Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 79: Bệnh Dịch Quỷ Dị: Tiên Pháp Bất Lực

Trong sâu thẳm Hoang Cổ Bí Cảnh, ánh sáng leo lét từ pháp khí của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vẫn lay động trên những phiến đá cổ kính, phủ đầy rêu phong và dấu vết của thời gian. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên lớp bụi của hàng ngàn năm lịch sử, nơi linh khí không còn trong lành mà đã trở nên hỗn loạn, nặng nề, như thể không khí bị nén chặt bởi một nỗi uất hận vô hình. Không gian nơi đây không có ngày đêm, chỉ có màn sương mù vĩnh cửu bao phủ, ẩn chứa những bí mật bị lãng quên cùng luồng năng lượng lạnh lẽo, hệt như hơi thở của một sinh vật cổ xưa đang ngủ vùi. Lăng Nguyệt Tiên Tử, với vẻ ngoài vẫn thanh thoát như băng tuyết, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt phượng lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, một sự hoài nghi đang gặm nhấm niềm tin đã gắn bó với nàng suốt mấy trăm năm tu luyện. Nàng đã chạm tay vào một phiến đá khắc ghi những ký ức tan vỡ, và trong khoảnh khắc ấy, tâm trí nàng như bị cuốn vào một cơn lốc xoáy của những hình ảnh rời rạc: những tiên nhân với dung nhan thoát tục dần lịm đi, ánh mắt mất đi sự tinh anh, ký ức bị bào mòn, nhân tính bị tước đoạt, tất cả chỉ vì một mục đích duy nhất – “vá trời”.

“Những tiên nhân này… họ đã ‘mất người’ để cứu vãn thế giới,” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng nàng trong trẻo nhưng giờ đây lại mang một sự chua xót, “nhưng thế giới này… liệu có đáng để đánh đổi nhân tính không?” Câu hỏi ấy không chỉ là một lời thốt ra, mà còn là một tiếng vọng đau đớn từ sâu thẳm tâm hồn nàng, nơi lý tưởng và thực tại đang xung đột dữ dội. Nàng đã từng tin vào sự cao cả của việc tu tiên, tin rằng đó là con đường dẫn đến sự siêu thoát, đến việc bảo vệ chúng sinh. Nhưng giờ đây, những gì nàng thấy chỉ là một sự hy sinh tàn khốc, một cái giá quá đắt mà Thiên Đạo đã đòi hỏi từ những kẻ mộng mơ. Những ký ức tan vỡ trên phiến đá cổ không phải là vinh quang, mà là một bi kịch bị lãng quên. Chúng như những mảnh vỡ của một tấm gương đã vỡ nát, phản chiếu sự thật trần trụi về con đường tu tiên mà nàng và vô số người khác đang mù quáng theo đuổi.

Dương Quân đứng cạnh nàng, ánh mắt hắn tràn đầy sự bàng hoàng và một nỗi lo lắng không thể che giấu. Luồng linh khí hỗn loạn nơi đây không ngừng xâm thực vào cơ thể và tâm trí hắn, khiến hắn cảm thấy choáng váng. Hắn đã từng là một tu sĩ đầy nhiệt huyết, tin tưởng vào lý tưởng chính nghĩa và sự vĩ đại của tiên đạo. Nhưng những gì hắn chứng kiến ở Hoang Cổ Bí Cảnh đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin ấy. “Linh khí ở đây… nó quá hỗn loạn,” hắn nói, giọng khẽ run lên, “không chỉ là suy yếu, mà còn như bị xé toạc. Chẳng lẽ… nguồn gốc của sự mục nát không phải là hiện tại, mà đã có từ ngàn xưa?” Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo và đầy chết chóc, đang rục rịch từ sâu thẳm lòng đất, như một con quái vật khổng lồ sắp thức tỉnh. Luồng năng lượng ấy không phải là ma khí thuần túy, cũng không phải linh khí, mà là một sự pha trộn kinh hoàng của cả hai, một hỗn độn nguyên thủy mang theo sự hủy diệt và tan rã. Nó như một vết thương hở của thế giới, từ đó, một thứ sức mạnh cổ xưa, u ám đang rỉ ra, ăn mòn dần Thiên Đạo, và có lẽ, cả nhân tính của những kẻ cố gắng chạm vào nó. Dương Quân không khỏi tự hỏi, liệu những lời tiên tri về Ma Chủ Cửu U có phải là ám chỉ đến thứ năng lượng này, hay một thực thể còn đáng sợ hơn thế? Hắn nhìn sư thúc mình, trong lòng dấy lên một sự bất an tột độ. Con đường phía trước mịt mờ, và những gì họ đang khám phá có lẽ chỉ là khởi đầu của một thảm họa lớn hơn nhiều.

***

Trong khi đó, ở Thôn Vân Sơn, không khí thanh bình đã bị xé toạc bởi một nỗi kinh hoàng mới. Sáng sớm, sương mù vẫn còn giăng mắc trên những mái nhà gỗ và con đường đất ẩm ướt, nhưng không còn là cảnh tượng yên bình của tiếng chim hót hay tiếng gà gáy. Thay vào đó, những tiếng ho khan, tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng khóc than vang vọng khắp làng, hòa lẫn với tiếng gió lạnh rít qua kẽ lá, tạo nên một bản giao hưởng bi ai của sự tuyệt vọng. Một căn bệnh lạ đã bùng phát, nhanh chóng lan rộng như một đám cháy rừng, gieo rắc nỗi kinh hoàng cho từng gia đình. Những người mắc bệnh đều có một vết bớt kỳ lạ, màu xám tro, hình dáng như một đóa hoa tàn úa, dần hiện rõ trên trán. Ban đầu, họ chỉ thấy mệt mỏi, uể oải, nhưng sau đó, bệnh tình trở nặng hơn, họ bắt đầu mất đi ký ức, mất đi ý chí sống, ánh mắt trở nên vô hồn, và cuối cùng, họ chỉ còn là những cái xác không hồn, nằm bất động trên giường.

Các Sứ Giả Tiên Môn, với áo bào tiên môn lấp lánh và vẻ mặt cao ngạo thường thấy, giờ đây hiện rõ sự lúng túng và hoang mang. Họ đã thử đủ mọi cách. Pháp khí được kích hoạt, linh quang tỏa sáng khắp thôn làng, cố gắng tịnh hóa linh khí. Phù chú trấn tà được dán khắp nơi, khói hương nghi ngút bay lên. Họ thậm chí còn dùng linh dược quý hiếm để cứu chữa, nhưng tất cả đều vô ích. Căn bệnh quỷ dị ấy dường như kháng lại mọi phép thuật, mọi linh lực. Thậm chí có những trường hợp, sau khi được 'chữa trị' bằng tiên pháp, bệnh nhân còn trở nặng hơn, vết bớt trên trán càng rõ nét, và quá trình 'mất người' diễn ra nhanh chóng hơn. Một Sứ Giả Tiên Môn, vẻ mặt tái mét, vừa rút lui khỏi một căn nhà, miệng lẩm bẩm: “Linh khí đã tịnh hóa, sao bệnh tình vẫn không thuyên giảm? Rốt cuộc là loại tà bệnh gì?” Hắn ta cao ngạo bước đi, để lại phía sau những lời hứa hẹn hão huyền và một sự bất lực lồ lộ.

Dân làng, vốn đã đặt niềm tin tuyệt đối vào 'tiên nhân' sau sự kiện hạn hán và dịch bệnh trước đó, giờ đây chỉ còn lại sự hoảng loạn và thất vọng. Tiếng khóc than của một người phụ nữ trẻ vang lên xé lòng: “Tiên nhân ơi, cứu lấy chúng con! Bệnh này quái lạ quá, không thuốc nào chữa được!” Nàng ôm chặt đứa con nhỏ đang nằm bất động, trên trán đứa bé đã hiện rõ vết bớt xám tro, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không. Mùi bệnh tật, mùi thuốc men vô dụng hòa lẫn với mùi đất ẩm và khói bếp lạnh lẽo, tạo nên một không khí nặng nề, u ám.

Mộ Dung Tuyết, với chiếc hộp thuốc bên mình, lang thang giữa những mái nhà, đôi mắt nàng hằn lên vẻ mệt mỏi và bất lực. Y phục xanh ngọc của nàng giờ đây đã dính đầy bụi bẩn và mồ hôi. Nàng đã dùng hết y thuật của mình, từ những bài thuốc cổ truyền đến những phương pháp chữa trị linh hoạt nhất, nhưng căn bệnh này như một bóng ma, không thể nắm bắt, không thể chữa lành. Nó không phải là một căn bệnh của thân thể mà nàng từng biết, mà dường như là một sự tàn phá từ sâu thẳm bên trong, một sự ăn mòn nhân tính. Nàng quỳ xuống bên một bệnh nhân, đặt ngón tay lên mạch cổ tay lạnh ngắt, cảm nhận sự sống đang dần lụi tàn. “Không thể nào… y thuật của ta… chẳng lẽ vô dụng?” Nàng tự hỏi, giọng nói kiệt sức, chứa đựng sự thất vọng tột cùng. Đôi mắt thông minh của nàng giờ đây chỉ còn lại một nỗi buồn sâu thẳm. Nàng đã cứu sống biết bao người, đã chứng kiến biết bao kỳ tích của y thuật, nhưng căn bệnh này đã vượt quá mọi hiểu biết của nàng. Nàng thầm nghĩ, liệu đây có phải là cái giá mà Thiên Đạo đang đòi hỏi từ nhân gian?

Bách Lý Hùng đứng từ xa, chứng kiến cảnh tượng bi thảm đó. Thân hình vạm vỡ, phong trần của hắn giờ đây cũng không thể che giấu được sự tuyệt vọng. Ánh mắt kiên nghị của hắn đanh lại, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Hắn đã từng tin vào sức mạnh của tiên nhân, nhưng giờ đây, tất cả những gì hắn thấy chỉ là sự bất lực và vẻ mặt cao ngạo vô dụng. Trong lòng hắn, một tia hy vọng mong manh lại trỗi dậy, hướng về một cái tên duy nhất: Tạ Trần. Hắn biết, chỉ có người đó mới có thể nhìn thấu cái mà tiên pháp không thể, y thuật không thể.

***

Chiều muộn, gió lạnh vẫn thổi qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm và mùi bệnh tật. Bách Lý Hùng và Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt tiều tụy vì kiệt sức và lo lắng, đã tìm đến quán sách nhỏ của Tạ Trần. Quán sách nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, tĩnh lặng, tách biệt hẳn với sự hỗn loạn bên ngoài. Kiến trúc đơn giản, bằng gỗ mộc mạc, toát lên vẻ cổ kính và yên bình. Bên trong, mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng dịu nhẹ, tạo nên một không gian ấm cúng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn điềm tĩnh ngồi sau bàn trà, đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua những trang sách cổ, như thể mọi biến động của nhân gian đều không thể chạm đến được nơi đây.

Bách Lý Hùng, với giọng nói trầm hùng nhưng giờ đây lại mang vẻ gấp gáp và tuyệt vọng, đã không giữ được sự kiên nhẫn thường thấy của một vị tướng lĩnh. Hắn quỳ sụp xuống trước bàn trà của Tạ Trần, cúi đầu một cách cung kính, cầu xin: “Tạ huynh, huynh là người duy nhất có thể giúp chúng ta lúc này! Cả tiên nhân lẫn y giả đều bó tay rồi!” Hắn kể lại chi tiết về dịch bệnh kỳ lạ, về sự bất lực của các Sứ Giả Tiên Môn, về những tiếng khóc than của dân làng, và cả vết bớt quỷ dị trên trán những người mắc bệnh. Giọng hắn run lên vì căm phẫn và đau khổ khi nói về sự thờ ơ của tiên môn, những kẻ chỉ biết đến linh lực mà không màng đến nhân tâm.

Mộ Dung Tuyết, dù không quỳ xuống nhưng cũng cúi đầu sâu, vẻ mặt mệt mỏi và hốc hác, đôi mắt dịu dàng giờ đây đầy ắp nỗi buồn. Nàng thở dài, giọng nói chứa đựng sự bất lực chưa từng có: “Nó không phải là bệnh, Tạ Trần. Nó… giống như một lời nguyền, một sự trừng phạt.” Nàng tiếp lời, giọng càng lúc càng nhỏ đi, “Mỗi người mắc bệnh đều có một vết bớt kỳ lạ trên trán, và họ dần mất đi ký ức, mất đi ý chí sống. Y thuật của ta không thể giải thích, pháp thuật của tiên nhân không thể chữa trị. Ta chưa từng thấy căn bệnh nào quỷ dị đến vậy, nó dường như ăn mòn từ sâu thẳm tâm hồn, biến con người thành những vỏ bọc rỗng tuếch.” Nàng thừa nhận đây là lần đầu tiên nàng đối mặt với một căn bệnh nằm ngoài phạm vi hiểu biết của mình, nó dường như không phải là bệnh của thân thể mà là của 'linh hồn' hay 'vận mệnh', một sự suy tàn của nhân tính.

Tạ Trần lắng nghe một cách điềm tĩnh, không hề ngắt lời. Anh rót trà cho họ, động tác chậm rãi, an tĩnh, như thể không có bất kỳ cơn bão táp nào đang quét qua nhân gian. Anh đặt chén trà xuống, một làn hơi ấm nhẹ nhàng bốc lên, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng trong phòng. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thấu mọi sự, không hề có sự ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự suy tư và phân tích. “Vết bớt ư… một lời nguyền… có lẽ không phải vô cớ.” Tạ Trần trầm ngâm nói, giọng điềm tĩnh, súc tích. Anh nhắm mắt lại, một luồng ánh sáng yếu ớt vô hình lóe lên trong đôi mắt anh, như đang nhìn thấu vào một tấm lưới nhân quả vô hình, nơi mọi hành động và hệ quả đều được kết nối. Anh không cần pháp thuật để nhìn thấy điều đó, chỉ cần trí tuệ sắc bén và khả năng thấu hiểu nhân tâm phi thường của mình. Trong tâm trí anh, những sợi tơ nhân quả chằng chịt bắt đầu hiện rõ, liên kết căn bệnh quái lạ này với những sự kiện tưởng chừng như không liên quan, với sự suy yếu của Thiên Đạo, với những chấp niệm của tu sĩ, và với cả những đau khổ của phàm nhân. Anh biết rằng, đây không phải là một căn bệnh đơn thuần, mà là một dấu hiệu, một lời cảnh báo từ chính Thiên Đạo đang mục nát.

***

Cùng lúc đó, tại Giảng Đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí lại mang một vẻ căng thẳng khác. Mặc dù bên ngoài là buổi trưa với nắng nhạt, nhưng bên trong tòa nhà lớn bằng gỗ này, sự nặng nề vẫn bao trùm. Tiếng giảng bài đã im bặt, thay vào đó là tiếng xì xào bàn tán của các đệ tử và tiếng thở dài của Liễu Thanh Phong. Anh ta, với vẻ ngoài thanh tú và dáng người cao gầy, thường ngày luôn toát ra vẻ tự tin và kiêu ngạo của một tu sĩ chân chính, nhưng giờ đây, khuôn mặt anh ta cau có, đôi mắt sáng như sao ẩn chứa sự bực dọc và khó hiểu tột độ. Anh ta vừa nhận báo cáo từ một Sứ Giả Tiên Môn vừa trở về từ Thôn Vân Sơn, và những gì hắn ta thuật lại đã làm lung lay uy tín của Tiên Môn một cách chưa từng thấy. Dịch bệnh lạ không chỉ lan rộng mà còn kháng lại mọi phép thuật, mọi linh lực, khiến các đệ tử Tiên Môn trở nên bất lực và vô dụng.

Sứ Giả Tiên Môn, một đệ tử trẻ tuổi với khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi và xấu hổ, run rẩy bẩm báo: “Khải bẩm trưởng lão, chúng đệ tử đã dùng hết khả năng, nhưng dịch bệnh này vô cùng quỷ dị, linh lực không thể áp chế, phù chú không thể hóa giải. Thậm chí có người còn nói… còn có kẻ phàm nhân làm được…” Hắn ta chưa kịp nói hết câu thì Liễu Thanh Phong đã đập mạnh bàn, tiếng “rầm” vang vọng khắp giảng đường, làm giật mình tất cả các đệ tử.

“Im miệng!” Liễu Thanh Phong gầm lên, giọng nói sắc lạnh như lưỡi kiếm, ánh mắt tóe lửa. “Phàm nhân sao có thể làm được điều mà Tiên Môn không làm được? Ngươi đang nghi ngờ khả năng của Tiên Môn ta sao? Đây chắc chắn là do tà ma ngoại đạo gây ra! Đám phàm tục đó tự tìm lấy tai họa!” Anh ta đứng dậy, đi đi lại lại trong giảng đường, vẻ mặt cau có, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu và bất an. Hình ảnh của Tạ Trần, cái tên “thư sinh” đã giải quyết vấn đề ở Thôn Vân Sơn một cách phi thường mà không dùng đến bất kỳ phép thuật nào, lại hiện lên trong tâm trí anh ta. Anh ta cố gắng gạt bỏ ý nghĩ đó, tin rằng đây chỉ là một sự cố đơn lẻ, một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Anh ta không thể chấp nhận sự thật rằng một phàm nhân lại có thể làm được điều mà tiên nhân không thể. Điều đó không chỉ làm lung lay niềm tin của anh ta vào tiên đạo, mà còn là một sự sỉ nhục đối với cả Thái Huyền Tông. Liễu Thanh Phong ra lệnh cử thêm người đi điều tra, với mệnh lệnh nghiêm khắc hơn, nhưng trong ánh mắt vẫn ẩn chứa sự bối rối và một chút bất an. Anh ta không biết rằng, chính sự cố chấp và kiêu ngạo của mình đang đẩy anh ta vào một cuộc đối đầu trực tiếp với một thứ sức mạnh mà anh ta không thể nào hiểu được.

***

Sâu trong Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi không gian bị bóp méo bởi linh khí hỗn loạn và thời gian dường như ngưng đọng, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân tiếp tục cuộc hành trình khám phá của mình. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ mọi thứ, không có ánh sáng mặt trời, chỉ có tiếng gió rít qua các khe đá và tiếng nước nhỏ giọt đều đều tạo nên một bản nhạc u ám. Họ đã bước qua những tàn tích của các kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đổ nát, nơi những tượng đá khổng lồ bị vỡ vụn và các trận pháp khắc trên mặt đất đã bị mờ nhạt bởi thời gian. Mùi đất ẩm, rêu phong và đá cổ hòa lẫn với một mùi hương kim loại gỉ sét lạ lùng, tạo nên một bầu không khí bí ẩn và cổ xưa.

Lăng Nguyệt Tiên Tử chạm tay vào một phiến đá cổ, cảm nhận sự lạnh lẽo thấu xương. Một lần nữa, hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí nàng: một tiên nhân với gương mặt thanh tú, nhưng ánh mắt dần trở nên vô hồn, ký ức về gia đình, về những người thân yêu dần phai nhạt, chỉ còn lại một chấp niệm duy nhất – “vá trời”. Nàng biết, những gì họ đang khám phá không phải là ‘cơ duyên’ để tu luyện thăng cấp, mà là một sự thật tàn khốc về cái giá của quyền năng, về sự hy sinh mà Thiên Đạo đã đòi hỏi từ những kẻ muốn trở thành một phần của nó. “Những tiên nhân này… họ đã ‘mất người’ để cứu vãn thế giới,” Lăng Nguyệt nói, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự hoài nghi sâu sắc. “Nhưng thế giới này… liệu có đáng để đánh đổi nhân tính không?” Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào tâm can nàng, làm nàng tự hỏi về con đường mình đã chọn, về ý nghĩa của việc tu tiên nếu cuối cùng chỉ còn lại một cái vỏ rỗng.

Dương Quân đứng bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng và hoang mang. Hắn cố gắng dùng thần thức thăm dò sâu hơn vào lòng đất, nơi luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo và đầy chết chóc đang rục rịch. “Linh khí ở đây… nó quá hỗn loạn,” hắn nói, giọng điệu nặng nề. “Không chỉ là suy yếu, mà còn như bị xé toạc, như thể một vết thương khổng lồ đã bị xé toạc ra từ thuở hồng hoang. Chẳng lẽ… nguồn gốc của sự mục nát không phải là hiện tại, mà đã có từ ngàn xưa?” Hắn cảm nhận được một sự bất an tột độ, một cảm giác rằng một thứ gì đó kinh khủng đang sắp thức tỉnh. Luồng năng lượng ấy không ngừng gặm nhấm vào tâm trí hắn, khiến hắn bàng hoàng nhận ra rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không phải là một hiện tượng tự nhiên, mà là hậu quả của một thảm họa cổ xưa, một vết thương mà Thiên Đạo đã cố gắng che giấu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử nhìn Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén của nàng phản chiếu ánh sáng yếu ớt. Nàng biết, những gì họ đang đối mặt có thể còn lớn hơn cả những gì họ tưởng tượng. Những ký ức về sự 'mất người' của các tiên nhân thượng cổ, luồng linh khí hỗn loạn, và sự rục rịch của một năng lượng cổ xưa dưới lòng đất... tất cả dường như đang liên kết với nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ về sự suy tàn của Thiên Đạo. Nó có thể là nguồn gốc của dịch bệnh kỳ lạ đang hoành hành nhân gian, cũng có thể là dấu hiệu của sự trỗi dậy của Ma Chủ Cửu U, hoặc một thế lực còn đáng sợ hơn thế. Nàng không biết liệu họ có thể tìm ra câu trả lời hay không, nhưng nàng biết rằng, con đường tu tiên mà họ đang theo đuổi đã không còn là con đường đơn thuần dẫn đến sự bất tử nữa. Nó đã trở thành một hành trình tìm kiếm sự thật, một hành trình đối mặt với cái giá của quyền năng và bản chất của Thiên Đạo. Một cơn bão lớn đang dần hình thành, không chỉ trên nhân gian mà còn sâu trong lòng đất, và Tạ Trần, người phàm trần ở bên ngoài, dường như là điểm neo duy nhất trong cơn hỗn loạn sắp tới.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free