Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 80: Bệnh Dịch Vô Hình: Mối Lưới Nhân Quả Hiện Lên

Trong đêm tối mịt mùng của Hoang Cổ Bí Cảnh, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn miệt mài với cuộc hành trình tìm kiếm sự thật, nơi những luồng linh khí hỗn loạn vặn vẹo không gian và thời gian như một sợi chỉ bị kéo căng đến tận cùng. Ánh sáng yếu ớt từ pháp khí trên tay họ chỉ đủ soi rõ những tàn tích đổ nát của một nền văn minh đã chìm sâu vào dĩ vãng, nơi những pho tượng đá khổng lồ giờ đây chỉ còn là khối đá vô tri, bị thời gian gặm nhấm đến biến dạng. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cổ ngấm sâu vào không khí, hòa quyện với một mùi kim loại gỉ sét lạ lùng, tạo nên một cảm giác vừa cổ xưa vừa đầy chết chóc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chạm tay vào một phiến đá cổ, cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương đang lan tỏa qua đầu ngón tay. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một hình ảnh mờ ảo lại hiện lên trong tâm trí nàng – một tiên nhân với gương mặt thanh tú, đôi mắt từng bừng sáng nay đã dần trở nên vô hồn, những ký ức về gia đình, về những người thân yêu phai nhạt như khói sương, chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất: “vá trời”. Nàng biết, những gì họ đang khám phá không phải là ‘cơ duyên’ tầm thường để tu luyện thăng cấp, mà là một sự thật tàn khốc về cái giá của quyền năng, về sự hy sinh mà Thiên Đạo đã đòi hỏi từ những kẻ muốn trở thành một phần của nó. Giọng nàng, dù lạnh lùng như băng, vẫn ẩn chứa một sự hoài nghi sâu sắc, cất lên giữa không gian tĩnh mịch: “Những tiên nhân này… họ đã ‘mất người’ để cứu vãn thế giới. Nhưng thế giới này… liệu có đáng để đánh đổi nhân tính không?” Câu hỏi ấy như một nhát dao vô hình cứa vào tâm can nàng, làm nàng tự hỏi về con đường mình đã chọn, về ý nghĩa thực sự của việc tu tiên nếu cuối cùng chỉ còn lại một cái vỏ rỗng tuếch, một linh hồn trống rỗng. Chấp niệm “vá trời” của những tiên nhân cổ xưa dường như chỉ là một vòng lặp bi kịch, nơi mỗi lần cứu rỗi lại là một lần mất đi bản ngã.

Dương Quân đứng bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng và hoang mang. Hắn cố gắng dùng thần thức thăm dò sâu hơn vào lòng đất, nơi luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo và đầy chết chóc đang rục rịch, như một con quái vật bị giam cầm đang cố vùng vẫy thoát ra. “Linh khí ở đây… nó quá hỗn loạn,” hắn nói, giọng điệu nặng nề, tiếng vang vọng trong không gian u ám. “Không chỉ là suy yếu, mà còn như bị xé toạc, như thể một vết thương khổng lồ đã bị xé toạc ra từ thuở hồng hoang, không bao giờ lành lại. Chẳng lẽ… nguồn gốc của sự mục nát không phải là hiện tại, mà đã có từ ngàn xưa?” Hắn cảm nhận được một sự bất an tột độ, một cảm giác rằng một thứ gì đó kinh khủng đang sắp thức tỉnh, một thảm họa đã ngủ yên từ lâu đang cựa mình. Luồng năng lượng ấy không ngừng gặm nhấm vào tâm trí hắn, khiến hắn bàng hoàng nhận ra rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là hậu quả của một thảm họa cổ xưa, một vết thương mà Thiên Đạo đã cố gắng che giấu, đẩy xuống vực sâu của thời gian. Nó không chỉ là sự vô thường của vạn vật, mà là một sự phá cục thảm khốc.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu ánh sáng yếu ớt, như hai viên ngọc lạnh lẽo trong đêm. Nàng biết, những gì họ đang đối mặt có thể còn lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng. Những ký ức về sự 'mất người' của các tiên nhân thượng cổ, luồng linh khí hỗn loạn không ngừng gặm nhấm vạn vật, và sự rục rịch của một năng lượng cổ xưa dưới lòng đất... tất cả dường như đang liên kết với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ về sự suy tàn của Thiên Đạo. Nó có thể là nguồn gốc của dịch bệnh kỳ lạ đang hoành hành nhân gian, cũng có thể là dấu hiệu của sự trỗi dậy của Ma Chủ Cửu U, hoặc một thế lực còn đáng sợ hơn thế, một chấp niệm đã bị lãng quên từ thời hồng hoang. Nàng không biết liệu họ có thể tìm ra câu trả lời hay không, nhưng nàng biết rằng, con đường tu tiên mà họ đang theo đuổi đã không còn là con đường đơn thuần dẫn đến sự bất tử nữa. Nó đã trở thành một hành trình tìm kiếm sự thật, một hành trình đối mặt với cái giá của quyền năng và bản chất của Thiên Đạo, để rồi có lẽ, cuối cùng sẽ chỉ còn lại sự hư vô. Một cơn bão lớn đang dần hình thành, không chỉ trên nhân gian mà còn sâu trong lòng đất, và Tạ Trần, người phàm trần ở bên ngoài, dường như là điểm neo duy nhất trong cơn hỗn loạn sắp tới, một điểm neo nhân quả bé nhỏ giữa dòng xoáy vô thường.

***

Trong quán sách nhỏ đơn sơ của Tạ Trần tại Thôn Vân Sơn, buổi sáng sớm đang len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy đã ngả màu, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền nhà đất. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng, tách biệt khỏi sự hỗn loạn bên ngoài. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy lại bị đè nặng bởi một không khí căng thẳng, nặng nề, như thể cả quán sách đang oằn mình gánh chịu nỗi lo lắng về dịch bệnh đang hoành hành.

Tạ Trần ngồi sau bàn gỗ sẫm màu, thân hình gầy gò của y thư sinh dường như càng mỏng manh hơn trong ánh sáng yếu ớt. Đôi mắt y sâu thẳm, ẩn chứa một vẻ tỉnh táo lạ thường, nhìn thấu mọi sự, giờ đây đang khép hờ, y trầm ngâm lắng nghe những lời cầu khẩn từ Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết. Y phục vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn càng làm nổi bật vẻ thanh thoát, không chút phô trương của y. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ chảy qua làng, tất cả dường như trở nên xa vời, không thể xoa dịu đi nỗi tuyệt vọng đang bao trùm.

Bách Lý Hùng, với gương mặt phong trần khắc khổ, râu quai nón rậm rạp, giờ đây không còn vẻ oai phong lẫm liệt của một vị tướng quân nữa, mà thay vào đó là sự bất lực và cầu khẩn tột cùng. Hắn quỳ gối trước bàn, giọng nói trầm hùng thường ngày giờ mang theo một sự run rẩy khó nhận thấy. “Tạ công tử, tiên pháp vô dụng, y thuật cũng bó tay… Dịch bệnh quái lạ này đã cướp đi sinh mạng của biết bao người dân vô tội. Chúng tôi đã thử mọi cách, từ thỉnh cầu các sứ giả tiên môn đến cậy nhờ các y sư danh tiếng, nhưng tất cả đều vô vọng. Giờ đây, chỉ còn trông cậy vào trí tuệ phi phàm của ngài!” Ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây tràn ngập hy vọng, một tia sáng cuối cùng trong màn đêm đen tối.

Mộ Dung Tuyết, dù gương mặt dịu dàng đã hằn lên vẻ kiệt sức sau nhiều ngày đêm không nghỉ, vẫn giữ được nét thanh lịch và kiên nghị vốn có. Nàng đứng cạnh Bách Lý Hùng, y phục màu xanh ngọc của y sư đã nhuốm màu mệt mỏi, nhưng đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của cả pháp thuật lẫn y thuật phàm trần, và nàng tin rằng chỉ có Tạ Trần, với khả năng thấu hiểu nhân quả sâu sắc, mới có thể phá cục. “Ta đã thử mọi phương pháp, từ những bài thuốc cổ truyền đến những phương pháp chẩn đoán tinh vi nhất, nhưng căn bệnh này quá kỳ lạ. Nó dường như không phải chỉ là bệnh tật thông thường, mà là một thứ gì đó vượt quá tầm hiểu biết của ta,” nàng nói, giọng khẽ khàng nhưng đầy chua chát. Nàng đã thấy quá nhiều sinh mạng ra đi, quá nhiều gia đình tan nát, và nỗi đau ấy đã gặm nhấm nàng từng chút một.

Tạ Trần vẫn nhắm mắt, trầm ngâm. Trong khoảnh khắc ấy, y không chỉ lắng nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng toàn bộ tâm trí mình, vận dụng ‘Nhân Quả Chi Nhãn’ để nhìn sâu vào lớp vỏ bề ngoài của dịch bệnh. Y cảm nhận được vô số sợi nhân quả đan xen chằng chịt, từ những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của thôn dân đến những biến động lớn lao của Thiên Đạo. Tiếng ho khan yếu ớt của một đứa trẻ bệnh tật vọng lại từ xa, mùi thuốc thang pha lẫn mùi ẩm mốc từ những ngôi nhà mục nát, sự sợ hãi và tuyệt vọng của những người dân đang chờ đợi cái chết… tất cả đều là những sợi chỉ nhỏ bé dệt nên bức màn đen tối của dịch bệnh.

“Bệnh sinh ra từ đâu, ắt có căn nguyên,” Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm và điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Y mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, như thể nhìn thấu tâm can họ. “Không phải thần thông, không phải tà thuật… chỉ là sự mất cân bằng của vạn vật. Thiên Đạo suy yếu, nhân tâm hỗn loạn, vạn vật đều có thể trở thành độc dược.” Y dừng lại một chút, để những lời của mình ngấm vào tâm trí họ. “Ta có thể thử điều tra, nhưng ta có một điều kiện. Phương pháp của ta sẽ không giống với tiên pháp hay y thuật mà các vị đã biết. Ta sẽ không dùng linh lực, không dùng thần thông. Ta sẽ tìm kiếm căn nguyên từ những điều nhỏ nhặt nhất của nhân gian. Và khi ta hành động, không ai được phép can thiệp, dù là tiên nhân hay phàm nhân. Các vị có chấp thuận không?”

Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, rồi đồng loạt gật đầu. Nỗi tuyệt vọng đã đẩy họ đến bước đường cùng, khiến họ sẵn sàng chấp nhận mọi điều kiện, miễn là có một tia hy vọng. “Chúng tôi xin thề,” Bách Lý Hùng đáp, giọng kiên quyết. “Mọi thứ sẽ theo ý công tử.” Mộ Dung Tuyết cũng khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Tạ Trần gật đầu đáp lại. Y biết, đây không chỉ là việc chữa bệnh, mà là một cuộc chiến chống lại sự thiếu hiểu biết, sự cố chấp, và cả sự suy tàn của một kỷ nguyên. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai y, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, một ngọn lửa quyết tâm đã bùng cháy. Y sẽ không để nhân tính bị đánh mất dưới gót giày của sự vô thường.

***

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa tại Thôn Vân Sơn, không khí trở nên oi ả và nặng nề, như thể chính mặt trời cũng đang đổ bệnh. Mùi đất khô, mùi mồ hôi và mùi chất bẩn pha lẫn mùi thuốc thang từ những ngôi nhà bị dịch bệnh bao trùm, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, len lỏi vào từng hơi thở. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt của người bệnh vọng ra từ các ngõ ngách, xen lẫn với tiếng Sứ Giả Tiên Môn đang tranh cãi ồn ào và tiếng gà gáy thưa thớt, tạo nên một bức tranh âm thanh hỗn loạn và đau lòng.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản, bước đi chậm rãi giữa những con đường đất nhỏ hẹp của thôn. Y không hề vội vã, không phô trương bất kỳ phép thuật hay linh dược nào. Bên cạnh y là Mộ Dung Tuyết, nàng vẫn miệt mài hỗ trợ những người bệnh bằng y thuật của mình, nhưng đôi mắt nàng không ngừng dõi theo Tạ Trần, ghi chép lại từng cử chỉ, từng lời nói của y. Bách Lý Hùng đi sau, dáng vẻ vạm vỡ c���a hắn giờ đây được dùng để che chắn cho Tạ Trần khỏi những ánh mắt tò mò và sự khó chịu từ các Sứ Giả Tiên Môn.

Các Sứ Giả Tiên Môn, với vẻ ngoài cao ráo, lạnh lùng trong bộ áo bào tiên môn trắng muốt, đang đứng tụ tập ở một góc làng, cố gắng dùng linh lực để xua đuổi “tà khí” mà họ tin là nguyên nhân của dịch bệnh. Ánh sáng pháp thuật lập lòe, tiếng chú ngữ vang lên không ngừng, nhưng chẳng hề có tác dụng. Khi nhìn thấy Tạ Trần không thèm đoái hoài đến những nỗ lực của họ, lại chỉ chăm chăm vào những điều tầm thường của nhân gian, một Sứ Giả trẻ tuổi không kìm được sự khinh miệt.

“Phàm nhân sao dám múa rìu qua mắt thợ? Đây là tà khí quấy phá, không phải bệnh phàm trần!” gã Sứ Giả quát lớn, giọng điệu đầy vẻ tự phụ. Gã ta đã quen với việc dùng pháp thuật để giải quyết mọi vấn đề, và sự bất lực trước dịch bệnh này đã khiến gã cảm thấy bị sỉ nhục, càng thêm khó chịu khi thấy một phàm nhân lại dám “chỉ trỏ” lung tung.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp. Y chỉ khẽ quay đầu, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu nhìn thẳng vào dòng suối nhỏ chảy qua làng, nơi nước đã đục ngầu và bốc lên một mùi tanh tưởi lạ lùng. Y chỉ tay vào dòng nước đang chảy qua những chuồng trại bẩn thỉu, nơi phân động vật và rác thải chất đống. “Nước này, từ đâu tới?” giọng y trầm và điềm tĩnh, không hề có chút giận dữ hay tranh cãi, nhưng lại mang một sức nặng không thể bỏ qua.

Mộ Dung Tuyết, sau khi băng bó cho một người bệnh đang ho sù sụ, đứng dậy. Nàng khẽ chau mày khi ngửi thấy mùi hôi thối nồng nặc từ dòng suối. “Họ nói nguồn nước này đã dùng từ lâu, không có vấn đề gì,” nàng đáp, giọng đầy hoài nghi. Nàng đã kiểm tra chất lượng nước trước đó, nhưng dường như không phát hiện ra điều gì bất thường bằng các phương pháp y thuật thông thường.

Tạ Trần lắc đầu nhẹ. “Mọi thứ đều thay đổi. Điều đã từng không phải vấn đề, nay có thể là căn nguyên. Vạn vật vô thường, nhân quả tương thông. Linh khí mỏng, Thiên Đạo suy yếu, cái gì cũng có thể biến chất.” Y không giải thích thêm, mà tiếp tục bước về phía một ngôi nhà có nhiều người bệnh nặng nhất. Y không dùng thần thức để dò xét, mà dùng đôi mắt phàm trần của mình để quan sát. Y nhìn vào những chiếc chum nước đầy rêu mốc, những máng thức ăn bẩn thỉu của gia súc, những đống rác thải chất cao cạnh giếng nước. Y hỏi han cặn kẽ từng người dân về thói quen sinh hoạt, từ việc ăn uống, vệ sinh, đến cả giấc ngủ và tâm trạng của họ. Y hỏi họ về việc liệu họ có cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường không, có thường xuyên bị sốt hay đau bụng không, và những triệu chứng đó bắt đầu từ khi nào.

Những người dân thôn Vân Sơn, với khuôn mặt hốc hác, dáng vẻ mệt mỏi và trang phục giản dị đã nhuốm màu bệnh tật, ban đầu họ sợ hãi các Sứ Giả Tiên Môn và cũng hoài nghi về một phàm nhân như Tạ Trần. Nhưng khi chứng kiến sự bất lực của tiên pháp và sự kiên nhẫn, tỉ mỉ của Tạ Trần, họ dần mở lòng. Họ kể về những đêm không ngủ vì tiếng ho, những bữa ăn đạm bạc thiếu dinh dưỡng, sự lo lắng không ngừng về tương lai, và cả sự hoang mang khi các tiên nhân không thể giúp được gì. Tạ Trần lắng nghe tất cả, ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay nhỏ. Y vẽ sơ đồ, đánh dấu những khu vực có nguồn nước bị ô nhiễm, những ngôi nhà có điều kiện vệ sinh kém, những gia đình có nhiều người bệnh nhất.

Các Sứ Giả Tiên Môn đứng nhìn, vẻ mặt từ khinh miệt chuyển sang bối rối, rồi thành khó chịu. Họ không hiểu Tạ Trần đang làm gì. Đối với họ, dịch bệnh là do tà khí, do ma chủng, cần phải dùng pháp thuật mạnh mẽ để trấn áp. Những điều Tạ Trần đang làm – hỏi han về nước uống, rác thải, thói quen ăn uống – đều là những việc tầm thường, không xứng với tầm vóc của một vấn đề nghiêm trọng như thế này. Một Sứ Giả khác bước tới, cố gắng ngăn cản Tạ Trần. “Công tử, xin đừng làm lãng phí thời gian của chúng tôi. Chúng tôi cần tìm ra ma chủng, cần dùng linh lực để thanh tẩy vùng đất này!”

Tạ Trần khẽ nhíu mày, nhưng không quay đầu lại. “Ma chủng không thể tồn tại nếu không có đất để gieo mầm. Nếu căn nguyên của bệnh tật nằm ở chính sự sống của các vị, thì thanh tẩy linh lực chỉ như tưới thêm dầu vào lửa.” Y nói xong, quay lại tiếp tục công việc của mình, để lại Sứ Giả Tiên Môn đứng sững sờ với khuôn mặt đầy vẻ khó hiểu và phẫn nộ. Y đã nhìn thấy điều mà các tiên nhân không thấy: không chỉ là nguồn nước bẩn làm suy yếu cơ thể, thiếu dinh dưỡng làm giảm sức đề kháng, mà cả tâm lý tuyệt vọng đang gặm nhấm tinh thần người bệnh, tạo nên một mảnh đất màu mỡ cho mọi loại mầm bệnh phát triển. Đây không phải là một loại bệnh đơn lẻ, mà là một mạng lưới nhân quả phức tạp, một sự phá cục của chính nhân gian.

***

Đêm khuya buông xuống Thôn Vân Sơn, mang theo màn sương mờ ảo và cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của vùng núi. Ánh trăng mờ nhạt bị mây che khuất, chỉ đủ để soi rõ những đường nét mơ hồ của cảnh vật. Tiếng côn trùng đêm rả rích hòa vào tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc đơn điệu và buồn bã. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét tỏa ra một vầng sáng yếu ớt, vừa đủ để soi rõ những ghi chép, bản đồ và các mẫu vật thu thập được mà y đã trải rộng khắp bàn.

Mộ Dung Tuyết, dù đôi mắt đã mỏi mệt vì thiếu ngủ, vẫn ngồi đối diện Tạ Trần, lặng lẽ châm thêm trà thảo mộc. Nàng không nói nhiều, chỉ im lặng quan sát Tạ Trần, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu sự suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần làm việc cả ngày, tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ, và nàng nhận ra rằng, phương pháp của y hoàn toàn khác biệt với mọi thứ nàng từng biết. Không có pháp khí, không có linh dược kỳ diệu, chỉ có sự quan sát, suy luận và thấu hiểu.

Tạ Trần cúi đầu trên bàn, chăm chú nhìn vào những ghi chép của mình. Y dùng một cây bút lông nhỏ, khẽ vẽ thêm những đường nối giữa các điểm trên bản đồ, như thể đang kết nối vô số sợi nhân quả vô hình. Y phác thảo hình ảnh một con suối thượng nguồn, chảy qua một khu rừng bị khai thác bừa bãi, rồi len lỏi qua những khu chuồng trại chăn nuôi gia súc, cuối cùng mới đến được thôn làng. Mùi ẩm mốc từ những mẫu đất, mùi tanh của nước suối và mùi hôi từ những mẫu phân động vật mà y thu thập được, giờ đây đã được y xâu chuỗi lại thành một chuỗi liên kết logic.

“Dịch bệnh không tự nhiên sinh ra. Nó là kết quả của vô số những ‘nhân’ nhỏ, được nuôi dưỡng bởi sự thiếu hiểu biết và cả sự can thiệp sai lầm,” Tạ Trần khẽ nói, giọng y trầm bổng trong không gian tĩnh mịch. Y chỉ vào bản đồ. “Nguồn nước thượng nguồn bị ô nhiễm bởi các hoạt động khai thác và chất thải chăn nuôi. Nước bẩn làm suy yếu cơ thể người dân, đặc biệt là trẻ nhỏ và người già. Thiếu dinh dưỡng do mùa màng thất bát và điều kiện sống kém khiến sức đề kháng của họ giảm sút. Và rồi, khi các Sứ Giả Tiên Môn đến, họ dùng linh lực để ‘thanh tẩy’, nhưng lại không hiểu rằng đó chỉ là một phương pháp đối phó bề nổi. Linh khí hỗn loạn từ Thiên Đạo suy yếu đã làm biến đổi một số loại vi khuẩn, biến chúng thành độc tố, và sự can thiệp không đúng cách của tiên pháp lại càng khiến chúng trở nên mạnh hơn, thích nghi hơn, phá cục hơn.”

Mộ Dung Tuyết lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như một tia sáng xé toạc màn sương mù trong tâm trí nàng. Nàng đã dùng y thuật để chữa trị triệu chứng, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy bức tranh toàn cảnh như thế này. Nàng đã nghĩ rằng dịch bệnh là một hiện tượng đơn lẻ, nhưng Tạ Trần đã cho nàng thấy nó là một hệ thống nhân quả phức tạp, một cái giá phải trả cho sự mất cân bằng. “Vậy chúng ta phải làm gì?” nàng hỏi, giọng nói khẽ khàng, đầy vẻ ngưỡng mộ và học hỏi. “Ngăn chặn dòng nước, cải thiện vệ sinh… Nhưng còn tâm lý sợ hãi của họ thì sao? Nỗi tuyệt vọng đã gặm nhấm họ, khiến họ mất đi ý chí sống. Đó cũng là một loại bệnh.”

Tạ Trần ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương đêm vẫn bao phủ lấy thôn làng đang chìm trong bệnh tật và nỗi sợ hãi. “Cần phải chữa lành từ bên trong. Không chỉ là thể xác, mà còn là niềm tin. Con người là gốc rễ của nhân gian, và khi nhân tâm suy yếu, vạn vật cũng suy yếu theo. Dịch bệnh này không chỉ là bệnh của thân thể, mà còn là bệnh của lòng người, của niềm tin vào cuộc sống.” Y dừng lại một chút, ánh mắt lấp lánh một tia sáng kỳ lạ. “Chúng ta cần phải thay đổi những ‘nhân’ nhỏ nhặt nhất, để tạo ra một ‘quả’ mới. Cần phải giáo dục họ về vệ sinh, hướng dẫn họ cách xử lý nguồn nước, cải thiện dinh dưỡng. Nhưng quan trọng hơn, chúng ta phải khôi phục niềm hy vọng trong họ, cho họ thấy rằng họ có thể tự cứu lấy mình, không cần trông chờ vào những phép màu xa vời.”

Một cơn gió lạnh thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi ẩm ướt của sương đêm. Tạ Trần khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng của sứ mệnh đang đè nặng lên vai mình. Y biết, kế hoạch này sẽ gặp phải vô số khó khăn, không chỉ từ sự thiếu hiểu biết của người dân mà còn từ sự cố chấp của các tu sĩ. Liễu Thanh Phong và các tông môn tiên gia bảo thủ chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận một phương pháp “phàm nhân” như thế này. Họ sẽ coi đó là sự coi thường tiên đạo, là sự phá cục. Nhưng y cũng biết, đây là con đường duy nhất để thực sự cứu vãn nhân gian, để giữ trọn nhân tính trong một thế giới đang dần ‘mất người’.

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ngắm màn đêm tĩnh mịch. Y cảm nhận được một mối liên hệ nhân quả phức tạp, mà dịch bệnh chỉ là một trong những biểu hiện của nó. Nó liên quan đến sự suy yếu của Thiên Đạo, sự mất cân bằng trong toàn bộ thế giới, và sự trỗi dậy của một luồng năng lượng hỗn loạn từ Hoang Cổ Bí Cảnh. Tất cả đang hội tụ lại, tạo nên một cơn bão lớn. Dịch bệnh này không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là khởi đầu của một thảm họa lớn hơn đang rình rập, một dấu hiệu cho thấy Thiên Đạo đang tìm cách 'sửa chữa' những lỗi lầm của nó, và Tạ Trần, với khả năng thấu hiểu nhân quả, lại chính là một 'lỗi' lớn trong mắt nó. “Và đó,” y khẽ lẩm bẩm, “chính là ‘nhân’ lớn nhất để thay đổi ‘quả’.” Y sẽ không thành tiên, nhưng y sẽ sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính, và bằng cách đó, y sẽ phá cục.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free