Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 78: Nhân Tâm Hướng Vọng, Tiên Đạo Can Thiệp

Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây xanh mướt, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con khe nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Nắng ấm trải vàng trên những mái nhà gỗ đơn sơ, len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm nhẹ thoảng, quyện với mùi cỏ non tươi mới và làn khói bếp bảng lảng từ những căn nhà đang chuẩn bị bữa trưa, mang theo hương vị của một cuộc sống bình dị, chân thật. Thôn Vân Sơn, từng chìm trong u ám và bệnh tật, giờ đây đã hồi sinh một cách kỳ diệu. Tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng khắp ngõ xóm, tiếng cười nói giòn tan của những người dân đang hăng say làm việc trên những thửa ruộng lúa xanh rì, tất cả đều là minh chứng sống động cho sự thay đổi diệu kỳ.

Thế nhưng, dù quang cảnh thanh bình là vậy, trước cửa căn nhà nhỏ của Tạ Trần, một khung cảnh khác lại đang diễn ra. Một nhóm phàm nhân từ những thôn làng xa xôi, quần áo còn vương bụi đường, đang kiên nhẫn xếp hàng, ánh mắt tràn đầy hy vọng và sự mỏi mệt. Họ không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay khí chất siêu phàm của tu sĩ, mà chỉ là những con người chất phác, gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì lo toan và bệnh tật. Họ đến đây, không phải để cầu xin một phép màu, mà để tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường sống giữa cảnh đời vô thường.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, gương mặt toát lên vẻ thông minh nhưng ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, đang đi lại giữa những người dân, ân cần thăm hỏi. Nàng dịu dàng hướng dẫn họ giữ trật tự, lắng nghe câu chuyện của từng người rồi cẩn thận ghi chép lại. Bên cạnh nàng, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng thẳng tắp như một bức tường thành vững chãi. Y không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng lại vỗ vai động viên một ai đó, hoặc dùng ánh mắt sắc bén của mình để trấn an những kẻ còn nghi hoặc. Y đã tự nguyện trở thành người bảo vệ cho dòng người này, cũng như bảo vệ cho chính thứ hy vọng mà Tạ Trần đã thắp lên.

Mộ Dung Tuyết quay sang Tạ Trần, người đang trầm tĩnh ngồi trên một chiếc ghế gỗ giản dị, tay cầm một quyển sách cũ đã sờn gáy. Anh vẫn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Làn da trắng nhợt của anh càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.

“Tạ công tử,” nàng khẽ nói, giọng vẫn dịu dàng nhưng pha chút lo lắng, “danh tiếng của người đã lan xa rồi. Phàm nhân khắp nơi đang hướng về đây, tìm kiếm một tia hy vọng. Đây là một điều đáng mừng, nhưng cũng là một gánh nặng.”

Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, giọng trầm hùng vang lên, “Cứu được một làng, sẽ cứu được trăm làng. Nhưng cũng sẽ rước lấy sự chú ý không mong muốn. Ta tin rằng, những ánh mắt từ các tiên môn đã bắt đầu đổ dồn về đây rồi.” Y không nói rõ là ánh mắt nào, nhưng sự căng thẳng trong giọng điệu của y đã đủ để truyền đạt ý tứ.

Tạ Trần khép quyển sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên bàn. Anh ngẩng đầu, đôi mắt tĩnh lặng quét qua từng khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng trước mặt. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi anh.

“Họ tìm đến ta không phải vì ta có phép thuật, mà vì ta hiểu được nỗi khổ của họ,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, không một chút gợn sóng, nhưng ẩn chứa một sức nặng khó tả. “Đó là cái giá phải trả cho sự thấu hiểu. Thiên Đạo suy yếu, linh khí hỗn loạn, tu sĩ thì mải mê tranh đoạt cơ duyên, quên mất rằng nhân gian đang lầm than. Phàm nhân không cầu tiên, không cầu sức mạnh, họ chỉ cầu được sống một đời bình thường, an ổn. Và ta, cũng chỉ là một phàm nhân, muốn giữ trọn nhân tính của mình.”

Anh đứng dậy, bước đến gần những người đang chờ đợi. Anh không vội vàng, không khoa trương. Anh lắng nghe câu chuyện của từng người, từ việc nguồn nước bị ô nhiễm khiến cây trồng chết dần, đến những bệnh tật lạ lây lan trong làng, hay những mâu thuẫn nhỏ nhặt giữa các gia đình mà dần dần biến thành những mối thù hằn dai dẳng. Tạ Trần không dùng một câu chú ngữ nào, không niệm một đạo pháp nào. Anh chỉ đơn giản là lắng nghe, đặt những câu hỏi tưởng chừng như vô cùng đời thường: "Các người đã thử làm sạch kênh mương chưa? Nguồn nước từ đâu chảy đến? Có ai trong làng có mâu thuẫn với nhau không? Các người đã thử trồng thêm loại cây gì để giữ đất chưa?"

Mỗi câu hỏi của Tạ Trần đều như một mũi kim châm vào những vấn đề cốt lõi mà họ đã bỏ qua, hoặc đã chấp nhận như một phần của số mệnh. Anh không ban phát giải pháp, mà dẫn dắt họ tự tìm ra. Anh nói về việc tổ chức lại dân làng để cùng nhau khơi thông dòng chảy, về việc trồng những hàng cây chắn gió để bảo vệ mùa màng, về việc gác lại những hiềm khích nhỏ để cùng nhau đối phó với tai ương lớn. Anh chỉ ra rằng, bệnh tật không chỉ đến từ nguồn nước bẩn, mà còn từ sự thiếu vệ sinh, từ những bữa ăn thiếu thốn, từ chính những nỗi lo lắng, sợ hãi gặm nhấm tâm can họ.

“Con người ta, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều bị chi phối bởi nhân quả,” Tạ Trần trầm ngâm nói với một ông lão tiều phu có mái tóc bạc phơ, đang kể về việc con suối đầu làng đột nhiên chuyển màu đen. “Hành động hôm nay sẽ là nhân của quả ngày mai. Nếu chúng ta gieo mầm tốt, quả ngọt sẽ đến. Nếu chúng ta chỉ biết đổ lỗi cho trời đất, hay trông chờ vào phép màu, thì quả đắng sẽ mãi đeo bám.”

Ông lão tiều phu nhìn Tạ Trần, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác dần trở nên sáng rõ. Ông đã từng nghe những lời đạo lý cao siêu từ các tiên nhân, nhưng chưa bao giờ cảm thấy chúng gần gũi và dễ hiểu như lời của Tạ Trần. Nó không phải là một bài học về tu đạo, mà là một bài học về cách sống.

Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng quan sát Tạ Trần, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Họ đã chứng kiến anh thay đổi Thôn Vân Sơn, và giờ đây, họ thấy anh đang gieo những hạt giống hy vọng vào những mảnh đất khô cằn khác. Nàng biết, con đường Tạ Trần đi không phải là con đường của tu tiên, nhưng lại là con đường chân chính nhất để cứu vãn nhân gian, để gìn giữ cái gọi là "nhân tính" đang dần bị bào mòn.

“Chữ ‘nhân’ trong ‘nhân gian’ không chỉ là số đông, mà còn là sự kết nối, là tình người,” Mộ Dung Tuyết thầm nghĩ, nhớ lại lời Tạ Trần từng nói. “Khi con người không còn tin vào nhau, không còn tự cứu lấy mình, thì cho dù có bao nhiêu tiên nhân vá trời đi chăng nữa, nhân gian cũng sẽ lụi tàn.”

Bách Lý Hùng khẽ siết chặt nắm đấm, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Y đã quyết định, dù có phải đối mặt với bất kỳ sức ép nào từ các tiên môn, y cũng sẽ đứng về phía Tạ Trần, bảo vệ thứ đạo lý phàm trần này. Y hiểu rằng, đây không chỉ là việc cứu một người, cứu một làng, mà là cứu lấy nền móng của nhân gian, cứu lấy chính cái cốt lõi của sự tồn tại mà tu sĩ đã lãng quên từ lâu. Sự tín nhiệm của phàm nhân dành cho Tạ Trần ngày càng lớn, và điều đó giống như một ngọn lửa nhỏ, đang âm thầm lan rộng, đủ sức sưởi ấm những trái tim tuyệt vọng, nhưng cũng đủ sức thu hút những ánh mắt soi mói từ những kẻ đang đứng trên mây xanh, tự cho mình cái quyền phán xét và định đoạt vận mệnh thế gian. Ngọn lửa này, rồi sẽ trở thành một đống lửa lớn, thiêu rụi những chấp niệm cũ kỹ, hoặc bị dập tắt bởi chính những kẻ muốn bảo vệ trật tự cũ.

***

Trong một giảng đường lớn của Thái Huyền Tông, nơi không khí luôn tràn ngập mùi hương trầm nhẹ, mùi giấy cũ và mực tàu, Liễu Thanh Phong đang chủ trì một cuộc họp với các Sứ Giả Tiên Môn cấp dưới. Kiến trúc bằng gỗ đồ sộ, với những cột trụ chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly xanh biếc, toát lên vẻ uy nghiêm và cổ kính của một tông môn danh tiếng. Những chiếc bàn ghế đơn giản nhưng được sắp xếp ngay ngắn, phản chiếu sự quy củ, chặt chẽ của Thái Huyền Tông. Buổi chiều hôm ấy, mây mù bao phủ nhẹ nhàng quanh các đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh u tịch, huyền ảo. Bên trong giảng đường, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, soi rõ những gương mặt nghiêm nghị của các đệ tử và sứ giả.

Liễu Thanh Phong, dáng người cao gầy, thanh tú, mắt sáng như sao, vẫn giữ vẻ ngoài chính trực như thường lệ. Tuy nhiên, đôi mắt hắn, ẩn chứa sự tự phụ và một nỗi lo lắng khó giấu, thi thoảng lại lóe lên tia sắc lạnh. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, tay vuốt ve chuôi kiếm Bích Lạc đặt cạnh mình, động tác nhỏ nhưng chứa đầy uy lực. Trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng trước mặt hắn, một bản báo cáo mỏng được đặt ngay ngắn. Tiêu đề của nó ghi rõ: "Báo cáo về Thôn Vân Sơn và cá nhân Tạ Trần".

Không khí trong giảng đường vốn đã nghiêm túc, giờ càng trở nên căng thẳng. Các sứ giả và đệ tử, vốn đã quen với những lời dạy dỗ về đạo lý tu tiên, về sự cao cả của các tông môn, giờ đây lại phải đối mặt với một vấn đề "phàm tục" mà lại đang thách thức cả trật tự mà họ tin tưởng.

“Một phàm nhân, lại dám ‘nghịch thiên’ tự mình giải quyết thiên tai?” Liễu Thanh Phong cất giọng, âm thanh không quá lớn nhưng đủ để át đi mọi tiếng xì xào, bàn tán. Giọng hắn vốn đã mang chút cao ngạo, giờ đây lại pha thêm sự khinh miệt rõ ràng. “Chuyện này thật nực cười! Thiên Đạo suy yếu, linh khí hỗn loạn, đó là ý trời, là số mệnh. Kẻ phàm nhân sao có thể tự ý can thiệp? Hắn dùng những phương pháp thô sơ, vô tri để ‘cải thiện’ nhân gian, khiến phàm nhân mê muội, coi thường tiên đạo, coi thường sự sắp đặt của thiên ý! Chẳng lẽ các ngươi không thấy, điều này còn nguy hiểm hơn cả những tai ương kia sao?”

Một Sứ Giả Tiên Môn trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đầy vẻ nhiệt huyết và giáo điều, lập tức đứng dậy, chắp tay cúi đầu. Hắn mặc áo bào tiên môn màu xám tro, vẻ mặt không cảm xúc, chỉ có sự trung thành tuyệt đối.

“Thưa trưởng lão, chúng ta nên ra tay trấn áp kẻ cuồng vọng đó! Một phàm nhân mà dám lung lay niềm tin của bách tính vào tiên đạo, đó là tội đáng chết! Hãy cho phép vãn bối dẫn đội đi, đem hắn về giáo huấn, hoặc nếu cần, thì trực tiếp…” Hắn chưa nói hết câu, Liễu Thanh Phong đã phất tay ngăn lại.

“Ngươi nghĩ trấn áp là xong sao?” Liễu Thanh Phong nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua sứ giả trẻ tuổi, khi���n hắn rùng mình. “Trấn áp chỉ làm họ thêm căm ghét. Phàm nhân ngu muội, nhưng cũng không hoàn toàn vô tri. Sự thành công của Tạ Trần ở Thôn Vân Sơn đã lan rộng, bách tính đang đặt hy vọng vào hắn. Nếu chúng ta ra tay quá thô bạo, chẳng khác nào tự đoạn đường lui, đẩy phàm nhân vào vòng tay kẻ đối địch.”

Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong giảng đường, dường như đang thăm dò suy nghĩ của từng người. Liễu Thanh Phong không phải là kẻ mù quáng. Hắn hiểu rằng, trong thời điểm Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, lòng người phàm nhân đã bắt đầu dao động, việc duy trì ‘trật tự’ và ‘quyền uy’ của tiên môn là điều tối quan trọng. Hắn không thể để một phàm nhân phá vỡ sự cân bằng mong manh đó. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, việc đối đầu trực diện với Tạ Trần lúc này là bất lợi. Hắn cần một chiến lược tinh vi hơn.

Trong thâm tâm, Liễu Thanh Phong cảm thấy một sự đe dọa không tên. Hắn đã tu luyện hàng trăm năm, đạt đến cảnh giới cao thâm, nhưng lại bị một phàm nhân không chút pháp lực, không chút linh khí làm cho lo lắng. Điều này làm hắn bực bội, khó chịu. Hắn tin vào Thiên Đạo, tin vào con đường tu tiên là chân lý duy nhất. Bất kỳ ai đi chệch khỏi con đường đó, đặc biệt là những kẻ tự xưng là ‘hiểu nhân quả’ như Tạ Trần, đều là mầm họa, là ‘lỗi’ cần phải được ‘sửa chữa’.

“Không,” Liễu Thanh Phong tiếp tục, giọng nói trở nên trầm hơn, mang theo một chút mưu tính. “Chúng ta không thể để hắn tiếp tục mê hoặc phàm nhân bằng cái ‘đạo nhân gian’ vô căn cứ đó. Nhưng chúng ta cũng không thể tự tay hủy hoại hình tượng cao quý của tiên môn. Hãy phái các ngươi đến các thôn làng lân cận, những nơi mà phàm nhân đang tìm đến Tạ Trần. ‘Hướng dẫn’ họ, nói cho họ biết về đạo lý của tiên gia, về sự cao siêu của phép thuật, về sự vô thường của những phương pháp phàm tục. Giúp đỡ họ, nhưng theo cách của chúng ta. Đồng thời, hãy cử người giám sát nhất cử nhất động của Tạ Trần. Ta muốn biết, cái ‘nhân quả’ của hắn có thể làm được gì khi bị giám sát, bị gây khó dễ, bị đặt vào những tình huống không thể giải quyết bằng ‘trí tuệ phàm nhân’?”

Ánh mắt hắn lóe lên một tia sáng sắc lạnh. “Đừng quên, mục tiêu của chúng ta là bảo vệ trật tự, bảo vệ Thiên Đạo, chứ không phải gây chiến vô cớ với một kẻ phàm phu. Hãy để hắn tự mình bộc lộ sự yếu kém của cái ‘đạo’ của hắn. Hãy để phàm nhân tự thấy rằng, không có tiên môn, không có tu sĩ, họ chỉ là những con kiến bé nhỏ không thể chống lại thiên tai. Chỉ khi đó, họ mới thực sự quay về nương nhờ tiên đạo, mới không còn mơ tưởng đến những thứ viển vông.”

Các Sứ Giả Tiên Môn cúi đầu tuân lệnh, không ai dám phản bác. Họ hiểu rằng, đây là một nước cờ tinh vi hơn, một cuộc chiến thầm lặng để giành giật niềm tin của phàm nhân. Liễu Thanh Phong đã không còn coi Tạ Trần chỉ là một kẻ phàm nhân ngông cuồng. Hắn đã nhìn thấy Tạ Trần như một mối đe dọa thực sự, một kẻ có khả năng phá vỡ cái cục diện ‘tiên tôn phàm ti tiện’ đã tồn tại hàng vạn năm. Và để bảo vệ cái trật tự ấy, hắn sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp ‘không danh chính ngôn thuận’ mà hắn vẫn thường khinh miệt. Cuộc đối đầu giữa ‘đạo nhân gian’ và ‘tiên đạo’ đã chính thức bước sang một giai đoạn mới, gay cấn và phức tạp hơn bao giờ hết.

***

Sương mù dày đặc bao phủ Hoang Cổ Bí Cảnh, tạo nên một bức màn huyền ảo và u ám. Gió rít qua những khe đá, tạo thành những âm thanh bi ai, như tiếng than khóc của một linh hồn bị giam cầm. Bên trong cánh cửa đá cổ đã vỡ nát, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng giữa một cảnh tượng hoang tàn đến khó tin.

Những cột đá khổng lồ, từng sừng sững vươn cao như những ngón tay của thần linh, giờ đây đổ nát thành từng mảnh vụn, vương vãi khắp nơi. Rêu phong và dây leo bò trườn khắp các tàn tích, nuốt chửng những nét chạm khắc cổ xưa, biến chúng thành một phần của thiên nhiên hoang dã. Các trận pháp cổ xưa khổng lồ, từng được khắc họa tinh xảo trên mặt đất bằng những đường nét linh hoạt và phức tạp, giờ đây đã bị phá hủy hoàn toàn. Chỉ còn lại những vết nứt toác, những đường nét bị xóa nhòa, như một bức tranh quý giá bị xé nát.

Từ trung tâm của cái gọi là “cơ duyên” ấy, một khe nứt sâu thẳm, đen ngòm mở ra, từ đó một luồng linh khí hỗn loạn không ngừng tuôn trào. Nó không phải là linh khí thuần khiết, mà là một sự pha trộn khó chịu của năng lượng âm hàn, mùi kim loại gỉ sét, và một chút gì đó tanh nồng, mục rữa. Luồng khí tức ấy len lỏi vào từng ngóc ngách của Bí Cảnh, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở. Nó không chỉ ảnh hưởng đến môi trường vật chất, mà còn tác động đến cả tinh thần, gây ra cảm giác ớn lạnh, bất an, và một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.

Dương Quân, gương mặt tuấn tú giờ đây đã không còn vẻ nhiệt huyết ban đầu, thay vào đó là sự bối rối và thất vọng sâu sắc. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận được sự đè nén của linh khí hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể mình. Từ sau những ngày ở Thôn Vân Sơn, dù không biết về thành công của Tạ Trần, nhưng hạt giống hoài nghi trong lòng hắn đã nảy mầm. Hắn tự hỏi liệu việc tìm kiếm những "cơ duyên vá trời" này có phải là con đường duy nhất, hay chỉ là một sự chấp niệm mù quáng dẫn họ đến những hiểm nguy không đáng có.

“Sư thúc… đây… đây không phải là nơi chứa đựng cơ duyên,” Dương Quân thì thào, giọng hắn run nhẹ, ánh mắt tuấn tú tràn đầy lý tưởng giờ đây đã pha lẫn vẻ hoang mang và lo lắng. “Đây là một tàn tích… một sự hủy diệt. Linh khí hỗn loạn này… nó đang ăn mòn mọi thứ.” Hắn chỉ tay về phía khe nứt sâu thẳm, nơi luồng khí tức đen tối không ngừng cuộn trào. “Con cảm thấy một sự hỗn loạn khủng khiếp… Nó giống như là một vết thương cũ đang rỉ máu, không ngừng lây lan.”

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời. Nàng đứng đó, bạch y tinh khiết nổi bật giữa khung cảnh hoang tàn, nhưng dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây lại hiện rõ vẻ mệt mỏi và suy tư. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng đanh lại, nhìn chằm chằm vào sâu thẳm bên trong khe nứt. Nàng là người đã trải qua nhiều sóng gió, đã chứng kiến nhiều cảnh tượng tàn khốc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến nàng phải đề phòng cao độ, và quan trọng hơn, nó đang làm lung lay tận gốc rễ niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt mấy trăm năm tu luyện.

Nàng bước từng bước thận trọng vào bên trong, pháp khí trong tay phát ra ánh sáng mạnh hơn, cố gắng xua tan màn sương mù và khí tức u ám. Nhưng ánh sáng ấy dường như bị nuốt chửng bởi sự đen tối vô tận. Nàng quỳ xuống, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của một khối đá đổ nát, nơi những đường nét của trận pháp cổ xưa vẫn còn mờ nhạt. Một luồng hàn khí lập tức truyền đến, khiến nàng rùng mình.

“Quả nhiên… Thiên Đạo không đơn thuần chỉ suy yếu,” Lăng Nguyệt Tiên Tử thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn sự nặng trĩu. Nàng ngẩng đầu nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng chứa đựng một sự nhận thức đau đớn. “Tất cả những gì chúng ta tìm thấy chỉ là dấu vết của sự hủy diệt. Phải chăng ‘vá trời’ chỉ là một lời nói dối của Thiên Đạo? Phải chăng… con đường tu tiên mà chúng ta đang theo đuổi, ngay từ đầu, đã là một sai lầm?”

Câu hỏi ấy không chỉ là một lời thốt ra, mà là một tiếng vọng đau đớn từ sâu thẳm tâm hồn nàng, nơi lý tưởng và thực tại đang xung đột dữ dội. Niềm tin vào “cơ duyên vá trời” của nàng, dù vẫn kiên định trên bề mặt, nhưng đã bắt đầu lung lay trước thực tế khắc nghiệt này. Những gì nàng tìm thấy không phải là lời giải, mà là một vấn đề mới, lớn hơn và đáng sợ hơn nhiều. Đây không phải là một ‘cơ duyên’ để vá trời, mà có lẽ chính là nguồn gốc của sự nhiễu loạn, một ‘vết thương’ hở của thế giới, một lỗ hổng mà từ đó, một thứ sức mạnh cổ xưa, u ám đang rỉ ra, ăn mòn dần Thiên Đạo. Nó có thể liên quan đến những truyền thuyết về Ma Chủ Cửu U, hay những trận chiến cổ xưa mà tiên môn đã cố gắng chôn vùi.

Dương Quân nhìn vào khe nứt sâu thẳm, cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc nhưng cũng xa lạ, lạnh lẽo đến thấu xương. Hắn dùng thần thức thăm dò, nhưng càng đi sâu, càng cảm thấy một sự đe dọa khủng khiếp. “Luồng khí tức này… dường như đang kết nối với một nơi nào đó rất sâu… rất cổ xưa,” hắn nói, giọng nói khẽ run lên. “Nó không giống linh khí, cũng không hoàn toàn giống ma khí. Nó là sự hỗn loạn thuần túy.”

Áp lực đè nặng lên vai Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng ý chí của nàng vẫn không hề nao núng. Nàng biết rằng, dù thế nào đi nữa, nàng cũng không thể quay đầu. Nàng là một tu sĩ, và trách nhiệm của nàng là tìm ra sự thật.

“Dù là cơ duyên hay tai ương, chúng ta đã ở đây, không thể quay đầu,” nàng dặn dò Dương Quân, giọng nói chứa đựng sự kiên quyết, tựa như một thanh kiếm sắc bén cắt đôi màn sương. “Nhưng phải nhớ, giữ vững tâm niệm, đừng để bị linh khí hỗn loạn này làm mờ mắt. Nó có thể ăn mòn không chỉ thân thể, mà cả ý chí và nhân tính của chúng ta.”

Dương Quân gật đầu, dù vẫn còn bối rối nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào sư thúc của mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Hắn nhìn Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong lòng dấy lên một tia hy vọng mong manh. Hắn tin rằng, dù thực tại có tàn khốc đến đâu, sư thúc của hắn vẫn sẽ tìm ra con đường.

Ánh sáng leo lét từ pháp khí của họ tiếp tục soi rọi những tàn tích đổ nát. Hai bóng người, một lạnh lùng kiên định, một nhiệt huyết cảnh giác, tiếp tục bước sâu hơn vào lòng Bí Cảnh. Họ không biết rằng, những gì họ đang khám phá có thể lại là một phần của sợi dây nhân quả phức tạp, một nút thắt mà Tạ Trần, người phàm trần ở bên ngoài, đã vô tình chạm đến và đang dần tháo gỡ theo một cách hoàn toàn khác. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự trỗi dậy của ma khí từ những vết thương cổ xưa, và cuộc tranh giành cơ duyên của các tu sĩ, tất cả đang dần hội tụ, tạo nên một cơn bão lớn mà Thập Phương Nhân Gian chưa từng chứng kiến. Và Tạ Trần, người chỉ muốn sống một đời bình thường, lại đang là điểm neo, là nhân tố bất định định đoạt số phận của tất cả.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free