự bối rối và suy tư. Anh ta không ngừng day day tấm thẻ tre trong tay, ánh mắt hết nhìn xuống Thôn Vân Sơn, lại ngước nhìn lên Lăng Nguyệt Tiên Tử, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp. “Sư tỷ,” Dương Quân khẽ thốt lên, giọng nói mang theo sự chấn động. “Những lời của Tạ Trần… và cả Mộ Dung Tuyết nữa… chẳng lẽ chúng ta đã sai? Liễu sư huynh luôn tin vào ma khí và ý trời, nhưng những gì Tạ Trần nói lại khớp với những ghi chép cổ mà chúng ta tìm thấy ở Hoang Cổ Bí Cảnh. Rằng dịch bệnh không phải do tà vật, mà do sự mất cân bằng sâu sắc của linh khí, của nhân gian, của nhân tâm…”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng vẫn đứng đó, dung nhan tuyệt mỹ lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khôi của nàng phấp phới nhẹ trong gió chiều. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn dán chặt vào Tạ Trần, nhưng sâu trong ánh mắt ấy, sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu đã nhường chỗ cho một sự dao động mãnh liệt. Tâm trí nàng đang là một chiến trường dữ dội, nơi những niềm tin đã được xây dựng từ thuở thiếu thời đang va chạm kịch liệt với những chân lý mới mẻ, trần trụi. Nàng đã tin tưởng tuyệt đối vào Thiên Đạo, vào sức mạnh của tiên pháp, vào vai trò cứu thế của tiên môn. Nhưng giờ đây, một phàm nhân không tu hành, với những lý lẽ đơn giản nhưng sâu sắc, lại đang chỉ ra một con đường hoàn toàn khác, một con đường mà tiên môn đã lãng quên, thậm chí là coi thường.

“Thiên Đạo… quy tắc… hay chỉ là sự cố chấp của chúng ta?” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự chua chát, tựa như đang tự hỏi chính mình. Nàng khẽ đưa tay lên, chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền thẳng vào đầu ngón tay, nhắc nhở nàng về trách nhiệm, về bổn phận của một Tiên Tử. Nhưng đồng thời, nó cũng là biểu tượng của một con đường đã từng được coi là chân lý tuyệt đối, mà giờ đây đang bị lung lay đến tận gốc rễ. Nàng nhớ lại những lời trong sách cổ, về những kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn, nơi những vấn đề của nhân gian không thể được giải quyết bằng thần thông, mà bằng chính sự tự ý thức và nỗ lực của con người.

Dương Quân nhìn sư tỷ, thấy nàng đang chìm sâu vào suy tư, không dám quấy rầy. Anh biết, những gì đang diễn ra dưới Thôn Vân Sơn, cộng với những khám phá của họ ở Hoang Cổ Bí Cảnh, đã tạo ra một cơn địa chấn trong niềm tin của Lăng Nguyệt. Cơn địa chấn này không chỉ ảnh hưởng đến nàng, mà còn ảnh hưởng đến toàn bộ tiên môn.

“Nếu Tạ Trần nói đúng, nếu căn nguyên của dịch bệnh và những tai ương khác không phải là ma khí, mà là sự mất cân bằng do Thiên Đạo suy yếu và nhân tâm hỗn loạn…” Lăng Nguyệt Tiên Tử lại khẽ thì thầm, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định hơn. “Vậy thì, những gì chúng ta đang làm, những cuộc tranh giành cơ duyên vá trời, liệu có thực sự là con đường đúng đắn? Hay chúng ta chỉ đang cố gắng vá lại một thứ đã mục ruỗng từ bên trong, mà không chịu nhìn vào cái gốc rễ của vấn đề?”

Nàng quay sang Dương Quân, đôi mắt phượng sáng lên một tia quyết đoán. Không còn sự lạnh lùng xa cách, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị, một ý chí mạnh mẽ. “Dương Quân,” nàng nói, giọng nàng không còn thì thầm mà trở nên rõ ràng, dứt khoát. “Những gì chúng ta tìm thấy ở Hoang Cổ Bí Cảnh, cùng với những gì Tạ Trần đang chứng minh, đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về thực tại. Chúng ta đã tin vào sức mạnh của tiên pháp, của thần thông, nhưng lại bỏ qua những điều nhỏ bé nhất, những điều căn bản nhất của nhân gian.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ nó như truyền thẳng vào tâm trí, xua tan đi những băn khoăn cuối cùng. Nàng bước ra khỏi nơi ẩn nấp, không một chút do dự, hướng về phía Thôn Vân Sơn, nơi Tạ Trần và Liễu Thanh Phong đang đối đầu. Bạch y của nàng hòa mình vào ánh nắng dịu dần của buổi chiều tà, tựa như một tiên nhân đang giáng trần để tìm kiếm chân lý, chứ không phải để phán xét hay ban phát quyền năng. “Ta muốn gặp Tạ Trần,” nàng nói thêm, lời nàng vang vọng trong không gian u ám của Hoang Cổ Bí Cảnh vừa mới rời bỏ, mang theo một sức nặng của một quyết định trọng đại. “Ta muốn tự mình xác nhận, liệu một phàm nhân không tu hành có thể chỉ ra con đường mà toàn bộ tiên môn đã bỏ qua hay không. Và nếu hắn có thể… thì có lẽ cả thế giới này sẽ phải thay đổi.”

Dương Quân nhìn theo bóng dáng sư tỷ, trong lòng vừa bối rối vừa xen lẫn một sự phấn khích khó tả. Anh biết, khoảnh khắc này sẽ là một bước ngoặt lớn, không chỉ cho Lăng Nguyệt Tiên Tử, mà còn cho chính bản thân anh, và có thể là cho cả tương lai của Thập Phương Nhân Gian. Cuộc gặp gỡ giữa tiên và phàm, giữa thần thông và nhân quả, sắp sửa diễn ra, mang theo bao nhiêu kỳ vọng và cả những bất trắc khôn lường.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free