Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 77: Tiếng Vọng Nhân Tâm: Khi Phàm Trần Trỗi Dậy

Cái lạnh buốt từ sâu thẳm Bí Cảnh dường như xuyên thấu da thịt, gợi lên một cảm giác cô độc và mong manh. Ở Thôn Vân Sơn, hy vọng đang nhen nhóm từ những hành động nhỏ bé của phàm nhân, thì ở nơi đây, những tu sĩ vẫn đang mải miết theo đuổi những giải pháp thần thánh, những sức mạnh siêu phàm, bỏ qua những lời cảnh báo của tự nhiên và những sợi dây nhân quả mà một phàm nhân đã nhìn thấy. Sự tương phản giữa hai con đường, hai triết lý, giờ đây càng trở nên rõ nét, và định mệnh của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt bởi sự lựa chọn của những người bước đi trên chúng, giữa phàm trần và tiên cảnh, giữa nhân tính và chấp niệm.

***

Thôn Vân Sơn, trong ánh nắng ban mai rực rỡ, tựa như một bức tranh thủy mặc vừa được điểm tô lại những nét tươi mới. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh biếc, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ thượng nguồn, tạo nên một bản nhạc giao hưởng của sự sống. Mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm, mùi cỏ cây tươi mới và thoang thoảng mùi khói bếp ấm áp từ những căn nhà gỗ, đá nhỏ lan tỏa khắp không gian, vẽ nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh đến lạ. Từng cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi thở của thiên nhiên trong lành, vuốt ve những mái nhà và những cánh đồng lúa xanh mướt đang vươn mình đón nắng. Không còn cảnh tang thương, hoang tàn như những ngày trước, Thôn Vân Sơn giờ đây nhộn nhịp một sức sống mới. Những đứa trẻ với má ửng hồng, ánh mắt lấp lánh niềm vui, chạy nhảy nô đùa trên con đường đất, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp làng. Đàn gà cục tác kiếm ăn bên hiên nhà, những người phụ nữ tụ tập bên giếng nước, vừa giặt giũ vừa trò chuyện râm ran. Đàn ông ra đồng, tiếng cuốc, tiếng cày xen lẫn những câu hò lao động nhịp nhàng.

Tạ Trần, thân hình vẫn gầy gò trong bộ áo vải bố đơn giản, đứng giữa làng, đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng quan sát tất cả. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, hé nở trên đôi môi hắn, tựa như tia nắng đầu tiên của bình minh, hiếm hoi nhưng đủ để sưởi ấm cả một cõi lòng. Hắn không nói gì, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà con người đã tìm lại được nhịp điệu vốn có của sự sống. Những gì hắn làm, không phải là phép thuật cao siêu hay đạo pháp huyền diệu, mà chỉ là những hành động hết sức phàm trần, dựa trên sự thấu hiểu về "nhân quả" và quy luật của tự nhiên. Hắn đã chỉ ra cách thanh lọc nguồn nước, cách vệ sinh phòng dịch, cách tổ chức lại sản xuất. Những điều ấy, tưởng chừng giản đơn, nhưng lại là nền tảng vững chắc nhất để vực dậy một cộng đồng đang trên bờ vực của sự diệt vong. Trong lòng hắn, một sự bình yên lan tỏa. Hắn chưa bao giờ khao khát quyền năng hay danh vọng, điều hắn muốn chỉ là được "sống một đời bình thường", và nhìn thấy những người khác cũng được sống như vậy. Nhưng sự bình yên đó cũng đi kèm với một nỗi trầm tư sâu sắc. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở đây chỉ là một sự khởi đầu, một hạt mầm hy vọng mong manh. "Điểm neo nhân quả" của hắn, dù vô tình, đã bắt đầu tạo ra những gợn sóng lớn, và những con sóng ấy chắc chắn sẽ không chỉ dừng lại ở Thôn Vân Sơn này. Thiên Đạo suy yếu, các tiên môn tranh giành cơ duyên, những chấp niệm mù quáng… tất cả sẽ nhìn vào thành quả này, và không phải ai cũng sẽ hoan nghênh nó. Hắn cảm nhận được sức nặng của tương lai, một tương lai mà hắn không hề muốn trở thành trung tâm, nhưng lại bị đẩy vào.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, gương mặt toát lên vẻ rạng rỡ và tràn đầy hy vọng. Nàng đang ân cần chữa trị những vết thương cuối cùng, những di chứng nhỏ còn sót lại của dịch bệnh cho một vài dân làng. Đôi mắt nàng không còn chất chứa nỗi buồn thẳm sâu, thay vào đó là ánh sáng của niềm tin mãnh liệt. Nàng nhìn Tạ Trần với một sự ngưỡng mộ khó tả, một sự tin tưởng tuyệt đối. Nàng đã từng chứng kiến sự bất lực của tiên pháp, của những linh dược quý giá trước bệnh dịch hoành hành, nhưng lại thấy Tạ Trần, một phàm nhân không hề có linh lực, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, đã làm được điều kỳ diệu.

"Tạ công tử, huynh đã làm được điều mà ngay cả các tiên môn cũng không thể. Đây mới chính là chân đạo cứu thế!" Nàng khẽ nói, giọng nói dịu dàng nhưng vang vọng sự chân thành. "Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Con đường huynh chỉ ra, mới là con đường đúng đắn, là đạo của con người." Nàng nghĩ về những lời giáo huấn của sư phụ, về những lần chứng kiến tu sĩ "mất người", và rồi nàng nhìn Tạ Trần – một người giữ trọn vẹn nhân tính, thậm chí còn bộc lộ nó rạng rỡ hơn bất kỳ ai. Sự đối lập quá rõ ràng. Nàng cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ, như thể đã tìm thấy ý nghĩa thực sự của việc cứu chữa.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị giờ đây lấp lánh sự cảm kích sâu sắc. Hắn vừa tổ chức một buổi lễ tạ ơn nhỏ, tuy đơn sơ nhưng đầy đủ lòng thành, dành cho Tạ Trần và những y giả đã đến giúp đỡ. Dân làng tụ tập xung quanh, ánh mắt họ không chỉ là biết ơn mà còn là sự ngưỡng mộ, là một niềm tin tưởng vô bờ bến. Trong mắt họ, Tạ Trần không phải là một vị tiên nhân giáng trần, mà là một vị cứu tinh bằng xương bằng thịt, một người đã mang lại ánh sáng cho cuộc đời họ. Bách Lý Hùng bước đến, vỗ nhẹ vào vai Tạ Trần, giọng nói trầm hùng, đầy khí phách nhưng cũng chứa chan xúc động: "Thư sinh không tu tiên nhưng lại thấu hiểu lòng người hơn bất kỳ ai. Người phàm chúng ta có hy vọng rồi! Ta Bách Lý Hùng, nguyện cùng công tử đồng hành, dẫu có phải đối mặt với tiên môn hay cả Thiên Đạo đi chăng nữa!" Hắn đã từng hoài nghi, đã từng tuyệt vọng, nhưng giờ đây, hắn đã nhìn thấy một con đường, một lối thoát không phải từ sức mạnh siêu phàm, mà từ chính sức mạnh của con người. Hắn cảm nhận được một luồng khí thế mới đang trỗi dậy trong lòng, một khí thế mà hắn tin rằng có thể lay chuyển cả một thế giới. Hắn là một phàm nhân, nhưng giờ đây, hắn tự hào là một phàm nhân.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đáp lại lời của Bách Lý Hùng và ánh mắt của Mộ Dung Tuyết. Hắn biết, những lời này không phải chỉ là sự khen ngợi, mà là một lời tuyên thệ, một lời hứa hẹn cho một con đường chông gai phía trước. Danh tiếng của hắn, dù hắn không hề muốn, đã bắt đầu lan rộng từ Thôn Vân Sơn này, như một hạt giống được gieo vào mảnh đất khô cằn của thế giới phàm trần. Nó sẽ nảy mầm, sẽ phát triển, và sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều thế lực, cả những người muốn bảo vệ, và cả những kẻ muốn tiêu diệt. Hắn là "điểm neo nhân quả", và mọi hành động của hắn, dù nhỏ bé đến đâu, cũng sẽ tạo ra những vòng xoáy lớn hơn trong dòng chảy định mệnh của Thập Phương Nhân Gian. Hắn cảm nhận được gánh nặng đó, nhưng đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thấu suốt, tựa như mặt hồ sâu không đáy, phản chiếu mọi sự, nhưng không hề bị lay động. Hắn biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

***

Trong giảng đường Ngoại Môn của Thái Huyền Tông, không khí trang nghiêm và có phần ngột ngạt. Tiếng chuông chùa ngân vang xa xăm từ đỉnh núi vọng lại, cùng mùi hương trầm thanh khiết thoang thoảng, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm. Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú, dáng người cao gầy và đôi mắt sáng như sao, đang đứng trên bục giảng, tay cầm một thanh kiếm Bích Lạc sáng loáng, miệng thao thao bất tuyệt về kiếm đạo và đạo lý tu tiên. Vẻ ngoài của hắn chính trực, uy nghiêm, nhưng trong sâu thẳm ánh mắt lại ẩn chứa sự tự phụ và kiêu ngạo cố hữu của một tu sĩ tiên môn. Các đệ tử ngồi ngay ngắn bên dưới, tiếng ghi chép sột soạt hòa cùng tiếng giảng bài hùng hồn, tạo nên một âm thanh quen thuộc trong các buổi học. Họ là những thanh niên đầy nhiệt huyết, khao khát thành tiên, ánh mắt lấp lánh sự sùng bái dành cho vị sư trưởng tài ba của mình.

Đúng lúc Liễu Thanh Phong đang giảng đến đoạn cao trào về tầm quan trọng của việc "thuận theo Thiên Đạo để đắc chính quả", một Sứ Giả Tiên Môn vội vã bước vào, cắt ngang dòng chảy bài giảng. Vẻ mặt của Sứ Giả nghiêm túc, lạnh lùng, không chút cảm xúc, hắn cúi đầu hành lễ: "Bẩm trưởng lão, có tin tức khẩn cấp từ hạ giới." Hắn giơ cao một bản báo cáo, phong ấn cẩn thận bằng linh phù.

Liễu Thanh Phong cau mày, vẻ khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt. Hắn vốn cực kỳ ghét bị quấy rầy trong lúc truyền thụ đạo pháp. Hắn phẩy tay, bản báo cáo bay thẳng vào lòng bàn tay hắn. Vừa mở ra đọc, sắc mặt của Liễu Thanh Phong liền biến đổi nhanh chóng, từ khó chịu chuyển sang kinh ngạc, rồi tức giận tột độ. Gương mặt thanh tú của hắn dần tối sầm lại, đôi mắt sáng như sao giờ đây tóe lửa, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo khiến cả giảng đường như chìm vào băng giá. Các đệ tử giật mình, không dám thở mạnh, cảm nhận được sự phẫn nộ đang dâng trào trong vị trưởng lão của mình.

"Vô lý!" Liễu Thanh Phong đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng "rầm" khô khốc vang lên, khiến bàn đá nứt toác. "Một phàm nhân sao có thể làm được điều đó mà không cần đến linh lực? Chắc chắn có mờ ám! Đây là sự sỉ nhục cho tiên môn! Chúng ta, những người tu tiên, những người mang sứ mệnh vá trời cứu thế, lại để một phàm nhân lộng hành như vậy sao?" Giọng hắn không còn trầm tĩnh mà trở nên gắt gao, đầy vẻ khinh miệt và tức giận. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa đọc. Thôn Vân Sơn, nơi mà các đệ tử của Thái Huyền Tông và thậm chí cả y sư từ Dược Vương Cốc đã thất bại trong việc khống chế dịch bệnh, lại được một kẻ phàm nhân giải quyết? Không chỉ dịch bệnh, mà còn khôi phục làng mạc, còn được dân chúng tôn sùng hơn cả tiên nhân? Điều này làm lung lay tận gốc niềm tin và quyền uy của toàn bộ tiên môn.

Trong tâm trí Liễu Thanh Phong, đây không chỉ là một tin tức đơn thuần, mà là một sự thách thức trắng trợn. Hắn luôn tin tưởng tuyệt đối vào đạo pháp tu tiên, vào sự ưu việt của những kẻ có thể siêu phàm thoát tục, có thể điều khiển linh khí và tự do bay lượn giữa trời đất. Những người phàm nhân, trong mắt hắn, chỉ là những kẻ nhỏ bé, yếu ớt, cần được tiên môn che chở và dẫn dắt. Vậy mà, một kẻ phàm nhân lại dám "nghịch thiên" như vậy, lại dám chứng minh rằng con đường của hắn còn hiệu quả hơn cả tiên pháp? Điều đó là không thể chấp nhận được. "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa?" Lời nói này, không chỉ là câu cửa miệng, mà còn là niềm tin cốt lõi đã ăn sâu vào tâm trí hắn. Hắn không thể chấp nh��n một khái niệm nào có thể làm lung lay sự tồn tại của Thiên Đạo hay sự bất tử mà hắn theo đuổi.

"Ta ra lệnh," Liễu Thanh Phong nhìn Sứ Giả, ánh mắt sắc lạnh như băng, "điều tra kỹ lưỡng về tên Tạ Trần đó. Từ gốc gác, gia cảnh, cho đến mọi hành tung của hắn. Phải tìm ra mờ ám đằng sau ‘phép màu’ này. Và hãy truyền lệnh xuống các môn phái, cấm tuyệt đối đệ tử nào được phép tiếp xúc hoặc tin tưởng vào những lời đồn đại về ‘phàm nhân dị đoan’ này. Kẻ nào vi phạm, nghiêm trị không tha!"

Các đệ tử ngồi bên dưới, dù bị dọa sợ bởi cơn thịnh nộ của Liễu Thanh Phong, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, một vài người vẫn không khỏi tò mò. "Một phàm nhân... giải quyết được dịch bệnh?" Những lời này cứ vang vọng trong đầu họ. Họ đã chứng kiến sự bất lực của các y sư, của những pháp khí. Liệu có thật sự tồn tại một cách giải quyết khác, một con đường khác ngoài con đường tu tiên mà họ đang theo đuổi? Hạt giống hoài nghi, dù nhỏ bé và dễ dàng bị dập tắt bởi sự uy nghiêm của trưởng lão, nhưng đã bắt đầu nảy mầm trong một số tâm hồn trẻ tuổi. Liễu Thanh Phong không biết, chính thái độ khinh miệt và hành động cấm đoán của hắn lại càng khiến câu chuyện về Tạ Trần trở nên bí ẩn và hấp dẫn hơn trong mắt những kẻ khao khát tìm kiếm sự thật. Hắn đã vô tình đẩy Tạ Trần vào tầm ngắm, không chỉ của tiên môn, mà còn của cả những thế lực ngầm khác, những kẻ luôn tìm kiếm cơ hội để lung lay trật tự vốn có. Cuộc đối đầu giữa phàm nhân và tiên môn, giữa triết lý nhân sinh và chấp niệm tu tiên, đã không còn là một cuộc tranh luận vô hình, mà đang dần hiện hữu, rõ nét hơn bao giờ hết.

***

Trong sâu thẳm Hoang Cổ Bí Cảnh, màn sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ, khiến không gian trở nên u ám và bí ẩn đến đáng sợ. Tiếng gió rít qua các khe đá, nghe như tiếng khóc than của những linh hồn cổ xưa, hòa cùng tiếng chim kêu lạ lùng, rợn người, tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang tàn. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi đá cổ kính trộn lẫn với một thứ mùi khó chịu, thoang thoảng mùi kim loại gỉ sét và máu khô, khiến không khí càng thêm nặng nề. Linh khí trong Bí Cảnh hỗn loạn đến cực điểm, từng luồng khí tức xung đột, va đập vào nhau, tạo ra một áp lực vô hình đè nén lên mọi vật thể sống, khiến người ta có cảm giác khó thở, như đang bị bóp nghẹt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ, cuối cùng đã tìm thấy và mở được một cánh cửa đá cổ xưa, ẩn mình dưới một lớp dây leo và rêu phong dày đặc. Cánh cửa, vốn được niêm phong bằng những phù văn cổ xưa đã mờ nhạt, từ từ hé mở, để lộ ra một lối đi hun hút vào lòng đất. Ánh sáng xanh lam từ pháp khí của Lăng Nguyệt Tiên Tử và ánh lửa từ ngọn đuốc của Dương Quân chiếu rọi vào bên trong, hé lộ một khung cảnh hoang tàn đến kinh ngạc. Những cột đá đổ nát, những bức tường bị phong hóa và những tượng đá khổng lồ đã mất đi hình hài ban đầu, tất cả đều chìm trong sự im lặng đáng sợ. Từ sâu bên trong, một luồng ma khí và khí tức hỗn loạn, vô cùng khó chịu, bốc lên, tựa như hơi thở của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.

Dương Quân, dù đã quen với sự khắc nghiệt của tu luyện, nhưng khi đối mặt với cảnh tượng này, hắn vẫn không khỏi rùng mình. "Sư thúc... đây không phải là nơi chứa đựng cơ duyên. Con cảm thấy một sự hỗn loạn khủng khiếp... Nó giống như là một vết thương cũ đang rỉ máu." Giọng hắn run nhẹ, ánh mắt tuấn tú tràn đầy nhiệt huyết giờ đây đã pha lẫn vẻ hoang mang và lo lắng. Hắn siết chặt thanh kiếm trong tay, cảm nhận được sự đè nén của linh khí hỗn loạn đang cố gắng xâm nhập vào cơ thể mình. Từ sau những ngày ở Thôn Vân Sơn, dù không biết về thành công của Tạ Trần, nhưng hạt giống hoài nghi trong lòng hắn đã nảy mầm. Hắn tự hỏi liệu việc tìm kiếm những "cơ duyên vá trời" này có phải là con đường duy nhất, hay chỉ là một sự chấp niệm mù quáng dẫn họ đến những hiểm nguy không đáng có.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không đáp lời, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào sâu thẳm bên trong, đôi mắt phượng sắc bén của nàng đanh lại, chứa đựng sự mệt mỏi và uy nghiêm. Nàng là người đã trải qua nhiều sóng gió, đã chứng kiến nhiều cảnh tượng tàn khốc, nhưng cảnh tượng này vẫn khiến nàng phải đề phòng cao độ. Nàng bước từng bước thận trọng vào bên trong, pháp khí trong tay phát ra ánh sáng mạnh hơn, cố gắng xua tan màn sương mù và khí tức u ám. "Quả nhiên... Thiên Đạo không đơn thuần chỉ suy yếu. Có lẽ đây chính là nguồn gốc của sự nhiễu loạn..." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn sự nặng trĩu. Trực giác của nàng mách bảo rằng, đây không phải là một "cơ duyên" để vá trời, mà là một "vết thương" của trời, một nguồn gốc sâu xa hơn cho sự suy tàn của Thiên Đạo, có thể liên quan đến những truyền thuyết về Ma Chủ Cửu U, hay những trận chiến cổ xưa mà tiên môn đã cố gắng chôn vùi.

Họ tiến sâu hơn vào lòng Bí Cảnh, vượt qua những khối đá đổ nát và những tàn tích của một nền văn minh cổ đại. Cuối cùng, họ phát hiện một tàn tích của một trận pháp cổ xưa khổng lồ, đã bị phá hủy hoàn toàn. Từ trung tâm của trận pháp, một làn khí tức khó chịu, mang theo mùi tanh nồng và một chút linh khí hỗn loạn, không ngừng thoát ra, len lỏi vào từng ngóc ngách của Bí Cảnh, ảnh hưởng đến môi trường xung quanh, thậm chí còn lan ra bên ngoài, gây ra những nhiễu loạn nhỏ cho vùng đất Thôn Vân Sơn. Lăng Nguyệt Tiên Tử quỳ xuống, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo của tàn tích trận pháp, ánh mắt nàng dần hiểu ra nhiều điều. Đây không phải là nơi để tìm kiếm sức mạnh hay cơ duyên. Đây là một vết thương hở của thế giới, một lỗ hổng mà từ đó, một thứ sức mạnh cổ xưa, u ám đang rỉ ra, ăn mòn dần Thiên Đạo. Nó không phải là một "cơ duyên vá trời", mà có thể chính là nguyên nhân sâu xa của việc Thiên Đạo suy yếu, một phần của âm mưu nào đó, hoặc đơn giản chỉ là một sự kiện bi thảm từ thời xa xưa.

Áp lực đè nặng lên vai Lăng Nguyệt Tiên Tử. Niềm tin vào "cơ duyên vá trời" của nàng, dù vẫn kiên định, nhưng đã bắt đầu lung lay trước thực tế khắc nghiệt. Những gì nàng tìm thấy không phải là lời giải, mà là một vấn đề mới, lớn hơn và đáng sợ hơn nhiều. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi thấm sâu vào tận xương tủy, nhưng ý chí của nàng vẫn không hề nao núng. "Dù là cơ duyên hay tai ương, chúng ta đã ở đây, không thể quay đầu. Nhưng phải nhớ, giữ vững tâm niệm, đừng để bị linh khí hỗn loạn này làm mờ mắt." Nàng dặn dò Dương Quân, giọng nói chứa đựng sự kiên quyết, tựa như một thanh kiếm sắc bén cắt đôi màn sương.

Dương Quân gật đầu, dù vẫn còn bối rối nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào sư thúc của mình. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Ánh sáng leo lét từ pháp khí của họ tiếp tục soi rọi những tàn tích đổ nát, và hai bóng người, một lạnh lùng kiên định, một nhiệt huyết cảnh giác, tiếp tục bước sâu hơn vào lòng Bí Cảnh, không biết rằng, những gì họ đang khám phá có thể lại là một phần của sợi dây nhân quả phức tạp, một nút thắt mà Tạ Trần, người phàm trần ở bên ngoài, đã vô tình chạm đến và đang dần tháo gỡ theo một cách hoàn toàn khác. Sự suy tàn của Thiên Đạo, sự trỗi dậy của ma khí, và cuộc tranh giành cơ duyên của các tu sĩ, tất cả đang dần hội tụ, tạo nên một cơn bão lớn mà Thập Phương Nhân Gian chưa từng chứng kiến.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free