Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 75: Kế Sách Phàm Trần: Nhân Tâm Hợp Nhất

Không gian trong lều tạm bợ vẫn chìm trong một thứ ánh sáng mờ đục, được lọc qua lớp vải đã sờn cũ, chỉ đủ để xua đi bóng đêm nặng nề của Thôn Vân Sơn. Không khí nặng mùi ẩm mốc và bệnh tật, hòa lẫn với hương vị khét lẹt của khói than củi tàn, nhưng một sự tĩnh lặng lạ thường đã bao trùm kể từ khi Tạ Trần cất lời. Những lời nói của hắn, không hề mang theo chút linh lực nào, lại như những mũi kim sắc nhọn, găm thẳng vào tâm trí Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, phá vỡ bức tường tuyệt vọng mà họ đã dựng lên.

Mộ Dung Tuyết vẫn còn đứng đó, tay khẽ run trên vạt áo, ánh mắt nàng dõi theo bóng đêm mịt mùng ngoài kia, nơi thượng nguồn con suối bị che khuất. Lời Tạ Trần nói về "thực vật lạ" và "độc tố" đã khiến nàng bàng hoàng. Với tư cách là một y giả, nàng đã dành cả đời để tìm hiểu về các loại thảo mộc, về nguyên lý của bệnh tật. Nàng đã kiểm tra dòng suối này không biết bao nhiêu lần, nhưng chỉ thấy nó cạn kiệt và ô nhiễm do hạn hán kéo dài. Thứ nàng tìm kiếm là giải pháp tức thời, là bài thuốc trị bệnh, chứ không phải một nguyên nhân sâu xa đến mức đó. Thiên Đạo suy yếu đã là một sự thật hiển nhiên, nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một điều khác, một điều mà những vị tiên tử, tiên quân quyền năng cũng không mảy may nhắc đến.

Bách Lý Hùng, tấm lưng vạm vỡ vẫn dựa vào cột lều, đôi mắt kiên nghị của anh ta giờ đây chớp chớp, như thể đang cố xua đi một giấc mơ. Anh ta là một tướng quân, cả đời quen với việc nhìn nhận vấn đề một cách trực diện, giải quyết bằng sức mạnh và sự dứt khoát. Nhưng trước thiên tai này, anh ta hoàn toàn bất lực. Tiên gia không cứu được, mà một thư sinh gầy gò lại nói ra những lời khiến người ta phải suy ngẫm đến vậy. Anh ta đã chứng kiến quá nhiều lời hứa hão huyền, quá nhiều phép thuật chỉ mang lại sự thất vọng. Nhưng Tạ Trần, hắn không hứa hẹn gì cả, chỉ đơn thuần là phân tích.

“Dòng suối mang bệnh không phải tự nó ô uế.” Giọng Tạ Trần lại vang lên, trầm tĩnh và rõ ràng, kéo cả hai người trở về thực tại. Hắn tiến lại gần hơn, không có vẻ gì là vội vã hay muốn áp đặt. Hắn lấy một cành cây khô nhỏ, gầy guộc như chính thân hình hắn, rồi khẽ vẽ phác thảo trên nền đất ẩm ướt trong lều. “Nó là do thượng nguồn bị ảnh hưởng bởi khai thác thiếu kiểm soát của chính chúng ta, và một phần lớn, từ một sự nhiễu loạn ở vùng đất cổ xưa bị phong ấn… Hoang Cổ Bí Cảnh.”

Mộ Dung Tuyết giật mình. Cái tên “Hoang Cổ Bí Cảnh” không hề xa lạ với nàng. Đó là một truyền thuyết, một nơi chốn được đồn đại là chứa đựng những bí mật cổ xưa, những cơ duyên lớn lao hoặc những mối hiểm họa kinh hoàng, nhưng chưa ai từng xác định được vị trí chính xác của nó, hay ít nhất là những người phàm như nàng thì không. Các tiên môn đã từng cử người đi tìm kiếm, nhưng cũng đều trở về tay trắng hoặc mất tích.

“Hoang Cổ Bí Cảnh?” Mộ Dung Tuyết lặp lại, ánh mắt nàng từ nghi ngờ dần chuyển sang kinh ngạc, rồi một tia thấu hiểu bỗng lóe lên. “Nhiễu loạn? Bí Cảnh đó… tôi từng nghe nói nhưng chưa ai tìm được… Vậy là, nó không phải là do thiên ý, mà là nhân tai?” Nàng nhìn Tạ Trần, gương mặt mệt mỏi nhưng tràn đầy vẻ thăm dò. Nàng đã từng nghĩ rằng đây là ý trời, là sự trừng phạt cho tội lỗi của nhân gian khi Thiên Đạo suy yếu. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra một mối liên hệ phức tạp hơn, một vòng xoáy nhân quả mà con người chính là một phần của nó.

“Thiên Đạo suy yếu chỉ là một yếu tố.” Tạ Trần gật đầu, đặt cành cây xuống, ánh mắt hắn sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn thấy những sợi dây nhân quả vô hình đang đan xen trước mắt. “Nhưng chính cách chúng ta đối xử với đất đai, nguồn nước, và cả cách chúng ta ‘cứu vớt’ bằng những phương pháp không đúng, đã tạo nên vòng xoáy này.” Hắn dừng lại một chút, để những lời của mình lắng đọng. “Loại thực vật lạ mà ta nói đến, nó phát triển nhờ vào sự nhiễu loạn linh khí từ Hoang Cổ Bí Cảnh. Linh khí vốn là nguồn sống, nhưng khi bị biến đổi, bị ô nhiễm bởi sự ‘lệch lạc’ của Thiên Đạo hoặc bởi những tàn dư cổ xưa từ Bí Cảnh, nó trở thành độc tố. Loại thực vật này hấp thụ linh khí ‘bệnh hoạn’ đó, rồi tiết ra độc tố vào nguồn nước, gây ra bệnh dịch.”

Bách Lý Hùng lúc này đã đứng thẳng dậy, bước chân nặng nề, tiếng áo giáp nhẹ cọ vào nhau khô khốc. Anh ta không hiểu nhiều về linh khí hay bí cảnh, nhưng những lời Tạ Trần nói về “khai thác thiếu kiểm soát” và “cách chúng ta đối xử với đất đai, nguồn nước” lại hoàn toàn khớp với những gì anh ta đã thấy. Những cánh rừng bị đốn trụi để lấy gỗ, những dòng suối bị chặn dòng để phục vụ riêng cho một vùng đất, những chất thải sinh hoạt đổ thẳng xuống sông suối… tất cả đều là những hành động của con người, những điều mà trong thời bình người ta vẫn làm, nhưng nay lại trở thành một phần của tai họa. Anh ta đã từng chất vấn các tu sĩ về việc tại sao phép thuật của họ không thể làm sạch nguồn nước, không thể làm đất đai màu mỡ trở lại. Họ chỉ nói về Thiên Đạo suy yếu, về ý trời. Nhưng Tạ Trần lại nói về “nhân tai”.

“Vậy là… chúng ta tự hại mình?” Bách Lý Hùng hỏi, giọng trầm đục, như một tảng đá vừa lăn xuống vực thẳm. Trong mắt anh ta, một tia sáng yếu ớt của sự nhận thức bắt đầu bùng lên.

Tạ Trần quay lại nhìn anh ta, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Không ai muốn tự hại mình, tướng quân. Nhưng sự thiếu hiểu biết, sự ích kỷ nhất thời, và quan trọng nhất, sự phụ thuộc quá nhiều vào những ‘phép màu’ đã khiến chúng ta mất đi khả năng nhìn nhận những sợi dây nhân quả đơn giản nhất. Các tu sĩ cứ mãi tìm kiếm cơ duyên để ‘vá trời’, nhưng lại bỏ quên việc vá lại những vết rách trong chính nhân tâm, trong cách sống của phàm nhân.”

Lời nói của Tạ Trần không chỉ là phân tích, mà còn là một triết lý sâu sắc, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề. Mộ Dung Tuyết cảm thấy như có một lớp màn dày đặc vừa được vén lên trong tâm trí nàng. Nàng từng tin rằng sức mạnh của tiên pháp là vạn năng, rằng các tu sĩ là những vị cứu tinh duy nhất. Nhưng những ngày qua, chứng kiến sự bất lực của Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, nàng đã bắt đầu nghi ngờ. Giờ đây, Tạ Trần đã cho nàng một lời giải thích khác, một lời giải thích không hứa hẹn điều kỳ diệu, mà chỉ vạch trần sự thật cay đắng. Cái ý tưởng về một Hoang Cổ Bí Cảnh bị nhiễu loạn, tạo ra thực vật độc, rồi con người lại tiếp tay làm trầm trọng thêm bằng cách khai thác thiếu kiểm soát, là một vòng luẩn quẩn đầy bi kịch.

“Vậy… nếu chúng ta biết được nguồn gốc, liệu có cách nào để… phá cục không?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nàng tràn đầy hy vọng, một thứ hy vọng thực tế, không còn ảo vọng vào thần thông. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt như đang bám víu vào hắn, vào cái khả năng “nhìn thấy” nhân quả mà nàng không có.

Tạ Trần khẽ gật đầu. “Phá cục không phải là dùng pháp lực để đối chọi với tự nhiên, mà là dùng trí tuệ và sự kiên trì để hóa giải những nút thắt nhân quả. Nguồn bệnh từ suối, từ thực vật lạ, chỉ là một phần. Bệnh dịch lây lan, đói khổ hoành hành, còn là do sự hỗn loạn trong sinh hoạt, thiếu vệ sinh, thiếu lương thực, và quan trọng nhất, là sự mất mát niềm tin của con người. Những thứ đó, không có tiên pháp nào chữa được, mà phải bắt đầu từ chính chúng ta.”

Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, ánh mắt tĩnh lặng nhưng kiên định. Trong lều tạm bợ, giữa không khí nặng nề của cái chết và sự tuyệt vọng, những lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thức một điều gì đó đã ngủ quên trong tâm hồn của những người phàm trần này. Họ không cần phép thuật, họ cần sự thật và một con đường để bước tiếp. Và Tạ Trần, một thư sinh không tu đạo, lại là người duy nhất có thể chỉ ra con đường đó.

***

Mặt trời đã lên cao hơn chút, nhưng vẫn bị những đám mây xám xịt che khuất, không khí trong Thôn Vân Sơn càng thêm oi bức. Tiếng ho khan, tiếng rên rỉ yếu ớt vẫn vẳng lại từ những căn lều xung quanh, mùi tử khí nhàn nhạt hòa lẫn với mùi ẩm mốc và mồ hôi. Nhưng trong lều tạm bợ của Mộ Dung Tuyết, một sự thay đổi tinh tế đã diễn ra. Ánh mắt tuyệt vọng đã dần thay thế bằng sự tập trung, và nỗi sợ hãi đã nhường chỗ cho một quyết tâm mới.

Tạ Trần không lãng phí thời gian. Hắn ngồi đối diện với Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, trên nền đất lạnh lẽo, cành cây khô vẫn nằm cạnh tay hắn, như một cây bút đã sẵn sàng vẽ lên một tương lai khác. Hắn bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, từng bước một, rõ ràng và mạch lạc, không một chút hoa mỹ hay huyền ảo. Kế hoạch của hắn không có thần thông, không có tiên thuật, chỉ là những giải pháp thực tế, dựa trên tri thức phàm trần và sự thấu hiểu sâu sắc về mối liên hệ nhân quả.

“Giải pháp không nằm ở việc cầu mưa hay dùng phép thuật đẩy lùi bệnh dịch.” Tạ Trần mở lời, giọng nói của hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng mang một sức nặng của sự thuyết phục. “Nó nằm ở việc khôi phục lại trật tự cho đất đai, nguồn nước, và nhất là, khôi phục lại niềm tin và sức lao động của con người.”

Hắn chỉ vào phác thảo đơn giản trên nền đất. “Trước hết là nguồn nước. Chúng ta không thể đợi mưa, cũng không thể làm sạch cả dòng suối bằng phép thuật. Nhưng chúng ta có thể xây dựng các hệ thống lọc nước thô sơ. Dùng cát, sỏi, than củi… những thứ có sẵn trong tự nhiên, để lọc bớt độc tố và cặn bã từ nguồn nước ít ỏi còn lại. Việc này cần nhiều người, cần phân công rõ ràng.” Hắn nhìn sang Bách Lý Hùng. “Tướng quân có thể huy động binh lính và những người dân còn sức để thực hiện.”

Bách Lý Hùng gật đầu, ánh mắt anh ta không còn vẻ hoài nghi mà thay vào đó là sự nghiêm túc. “Việc lọc nước… ta sẽ sắp xếp người ngay.”

Tạ Trần tiếp tục: “Thứ hai là vệ sinh. Bệnh dịch không chỉ đến từ nước độc, mà còn từ sự hỗn loạn. Người chết phải được chôn cất đúng cách, cách xa nguồn nước và khu dân cư. Chất thải phải được xử lý, không để bừa bãi. Lều trại phải được dọn dẹp sạch sẽ, thường xuyên khử trùng bằng thảo dược đơn giản. Mộ Dung cô nương, việc này cần sự hướng dẫn của cô.”

Mộ Dung Tuyết gật đầu mạnh mẽ. “Điều này là cơ bản của y thuật. Tôi đã muốn làm từ lâu, nhưng không đủ người và không đủ sức để quản lý. Với sự giúp đỡ của tướng quân, tôi tin chúng ta có thể làm được.” Nàng nhìn Tạ Trần, một sự tin tưởng tuyệt đối đã hiện rõ trong ánh mắt. “Kế sách này… tuy không có thần thông nhưng lại là cách duy nhất có thể cứu được những người còn sống. Tôi sẽ giúp chàng tổ chức việc chữa bệnh và hướng dẫn vệ sinh.”

“Thứ ba là lương thực và canh tác.” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt hốc hác của người dân bên ngoài lều. “Hạn hán đã khiến mùa màng thất bát. Nhưng chúng ta vẫn còn những mảnh đất khô cằn. Thay vì trồng lúa, hãy tìm những loại cây lương thực chịu hạn tốt hơn, hoặc rau dại ăn được. Quan trọng hơn, lương thực ít ỏi còn lại phải được phân phát công bằng, theo nhu cầu, chứ không phải theo quyền lực hay tiền bạc. Bách Lý tướng quân, việc quản lý và phân phát lương thực, duy trì trật tự là trách nhiệm của ngài.”

Bách Lý Hùng đứng thẳng dậy, vóc dáng vạm vỡ của anh ta như lấp đầy cả cái lều tạm. Anh ta đã chứng kiến cảnh người giàu tích trữ, người nghèo đói đến chết. Anh ta đã từng bất lực khi không thể ngăn chặn sự hỗn loạn và cướp bóc. Nhưng những lời Tạ Trần nói đã chạm đến chính nghĩa trong lòng anh ta. “Nếu những gì Tạ công tử nói là thật… thì đây là con đường duy nhất cho phàm nhân chúng ta. Bách Lý Hùng này xin nguyện dốc sức, huy động toàn bộ binh lính và dân làng để thực hiện kế hoạch này!” Giọng anh ta trầm hùng, vang vọng một khí phách đã lâu không được thể hiện.

Một tia hy vọng nhỏ nhoi, mong manh, như ngọn nến lay lắt trước gió, đã bắt đầu nhen nhóm trong lều. Nó không phải là thứ hy vọng mù quáng vào một phép màu sẽ đột nhiên xuất hiện, mà là một niềm tin thực tế vào sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ phàm trần. Tạ Trần nhìn hai người, khẽ gật đầu. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả: đây là khởi đầu.

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi lều. Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng theo sau. Bên ngoài, những người dân Thôn Vân Sơn vẫn đang lay lắt trong cơn đói và bệnh tật. Gương mặt hốc hác, quần áo rách rưới, ánh mắt vô hồn. Tiếng than khóc yếu ớt vẫn văng vẳng, tiếng ho khan thỉnh thoảng lại vang lên. Mùi tử khí vẫn lảng vảng trong không khí oi bức. Nhưng ba con người đứng giữa đám đông tuyệt vọng đó, với một kế hoạch mới trong đầu, đã tạo nên một hình ảnh khác biệt. Họ không phải những tiên nhân giáng thế, nhưng họ mang đến một thứ quý giá hơn cả tiên pháp lúc này: một con đường để sống sót.

Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết, và Bách Lý Hùng cùng trao đổi ánh mắt. Đó là ánh mắt của sự thấu hiểu, của quyết tâm, và của một niềm tin mới mẻ vào khả năng của chính con người. Thiên Đạo suy yếu đã đẩy họ vào vực thẳm, nhưng chính sự kiên cường của nhân gian, được dẫn lối bởi trí tuệ của một phàm nhân, có lẽ sẽ tạo nên một kỳ tích. Họ nhìn về phía những người dân đang tuyệt vọng, một tia hy vọng nhỏ bé vừa nhen nhóm, không phải từ tiên pháp, mà từ chính sức mạnh nội tại của nhân tâm hợp nhất. Một ‘kế hoạch’ không có thần thông, không có tiên thuật, nhưng lại là phương thuốc duy nhất cho những con người đang ‘mất người’ này.

***

Cùng lúc đó, cách Thôn Vân Sơn hàng trăm dặm về phía Đông, tại một vùng đất heo hút, bị bao phủ bởi sương mù và một luồng linh khí cổ quái, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang đứng trước lối vào mờ ảo của Hoang Cổ Bí Cảnh. Ánh chiều tà hắt xuống, nhuộm đỏ quạch những đám sương mù dày đặc, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa rợn người. Tiếng gió rít qua các khe đá như những lời nguyền cổ xưa, tiếng chim kêu lạ thỉnh thoảng lại vang lên, xé tan sự im lặng đáng sợ. Không khí nơi đây mang một vẻ nặng nề, một áp lực vô hình đè nén lên vạn vật, khác hẳn với sự thanh tịnh mà các tu sĩ thường tìm kiếm. Mùi đất ẩm, mùi rêu phong, và mùi đá cổ kính trộn lẫn với một thứ linh khí hỗn loạn, đôi khi thoảng qua một làn hương thảo dược kỳ lạ, nhưng cũng ẩn chứa một thứ gì đó âm u, đáng sợ.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, nhưng giờ đây, trên đó đã vương vấn chút bụi bặm và mệt mỏi. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, nhưng đôi mắt phượng sắc bén kia lại chứa đựng một sự mệt mỏi ẩn sâu, cùng với nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng đã dẫn Dương Quân và một nhóm đệ tử của tiên môn Thanh Vân tìm kiếm suốt mấy ngày qua, theo dấu một luồng linh khí cổ quái bỗng nhiên bùng phát từ vùng đất này. Các tu sĩ khác đã lạc mất dấu vết, hoặc đã không thể chịu đựng được áp lực từ môi trường khắc nghiệt và linh khí hỗn loạn nơi đây.

“Linh khí nơi đây hỗn loạn dị thường…” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy cảnh giác, như đang tự nói với chính mình hơn là với Dương Quân. Nàng đưa tay khẽ vuốt mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng, gỡ bỏ một sợi tơ nhện vương trên đó. “Có vẻ như có một điều gì đó cổ xưa đã bị đánh thức. Liệu đây có phải là cơ duyên mà chúng ta tìm kiếm, để ‘vá trời’?”

Dương Quân đứng cạnh nàng, vẻ mặt tuấn tú của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng. Hắn là một thanh niên nhiệt huyết, chính trực, nhưng những ngày tháng chứng kiến sự bất lực của tiên pháp trước tai ương của phàm nhân đã khiến lý tưởng của hắn lung lay. Hắn đã từng tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của tu đạo, vào sứ mệnh cứu thế của các tiên môn. Nhưng khi pháp thuật không thể làm mưa, không thể chữa khỏi bệnh dịch, không thể ngăn chặn cái chết, hắn bắt đầu hoang mang. Giờ đây, đứng trước một nơi bí ẩn và đáng sợ như Hoang Cổ Bí Cảnh, hắn không khỏi cảm thấy một sự bất an sâu sắc.

“Sư tỷ, đệ cảm thấy một luồng sức mạnh âm u ẩn chứa bên trong.” Dương Quân nói, giọng hắn trầm hơn bình thường, pha chút run rẩy. “Linh khí nơi đây quá nặng nề, dường như có cả sát khí. Liệu chúng ta có nên tiến vào không? Các sư huynh đệ khác đều đã lạc mất dấu vết.” Hắn nhìn vào màn sương mù dày đặc đang nuốt chửng mọi thứ trước mắt, nơi ẩn chứa những kiến trúc đá cổ kính, hùng vĩ nhưng đổ nát, những tượng đá khổng lồ vươn lên như những bóng ma, và những trận pháp khắc trên mặt đất đã mờ nhạt theo thời gian.

Lăng Nguyệt Tiên Tử quay lại nhìn Dương Quân, ánh mắt nàng thoáng qua một sự phức tạp. Nàng hiểu sự lo lắng của hắn, bởi chính nàng cũng cảm thấy điều đó. Nhưng trách nhiệm nặng nề của một tu sĩ tiên môn danh tiếng, cùng với nỗi lo lắng cho Thiên Đạo sắp sụp đổ, không cho phép nàng lùi bước. Hàng trăm năm qua, các tiên môn đã cố gắng tìm kiếm mọi cơ duyên, mọi phương pháp để cứu vãn thế giới. Đây có thể là manh mối cuối cùng. Sự suy yếu của Thiên Đạo đã khiến linh khí biến đổi, tạo ra những thứ kỳ dị và nguy hiểm. Có lẽ, trong Bí Cảnh này, ẩn chứa nguyên nhân sâu xa của tất cả, hoặc một giải pháp cho nó.

“Thiên Đạo suy yếu, chúng ta không thể chần chừ.” Lăng Nguyệt Tiên Tử nói, giọng nàng trở nên kiên quyết hơn, xua tan đi chút mệt mỏi ban nãy. “Bất kể là cơ duyên hay nguy hiểm, chúng ta phải tìm hiểu. Đây có thể là chìa khóa để cứu vãn thế giới.” Nàng tin rằng, mọi vấn đề đều có thể giải quyết bằng cách nâng cao tu vi, bằng cách tìm kiếm những pháp bảo, những bí thuật cổ xưa. Đó là con đường mà nàng và hàng vạn tu sĩ khác đã và đang đi. Họ không thể tưởng tượng được rằng, ở một nơi khác, một phàm nhân đang giải quyết vấn đề bằng một cách thức hoàn toàn đối lập.

Nàng phất tay áo, một luồng kiếm khí sắc lạnh xé tan màn sương mù mỏng manh trước mắt, tạo ra một con đường tạm thời. Bên trong, một khe nứt sâu thẳm vào lòng núi hiện ra, như một cái miệng khổng lồ đang chờ đợi nuốt chửng mọi thứ. Không khí từ bên trong tràn ra càng thêm nặng nề và lạnh lẽo, mang theo một cảm giác bị đè nén linh khí vô cùng khó chịu.

“Hãy cẩn thận.” Lăng Nguyệt Tiên Tử dặn dò, ánh mắt nàng vẫn đầy sự thận trọng, nhưng quyết tâm đã chiếm ưu thế. Nàng và Dương Quân, hai tu sĩ đầy lý tưởng và trách nhiệm, bước vào khe nứt, để lại phía sau màn sương mù dày đặc và những lời nguyền của gió. Họ tin rằng, con đường phía trước, dù nguy hiểm đến đâu, cũng sẽ dẫn họ đến với giải pháp để “vá trời”, để khôi phục lại Thiên Đạo, mà không hề biết rằng, chính hành động của họ, sự tìm kiếm cơ duyên của họ, có thể lại là một phần của vòng xoáy nhân quả đang đẩy thế giới đến bờ vực thẳm.

Cánh cửa của Hoang Cổ Bí Cảnh khép lại sau lưng họ, nuốt chửng hai bóng hình kiên cường nhưng cũng đầy tham vọng. Trong khi ở Thôn Vân Sơn, một kế hoạch phàm trần đang nhen nhóm hy vọng, thì ở nơi đây, những tu sĩ vẫn đang mải miết tìm kiếm những giải pháp thần thánh, bỏ qua những lời cảnh báo của tự nhiên và những sợi dây nhân quả mà một phàm nhân đã nhìn thấy. Sự tương phản giữa hai con đường, hai triết lý, giờ đây càng trở nên rõ nét, và định mệnh của Thập Phương Nhân Gian sẽ được định đoạt bởi sự lựa chọn của những người bước đi trên chúng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free