Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 82: Hợp Lực Y Thuật, Thấu Hiểu Nhân Quả: Chân Tướng Dịch Bệnh

Gió đêm lướt qua Thôn Vân Sơn mang theo hơi lạnh ẩm ướt, vấn vương mùi thuốc đắng và sự lo âu, nhưng trong những tia nắng ban mai đầu tiên, một làn gió khác dường như đã thổi đến. Không phải là gió của thần tiên hay phép thuật, mà là hơi thở của sự đổi thay, của lý trí và niềm tin đang nhen nhóm. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, trên đỉnh núi xa xăm, bóng dáng thanh thoát như một nét vẽ thủy mặc giữa nền trời tờ mờ sáng. Nàng để gió cuốn đi những nghi hoặc đang giày vò tâm trí, nhưng đôi mắt phượng sắc bén vẫn dõi theo Thôn Vân Sơn, nơi một phàm nhân đang lặng lẽ thắp lên ngọn lửa hy vọng.

Dương Quân đã im lặng, để sự trầm mặc của sư tỷ bao trùm lấy không gian. Anh biết, những gì họ khám phá trong Hoang Cổ Bí Cảnh đã gieo mầm một hạt giống nghi ngờ sâu sắc trong lòng Lăng Nguyệt, một hạt giống có khả năng làm lung lay cả một hệ thống niềm tin đã tồn tại hàng vạn năm. Thiên Đạo suy yếu, tiên nhân "mất người", và giờ đây, một phàm nhân lại đang chỉ ra một con đường khác, không phải bằng pháp lực thần thông, mà bằng sự thấu hiểu những điều căn bản nhất của nhân gian.

“Sư tỷ, chúng ta nên làm gì?” Dương Quân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có phần bối rối, nhưng cũng đầy khao khát được tìm kiếm chân lý. “Chẳng lẽ chúng ta cứ đứng nhìn như thế này sao? Nếu quả thực tiên pháp đã lầm đường, vậy thì…”

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh buông dài theo gió, một tia sáng yếu ớt của bình minh lướt qua Nguyệt Quang Trâm cài trên đầu nàng, phản chiếu ánh bạc lạnh lẽo. “Không. Chúng ta sẽ không đứng nhìn.” Giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng giờ đây đã pha thêm một chút kiên định, sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt dường như đã bị một quyết tâm mới xua tan. “Tạ Trần, hắn… có lẽ hắn không phải là một ‘lỗi’ của Thiên Đạo. Có lẽ, hắn là một ‘phép thử’, một ‘chìa khóa’ mà Thiên Đạo đang đặt ra để chúng ta tìm thấy con đường thoát khỏi sự suy tàn này.” Nàng quay người lại, nhìn về phía Dương Quân, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết đoán hiếm thấy. “Dương Quân, chuẩn bị. Chúng ta sẽ đến Thôn Vân Sơn. Ta muốn tận mắt nhìn thấy, và tận tai nghe thấy những gì Tạ Trần đang làm.”

Một cơn bão lớn đang dần hình thành, không chỉ cho Thôn Vân Sơn, mà cho cả Thập Phương Nhân Gian. Và nó sẽ bắt đầu từ những bước chân đầu tiên của một tiên tử, từ bỏ sự xa cách của tiên giới, để bước vào thế giới phàm trần đầy bụi bặm và bệnh tật.

***

Vài ngày sau đó, Thôn Vân Sơn đã mang một diện mạo khác hẳn. Không còn những con đường lầy lội, những vũng nước đọng đen ngòm hay rác rưởi vương vãi khắp nơi. Thay vào đó, những lối đi nhỏ giữa các ngôi nhà gỗ và đá đã được quét dọn sạch sẽ, những vại nước lớn được đun sôi sùng sục trên bếp lửa, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi của lá thuốc nam và một chút hương gừng ấm nồng. Tiếng than khóc đã thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo trên những cành cây đâm chồi nảy lộc, tiếng suối chảy róc rách qua làng, và thậm chí, thi thoảng còn nghe thấy tiếng cười đùa yếu ớt của vài đứa trẻ đã bớt bệnh.

Mộ Dung Tuyết, với bộ y phục xanh ngọc dịu dàng nhưng đã lấm lem bùn đất và mồ hôi, đang miệt mài hướng dẫn dân làng. Nàng không còn vẻ thanh lịch tuyệt đối như khi mới đến, nhưng đổi lại là sự kiên định và một ánh mắt tràn đầy hy vọng. Nàng tự tay nhóm lửa, đun nước, pha thuốc, và không ngừng dặn dò từng thôn dân.

“Nước này phải đun sôi kỹ, tuyệt đối không được dùng nước giếng cũ chưa xử lý!” Nàng giơ cao một bát nước trong vắt đã đun sôi, đưa cho một thôn phụ. “Uống đều đặn mỗi ngày, và nhớ rửa tay trước khi ăn, sau khi đi vệ sinh. Dù có vẻ đơn giản, nhưng đây là điều cốt yếu nhất để ngăn bệnh tật lây lan.”

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng giờ đây cũng đã mệt mỏi vì công việc nặng nhọc, gật gù tán thành. Anh cùng những thôn dân còn khỏe mạnh, ngày đêm không ngừng dọn dẹp, khơi thông cống rãnh, và phân phát những nắm gạo, mớ rau sạch mà Tạ Trần đã chỉ dẫn cách tìm kiếm từ những làng lân cận không bị ảnh hưởng. “Thật kỳ lạ,” Bách Lý Hùng lẩm bẩm, ánh mắt kiên nghị pha chút ngỡ ngàng. “Chỉ vài ngày dọn dẹp và uống nước đun sôi mà đã thấy đỡ hơn chút rồi… không lẽ những lời của Tạ công tử lại có tác dụng thật ư? Các tu sĩ đến đây, bày đủ thứ phép thuật, pháp khí, mà chẳng thấy hiệu quả gì. Còn Tạ công tử chỉ nói mấy điều tầm thường này…”

Mộ Dung Tuyết quay sang nhìn anh, trong lòng nàng cũng dấy lên những nghi hoặc tương tự. Kiến thức y học của nàng đã dạy nàng về các loại bệnh, về độc tố, về phương pháp chữa trị bằng thảo dược. Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng, việc đun sôi nước hay dọn dẹp vệ sinh lại có thể mang lại hiệu quả rõ rệt đến vậy đối với một căn bệnh mà ngay cả tiên pháp cũng phải bó tay. Các triệu chứng sốt cao, đau bụng, tiêu chảy… đang dần thuyên giảm ở những người bệnh nhẹ. Dù chưa hoàn toàn khỏi, nhưng ít nhất, tốc độ lây lan đã chậm lại, và những người bệnh nặng cũng có dấu hiệu ổn định hơn. Điều này đã vượt xa mọi kỳ vọng của nàng.

“Tiên pháp không chữa được bệnh này, nhưng những lời nói của Tạ công tử thì lại có tác dụng,” nàng tự nhủ, một tia sáng bừng lên trong đáy mắt. “Chẳng lẽ… chúng ta đã bỏ qua điều gì đó thật sự quan trọng?”

Từ một góc xa, vài Sứ Giả Tiên Môn vẫn đứng đó quan sát, vẻ mặt không giấu được sự khinh thường và bất mãn. Một trong số họ, một tu sĩ trẻ tuổi với bộ đạo bào trắng muốt, khẽ hừ lạnh một tiếng, giọng nói mang đầy vẻ chế giễu: “Thật nực cười! Phàm nhân chỉ biết mấy trò nhỏ nhặt. Dịch bệnh do ma khí gây ra, há có thể dùng mấy thứ tầm thường này để chữa trị? Đúng là trò hề! Chắc chắn là do linh khí trong thôn đang dần tự phục hồi, hoặc do chúng ta đã dùng tiên pháp ổn định một phần nào đó, chứ không phải là công lao của mấy thứ phàm tục này.”

Một tu sĩ khác, vẻ mặt cao ngạo, cũng phụ họa: “Chỉ là chút may mắn thôi. Dịch bệnh do ma khí chỉ có thể dùng tiên pháp trấn áp. Những hành động này của họ, chẳng qua là tự lừa dối mình. Chỉ là một vài người bệnh nhẹ có dấu hiệu thuyên giảm, còn những kẻ nặng, chẳng phải vẫn đang hấp hối đó sao?”

Họ vẫn giữ vững lập trường của mình, cho rằng mọi sự cải thiện đều là ngẫu nhiên hoặc do ảnh hưởng gián tiếp của tiên pháp, chứ tuyệt đối không thể là kết quả của những hành động “thấp kém” của phàm nhân. Sự kiêu ngạo của tiên gia đã che mờ tầm nhìn của họ, khiến họ không thể chấp nhận một sự thật đơn giản đến nhức nhối: có những vấn đề mà tiên pháp không thể giải quyết, nhưng lý trí phàm nhân lại có thể. Mùi thuốc đắng và hơi nước sôi bốc lên từ làng không thể xua tan được sự cố chấp và miệt thị trong tâm trí họ, thay vào đó, nó càng làm sâu sắc thêm cái hố ngăn cách giữa hai thế giới. Mộ Dung Tuyết nghe thấy những lời đó, nhưng nàng không tranh cãi. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn những gương mặt đang dần bớt đi vẻ tiều tụy của thôn dân, nhìn những đứa trẻ đã có thể ngồi dậy uống nước, và trong lòng, một niềm tin mới đang dần định hình, vững chắc hơn bất kỳ lời thuyết giáo nào của tiên môn.

***

Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng đã ngả vàng trên những mái nhà tranh, Tạ Trần trở lại Thôn Vân Sơn. Anh không mang theo pháp khí hay tiên dược, chỉ có một dáng người thư sinh gầy gò, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Bước chân anh chậm rãi, không gây ra một tiếng động nào đáng kể, như thể anh là một phần hòa quyện vào bức tranh tĩnh lặng của làng quê. Anh không nói nhiều, chỉ lẳng lặng quan sát, đôi mắt anh như thấu thị, quét qua từng ngóc ngách của làng, từng giọt nước trong vại, từng gương mặt tiều tụy của dân làng. Mỗi cái nhìn của anh đều mang theo một sự tập trung cao độ, như thể anh đang đọc một cuốn sách vô hình, giải mã từng dòng chữ của nhân quả đang hiện hữu.

Mộ Dung Tuyết thấy Tạ Trần, ánh mắt nàng bừng sáng. Nàng vội vàng bước đến, mang theo cuốn sổ ghi chép đã lấm lem mực và đất. “Tạ công tử, huynh đã trở lại!” Giọng nàng có chút vội vã, pha lẫn sự mừng rỡ và bối rối. “Chúng tôi đã làm theo những gì huynh chỉ dẫn. Nước đã được đun sôi, làng xóm đã được dọn dẹp. Và… quả thực có hiệu quả. Tốc độ lây lan đã chậm lại, và nhiều người bệnh nhẹ đã có dấu hiệu thuyên giảm. Nhưng… tôi vẫn không hiểu. Căn nguyên của dịch bệnh này rốt cuộc là gì? Liệu chúng ta có thể làm gì hơn nữa để chữa trị triệt để?”

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi anh, nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, dường như đã nhìn thấy mọi điều từ trước. Anh không trả lời ngay, mà chỉ đưa tay ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết đi theo. “Cô nương đã làm rất tốt,” anh nói, giọng điềm tĩnh, ấm áp một cách lạ thường, như tiếng suối chảy giữa rừng sâu. “Nhưng bệnh tật không chỉ đến từ virus hay ma khí, nó còn là tổng hòa của những sự ‘vô tri’ và ‘bất cẩn’ nhỏ bé, tích tụ lại thành ‘đại họa’. Nguồn nước ở đây có vẻ đã bị ô nhiễm, nhưng không phải bởi ma khí. Nó là sự tích tụ của chất thải, và cả một dòng năng lượng hỗn loạn, thứ mà các tu sĩ gọi là ‘ma khí’ nhưng thực chất là sự nhiễu loạn của linh khí tự nhiên khi Thiên Đạo suy yếu.”

Mộ Dung Tuyết ngạc nhiên tột độ. Nàng chưa bao giờ nghe ai nói về dịch bệnh theo cách này. “Nhiễu loạn của linh khí…? Nhưng điều đó thì liên quan gì đến độc tố trong nước? Linh khí chẳng phải là nguồn sống của vạn vật sao?”

Tạ Trần dừng lại bên một con suối nhỏ chảy qua làng, nơi nước giờ đây đã trong hơn nhiều so với trước. Anh khẽ nhặt một viên đá nhỏ, ném xuống dòng nước, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. “Linh khí suy yếu, các mạch đất cũng bị ảnh hưởng. Nguồn nước chảy qua những nơi đó dễ bị biến đổi, tạo điều kiện cho độc tố sinh sôi. Nó không phải là ‘ma khí’ theo cách hiểu của tiên môn, mà là một dạng năng lượng mất cân bằng, biến chất. Điều này, kết hợp với việc dân làng không có thói quen vệ sinh tốt, sử dụng cùng một nguồn nước cho mọi sinh hoạt mà không qua xử lý, đã tạo nên một vòng luẩn quẩn. Thêm vào đó, tâm lý hoang mang, sợ hãi khiến cơ thể phàm nhân càng thêm suy yếu, dễ bị tấn công bởi bệnh tật. ‘Nhân’ là ô nhiễm, suy dinh dưỡng, sợ hãi. ‘Quả’ là dịch bệnh lan tràn.”

Mộ Dung Tuyết lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt nàng dần dần bừng sáng. Mọi mảnh ghép trong đầu nàng, từ kiến thức y học cổ truyền đến những quan sát thực tế trong mấy ngày qua, bỗng chốc được sắp xếp lại một cách mạch lạc. Nàng ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay, nét chữ thanh tú giờ đây trở nên vội vàng, đầy phấn khích. “Vậy ra, căn nguyên không phải là ma khí, mà là… mất cân bằng tự nhiên và sự thiếu hiểu biết của con người?” Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, trong mắt nàng không còn sự bối rối hay hoài nghi, mà là sự ngưỡng mộ và một niềm tin mãnh liệt. “Thiên Đạo suy yếu… linh khí nhiễu loạn… điều này có nghĩa là mọi thứ đang mất đi sự hài hòa vốn có, không chỉ là bệnh dịch, mà còn là các loại tai ương khác?”

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Đúng vậy. Dịch bệnh này chỉ là một trong số những ‘quả’ đầu tiên mà sự suy yếu của Thiên Đạo mang lại. Nếu không hiểu rõ ‘nhân’, chúng ta sẽ mãi mãi chìm trong vòng luẩn quẩn của ‘quả’.” Anh dẫn Mộ Dung Tuyết đi khảo sát lại các khu vực sinh hoạt của dân làng, chỉ rõ những điểm mà trước đây nàng chỉ xem là tiểu tiết. Từ việc xây chuồng trại quá gần nguồn nước, đến việc đổ rác bừa bãi, hay thậm chí là thói quen ăn uống thiếu khoa học, tất cả đều được Tạ Trần chỉ ra như những "nhân" nhỏ bé, từng chút một góp phần tạo nên "quả" lớn là dịch bệnh. Anh không dùng một chút phép thuật nào, chỉ bằng lời nói, bằng sự quan sát tinh tường và khả năng suy luận cực hạn của mình, anh đã vẽ nên một bức tranh hoàn chỉnh về mối lưới nhân quả phức tạp đang giăng mắc quanh Thôn Vân Sơn. Mộ Dung Tuyết, với kiến thức y học và sự nhạy bén của một lương y, đã nhanh chóng liên kết những gì Tạ Trần nói với những triệu chứng và nguyên lý mà nàng đã học, nhận ra rằng y học phàm tục của nàng, khi được soi sáng bởi 'Nhân Quả Chi Nhãn' của Tạ Trần, đã trở nên sâu sắc và hiệu quả hơn rất nhiều. Sự hợp tác giữa họ không chỉ là sự bổ sung về kiến thức, mà còn là sự hòa quyện giữa lý trí và sự thấu hiểu nhân sinh.

***

Cùng lúc đó, tại Hoang Cổ Bí Cảnh, không khí vẫn u ám, ẩm ướt với lớp sương mù dày đặc che phủ những kiến trúc đá cổ kính hùng vĩ nhưng đổ nát. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng chim kêu lạ và sự im lặng đáng sợ vẫn là những người bạn đồng hành của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân. Họ đang ngồi giữa một đống sách cổ đã mục nát, những tấm thẻ tre và bia đá khắc đầy những ký tự cổ xưa. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cổ hòa quyện với mùi hương linh dược thoang thoảng trong không khí.

Dương Quân đang đọc một tấm thẻ tre được tìm thấy trong một ngôi đền đổ nát, ánh mắt anh đầy vẻ kinh ngạc. “Sư tỷ, báo cáo mới nhất từ Thôn Vân Sơn đây. Tạ công tử… hắn ta thực sự đã làm được! Báo cáo nói rằng Thôn Vân Sơn đã có dấu hiệu thuyên giảm rõ rệt. Tạ công tử chỉ dùng những phương pháp phàm tục như đun nước, dọn dẹp vệ sinh, hướng dẫn cách ăn uống… Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với nhận định của Sứ Giả Tiên Môn rằng đó là ma khí gây bệnh.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời ngay. Nàng đang lật giở một quyển sách cổ làm bằng da thú đã ngả màu ố vàng, những ngón tay thon dài khẽ lướt trên từng dòng chữ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng hằn lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy suy tư. Những gì Dương Quân vừa nói hoàn toàn khớp với những gì nàng đang đọc.

“Ma khí?” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha thêm chút hoài nghi. “Hay là sự hỗn loạn của linh khí khi Thiên Đạo suy yếu, mà chúng ta đã đọc trong những ghi chép này? Các loại dịch bệnh được mô tả trong sách cổ, xảy ra vào những kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn, cũng khởi phát từ những điều kiện tương tự. Nước độc, đất cằn, khí hậu thay đổi thất thường, và chính nhân tâm cũng bị ảnh hưởng. Chúng không phải do tà vật hay ma tộc tấn công, mà là do sự mất cân bằng sâu sắc của vạn vật.” Nàng ngừng lại, đưa tay lên chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại nhắc nhở nàng về trách nhiệm và địa vị của mình, nhưng đồng thời cũng là biểu tượng của một con đường mà nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối.

Dương Quân đặt tấm thẻ tre xuống, ánh mắt anh tràn đầy sự bối rối và kinh ngạc. “Nếu vậy, những gì các tông môn tiên gia đang theo đuổi, những cuộc tranh giành cơ duyên vá trời, liệu có phải là… đi sai hướng? Chúng ta đã quá tập trung vào việc trấn áp ‘ma khí’ mà không hiểu rằng đó chỉ là một biểu hiện của sự mất cân bằng?”

Lăng Nguyệt Tiên Tử chậm rãi đứng dậy, động tác của nàng vẫn thanh thoát và uyển chuyển như một tiên nhân, nhưng ánh mắt nàng giờ đây đã không còn vẻ xa cách của người trên cao. Nàng nhìn về phía Thôn Vân Sơn xa xăm, nơi một tia sáng yếu ớt của hy vọng đang le lói. Nàng siết chặt Nguyệt Quang Trâm, cảm giác lạnh lẽo từ nó như truyền thẳng vào tâm trí, xua tan đi những băn khoăn cuối cùng.

“Tạ Trần… có lẽ hắn ta không đơn giản chỉ là một ‘dị số’ nghịch thiên,” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trầm hơn, mang theo một quyết tâm rõ rệt. “Có lẽ, hắn ta là ‘chìa khóa’ để giải đáp những bí ẩn này, để chúng ta hiểu rõ hơn về Thiên Đạo, về sự ‘mất người’, và về con đường thực sự để cứu vãn thế giới này. Những gì chúng ta tìm thấy ở Hoang Cổ Bí Cảnh, cùng với những gì Tạ Trần đang chứng minh, đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về thực tại. Chúng ta đã tin vào sức mạnh của tiên pháp, của thần thông, nhưng lại bỏ qua những điều nhỏ bé nhất, những điều căn bản nhất của nhân gian.”

Nàng quay sang Dương Quân, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Dương Quân, chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ đến Thôn Vân Sơn. Ta muốn gặp Tạ Trần. Ta muốn tự mình xác nhận, liệu một phàm nhân không tu hành có thể chỉ ra con đường mà toàn bộ tiên môn đã bỏ qua hay không. Và nếu hắn có thể… thì có lẽ cả thế giới này sẽ phải thay đổi.” Lời nàng nói vang vọng trong không gian u ám của Hoang Cổ Bí Cảnh, mang theo một sức nặng của một quyết định trọng đại. Một tiên tử quyền năng nhất nhì tiên môn, từ bỏ sự cao ngạo, chấp nhận hạ mình để tìm kiếm chân lý từ một phàm nhân. Đó không chỉ là một hành động đơn thuần, mà là một sự chuyển mình lớn lao, một dấu hiệu cho thấy kỷ nguyên cũ đang dần sụp đổ, và một kỷ nguyên mới, đầy rẫy bất trắc, đang rục rịch trỗi dậy.

Từ xa, trên đỉnh núi, Sứ Giả Tiên Môn vẫn còn đứng đó, ánh mắt hằn học nhìn về phía Thôn Vân Sơn. Họ vẫn chưa thể tin vào những gì đang diễn ra, vẫn khăng khăng cho rằng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng sâu thẳm trong lòng họ, một hạt giống bất an đã được gieo. Sự hiệu quả của phương pháp 'phàm nhân' của Tạ Trần không chỉ thách thức kiến thức của họ, mà còn đe dọa đến địa vị và niềm tin của cả tiên môn. Cuộc đối đầu giữa lý trí và định kiến, giữa nhân quả và thần thông, đang ngày càng trở nên gay gắt. Và Tạ Trần, thư sinh gầy gò với đôi mắt thấu triệt nhân tâm, đang đứng ở trung tâm của cơn bão đó, trở thành điểm neo nhân quả không thể lay chuyển, định đoạt vận mệnh của cả Thập Phương Nhân Gian.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free