Nhân gian bất tu tiên - Chương 81: Bệnh Dịch Vô Hình: Thấu Hiểu Căn Nguyên, Gặp Gỡ Y Giả
Tạ Trần khẽ lẩm bẩm lời cuối, “chính là ‘nhân’ lớn nhất để thay đổi ‘quả’,” rồi y lặng lẽ rút tay khỏi bậu cửa sổ, quay lưng lại với màn đêm mịt mùng đang bao trùm Thôn Vân Sơn. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng vẫn còn chìm trong suy tư, ánh mắt họ dán chặt vào tấm bản đồ vừa được Tạ Trần phác họa, nơi những mối liên kết nhân quả chằng chịt bỗng hiện ra rõ ràng hơn cả những nét vẽ bằng mực tàu. Đối với Mộ Dung Tuyết, một y giả đã quen với việc chẩn bệnh, kê đơn, thì những gì Tạ Trần vừa trình bày tựa như một luồng gió lạnh thổi bay lớp sương mù dày đặc che phủ tầm nhìn của nàng bấy lâu nay. Y thuật của nàng, tinh thông đến mấy, cũng chỉ là một mảnh ghép nhỏ trong bức tranh rộng lớn mà Tạ Trần đã vẽ ra. Nó chỉ có thể chữa lành cái “quả” biểu hiện bên ngoài, mà không thể chạm đến cái “nhân” sâu xa hơn, cái “nhân” của sự thiếu hiểu biết, của điều kiện sống khắc nghiệt, và của cả sự suy yếu của nhân tâm.
Bách Lý Hùng, với bản chất kiên cường và thực tế của một người lãnh đạo phàm nhân, lại càng dễ dàng tiếp nhận những lời Tạ Trần nói. Ông đã tận mắt chứng kiến sự bất lực của tiên pháp, sự vô dụng của linh lực khi đối mặt với nỗi đau thể xác và tinh thần của dân làng. Những gì Tạ Trần chỉ ra – nguồn nước ô nhiễm, vệ sinh kém, nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm hồn – đều là những điều mà ông, và mọi phàm nhân, có thể cảm nhận, có thể lý giải. Niềm tin của ông vào Tạ Trần, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng được củng cố. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng, xen lẫn một chút lo lắng về những khó khăn mà kế hoạch này chắc chắn sẽ phải đối mặt.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan hết màn sương đêm, Tạ Trần đã trở lại Thôn Vân Sơn. Anh không mang theo pháp khí lấp lánh hay tiên dược quý giá, chỉ có một túi vải thô đựng vài cuốn sách cũ, một cây bút lông và một cuộn giấy trắng. Bước chân anh chậm rãi, thong dong giữa những con đường đất lầy lội, hằn lên dấu vết của những cơn mưa đêm qua. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây khẳng khiu, tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn, tiếng gà gáy thê lương từ những căn nhà tranh xơ xác – tất cả những âm thanh đời thường ấy, trong tai Tạ Trần, đều mang một ý nghĩa sâu sắc, một phần của bức tranh nhân quả mà anh đang cố gắng hoàn thiện.
Anh lướt mắt qua từng mái nhà mục nát, từng vũng nước đọng đen ngòm nơi lũ trẻ thường chơi đùa, từng khuôn mặt tiều tụy, hốc hác của những người dân đang cố gắng bám víu vào sự sống. Mùi ẩm mốc từ đất, mùi tanh nồng của nước suối nhiễm bẩn, quyện lẫn mùi thuốc đắng và mùi mồ hôi của bệnh tật, tạo thành một không khí ảm đạm, nặng nề bao trùm lấy thôn làng. Nó không phải là mùi của ma khí hay yêu khí, mà là mùi của sự nghèo đói, của thiếu thốn, của sự bỏ mặc. Anh thấy Mộ Dung Tuyết đang dốc hết sức mình. Nàng y giả thanh lịch, với bộ y phục xanh ngọc giờ đã lấm lem bùn đất, mái tóc búi cao có phần lỏng lẻo, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nay càng thêm mệt mỏi và bất lực. Đôi tay nàng thoăn thoắt bắt mạch cho một cụ già đang ho khan dữ dội, rồi lại vội vã kê đơn, giọng nói khẽ khàng dặn dò người nhà sắc thuốc. Nhưng dù nàng có tài năng đến mấy, nàng vẫn không thể che giấu được sự tuyệt vọng ẩn sâu trong đáy mắt. Y thuật phàm tục, dù tinh vi đến đâu, cũng chỉ có thể là một ngọn đèn leo lét giữa bão tố khi đối diện với căn bệnh quái ác này.
“Y thuật của ta chỉ có thể làm được đến đây…” Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nghe rõ từng lời nàng tự thốt ra sau khi rời khỏi giường bệnh của cụ già. Giọng nàng khẽ khàng, chất chứa sự mệt mỏi tột độ, nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường và lòng nhân hậu. “Căn bệnh này… không giống bất kỳ thứ gì ta từng biết. Nó không phản ứng với kim châm, không thuyên giảm với dược liệu quý. Nó gặm nhấm sinh khí con người từ từ, như một lời nguyền vô hình.” Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức chạm vào Tạ Trần đang đứng cách đó không xa, tự bao giờ. Trong khoảnh khắc ấy, sự mệt mỏi dường như tan biến, thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Nàng đã nghe những lời Tạ Trần nói đêm qua, và dù chúng có vẻ xa lạ với y lý truyền thống, nhưng lại hợp lý đến lạ kỳ.
Bách Lý Hùng bước đến, vỗ nhẹ vào vai Mộ Dung Tuyết, rồi quay sang Tạ Trần, ánh mắt kiên định. Thân hình vạm vỡ, phong trần của ông, dù đang mang trên mình nỗi lo lắng tột độ cho dân làng, vẫn toát lên vẻ oai phong, chính trực. “Tạ tiên sinh,” ông nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách, “chúng tôi đã đặt hết niềm tin vào ngài. Ngài thấy gì khác không? Liệu có phương cách nào, dù nhỏ bé nhất, để cứu vãn tình thế này?” Ông nhìn Tạ Trần, không phải với sự tôn kính dành cho một tu sĩ cao siêu, mà với sự tin tưởng vào trí tuệ của một người phàm, một người có thể nhìn thấu những điều mà người khác không thấy.
Tạ Trần không trả lời ngay. Anh chỉ lướt mắt qua từng chi tiết nhỏ nhặt: chum nước mưa đặt ngoài hiên nhà, những vũng nước đọng đen ngòm bên cạnh chuồng lợn, cách người bệnh được đắp chăn, ánh mắt tuyệt vọng của người thân họ. Anh dùng 'Nhân Quả Chi Nhãn' của mình, không phải để nhìn thấy linh khí hay ma khí, mà để kết nối các mảnh ghép rời rạc của cuộc sống, của môi trường, của tâm lý con người. Anh nhìn thấy sự liên kết giữa dòng suối trên núi, vốn là nguồn sống, giờ lại trở thành nguồn bệnh khi chảy qua những bãi rác thải và chuồng trại không được xử lý. Anh nhìn thấy sự suy yếu của sức đề kháng do bữa ăn thiếu thốn, do không khí ẩm thấp và lạnh lẽo. Anh nhìn thấy nỗi sợ hãi, sự hoang mang đã biến thành một chất độc vô hình, gặm nhấm ý chí sống của dân làng, khiến họ dễ dàng gục ngã hơn trước bệnh tật.
Các Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào tiên môn thanh thoát và vẻ mặt lạnh lùng, vẫn đang lảng vảng quanh thôn, thỉnh thoảng lại dùng linh lực để "thanh tẩy" không khí, hoặc ban phát vài viên đan dược vô thưởng vô phạt. Họ nhìn Tạ Trần, một thư sinh gầy gò với bộ áo vải cũ kỹ, bằng ánh mắt khinh thường ra mặt. Đối với họ, những gì Tạ Trần làm chỉ là trò hề của một phàm nhân không biết lượng sức. Họ không thể hiểu được, hay đúng hơn là không muốn hiểu, rằng vấn đề nằm ở những điều phàm tục nhất, chứ không phải ở những thần thông quảng đại. “Hừ, phàm nhân thì mãi là phàm nhân,” một Sứ Giả Tiên Môn khẽ khịt mũi, liếc nhìn Tạ Trần với vẻ coi thường rõ rệt, giọng nói chứa đầy sự ngạo mạn. “Cứ loay hoay với mấy chuyện cỏn con này thì bao giờ mới trừ được tà bệnh? Chỉ có tiên pháp của chúng ta mới có thể diệt trừ tận gốc rễ tai ương.”
Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, không bận tâm đến những lời châm chọc. Anh biết, con đường mình chọn là con đường ngược dòng, là phá vỡ những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí của cả tu sĩ lẫn phàm nhân. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, dù không có tiên pháp. Và chính điều đó, trong mắt những kẻ truy cầu bất tử, lại là một sự báng bổ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không khí Thôn Vân Sơn lại càng thêm lạnh lẽo. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm từ những ngọn núi xa xăm, mây đen từ đâu kéo đến, che khuất dần ánh chiều tà. Tạ Trần đứng cạnh Mộ Dung Tuyết, khi nàng đang cẩn thận khám cho một đứa trẻ sơ sinh, gương mặt xanh xao, hơi thở yếu ớt. Tiếng ho khan vọng ra từ những căn nhà xung quanh, tiếng than khóc của người mẹ trẻ khi nhìn con mình quằn quại trên giường bệnh, tất cả tạo nên một bức tranh bi thương, đầy ám ảnh.
Sau một hồi quan sát im lặng, Tạ Trần khẽ lên tiếng, giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và tuyệt vọng xung quanh. Anh không hỏi về triệu chứng hay mạch tượng, mà lại đưa ra những câu hỏi lạ lùng, khiến Mộ Dung Tuyết ban đầu không khỏi bối rối.
“Y giả Mộ Dung,” Tạ Trần nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào chum nước mưa đặt cạnh cửa, rồi lại lướt qua những vũng nước đọng gần chuồng gia súc. “Cô đã xem xét kỹ lưỡng nguồn nước uống của thôn này chưa? Và không chỉ là nước uống. Nước dùng để tắm giặt, nước thải sinh hoạt của họ được xử lý như thế nào? Những rãnh nước chảy từ đâu đến, và cuối cùng đổ về đâu?”
Mộ Dung Tuyết ngước lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ khó hiểu. “Nguồn nước… chúng ta vẫn dùng nước suối trên núi, chảy từ đầu nguồn xuống. Còn nước sinh hoạt thì… thường là đổ ra rãnh thoát nước chung của thôn, rồi chảy xuống hạ nguồn. Đó là cách mà các thôn làng vẫn thường làm.” Nàng ngừng lại, suy tư. “Ta đã kiểm tra nguồn nước suối, dùng linh khí để thanh lọc, nhưng dường như nó không có ma khí hay độc tố đặc biệt nào. Nhưng lời ngài nói đêm qua… về sự ô nhiễm từ thượng nguồn…”
Tạ Trần khẽ gật đầu, không vội vàng giải thích. Anh lại tiếp tục. “Và tâm trạng của những người chưa nhiễm bệnh thì sao? Nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng mà cô nói… Nó có ảnh hưởng đến họ như thế nào? Họ có thường xuyên trò chuyện với nhau không, hay chỉ giữ sự sợ hãi trong lòng, tự cô lập mình trong những căn nhà đóng kín?”
Câu hỏi này của Tạ Trần chạm đến một khía cạnh mà Mộ Dung Tuyết, với y lý truyền thống, chưa bao giờ thực sự để tâm. Y thuật thường tập trung vào thể xác, vào bệnh lý, mà ít khi đào sâu vào yếu tố tinh thần, vào sự kết nối xã hội. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần thay đổi, từ bối rối sang ngạc nhiên, rồi thành một sự thấu hiểu mơ hồ. “Họ đều sợ hãi tột độ, Tạ công tử,” nàng đáp, giọng nói khẽ khàng, như tự nói với chính mình. “Họ tránh tiếp xúc, đóng cửa, không dám ra ngoài. Nỗi sợ hãi biến họ thành những người xa lạ ngay cả với chính hàng xóm của mình. Điều đó… cũng là một loại bệnh. Nó gặm nhấm niềm tin, gặm nhấm ý chí.”
Các Sứ Giả Tiên Môn đứng gần đó, nghe thấy những câu hỏi "phàm tục" của Tạ Trần, không khỏi bật cười khẩy, giọng điệu đầy khinh bỉ. "Hừ, phàm nhân thì mãi là phàm nhân. Cứ hỏi mấy chuyện vặt vãnh này thì bao giờ mới trừ được tà bệnh? Linh khí suy yếu, ma khí trỗi dậy, dịch bệnh quái ác này rõ ràng là do tà ma gây ra, cần phải dùng tiên pháp mạnh mẽ để trấn áp. Mấy chuyện nước nôi, ăn uống này thì có ích gì?” Một tên Sứ Giả, thân hình cao ráo, gương mặt lạnh lùng, với áo bào tiên môn trắng toát, bước đến gần, ánh mắt đầy vẻ coi thường chiếu thẳng vào Tạ Trần. “Công tử đây nếu không có khả năng, chi bằng về nhà đọc sách cho an phận, đừng ở đây làm trò hề, gây hoang mang cho dân chúng. Nhiệm vụ cứu độ này, vẫn nên để chúng ta, những người tu tiên, gánh vác.”
Tạ Trần chỉ khẽ liếc nhìn Sứ Giả Tiên Môn, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Anh không tranh cãi, không phản bác. Anh biết, những lời nói của mình, dù có lý lẽ đến đâu, cũng sẽ không thể xuyên qua bức tường định kiến và sự kiêu ngạo của những kẻ chỉ biết đến sức mạnh và phép thuật. Anh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt kiên định. "Y giả Mộ Dung, cô đã từng thấy một người bệnh khỏi bệnh chỉ vì họ tin rằng mình sẽ khỏi chưa? Hoặc một người khỏe mạnh suy sụp chỉ vì nỗi sợ hãi không tên?"
Câu hỏi của Tạ Trần như một tia sét xẹt ngang qua tâm trí Mộ Dung Tuyết. Nàng đã từng chứng kiến những trường hợp như vậy trong y học, nơi ý chí và niềm tin của người bệnh đóng vai trò quan trọng không kém gì thuốc men. Nhưng nàng chưa bao giờ xâu chuỗi chúng lại thành một phần của nguyên nhân gây bệnh dịch. "Ta... ta từng thấy," nàng khẽ đáp, giọng nói có phần run rẩy. "Có những người dù bệnh nhẹ, nhưng vì quá sợ hãi mà suy kiệt nhanh chóng. Lại có những người bệnh nặng, nhưng vì ý chí kiên cường mà chống chọi được. Nhưng đây..."
"Đây không phải là một bệnh. Đây là một chuỗi nhân quả," Tạ Trần tiếp lời, giọng nói không nhanh không chậm. "Nguồn nước ô nhiễm làm suy yếu thể chất, vệ sinh kém tạo điều kiện cho mầm bệnh phát triển. Nhưng chính nỗi sợ hãi, sự mất niềm tin, sự cô lập lại là chất xúc tác mạnh nhất, làm suy yếu tinh thần, khiến cơ thể không còn sức chống đỡ. Các Sứ Giả Tiên Môn dùng linh lực thanh tẩy, nhưng họ lại không hiểu rằng linh khí hỗn loạn từ Thiên Đạo suy yếu đang làm biến đổi mầm bệnh, khiến chúng càng thêm quái dị. Và sự can thiệp không đúng cách của tiên pháp, chỉ càng phá vỡ sự cân bằng tự nhiên, khiến tình hình thêm tồi tệ."
Anh chỉ tay vào một góc nhà, nơi có một đống rác thải ẩm ướt chất đống gần một giếng nước. "Hãy nhìn kìa. Điều này, với y thuật, có thể chỉ là một điểm nhỏ. Nhưng với nhân quả, nó là một trong những 'nhân' quan trọng nhất. Phàm nhân không chỉ cần thuốc, cần linh lực, họ cần được hiểu về cách 'sống' đúng đắn, về cách 'sống' hòa hợp với tự nhiên, và quan trọng nhất, họ cần được khôi phục niềm tin, để cái 'nhân' của hy vọng có thể trổ 'quả' của sự sống."
Mộ Dung Tuyết im lặng, đôi mắt nàng nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn khắc ghi từng lời anh nói. Nàng cảm thấy một cánh cửa mới đang dần mở ra trong tâm trí mình, một cánh cửa mà y thuật truyền thống chưa bao giờ chạm tới. Những điều Tạ Trần nói không phải là phép thuật, không phải là thần thông, mà là những sự thật giản dị, sâu sắc đến mức nàng đã bỏ qua. Nàng bắt đầu hiểu ra rằng, căn bệnh này không phải là một kẻ thù bí ẩn mà tiên pháp phải chinh phục, mà là một lời cảnh tỉnh, một hệ quả tất yếu của cách con người đang sống, đang đối xử với thế giới xung quanh. Và để chữa lành nó, không thể chỉ dùng y thuật hay tiên pháp, mà cần phải chữa lành từ gốc rễ, từ chính nhân tâm. Nàng tin rằng, Tạ Trần, với khả năng thấu hiểu nhân quả phi thường này, sẽ là người duy nhất có thể chỉ ra con đường.
***
Trong khi đó, xa xa, trên một đỉnh đồi cằn cỗi của Bãi Hoang Yêu Linh, nơi gió lạnh rít qua từng kẽ đá, mang theo mùi đất khô và một chút yêu khí thoang thoảng, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang lặng lẽ quan sát Thôn Vân Sơn. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, chỉ còn lại một vầng sáng xám tro cuối cùng trên nền trời, hắt lên bóng dáng cao ráo, thanh thoát của Lăng Nguyệt và dáng vẻ tuấn tú của Dương Quân. Cả hai đều mặc đạo bào thanh thoát, nhưng trên gương mặt họ lại hiện rõ vẻ suy tư và một chút mệt mỏi sau những ngày dài tìm kiếm và phân tích trong Hoang Cổ Bí Cảnh.
Tiếng gió rít qua những thân cây khô cằn, tạo nên một bản giao hưởng thê lương, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu và thỉnh thoảng là tiếng động lạ từ sâu trong những khe đá, dấu hiệu của yêu thú đang ẩn mình. Bầu không khí nơi đây hoang tàn, u ám, nhưng trong sự tĩnh lặng của người quan sát, nó lại mang một vẻ đẹp bi tráng riêng.
Dương Quân, với đôi mắt sáng và tràn đầy nhiệt huyết, vẫn không ngừng ghi chép vào một cuốn sổ tay nhỏ. Anh quay sang Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc. "Sư tỷ, những gì Tạ Trần đang làm... liệu có liên quan đến sự mất cân bằng linh khí mà chúng ta tìm thấy trong ghi chép cổ xưa tại Hoang Cổ Bí Cảnh? Những dịch bệnh kỳ lạ bùng phát khi Thiên Đạo suy yếu, được mô tả không phải do ma khí, mà do sự hỗn loạn của nguyên khí, do sự thay đổi của đất trời, của nước và gió. Chẳng lẽ, phương pháp của hắn, không dùng phép thuật, lại chính là chìa khóa?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, khẽ nhíu mày. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không rời khỏi bóng dáng Tạ Trần đang di chuyển chậm rãi trong thôn, dù ánh sáng đã quá yếu ớt để nhìn rõ. Nàng khẽ đưa tay lên chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng. Một thoáng hoài nghi hiếm thấy lướt qua trong tâm trí nàng. Nàng đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng sức mạnh của tiên pháp, bằng lý lẽ của Thiên Đạo. Nhưng những gì họ tìm thấy trong Hoang Cổ Bí Cảnh, những ghi chép về một kỷ nguyên cổ xưa khi các tiên nhân dần "mất người" và Thiên Đạo bắt đầu suy yếu, đang lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng.
"Hắn không dùng phép thuật, chỉ dùng những phương pháp của phàm nhân," Lăng Nguyệt Tiên Tử đáp, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, ít biểu cảm. "Nhưng... có lẽ đây là điều mà tiên pháp đã bỏ qua, đã xem thường. Chúng ta đã tập trung quá nhiều vào việc duy trì Thiên Đạo, vào việc vá trời, mà quên đi chính cái gốc rễ của nhân gian. Chẳng lẽ, sự 'mất người' mà chúng ta thấy trong ký ức tàn dư không chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng thấu hiểu những điều căn bản nhất?"
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự hứng khởi. "Sư tỷ nói rất đúng! Các ghi chép cổ xưa cũng đề cập đến việc, khi linh khí suy yếu, không phải là ma khí trỗi dậy ngay lập tức, mà là vạn vật mất cân bằng. Nước độc, đất cằn, khí hậu thay đổi thất thường, và chính nhân tâm cũng bị ảnh hưởng. Tạ Trần đang nhìn vào những điều đó, những điều mà chúng ta, với tầm nhìn của người tu tiên, đã xem nhẹ. Hắn đang tìm kiếm 'nhân' từ những điều phàm tục nhất, chứ không phải từ những phép màu."
Lăng Nguyệt Tiên Tử thở dài một tiếng rất khẽ, gần như không thể nghe thấy trong tiếng gió rít. Sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt nàng càng hiện rõ. "Vậy ra, chúng ta đã lầm đường ư? Bao nhiêu năm qua, các tông môn tiên gia tranh giành cơ duyên, tìm cách vá trời, cứu vãn Thiên Đạo, mà lại bỏ qua những 'nhân' nhỏ bé nhất trong nhân gian. Chẳng lẽ, Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' những lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, với khả năng thấu hiểu nhân quả, lại chính là một 'lỗi' lớn trong mắt nó, một kẻ có thể phá vỡ cục diện đã định?" Nàng nhìn về phía thôn làng đang dần chìm vào bóng tối, nơi những ngọn lửa leo lét của những căn nhà bệnh tật đang yếu ớt cháy. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một sự tò mò không thể kìm nén về con người phàm tục ấy.
Dương Quân tiếp tục ghi chép, cố gắng liên kết những gì anh thấy với những gì đã học. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, cổ xưa đang rục rịch trỗi dậy từ Hoang Cổ Bí Cảnh, một mối đe dọa không chỉ đến từ Ma Chủ Cửu U, mà còn từ sự mất cân bằng sâu sắc của chính thế giới này. Và có lẽ, dịch bệnh ở Thôn Vân Sơn chỉ là một dấu hiệu nhỏ, một cánh cửa mở ra một bức tranh lớn hơn, đáng sợ hơn rất nhiều.
"Dù hắn có là 'lỗi' hay 'cứu tinh', sư tỷ," Dương Quân trầm ngâm nói, "chúng ta không thể thờ ơ được nữa. Những khám phá của chúng ta tại Hoang Cổ Bí Cảnh, cùng với những gì Tạ Trần đang làm, đang vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác về Thiên Đạo và sự suy yếu của nó. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta phải nhìn nhận lại con đường mà tiên gia đã chọn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời. Nàng chỉ lặng lẽ đứng đó, để gió lạnh thổi bay mái tóc, để bóng đêm bao trùm lấy mình. Trong tâm trí nàng, những câu hỏi về Thiên Đạo, về sự 'mất người', về ý nghĩa của tu luyện đang xoáy sâu hơn bao giờ hết. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại đang trở thành một điểm neo nhân quả không thể bỏ qua, một kẻ thách thức mọi quy tắc mà nàng đã từng tin tưởng. Nàng biết, dù muốn hay không, con đường của họ rồi sẽ giao nhau. Và khi đó, có lẽ cả thế giới này sẽ phải thay đổi.
Thôn Vân Sơn, trong màn đêm tĩnh mịch, vẫn chìm trong tiếng than khóc và mùi thuốc đắng. Nhưng đâu đó, một tia hy vọng mong manh đã bắt đầu le lói, không phải từ tiên pháp, mà từ một phàm nhân đang cố gắng thắp lên ngọn lửa của lý trí và niềm tin. Một cơn bão lớn đang dần hình thành, không chỉ cho Thôn Vân Sơn, mà cho cả Thập Phương Nhân Gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.