Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 76: Hạt Giống Hy Vọng: Giữa Phàm Trần và Nghi Kỵ

Sương mù đặc quánh như một tấm màn lụa cổ, nuốt trọn mọi âm thanh và hình ảnh, để lại phía sau khe nứt sâu thẳm nơi Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân vừa bước vào. Nơi đó, Hoang Cổ Bí Cảnh âm u, cổ kính, và đầy rẫy những linh khí hỗn loạn, tiếp tục giữ kín bí mật của nó, mặc cho sự suy yếu của Thiên Đạo đang dần đẩy thế giới Thập Phương Nhân Gian đến bờ vực. Ở một nơi khác, cách đó hàng ngàn dặm, những tia nắng ban mai đầu tiên đã rọi chiếu xuống Thôn Vân Sơn, xua đi màn đêm và mang theo một luồng sinh khí mới, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo, tăm tối của Bí Cảnh hoang tàn.

***

Thôn Vân Sơn hôm nay khác lạ. Không còn tiếng rên siết của bệnh nhân, không còn bầu không khí tuyệt vọng bao trùm, thay vào đó là những âm thanh rộn ràng của cuộc sống đang hồi sinh. Nắng vàng như mật, trải khắp những mái nhà tranh vách đất, lấp lánh trên dòng suối nhỏ vừa được khơi thông. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây xanh tươi, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng cối giã thuốc đều đều từ lều y tế tạm bợ, và xa xa là tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ con sau bao ngày chìm trong bệnh tật. Mùi đất ẩm sau cơn mưa nhân tạo, mùi cỏ cây xanh non, lẫn với mùi khói bếp ấm nồng và hương thảo mộc dịu nhẹ từ nồi thuốc đang sôi, tạo nên một bản hòa ca của sự sống.

Tạ Trần đứng lặng lẽ dưới bóng cây đa cổ thụ đầu làng, dáng người gầy gò của hắn hòa mình vào bóng đổ của cây, như một nét vẽ phác thảo giữa bức tranh sinh động. Hắn không trực tiếp tham gia vào công việc, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của Thôn Vân Sơn, đọc được từng sợi chỉ nhân quả đang chuyển động. Trong tâm trí hắn, vô số sợi chỉ nhân quả đan xen, xoay vần như một luân bàn vô hình, mỗi hành động nhỏ của người dân đều là một điểm tựa, kéo theo những hệ quả tích cực, dần dần tháo gỡ nút thắt tai ương đã giam hãm nơi đây. Hắn quan sát Mộ Dung Tuyết, nàng y giả thanh lịch trong bộ y phục xanh ngọc, đang tỉ mỉ hướng dẫn mấy thôn phụ cách đun nước sôi để rửa vết thương, cách phơi khô những loại cây thuốc nam đơn giản mà hắn đã chỉ điểm. Nàng không còn vẻ mệt mỏi, u sầu như những ngày đầu, thay vào đó là một sự tập trung cao độ và ánh lên niềm hy vọng.

"Phương pháp của Tạ công tử tuy đơn giản, nhưng lại hiệu quả hơn tiên thuật gấp trăm lần. Hùng ca, huynh xem, sắc mặt của bà con đã tốt hơn nhiều rồi!" Mộ Dung Tuyết nói, giọng nàng dịu dàng nhưng đầy tin tưởng, khi Bách Lý Hùng vừa đi tới, trên tay còn lấm lem bùn đất. Nàng khẽ nở một nụ cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, làm bừng sáng cả gương mặt toát lên vẻ thông minh và ẩn chứa nỗi buồn khó tả của nàng. Nàng đưa tay chạm nhẹ vào trán một đứa bé đang ngủ say trong lều, cảm nhận hơi ấm dần trở lại thay vì cái nóng sốt hầm hập. "Mấy ngày trước, dù có bao nhiêu linh dược, bao nhiêu tiên pháp, cũng chỉ như muối bỏ biển. Nhưng chỉ cần khơi thông dòng suối, cải thiện vệ sinh, và dùng những bài thuốc dân gian đơn giản, bệnh tình đã thuyên giảm rõ rệt. Đúng là cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính đây chứ?" Lời nàng nói không chỉ là cảm thán về hiệu quả của phương pháp Tạ Trần, mà còn là sự tự vấn sâu sắc về con đường tu tiên mà nàng đã chứng kiến.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt phong trần, ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây rạng rỡ một niềm hân hoan. Hắn xoa xoa bàn tay đầy bùn đất vào ống quần, cười sảng khoái. "Đúng vậy! Ta cứ ngỡ phải chờ tiên nhân ra tay, nào ngờ... nhân lực của chúng ta lại có thể làm được những điều này. Tạ công tử, huynh là ân nhân của thôn ta!" Hắn nhìn về phía Tạ Trần đang đứng dưới gốc cây đa, ánh mắt đầy vẻ kính phục. "Khi huynh nói về việc nguồn nước bị ô nhiễm, về cách thức sinh hoạt của chúng ta đã tạo ra bệnh tật, ta ban đầu không tin. Ta đã quen với việc trông chờ vào trời đất, vào tiên nhân. Nhưng huynh đã chỉ cho ta thấy rằng, chính tay chúng ta có thể thay đổi vận mệnh của mình. Hóa ra cái gọi là 'nhân quả' không phải là thứ gì đó quá xa vời, mà là những hành động của chính chúng ta hàng ngày."

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi hắn hé một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư. Hắn không đáp lời ca ngợi, chỉ nhẹ nhàng chỉ vào một điểm trên bản đồ phác thảo đơn giản được vẽ trên mặt đất bằng một cành cây khô. Đó là vị trí một vũng lầy nhỏ mà hắn đã nhận thấy từ lâu, nơi nước tù đọng và là ổ phát sinh mầm bệnh. Bách Lý Hùng hiểu ý, không nói thêm, liền dõng dạc quay sang hô hào mấy thanh niên khỏe mạnh đang nghỉ ngơi, dẫn họ đến đó để lấp đất, cải tạo. Lòng người thôn Vân Sơn giờ đây đã khác, không còn sự ủ dột, tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tinh thần đoàn kết, tin tưởng vào khả năng của chính mình. Họ bắt đầu nhận ra rằng, không cần đến phép màu hay thần thông quảng đại, chỉ cần sự hiểu biết, sự chăm chỉ và ý chí, phàm nhân cũng có thể tự cứu lấy mình. Sự thay đổi trong tinh thần này chính là điều mà Tạ Trần mong muốn, là hạt giống của hy vọng mà hắn muốn gieo trồng giữa nhân gian đang suy tàn. Hắn biết, Thôn Vân Sơn chỉ là một điểm nhỏ, nhưng nếu nó có thể thành công, nó sẽ là bằng chứng, là nguồn cảm hứng cho những nơi khác, rằng con đường của phàm nhân không hề kém cỏi.

Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí Tạ Trần, hắn vẫn giữ một sự cảnh giác cao độ. Hắn biết rằng sự thay đổi này, dù nhỏ bé, cũng đang tạo ra những gợn sóng trong dòng chảy nhân quả của thế giới, thu hút sự chú ý của những kẻ coi thường phàm trần, và có thể cả của Thiên Đạo đang cố gắng "sửa chữa" những gì nó coi là "lỗi lầm". Việc hắn, một phàm nhân, lại có thể tháo gỡ những nút thắt mà tiên pháp không làm được, là một sự thách thức trực diện đối với trật tự hiện tại. Hắn không khao khát quyền lực, không màng danh vọng, chỉ muốn được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình. Nhưng chính sự lựa chọn "bình thường" ấy lại đang dần trở thành một "bất thường" lớn lao trong thế giới này.

***

Trong khi Thôn Vân Sơn đang rộn ràng với niềm hy vọng mới, ở một nơi xa xôi, trên đỉnh núi cao nhất của Thái Huyền Tông, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Nơi đây, các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng chiều tà, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, ẩn mình trong màn mây mù bao phủ nhẹ. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, tiếng kiếm reo trong các sân tập, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh, tiếng đệ tử tụng kinh và tiếng thác nước chảy róc rách, tất cả tạo nên một bức tranh thanh tịnh nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm áp bách. Mùi hương trầm thanh khiết, mùi thảo dược từ Dược Viên, mùi linh khí thanh mát và đôi khi là mùi gỗ đàn hương, quyện vào nhau, tạo nên một không gian tràn ngập sức mạnh và sự tu luyện.

Liễu Thanh Phong, trong trang phục đạo bào chỉnh tề màu xanh đậm, đứng trên một vách đá cheo leo, đôi mắt sáng như sao, nhưng giờ đây lại hằn lên vẻ cau có. Hắn cao gầy, dáng vẻ thư sinh nhưng toát lên khí chất của một tu sĩ chân chính, chính trực. Thanh kiếm Bích Lạc danh tiếng đeo bên hông hắn dường như cũng đang tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. Vẻ ngoài chính trực của hắn không thể che giấu được ánh mắt ẩn chứa sự tự phụ và cố chấp. Hắn vừa nghe một đệ tử báo cáo về tình hình Thôn Vân Sơn, về những "phương pháp phàm trần" của Tạ Trần.

"Bẩm sư huynh, tại Thôn Vân Sơn, vị Tạ Trần kia dùng phương pháp phàm tục để trị dịch bệnh và hạn hán, nghe nói đã có chút hiệu quả..." Đệ tử đó, một thanh niên trẻ tuổi, cúi đầu cung kính, giọng nói có chút dè dặt, bởi hắn biết sư huynh của mình luôn khinh thường những điều phàm tục, huống chi là việc giải quyết vấn đề lớn bằng những cách thức tầm thường.

Liễu Thanh Phong không quay lại, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, tiếng cười khẩy thoát ra khỏi kẽ răng, mang theo sự khinh miệt rõ rệt. "Hiệu quả? Hừm, chữa ngọn không chữa gốc. Thiên Đạo suy yếu, nhân quả rối loạn, há có thể dùng chút mưu kế phàm trần mà thay đổi đại cục? Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa!" Hắn phất tay áo, quay lưng lại, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi Hoang Cổ Bí Cảnh ẩn hiện mờ ảo trong sương mù. Hắn tin rằng, mọi vấn đề của thế giới đều phải được giải quyết bằng sức mạnh của tu tiên, bằng cách "vá trời" theo đúng nghĩa đen, chứ không phải bằng những việc nhỏ nhặt, tầm thường của phàm nhân.

Trong tâm trí Liễu Thanh Phong, Tạ Trần chỉ là một kẻ may mắn, một con ếch ngồi đáy giếng không hiểu được sự vĩ đại của Thiên Đạo, cũng như sự phức tạp của vô thường. Hắn luôn tin tưởng vào câu "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử!" – một triết lý đã ăn sâu vào tâm khảm của giới tu tiên. Việc Tạ Trần dùng những phương pháp "nhân gian" để giải quyết vấn đề của "Thiên Đạo" là một sự sỉ nhục, một sự thách thức đối với niềm tin sắt đá của hắn. Hắn nghĩ, nếu phàm nhân có thể tự mình giải quyết những tai ương này, thì sự tồn tại của tu sĩ, của các tiên môn, còn ý nghĩa gì nữa? Điều đó làm lung lay niềm tin của hắn vào con đường tu luyện mà hắn đã theo đuổi cả đời. Hắn không thể chấp nhận rằng một phàm nhân lại có thể thành công ở nơi mà tiên pháp đã thất bại. Sự hoài nghi, cùng với nỗi bất an trước sự thay đổi, đã biến thành sự cố chấp và khinh miệt sâu sắc.

Liễu Thanh Phong nhớ lại những lời các trưởng lão thường nói: Thiên Đạo suy yếu không phải là do con người, mà là do quy luật tự nhiên, do chu kỳ vũ trụ. Nhiệm vụ của tu sĩ là tìm cách nghịch thiên cải mệnh, tìm kiếm cơ duyên để "vá trời", để khôi phục lại trật tự cũ. Những hành động của Tạ Trần, trong mắt hắn, chỉ là những cố gắng phù phiếm, thậm chí còn có thể gây ra những hậu quả khôn lường, làm rối loạn thêm nhân quả vốn đã bất ổn. Hắn tin rằng, nếu Thiên Đạo thực sự cần được cứu vãn, thì đó phải là một công trình vĩ đại, một cuộc chiến đấu của các tu sĩ mạnh nhất, chứ không phải là những việc nhỏ nhặt như lọc nước hay trồng trọt.

"Kẻ phàm nhân chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, không thể thấu hiểu đại nghĩa của Thiên Đạo." Liễu Thanh Phong lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng nhưng đầy vẻ kiên định. Hắn nhìn về phía Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi mà hắn tin rằng những bí mật lớn, những cơ duyên thật sự đang ẩn chứa. Có lẽ, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân sẽ tìm thấy điều gì đó ở đó, một thứ đủ mạnh để "vá trời", để chứng minh rằng con đường tu tiên vẫn là con đường duy nhất để cứu rỗi thế giới. Sự phản đối của hắn đối với Tạ Trần không chỉ là một sự khác biệt về phương pháp, mà là một cuộc chiến tranh triết lý, một cuộc đối đầu giữa hai con đường hoàn toàn trái ngược nhau.

***

Trong khi đó, sâu thẳm bên trong Hoang Cổ Bí Cảnh, nơi sương mù dày đặc che khuất mọi thứ, không khí trở nên u ám và nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh sáng yếu ớt của buổi ngày khó khăn lắm mới xuyên qua được tầng sương, chỉ đủ để lộ ra những bóng hình mờ ảo của các kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đổ nát. Những tượng đá khổng lồ, bị rêu phong và cây cối hoang dại bao phủ, vươn lên như những bóng ma im lìm, chứng kiến sự tàn phai của thời gian. Tiếng gió rít qua các khe đá tạo thành những âm thanh ghê rợn, tiếng chim kêu lạ thỉnh thoảng vang vọng, xen lẫn tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ những bức tường đá ẩm ướt, tất cả tạo nên một sự im lặng đáng sợ, một cảm giác bị đè nén linh khí vô cùng khó chịu.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang dò dẫm bước đi trên một con đường mòn phủ đầy lá mục và đá vụn. Vẻ mặt tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên vẻ thận trọng cao độ. Nàng mặc bạch y thanh thoát, nhưng lúc này đã lấm lem bụi đất và ẩm ướt vì sương. Nàng cảm nhận được luồng linh khí nơi đây tuy nồng đậm, nhưng lại ẩn chứa một sự hỗn loạn kỳ lạ, một cảm giác bất an khó tả. Linh khí này khác hẳn với linh khí trong các tiên môn, nó như một dòng chảy cuộn xoáy, vừa hấp dẫn vừa nguy hiểm.

Dương Quân, dù đã trải qua nhiều hiểm nguy, nhưng vẫn không giấu được vẻ nhiệt huyết và tò mò. Hắn tuấn tú, khí chất nho nhã, nhưng đôi mắt hắn tràn đầy lý tưởng và khát khao khám phá. Hắn liên tục quét mắt khắp xung quanh, hy vọng tìm thấy điều gì đó vĩ đại. "Sư tỷ, đây chắc chắn là một di tích của thượng cổ tiên nhân! Linh khí dồi dào như vậy, có lẽ đây chính là nơi chứa đựng cơ duyên vá trời!" Hắn reo lên, giọng nói có chút phấn khích, khi phát hiện ra một phiến đá lớn, bề mặt khắc đầy phù văn cổ xưa, phát ra ánh sáng yếu ớt và một luồng linh khí dao động mạnh mẽ. Phiến đá nằm ngổn ngang giữa một đống đổ nát của một ngôi đền cổ, bị dây leo quấn chặt.

Lăng Nguyệt Tiên Tử không vội vàng, nàng tiến lại gần phiến đá, chạm tay vào bề mặt lạnh lẽo, thô ráp của nó. Ánh mắt sắc bén của nàng quét qua từng nét phù văn đã mờ nhạt theo thời gian, cố gắng giải mã ý nghĩa của chúng. Linh khí nồng đậm từ phiến đá tỏa ra, xuyên qua lớp băng mỏng bao bọc cơ thể nàng, nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng. "Linh khí tuy nồng đậm, nhưng lại ẩn chứa một tia hỗn loạn. Chớ vội mừng. Thế gian không có bữa tiệc nào miễn phí. Cơ duyên càng lớn, hiểm nguy càng nhiều." Giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, chứa đựng sự cảnh báo.

Nàng hiểu rằng, trong bối cảnh Thiên Đạo suy yếu, mọi "cơ duyên" đều có thể là một cái bẫy, mọi "phép màu" đều có thể đi kèm với một cái giá đắt. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ vì quá khao khát thành tiên, vì quá chấp niệm vào việc "vá trời" mà đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính, trở thành những kẻ không còn cảm xúc, không còn ký ức, đúng như cái gọi là "mất người". Sự hỗn loạn trong linh khí này khiến nàng nhớ đến những truyền thuyết về Ma Chủ Cửu U, về những dấu hiệu của ma khí đang rục rịch trỗi dậy. Liệu đây có phải là một "cơ duyên" thật sự, hay là một âm mưu được sắp đặt? Áp lực đè nặng lên vai nàng, không chỉ là trách nhiệm của một tu sĩ tiên môn, mà còn là nỗi lo về số phận của cả Thập Phương Nhân Gian.

Dương Quân, dù có chút thất vọng vì lời cảnh báo của sư tỷ, nhưng vẫn nghe theo. Hắn cẩn thận dùng tay lau sạch phiến đá, để lộ ra những phù văn rõ nét hơn. Hắn vẫn còn non nớt, nhiệt huyết và có chút ngây thơ, chưa thể nhìn thấu được những hiểm nguy tiềm ẩn sau vẻ ngoài hào nhoáng của "cơ duyên". Hắn tin tưởng vào sức mạnh của tiên môn, vào sự dẫn dắt của sư tỷ. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng hắn, sau những ngày chứng kiến sự bất lực của tiên pháp ở Thôn Vân Sơn, một hạt giống hoài nghi nhỏ bé đã bắt đầu nảy mầm. Hắn tự hỏi, liệu con đường mà họ đang đi, con đường tìm kiếm những "cơ duyên vá trời" này, có phải là con đường đúng đắn duy nhất không, hay còn có những cách khác mà họ chưa từng nghĩ tới?

Lăng Nguyệt Tiên Tử rút thanh kiếm sắc lạnh của mình ra, ánh sáng xanh lam từ lưỡi kiếm xé tan màn sương mù, chiếu rọi một góc nhỏ của đống đổ nát. Nàng vẫn giữ vẻ mặt đề phòng, quét mắt xung quanh, cảm nhận từng luồng khí động bất thường. "Dù là cơ duyên hay tai ương, chúng ta đã ở đây, không thể quay đầu. Nhưng phải nhớ, giữ vững tâm niệm, đừng để bị linh khí hỗn loạn này làm mờ mắt." Nàng dặn dò Dương Quân, giọng nói chứa đựng sự kiên quyết nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. Nàng và Dương Quân, hai tu sĩ đầy lý tưởng, tiếp tục bước sâu vào lòng Bí Cảnh, tìm kiếm lời giải cho sự suy yếu của Thiên Đạo, mà không hề biết rằng, chính hành động của họ, sự tìm kiếm cơ duyên của họ, có thể lại là một phần của vòng xoáy nhân quả đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm.

Cái lạnh buốt từ sâu thẳm Bí Cảnh dường như xuyên thấu da thịt, gợi lên một cảm giác cô độc và mong manh. Ở Thôn Vân Sơn, hy vọng đang nhen nhóm từ những hành động nhỏ bé của phàm nhân, thì ở nơi đây, những tu sĩ vẫn đang mải miết theo đuổi những giải pháp thần thánh, những sức mạnh siêu phàm, bỏ qua những lời cảnh báo của tự nhiên và những sợi dây nhân quả mà một phàm nhân đã nhìn thấy. Sự tương phản giữa hai con đường, hai triết lý, giờ đây càng trở nên rõ nét, và định mệnh của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt bởi sự lựa chọn của những người bước đi trên chúng, giữa phàm trần và tiên cảnh, giữa nhân tính và chấp niệm.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free